Chương 10 + 11
Gò má Biên Bá Hiền đỏ lựng, chẳng chịu lên tiếng, dịu ngoan mà cúi thấp đầu, cẩn thận từng li từng tí tránh chỗ đau rồi đặt môi xuống vùng da cạnh ngực, chạm vào hai lần lại trộm giương mắt quan sát Phác Xán Liệt, đoạn rủ mắt xuống, vươn nửa đầu lưỡi liếm nhè nhẹ.
Giống hệt một chú mèo con uống sữa tươi.
Trái tim Phác Xán Liệt thổn thức, vươn tay kéo cậu lên: "Đừng khiêu khích tôi, hiện tại hai ta đều không thích hợp."
"Vâng." Biên Bá Hiền bèn nghe lời ngừng động tác, lặng thinh ôm cổ anh, trông cũng chả khác gì ban nãy.
Nhưng Phác Xán Liệt lại cảm giác tâm trạng cậu suy sụp, anh nói: "Đã bảo không phải lỗi của em, đừng giữ trong lòng."
"Vâng."
"...Có vẻ không phải là vì chuyện này." Biên Bá Hiền luôn luôn tốt khoe xấu che, chẳng bao giờ chịu thốt ra những vấn đề xảy đến, Phác Xán Liệt lập tức ôm ghì lấy cậu thuận miệng đoán, "Ghen à?"
Biên Bá Hiền nằm trong ngực anh khẽ run nhè nhẹ, vội đáp: "Không đâu."
Nhịp tim Phác Xán Liệt nhanh chóng tăng tốc, nghiêng người đè Biên Bá Hiền xuống ghế xô-pha: "Ghen thật hả?"
Biên Bá Hiền luống cuống, cậu né tránh ánh mắt anh mà trả lời vài tiếng "Không đâu", chợt bị Phác Xán Liệt siết cầm nhấc mặt lên: "Thực sự không có? Hả?" —— Biên Bá Hiền rủ mắt chẳng dám nhìn thẳng vào Phác Xán Liệt, nghe câu hỏi đấy bèn nhấc hàng mi trộm nhìn anh, thấy vẻ mặt Phác Xán Liệt hớn hở vô ngần, chả hề bất mãn tí nào, mới nuốt nước bọt dè dặt hỏi:
"...Em được phép ghen ư?"
Phác Xán Liệt hơi bất ngờ, kế đó thở dài: "Em xem tôi về nước nhiều năm như vậy, ngoại trừ em bên cạnh còn gặp kẻ khác không? Cứ cho rằng em chẳng phải chính cung nương nương, thì dù sao cũng coi là họa nước yêu phi chứ. Tại sao không được ghen? Mạnh dạn ghen, đây là ghen đường chính chính, ghen vì bị cướp đoạt ân sủng."
Biên Bá Hiền bị anh chọc cười: "Ngài học những thứ này ở đâu..."
"Sao nào?"
Biên Bá Hiền cười chả dừng nổi: "Hổng giống lời mà ngài sẽ nói."
"Vậy thế nào mới giống lời tôi sẽ nói?" Phác Xán Liệt nghiêng đầu sáp đến tai cậu, cố ý trầm giọng thủ thỉ, "Bên trong bảo bối nóng quá, rất mềm, rất sướng?"
Biên Bá Hiền lập tức ngượng chín người, cậu khẽ giãy giụa: "Ngài đã bảo không thích hợp cơ mà... Ngài còn muốn ve vãn em..."
Phác Xán Liệt mỉm cười buông cậu ra: "Ồ, thế tôi biết sai rồi, tôi xin lỗi, bảo bối Tâm Tâm đừng dỗi nhé."
Mặt Biên Bá Hiền đỏ đến độ sắp nhỏ máu: "Ngài nói bậy bạ gì vậy..."
Đáng yêu đòi mạng.
Phác Xán Liệt không nhịn nổi thơm một cái lên má cậu, lại thơm một cái lên chóp mũi, cảm thấy cậu nóng như phát sốt bèn thôi trêu cậu, biểu cảm nghiêm túc đáp: "Gần đây bị tiêm nhiễm thói ngả ngớn, đều do lão Kiều hết." Lão Kiều tên Kiều Dật Chi, là một kẻ ăn chơi nhất trong đám bạn của Phác Xán Liệt, Biên Bá Hiền từng gặp trong buổi tụ tập trước kia, "Nó đầu tư phim truyền hình cung đấu gì đấy, kiên quyết kéo tôi tham gia, còn đưa kịch bản tới —— Sau này thì lặn mất tăm."
