[TWOSHOT] Yêu , Yoonsic |
author: CAT
Disclaimer: có thể trong fic này ac là của CAT nên....
Pairings: Yoonsic
Rating: chưa thể định hình được vì đang còn tu và nữa không muốn
Status: hôm nay tâm trạng cat thật sự rất không được ổn và tâm trạng trống trãi nên cái fic nó cũng giống teh61
YÊU
CHAP 1 - TÌM LẠI BẦU TRỜI
- Yêu là thế nào vậy yoona? Unnie không thể biết được cảm giác đó nó ra sao cả?
- Yêu sao…? – nó nhìn cô, thắc mắc
- Uhm…là cảm giác yêu đó! Chẳng phải em nói với unnie em đang yêu một người sao? - cô nhìn nó? Ngỡ ngàng
- Hm…yêu, đúng vậy?! – nó nhìn cô, nở nụ cười chua xót
- Vậy hãy nói với unnie nó thế nào đi? – cô gối đầu lên bắp chân nó
- Yêu như một trò chơi tốc độ. Một cuộc đua không thể dừng, luôn háo hức trong vòng đua luôn muốn được về nhất. cố vượt lên mọi đối thủ. Sự hồi hợp, căng thẳng kéo dài, lòng ích kỉ gia tăng, tính mạng chẳng ra sao. Khi ta va chạm vào những đối thủ sẽ làm cho ta thấy choáng ván, tức giận, lòng căm thù vượt khỏi tầm kiểm soát, lòng ích kỉ chiếm lấy lí trí. Càng đuổi theo đích đến càng làm ta thêm hy vọng, những ảo tưởng chiến thắng càng lặp lại trong tâm trí. Khi đến được đích, lòng ta cảm thấy hạnh phúc vui sướng nhưng khi cái đích đến đó lại bị người khác đoạt lấy. thất vọng, mọi cảm xúc tan vỡ, tâm trí trống rỗng nỗi đau tưởng chừng như dài vô tận. càng về sau nỗi đau cứ mãi đeo bám ta, tâm trí cứ mãi nhớ về cuộc chiến ngày hôm đó. – nó nói, từng lời từng câu. Mơ hồ, tâm trí nó mơ hồ
- Em nói gì thế? Sao việc yêu lại so sánh với việc đua xe. Đúng là nghề nghiệp đã ăn sâu vào trí não em rồi.ashi~ - cô cốc nhẹ vào đầu nó
- …uhm, việc yêu không phải thế vậy theo unnie nghĩ nó thế nào? – nụ cười tưởng chừng như nuốt chọn con tim nó
- Yêu sao? Unnie không biết nhưng theo unnie nghĩ nó thật th1u vị. yêu giống như việc mình được hòa vào thiên đường vậy? nó điều khiển con tim ta đập một cách bất thường. những hạnh phúc mà ta chưa thể biết được. chúng ta luôn có mọi thứ trong tay, làm tâm hồn và lí trí con người luôn nhớ về nó… - cô mơ mộng nghĩ về nó, mingy không ngừng ca tụng tình yêu
- Nó là vậy sao…? – nó thì thầm. tại sao nó không cảm nhận được như thế. Hay vì cô đã sống trong một hoàn cảnh khác nó nên những suy nghĩ cũng khác nó. Phải, vì chính nó là nạn nhân trong “việc” yêu nên những cảm giác phải khác với cô
- Yah!!!~ em đang có nghe unnie nói không vậy? – lần này là cái cốc thật sự vào trán nó
- Huh?! Vâng đang nghe đây nói mà sao không hiểu sao “con khỉ” đó lại chịu được unnie vậy? nói gì mà liên thoang không ngừng nghì?
- Có tin unnie lại giận em không? – cô giơ tay thành nắm đấm dọa nó – mà sao em cứ gọi taec yoen oppa là con khỉ vậy?
- Thì nhìn người gì mà tối ngày nhìn thấy unnie như thấy vàng vậy? cứ đeo theo như khỉ mê chuối vậy? nhe răng cười như con khỉ
- Giống thật sao?....để unnie xem lại mới được? – cô suy nghĩ
- Mà sao unnie lại hỏi em như thế? Chẳng phải hai người đang yêu nhau sao? – nó nhìn cô, đôi tay nó thì chạm nhẹ vào gương mặt cô
- Không biết! unnie chỉ cảm thấy…..
