Trước đây mình post QT, giờ đọc lại thấy thích nên mình sẽ edit/beta lại thuần Việt cho dễ đọc. Truyện post từ 2018, 2024 mới edit/beta, nên ai đọc được xem như hữu duyên 😅Thể loại: Bách Hợp, Cải Trang Giả Dạng, Cổ Đại, Cung Đình Hầu Tước, Điền Văn, Hài Hước, Xuyên KhôngNhân vật chính: Diêu Hỉ, Vạn Tất.Thái Hậu: Phúc hắc, hay ghen, chiếm hữu cao, thích não bổDiêu Hỉ: ngơ ngơ, chịu trách nhiệm làm thái hậu vui là chính. =))))…
Tác giả: Lâu Tinh Ngâm LoạiThể loại: Xuyên không, Cổ đạiNàng từ hiện đại xuyên đến cổ đại trở thành đại tiểu thư của Qúy phủ. Chứng kiến cảnh mẹ vì sinh tiểu muội muội mà chết, cha không thèm quan tâm.Một trăm ngày giỗ của mẫu thân cũng chính là ngày tiểu thiếp kia lên làm chính thất, chính là ngày nàng cùng muội muội bị đuổi ra Qúy phủ, cũng chính là ngày nàng gặp hắn. Một đạo hẹn ước mười năm sau trở về sẽ cùng hắn lấy thân báo đáp!Một khi pháp y thiên tài sống lại, nàng sẽ trả trả cho những người đã khi dễ nàng gấp trăm ngàn lần.Lúc trước mọi người đối với nàng chỉ là một cái tiểu oa nhi hèn mọn, lúc này nàng vương giả trở về, tài năng triển lộ. Chắc chắn làm cho người ta phải kinh ngạc.…
Note: Chưa beta hoàn chỉnh. Mình xin lỗi mọi người vì bản edit này còn nhiều thiếu sót, tuy nhiên vì mình khá bận với công việc và cuộc sống nên không thể beta lại. Nếu mọi người có thể bỏ qua và tiếp tục đọc thì mình cảm ơn nhé.Tác giả: Dư TrìnhEditor: MaxTình trạng bản gốc: 20c - Hoàn thànhTình trạng edit: Hoàn 29/02/2020Nguồn cv, raw: Wikidich, BaoshuuCre ảnh bìa: @FargoThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Sinh con , ABO , 1v1Ngọt ngọt, dễ thương.Công và thụ làm một phát đã trúng. Đây là câu chuyện về hot boy nhà nghèo ôn nhu, học giỏi, ume vợ Trình Phi Trì vs thiếu gia Khâm Khâm đáng yêu. Truyện không có gì ngoài kẹo ngọt. Ăn một cái lại muốn thêm cái nữa. Ăn xong mà vẫn còn thèm...Giáo thảo: Hot boy của trường. P/S: Mình chỉ đảm bảo nội dung, không chắc chắn là đúng 100% nha! :)…
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…
[ EDIT ]Truyện của tác giả : Lan Chức( Tên Hán-Việt: Nàng như vậy như vậy mĩ) 96 chương + 12 phiên ngoại.Edit #SalimBeta #KumoeLạnh lùng học thần X Yêu tinh học tra hoa hậu giảng đường"Trước khi thích cậuTôi không phải người điên cuồngSau khi thích emAnh chưa từng có lý trí"__by Cố Tinh Trầm __Bạn học Bát Trung đánh giá Cố Tinh Trầm: vóc dáng cao,da trắng, lạnh lùng cùng nhút nhát, cả người phong độ trí thức, là học bá trong học bá, học sinh ba tốt trong học sinh ba tốt.-Hứa Anh âm thầm trợn trắng mắt:Đồ lừa đảo!!Bạn học Bát Trung đánh giá Hứa Anh: chân dài, eo thon, mắt to, nhà có tiền, chỉ là thành tích kém đến không nỡ nhìn cha mẹ, là hoa hậu giảng đường trong hoa hậu giảng đường, thiếu nữ bất hảo trong thiếu nữ bất hảo.-Cố Tinh Trầm hơi hơi mỉm cười:Bé ngoan!Sau khi Hứa Anh học xong tiết hai nghe được đánh giá của Cố Tinh Trầm, liền đem sách vở của cậu... xé!!.... - Lời cuối sách -Sau này lớn lên, Hứa Anh thích nhất là ôm lấy tay chồng, hỏi anh có yêu cô không, yêu nhiều thế nào, có phải hay không yêu nhất.Cố Tinh Trầm tay kẹp thuốc lá suy nghĩ chốc lát, nói:" Nói yêu em không bằng nói hận, hận không thế mang em đốt thành thuốc lá hít vào phổi, hoặc là bóp nát rồi ăn, ai cũng không thể lấy em đi."Hứa Anh sợ đến mức bỏ chạy, mắng to biến thái.Ban đêm cô mới âm thầm đến bên anh:" Tốt nhất em sẽ là một viên kẹo đường, ngậm ở đầu lưỡi anh, thấm vào ngực anh, ngọt ngào ở đầu quả tim."" Tôi của niên thiếu, có lạnh nhất dáng vẻ, cũng có ôn nhu nhất tình yêu."-------------Follow page:"Nhà có hai con mèo" Trên Facebook…