"Nhưng cũng đừng học theo chứ..." Biên Bá Hiền vội dùng lời khuyên ngăn anh, thấy ánh mắt anh tràn ngập ý cười mới nhận ra đây là trò đùa, kế đó bèn đổi lời, "Coi như là thế, em cũng không muốn làm yêu phi."
"Vậy em muốn làm gì?" Phác Xán Liệt tỏ vẻ rất biết lắng nghe.
"Ừm..." Biên Bá Hiền suy ngẫm phút chốc, "Làm hiền thần đi."
"Được thôi." Hoàng đế Phác đồng ý, "Thế thì Biên ái khanh, vừa nãy khanh có ghen không?"
Biên Bá Hiền thấy hết đường lẩn trốn, chỉ đành ngoan ngoãn gật đầu: "Có xíu xíu."
Lòng Phác Xán Liệt nôn nao khó nhịn, nâng cằm cậu cắn trút giận, đợi chốc sau mới hỏi lại: "Là thật à?"
Biên Bá Hiền lí nhí "Vâng" một tiếng: "Anh ta rất thân với ngài, còn là bác sĩ, bề ngoài bảnh bao quá chừng..."
Phác Xán Liệt bóp mũi cậu: "Dám khen tên khác bảnh bao trước mặt tôi hả?"
Biên Bá Hiền "Oái" một tiếng rồi cắn môi, thè lưỡi đáp: "Em sai rồi." Dứt lời cậu ngước hàng mi nịnh bợ nhìn Phác Xán Liệt, ngoan ơi là ngoan vén vạt áo đưa vào miệng, để lộ hai núm vụ tựa như cánh hoa đào, trưng tư thế muốn gì cứ lấy, lóng ngóng nói, "Ngài phạt em đi."
Gã đàn ông nào có thể chịu được kiểu tán tỉnh này?
Dẫu Phác Xán Liệt biết rõ thân thể hiện tại của cả hai đều không thích hợp, song anh vẫn mất khống chế siết chặt hông của Biên Bá Hiền, "ăn" sạch những vùng cậu chưa bị thương từ đầu đến chân, mới cầm lấy tay cậu, tuốt ống chung một phen.
Sáng sớm hôm sau Phác Xán Liệt thức dậy thật sớm —— Công ty cách biệt thự khá xa, lái xe áng chừng mất một tiếng, mọi khi Phác Xán Liệt thường ở trong chung cư cao tầng cạnh công ty, cuối tuần mới trở về biệt thự này. Biên Bá Hiền nửa mê nửa tỉnh, xoa mắt muốn bò dậy tiễn người, bị Phác Xán Liệt hôn nhẹ nhét vào chăn: "Ngủ đi, vẫn còn sớm."
Biên Bá Hiền mơ mơ hồ hồ nói: "Nếu phiền phức quá, buổi tối ngài cứ nghỉ ngơi tại chung cư bên kia đi."
"Không phiền, tôi biết lượng sức." Phác Xán Liệt xoa xoa đầu cậu, lại khẽ hôn lên vầng trán cậu, "Nghe lời, ngủ."
Lúc xuống lầu anh bèn nhờ quản gia chốc nữa nhớ kiểm tra Biên Bá Hiền, đừng để cậu gặp ác mộng, mới chịu ra cửa. Vừa đến văn phòng, liền có tình báo lén lút lén lút đưa anh một bì giấy dai bị niêm phong: "Phác tổng, đây là kết quả điều tra ngài nhờ tôi hai hôm trước."
Phác Xán Liệt biết rõ là tư liệu về bạn trai Biên Bá Hiền rồi, khẽ gật đầu nói: "Để đó đi." Dứt lời thì lấy hai phong thư dày cộp tiền đặt trong ngăn kéo, đẩy lên.
Đối phương nhận tiền xong thì lặng thinh lui ra ngoài, lưu lại Phác Xán Liệt mắt lớn trừng mắt nhỏ với xấp tư liệu chưa mở —— Nếu suy xét kĩ, tuy trên thương trường anh luôn hành động dứt khoát bất kể đen trắng, tuy nhiên xưa nay luôn biết chừng mực, hiện tại là lần đầu dùng thủ đoạn này ngoài việc công, còn là điều tra người bên gối, khá thiếu tôn trọng.