- Baby~ anh đến rồi đây – câu nói của cô bị “anh khỉ” cắt ngang
- Hing~ nói với người ta 4h qua mà giờ nhìn đồng hồ xem, đã 6h rồi kìa sao không đi chơi với mấy ông sếp luôn đi – rời khỏi vòng tay nó, cô chạy đến ôm lấy “anh khỉ” của cô
- Về đây! Cũng trễ rồi…hai người đi chơi vui vẻ nhé! – nụ cười dối trá đó lại ngự trị trên khóe môi nó
- Uhm…pp nhóc cảm ơn nhóc đã giữ baby giúp anh – anh ta ôm lấy cô
- Anh này! Thật là…. – trái tim nó lại đau nhói…
. . .
Unnie này! Nếu em nói yêu unnie thì thế nào nhỉ? Sẽ ngạc nhiên, hay là hoảng hốt, hay là giận dữ hay là súc động ôm chầm lấy em….
Nó lại trò chuyện với ly rượu trong tay, nước mắt nó cứ tuông một cách vô lự….nỗi đau cứ cào xé con tim nó, tâm trí nó cứ mãi đong đầy hình ảnh cô…nó là chủ nhân của chiếc xe và cô là đích đến của nó…..nó phải làm gì để đến được cái đích hảo huyền đó. Đôi tay nó đã cố nắm chặt vô lăng nhưng chiếc xe cứ mãi xiêu quọey. Bàn chân nó đã đạp tung chân ga nhưng tốc độ chiếc xe lại không thể nhanh hơn….
TBC
Chap 2 - có khi nào rời xa????
- unnie… - nó chạm vào má người con gái bên cạnh mình
- uh…. – cô gái cự quậy ôm lấy nó
- không phải sao… - nó lại tự cười chính mình, unnie nó sao lại có thể ở đây được chứ, đúng là nó chưa tỉnh mộng…
- chào buổi sáng cưng và tạm biệt – nó trao nụ hôn cho cô nàng nằm kế bên rồi lấy đồ bỏ đi
. . .
- unnie em muốn ăn sáng
- nè yoona, unnie đã nói đang bận, đi mà gọi cô nàng chân dài nào đó nấu cho em đi unnie bận ngủ - cô giận nó, phủ chăn kín người
- yah~ cô nàng chân dài nào chứ. Mau thức dậy làm bữa sáng cho em đi – nó tranh giành cái chăn với cô
- arg~ em về phòng đi, unnie giận em rồi! tối bảo đến nhà unnie ăn tối vậy mà không đến làm unnie thất hứa với taec yeon oppa
- yah!!! – nó đột ngột lớn tiếng – vì em không đến nên unnie thất hứa với “con khỉ” đó nên em là nguyên nhân đúng không? Vậy giờ em phải đến nhà “con khỉ” đó xin lỗi đúng không? – nó gằng từng lời, kéo phắch tấm chăn rơi xuống đất
- yoong…. – cô ngạc nhiên, nhìn thấy thái độ tức giận của nó. Cô cảm thấy sợ nó
- hz~ - nó thở dài rồi hít sâu – em xin lỗi, tại…vì….mà thôi không có gì unnie cứ ngủ tiếp đi – nó bất lực trước ý nghĩ mình định mở lời
- yoong… - cô nhẹ nhàng gọi nó
- không có gì, unnie cứ ngủ tiếp đi xin lỗi đã làm phiền unnie – nó vẫn bước tiếp
- yoong…unnie xin lỗi – chạy đến bên nó, cô vòng tay ôm lấy tấm lưng mảnh khảnh đó, siết chặt vòng tay. Dụi mình vào tấm lưng nó
- …. – nó không thể nói nên thành lời, hành động đó quá bất ngờ nó trở thành cú sock trong giây lát
- Unnie chỉ giận em vì tối qua đã làm unnie đợi mà thôi. Tại sao lúc nào em cũng lạnh lùng rồi thân thiết đến mức khó hiểu. Nó làm unnie khó xử. unnie không biết lúc nào mới là tâm trạng thật của em
- Em… - nó không thể thốt nên lời, làm sao có thể nói nó yêu cô, hãy rời bỏ “con khỉ” đó đi. Nó không thể đánh cắp hạnh phúc của unnie, nó không thể ích kỉ chiếm lấy tình cảm đó. Nó không dám đảm nhận thử thách quá lớn này. Nó chỉ dám đối mặt với cô trong ranh giới là một người bạn thân là một đứa em tốt.