Phác Xán Liệt đẩy bì giấy kia ra xa.
Cơ mà tiền cũng tốn rồi, giờ chẳng thèm đếm xỉa gì đến nó, liệu có bị đần hay không?
Phác Xán Liệt bèn kéo bì giấy dai lại gần.
Nhưng nếu Bá Hiền phát hiện ra thì có nổi giận không nhỉ?
Phác Xán Liệt tiếp tục đẩy bì giấy kia ra xa.
Rốt cuộc ai là kẻ đã khiến Bá Hiền khóc thầm trong mơ vậy?
Phác Xán Liệt kéo bì giấy dai lại gần lần nữa.
Cứ quanh co mãi như thế, đợi tới khi trời ngả chiều vẫn chưa quyết định được —— Quả thực là thời khắc xoắn xuýt hiếm hoi trong cuộc đời của sếp Phác. Đến tận lúc giải lao tầm bốn giờ hơn, Phác Xán Liệt bỗng sực nhớ quãng thời gian mà Biên Bá Hiền mới tới, đôi bên đã từng giao kèo nhằm bảo đảm sự an toàn, rằng phía Phác Xán Liệt có quyền yêu cầu kiểm tra hết thảy tư liệu về Biên Bá Hiền và môi trường xung quanh bất cứ lúc nào, bao gồm cả việc riêng tư. Biên Bá Hiền năm ấy lập tức đồng ý, vài tháng đầu cũng có tiến hành theo dõi đôi chút. Chỉ là Biên Bá Hiền luôn luôn ngoan ngoãn, nên Phác Xán Liệt dần dà mặc nó chìm vào quên lãng.
Vì lẽ đó dù anh muốn điều tra bạn trai Biên Bá Hiền, cũng xem như không vượt quá giới hạn.
Song đồng thời, quan hệ giữa anh và Biên Bá Hiền chưa thể nào gọi là "lành mạnh" được —— Cái gọi là vui vẻ nghe lời, biết đâu chỉ vì Biên Bá Hiền cần tiền, không thể không phô diễn.
Anh muốn giữ người nán lại, chắc gì đối phương đã đồng ý? Trông chờ tình yêu vững chãi nảy sinh từ mối quan hệ dị dạng, kì thực chỉ là mơ mộng hão huyền.
Phác Xán Liệt đỡ trán, khẽ thở dài một hơi, rốt cuộc vẫn rạch bì giấy niêm phong ra.
Tư liệu rất kĩ càng.
Phác Xán Liệt đọc sơ qua chút đỉnh, đại khái khá giống những gì Biên Bá Hiền tự mình trình bày. Lòng anh khó chịu tới hoảng loạn, chả còn tâm trạng đâu xem xét tỉ mỉ, mấy tấm ảnh thì lại hấp dẫn sự chú ý của anh: Là một tên con trai ăn bận rất xuề xòa, chỉ cao hơn Biên Bá Hiền chút đỉnh, thời điểm nào cũng dính đầy thuốc màu và vật liệu làm việc, đầu tóc dài bù xù, khi thì cột hờ lên, khi thì tùy ý xõa sau ót. Vóc dáng hom hem gầy còm, khớp xương lồi rõ từng cái, hốc mắt lõm rất sâu, quầng thâm rõ rệt như thể đánh mắt khói vậy, mặt chẳng có tí máu, bờ môi tái nhợt.
...Phen này hỏng bét.
Phác Xán Liệt vuốt vuốt ấn đường.
Nếu đây là kiểu mà Biên Bá Hiền thích, thế thì... Anh sờ lên cơ bụng sáu múi của mình, cảm thấy tương lai quá đỗi xa vời.
Có điều xét theo khía cạnh lạc quan, chí ít người mà Biên Bá Hiền phác họa vô số lần cũng không phải thằng nhãi đó —— Nhưng nếu không phải thằng nhãi đó, vậy thì là ai cơ chứ?
Chương 11
"Xin ngài đừng ảnh hưởng hiệu suất làm việc của chúng ta."
***
Vấn đề này từ đầu chí cuối cứ luẩn quẩn trong lòng Phác Xán Liệt mãi.
Anh thường vô thức suy ngẫm: Vóc dáng tốt như vậy, trông khá giống người mẫu chuyên nghiệp. Song chẳng phải trường mĩ thuật đều có khuynh hướng tiếp cận người thường, vóc dáng chưa đạt tiêu chuẩn để làm mẫu hay sao? Cho nên em ấy lén thuê? Người mẫu kiểu này đắt phết đấy? Có điều với số tiền tiêu vặt của Biên Bá Hiền, chi trả cho một người mẫu bình thường hẳn là dư dả. Nhưng vì sao em ấy nhất định phải tìm người mẫu kiểu này? Lẽ nào...
Nếu muốn tra hỏi tới cùng, Biên Bá Hiền nhất định chẳng thể làm gì, cuối cùng vẫn phải trả lời thôi.
—— Dẫu sao trên nguyên tắc Biên Bá Hiền không được phép giữ bí mật với anh.
Thời điểm Phác Xán Liệt chưa để bụng nhiều điều cũng hay thuận miệng hỏi, chỉ cần Biên Bá Hiền trả lời chậm tí, anh sẽ thấy bất mãn. Nhưng về sau mới dần phát hiện, Biên Bá Hiền chả hề giống với vẻ ngoài lạc quan của cậu, bấy giờ lại thấy không đành. Vì vậy nếu có thể đoán thì đoán, đoán không ra cũng chớ miễn cưỡng.
Ngặt nỗi dù biết nên chừa không gian riêng cho Biên Bá Hiền, song hễ nhớ tới bức tường bị dán kín mít, rốt cuộc chả thể nào bỏ qua đơn giản như vậy.
Thậm chí còn ghen tuông hơn cả bạn trai Biên Bá Hiền.
Suy cho cùng bạn trai tha hương nơi đất khách quê người, một năm nhiều nhất chỉ gặp hai lần. Nhưng người mẫu nọ hoàn toàn khác, nhìn ngày tháng Biên Bá Hiền thuận tay viết khi kí ở góc dưới cùng bên phải, ít nhất mỗi tuần cậu đều gặp đối phương một lần. Quan trọng hơn, tới tận bây giờ Biên Bá Hiền chưa từng nhắc đến bất cứ kẻ nào với anh.
Bọn họ đã giao du hơn ba năm, không thể nói là chung đụng rất tệ, mặc kệ ra sao cũng xem như có cảm tình —— Phác Xán Liệt cảm giác được, rằng hai năm qua Biên Bá Hiền ngày càng tín nhiệm, cũng ngày càng ỷ lại anh hơn, xuất hiện vấn đề khó quyết định sẽ vô thức trưng cầu ý kiến anh: Chuyện học tập, chuyện cuộc sống, lựa chọn công việc tương lai... Thậm chí chuyện bạn trai, đôi khi hứng thú tăng vọt cũng lỡ miệng kể lể đôi chút.
Song loại người qua lại nhiều lần, thường xuyên "thẳng thắn gặp gỡ", được Biên Bá Hiền dốc lòng vẽ không dưới mười bức dán đầy vách tường kí túc xá, lại chả bao giờ nghe đề cập đến.
Nhất định là có vấn đề.
Phác Xán Liệt nghĩ tới nghĩ lui, suốt mấy hôm liên tục, ngoại trừ thời gian làm việc thì hồn vía cứ lên mây.
Biên Bá Hiền cứ ngỡ anh bận rộn, bèn khuyên anh nên ở trong chung cư cạnh công ty: "Xa quá, ngày nào ngài cũng đi sớm về trễ như vậy, không tiện nghỉ ngơi."
Lúc nói câu này, Biên Bá Hiền đang để đầu anh gối lên đùi mình, nhẹ nhàng xoa bóp cho anh —— Trước kia Phác Xán Liệt rất khoái đi xoa bóp vật lí trị liệu, Biên Bá Hiền thấy vậy bèn cố ý đi học mát xa Đông y.
Phác Xán Liệt thuận miệng đáp: "Không sao đâu, hiện tại sắp sáp nhập xong rồi, cố gắng hết đợt này sẽ nhàn hơn."