- Unnie không muốn càng lúc càng nhìn em cư xử dửng dưng với unnie. Unnie không chịu được đôi mắt đó cứ mông lung vô định, nó luôn có một khoảng trầm mà unnie không thể cảm nhận được. unnie ghét khi phải nhìn thấy người thân thiết nhất với mình lại cư xử một khoảng vô hình nào đó. Unnie ghét lúc nào em cũng trở về nhà vào buổi sáng, tối thì biến mất không liên lạc, unnie ghét mọi bí mật mà em đang giấu unnie. Unnie xin em, có chuyện gì hãy nói với unnie được không? – ướt…tấm lưng thẫm ướt, nó cảm nhận được sự ướt ác qua lớp áo mỏng, tiếng thút thích, cánh tay run run.
- Unnie… - nó xoay lưng đối mắt với cô – em xin lỗi, chỉ tại em quá vô tâm. Xin lỗi, đừng khóc, xin lỗi…. – nó vỗ về, ôm lấy cô mà an ủi
- …. – cô không biết nó là gì nhưng có một cái gì đó, nó chiếm lấy con tim cô, mọi thứ cứ tuông trào không thể kìm, cô cứ muốn khóc thật to, mọi sự uất ức không thể diễn tả….
- Em…sẽ…đừng như vậy được không? Unnie không thích những cô nàng chân dài cứ xung quanh bên em. Nó sẽ không tốt cho em chúc nào – ngước gương mặt mèo ướt của mình nhìn nó
- Được rồi, sẽ không đi với mấy cô chân dài đó nữa…. – nó mỉm cười rồi lấy tay lau đi giọt nước mắt đọng lại trên gương mặt cô
- Hứa nhé! – cô đưa ngón út ra hiệu cho nó giữ lời hứa
- Rồi, được chưa? – nó cũng đưa ngón út lên – bây giờ thì đi rửa mặt và xuống nhà ăn sáng thôi cuối cùng em lại là người làm bữa sáng
. . .
- unnie tới lượt em rồi, đi nhé – nó rời xa đôi tay đó, đội mũ an toàn vào, trượt vào chiếc ô tô đua
- nhớ cẩn thận đó, 5ting! – mỉm cười với nó nhưng cô lại thấy tiếc nuối khi rời khỏi đôi tay đó
- siêu tốc đang dẫn trước, sấm sét đang kè theo sát, hai tay đua cạnh tranh thật quyết liệt, không hề có ý sẽ nhường nhịn ai. Siêu tốc lại dẫn đầu ngay sau khúc cua khá gây, vẫn là sấm sét bám theo.Lách sang phải, cú vai chạm không nhẹ cho mấy. sấm sét hùng hồ tiến lên. Lần này là sự đuổi bắt của siêu tốc, bám sát vào đuôi siêu tốc. vòng cua khúc số 3. đây là đích đến cuối cùng của trận thực tập mà thôi mà đã gây cấn thế nào. Sấm sét lách sang trái chặn đường lên siêu tốc. những cú vai chạm vào nhau cứ tiếp diễn. sấm sét đã không cự được mất thăng bằng lúc ở dốc đường số 8. cơ hội cho siêu tốc vượt lên và…và…siêu tốc đến đích, sấm sét đột nhiên mất thăng bằng và tay lái không ổn định đâm sầm vào sân cỏ.chiếc sấm sét quay vòng.
- Anh có sao không taec yeon? – cô vội chạy đến bên cạnh anh ta, bỏ mặc nó. Dù về đích hay không thì con đường mà nó đã đua vẫn không giành cho nó thì phải?