Biên Bá Hiền định nói thêm điều gì đấy, Phác Xán Liệt đã chồm người dậy chặn họng cậu: "Thời gian em theo tôi đều được tính tiền, nếu không trở lại đây, lãng phí thời gian em còn ở nhà, vậy chả phải tôi lỗ nặng à?"
—— Đương nhiên lời này chỉ là đùa chơi thôi, Phác Xán Liệt phải chạy hai phía mỗi ngày như thế, chủ yếu là vì chẳng dám bỏ mặc cậu, có thể cùng nhau lâu thêm một khắc thì một khắc, anh cũng sợ cậu ngủ một mình ban đêm lại gặp ác mộng.
Biên Bá Hiền tưởng thật, lập tức đỏ mặt tía tai: "Cơ mà, cơ mà em... Mấy hôm nay chưa thu phí, em bị thương ngài chịu chứa chấp em, làm sao em dám..."
"Trêu tí thôi." Phác Xán Liệt vỗ lưng cậu an ủi, "Đừng xem là thật, tôi chỉ lo lắng cho em, vả lại căn nhà quá rộng, ngại em ở đây sẽ sợ."
Mặt Biên Bá Hiền càng đỏ hơn, rủ mắt khẽ "Ồ" một tiếng, đáng yêu đốn tim.
Phác Xán Liệt kìm lòng chẳng đặng đùa cậu tiếp: "Có điều, sao quỷ tham tiền đột nhiên đổi tính rồi?"
"Em..." Biên Bá Hiền giương mắt nhìn Phác Xán Liệt phút chốc, đoạn rủ mắt xuống ngay, "Cũng không tham tiền đến vậy đâu..."
"Không ư?"
"Không thật mà."
"Thế vì lí do gì ——" Phác Xán Liệt chậm rãi nhích tới gần cậu, đè cậu xuống thân mình, "Không thu phí thì chả ve vãn tôi nữa? Tôi cứ thắc mắc mãi, tại sao dạo này lại an phận như vậy, đi ngủ cũng chỉ ngoan ngoãn nắm tay, chả chịu trèo lên chân tôi cọ bậy..."
Chẳng rõ nên xem đây là kính nghiệp "Nhận tiền thì phải phục vụ tận tình" hay sáng suốt "Tiền trao cháo múc chẳng ai thiếu nợ nhau" nữa, tóm lại trong lòng Biên Bá Hiền hẳn sớm có tính toán khôn khéo. Hễ Phác Xán Liệt làm chưa đủ nhiều chưa đủ ác, cậu nhất định sẽ tìm mọi cách giúp Phác Xán Liệt bù thêm vào. Cậu đi theo Phác Xán Liệt hơn ba năm ròng, sớm hiểu rõ Phác Xán Liệt thích cái gì, đã gạ thì chỉ có chuẩn, Phác Xán Liệt tự nhận mình được giáo dục rất tốt và thanh tâm quả dục, thế mà lại thường khó giữ tự chủ trên người cậu, giẫm trúng biên giới mất khống chế, nhiều khi gây ra vài hành vi cầm thú chưa đủ chu toàn chưa đủ quan tâm, mỗi lần nhớ tới phải tự kiểm điểm bản thân.
Gần đây Biên Bá Hiền quá hiền lành, chả thèm giở trò xấu. Mặc dù biết là đang dưỡng thương, song Phác Xán Liệt vẫn khó ở. Đương nhiên, lời này cũng chỉ thuận miệng thôi.
Biên Bá Hiền thì lại cuống quýt tới đỏ vành mắt: "Chính ngài đã bảo không thích hợp cơ mà... Em, em..." Chẳng thốt ra nổi chữ nào, bèn hoảng sợ vươn tay tháo dây nịt Phác Xán Liệt.
Phác Xán Liệt đâu ngờ cậu nghiêm túc đến vậy, anh giật mình chộp lấy tay cậu, vừa hôn khẽ vừa xoa lưng bảo: "Tôi đùa thôi, sao cái gì cũng xem là thật hết vậy? Bao nhiêu năm rồi mà tôi còn tính toán việc này? Tôi giống hạng người thế à?"
Biên Bá Hiền kinh ngạc nhìn anh, khóe mắt chóp mũi ửng đỏ: "Không giận ạ?"
Phác Xán Liệt hối hận vì nói mà chả suy nghĩ, đau lòng bảo: "Ngoại trừ lần trước ăn cơm thất thường, tôi mới nổi nóng với em. Còn bây giờ sợ em ở nhà buồn chán mới trêu em, thực sự."