- Anh chỉ hơi choáng tí. Không ngờ nhóc con đó lại tiến bộ như vậy? – hắn cười xòa
- Thật là…mình không lo lại đi lo cho người khác. Có thôi nụ cười ngốc đó không. Kết thúc cuộc đua rồi về thôi – cô đưa mắt tìm kiếm bóng dáng nó, nhưng cô đâu biết lời nói đó phải làm nó đau đớn đến thế nào? Hai từ người khác phát ra từ môi cô cứ như một gai nhọn đâm xuyên con tim nó. Nhức nhói! Tim nó lại tan vỡ vì cô, nó rời khỏi nơi đó. Bò mặc lời hứa cả hai
- Gì chứ?...cẩn thận sao. Trong khi miệng thì cẩn thận nhé còn đằng kia thì người khác. Tôi sẽ không thể ngu muội vì unnie nữa. tôi sẽ phải tập tránh xa unnie. Bên cạnh unnie, tôi chỉ chuốt thêm nước mắt – nó lái xe thật nhanh, chân ga nhấn mạnh, nó siết chặt vô lang. nước mắt lại trào ra.
. . .
Tối nay nó không uống rượu và không “vui đùa” với cô gái nào cả. nó chỉ ngà say. Trở về ngôi nhà đó, nó lấy hết can đảm
- nếu tôi có thể chịu thêm một lần đau khổ thì đây chính là lúc cuối cùng của tôi và unnie
- yoona! – cô vội bật đèn, dìu nó về phòng
- unnie…tại sao vậy?....hãy nói cho em biết vì sao lại thế? Con tim em đau không thể chịu được. lúc nào unnie cũng như thế…thì sao em sống tiếp đây? – nó gục vào vai cô cứ lèm bèm những từ đó
- em đang nói cái gì thế? Sao lại không thể sống…đã hứa không say giờ lại bèo nhèo như bóng xì hơi – cô đặt nó nằm ngay trên giường. gỡ đôi giày cho nó. Lôm côm cởi áo khoác cho nó
- sica unnie. – nó ôm lấy cô
- gì?! Khi không lại thế này. Uống riết em thành con sâu rượu mất thôi – tay thì xỉa vào trán mà vẫn cởi áo khoác cho nó
- em yêu unnie rất nhiều – nắm chặt tay cô, đôi mắt đó lại xoáy sâu vào cô
- lại nói tầm phào. Ngủ đi – bỏ bác những gì nó nói. Cô cứ tưởng nó say rượu nên nói bừa
- em nói thật đấy. em không say rượu – nó siết chặt cổ tay cô
- thôi đi. Unnie không thích em đùa kiểu đó – bực mình vì trò đùa chẳng ra gì của nó, cô cấu giận
- em không đùa – nó kéo cô nằm xuống giường và nó đang cưỡng hôn cô
- u…o…buông ra – cô vùng vẫy trong vô vọng
- … - nó vẫn ngoan cố, kìm chặt cô. men rượu đã làm cho nó mất bình tĩnh. Tình yêu mãnh liệt đó lại điều khiển nó. Nụ hôn trải dần xuống cổ, chiếc áo thun cũng bị xé toạt
- Im yoona. Đừng….unnie xin em – nó làm cô hoảng sợ, thất vọng. đáng chết thật, người mà nó yêu thương trân trọng giờ lại khóc uất ức vì nó
- Unnie… - dần ý thức được mình, nó nhìn thấy nước mắt của cô. lòng nó dâng lên một niềm chua xót thật rẻ mạt
- …hức….hức.. – cô khóc trong vô vọng, nước mắt cứ chạy dài sống mũi
- Em xin lỗi.. – định đưa tay lau đi những giọt nước mắt đó nhưng cô lại quay đi. Không nhìn lấy nó
- Unnie….em sai rồi – câu nói được kéo dài một khoàng lặng rồi mới ngập ngừng hoàn chỉnh. Nó tự thấy tôi ngiệp cho bản thân mình. Đúng là đồ ích kỉ, tại sao lại làm cho cô khóc vì nó chứ. Chắc là cô đã rất hoảng sợ thế nào. Nó đứng dậy rời khỏi phòng
- Xooang~…….xooang – cô giật mình, sợ hãi, tiếng xe ô tô đi khuất, cô biết nó đã tự trách mình và xúc động thế nào. Nhưng cô không thể an ủi nó như lúc trước vì chính nó đã làm cô hoảng sợ thế nào
4.00 am
Bây giờ cô mới có thể đứng dậy sau cú sock đó. Lặng lẽ bước về phòng tắm cho giải tỏa đi nó.