Biên Bá Hiền không yên tâm lắm, vội vã nói: "Thật ra em vẫn ổn mà, chỉ là chưa quỳ được thôi, cả hơi hạn chế vài tư thế, nếu như ngài..."
"Đừng đoán mò." Phác Xán Liệt nhanh chóng hôn dỗ dành cậu, "Chóng khỏe một tí là tốt rồi."
"...Vâng." Cuối cùng Biên Bá Hiền cũng im lặng, ôm cổ Phác Xán Liệt chốc lát, "Phác tổng, em..."
"Hửm?"
"Hổng, hổng có gì."
Nửa câu cuối bị nuốt xuống lần nữa, cánh tay gầy gò ôm lấy Phác Xán Liệt siết chặt chút đỉnh.
Phác Xán Liệt chẳng tài nào thuyết phục bản thân không ghen tuông, rốt cuộc bèn giao mấy bức phát họa và ảnh chụp cho thám tử. Tuy nhiên mãi tới khi hoạt động M&A thuận lợi kết thúc, vẫn chưa có tin tức gì về đối phương.
Công việc vừa nhàn, sẽ nhiều thời gian nghĩ vớ vẩn hơn, Phác Xán Liệt ngồi trước bàn làm việc cả ngày mà chả xử lí nổi chuyện gì, đứng ngồi không yên nhìn vài tấm ảnh phục chế trên máy tính, nom cứ như có đinh dưới mông vậy.
Thư kí của anh mất kiên nhẫn, bảo "Xin ngài đừng ảnh hưởng hiệu suất làm việc của chúng ta", phối hợp với cặp mắt lạnh lùng, khiến anh càng oán giận người trong nhà hơn —— Phác Xán Liệt đã kiểm tra lịch trình của Biên Bá Hiền, biết chừng hai ba hôm nữa bạn trai sẽ trở về, trong lòng sốt ruột khôn nguôi, thực sự chẳng thể nào vờ làm vị sếp chí công vô tư mẫu mực được, dứt khoát dọn đồ chuồn luôn.
Lúc về tới biệt thự mới hai ba giờ chiều, Phác Xán Liệt vội quăng đồ sang một bên, hỏi quản gia Biên Bá Hiền đâu, biết cậu ở trong phòng vẽ bèn đi sang đó.
Vừa đẩy cửa, chợt phát hiện Biên Bá Hiền đang tựa vào ghế dài ngủ say sưa —— Trong tay còn nắm chặt nửa mẩu chì, sổ phác họa rơi xuống sàn. Phác Xán Liệt không nỡ đánh thức cậu, anh cởi dép lê chậm rãi sải bước đến. Anh thoáng phát hiện cơ thể quen mắt trên trang giấy, Phác Xán Liệt khẽ chau mày. Do dự phút chốc, rốt cuộc vẫn cầm lên lật xem hai trang, bấy giờ thấy được một góc sườn mặt.
Quá đỗi quen thuộc.
Cứ như là...
Trái tim Phác Xán Liệt hẫng một nhịp.
Tiếp tục lật thêm hai trang, những góc độ khác nhau lần lượt đập vào tầm mắt, có cả các loại tư thế và biểu cảm. Dẫu xét kiểu gì cũng giống...
Phác Xán Liệt vươn tay sờ mặt mình.
Nhưng trông có phần... khôi ngô tuấn tú quá mức, Phác Xán Liệt thật chẳng dám nhận.
Đương lúc do dự, anh lại lật hai trang nữa, phát hiện một trang vẽ góc độ cực kì đặc biệt: Người trong tranh đang chống phía trên người quan sát, lọn tóc thấm giọt mồ hôi, lông mày hơi chau, biểu cảm xen lẫn tình dục, chế ngự và chiếm hữu, gợi cảm đến nổ tung, tựa như có thể nghe được tiếng thở dốc cao trào thông qua bức họa vậy...
Thôi được.
Phác Xán Liệt khép sổ lại, bình ổn nhịp tim chút đỉnh.
—— Khó trách điều tra kiểu gì cũng không ra.
Cho dù anh đần độn tới mấy, hiện tại cũng biết kẻ khiến anh ghen tuông là ai.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com