12.00 pm
Cô thức dậy, vẫn làm mọi việc như thường ngày. Nhưng lại quên tối qua chuyện gì xảy ra!. Gọi tên nó như một thói quen. Nhận ra mình và nó đã xảy ra chuyện gì,cô não nề bước xuống nhà. Há hốc miệng…..bể cá mà nó yêu quý biết bao. Giờ lại bể nát không còn gì, những xác cá trãi đầy trên sàn. Máu….hình như là máu có trên tấm lót sàn. Miếng lót sàn từ màu trắng giờ đã chuyển sang màu đỏ dậm của máu khô. Thất thần, cô vội gọi điện cho nó nhưng chỉ còn những tiếng tút dài hạn…
. . .
Nó trở về woongan. Về thăm lại người mẹ và cha già của mình. Nó đặt những bó hoa tươi trên lăng mộ. nói gì đó rồi mỉm cười bước đi. Không khí se lạnh đầy sương trong buổi sáng khiến người khác phải cuộn tròn trong chăn mà ngủ lì còn nó thì đơn côi, đấu đầu với không khí thế này.
Nó thăm lại những hàng xóm lúc xưa. Ngắm những khung cảnh mà mình đã lãng quên, vui đùa với những đứa trẻ cùng xóm. Nó mỉm cười với những ý định đã đạt được tâm nguyện. trở về seoul nó phải thi đấu một trận đua quan trọng nữa chứ.
Trở về với con đường mà mình đã chọn. một lần nữa nó ghi nhớ kĩ những chi tiết này trong tâm trí nó. Đội mũ bảo hiểm chuẩn bị thực hiện ước mơ đó….
- yoona – nó biết đó là ai, vẫn bước tiếp không quay đầu nhìn cô
- tại sao? Lúc nào em cũng phải như thế mới được sao? Đừng cứ làm unnie khó xử. đừng ngoan cố unnie sẽ bỏ qua mọi chuyện vì vậy…
- hãy kết thúc cuộc đua này rồi hãy nói – hụt hẫng. lần thứ mấy nó đã làm cô cảm thấy hụt hẫng. cô ghét những mẫu thuẫn trong mình. Phải chi đừng đến đây để lòng cô lo lắng, nhìn nó cứ “bán mạng” vào cuộc đua tốc độ là cô lại lo sợ
- siêu tốc dẫn đầu, tiếp theo là sấm sét sau cùng là siêu thanh. Cả ba đang dữ dội tranh giành hạng nhất vẫn là siêu tốc, phía sau sấm sét và siêu thanh đang tranh giành hạng nhì. Khúc cua số 7 siêu thanh bị bỏ lại phía sau….
Nếu chúa đã mang cho con một sinh mệnh thì giờ đây con sẽ trả mọi thứ về với người. ý muốn cuối cùng của con là được nhìn thấy người con gái đó phải nuối tiếc vì con. Dù con biết nó là một hành động rất ích kỉ nhưng con muốn mình được giải thoát khỏi đây đến một nơi không còn đau khổ vì tình yêu
- cuộc chiến gần kết thúc, siêu tốc đang bị kìm lại bởi sấm sét và siêu thanh. Không còn lối thoát. Một cú va chạm siêu tốc…
đó là những gì tôi chọn! về với thiên nhiên và chúa
không!? Tại sao em lại bỏ lại unnie. Xin em một lần nữa giày vò unnie. Con tim unnie mong manh và vỡ nát. Tại sao chiếc xe đó lại nổ tung? Tại sao unnine phải khóc vì em. Unnie ghét em, sự ra đi của em làm tâm trí unnie không thể “hoạt động”…em là đồ ích kỉ…
THE END
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com