Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

79

Chương 79

Giác quan của thú hoang chính xác hơn dữ liệu của con người, báo hoa không thể không biết mình đang làm gì, nên có thể xác định 100% là nó biết mình đang đi gây sự.

Lộ Bạch rất lo lắng. Nhưng cậu lại đang nghĩ... Báo hoa phải biết rõ đối thủ mình đang đối mặt, nếu không mạnh bằng đối thủ thì chắc chắn nó sẽ không làm như vậy. Sau một hồi suy nghĩ, nhân viên cứu hộ an tâm đi theo báo hoa.

Con mèo bự cơ thể cường tráng, với bộ lông hoa lệ, có chiều cao gần bằng hông cậu, đi bộ thong thả trên bãi cỏ với cái đuôi hơi nhỏng lên. Có lẽ mùi hương của nó đã lan tỏa khắp nơi đây, hoặc có lẽ nó đã được gió thổi vào mũi của chủ nhân nơi này.

Bản đồ cho thấy khu vực này đã đổi chủ ba lần trong một năm qua, từ đầu chỉ có một mãnh thú cai quản, nhưng hiện tại địa bàn này đã bị chia thành ba phần, xem ra đây là nơi dễ xảy ra sự cố. Lãnh địa cuối cùng được chia thành ba phần hơi chồng lên nhau, một con tê giác đực trưởng thành chiếm giữ lãnh thổ gần nguồn nước, xét về nhận thức lãnh thổ, chỉ số của tất cả các loài tê giác bao gồm cả tê giác trắng đều nằm trong những thứ hạng đầu. Một con gấu nâu chiếm 1/3, không tệ, không xung đột nhiều với báo hoa. Còn có một con trăn đá, Lộ Bạch xem đến đây là toàn thân nổi da gà, tóc dựng đứng lên từng sợi, không muốn đi tiếp nữa. Cậu sợ rắn nhất.

Có lẽ báo hoa đã nhận ra Lộ Bạch có gì đó không ổn, nó quay lại nhìn cậu với vẻ mặt khó hiểu, xen lẫn vẻ an ủi đôi chút.

"Không sao đâu, chúng ta tiếp tục đi." Cảm nhận được sự quan tâm của báo hoa, Lộ Bạch cười, thôi bỏ đi, bên cạnh mãnh thú họ mèo tọa trấn, không cần phải sợ rắn.

Yêu cầu về lãnh địa của báo hoa luôn là khí hậu thích hợp, địa hình tương đối bằng phẳng gần nguồn nước. Nó đi về phía nguồn nước, đó là lãnh địa của một con tê giác trưởng thành. Mặc dù là nguồn nước nhưng thực chất chỉ là một hồ nước nhỏ, vì thỉnh thoảng có mưa trong rừng vào mùa xuân nên nước mới tụ lại đây.

Tê giác coi nơi này như báu vật, bảo vệ nó mỗi ngày, không cho phép bất kỳ loài động vật nào khác đến gần uống nước. Chỉ khi nào có tâm trạng tốt, nó mới không tấn công những động vật ở gần. Hôm nay rõ ràng là tâm trạng của tê giác rất tốt, chiều nay khi nhiệt độ lên cao nhất, một đàn linh dương sừng thẳng tụ tập bên bờ uống nước mà nó không ra xua đuổi chúng. Mùi của báo hoa rất xa lạ với tê giác, là một mãnh thú rất hung dữ, thường chủ động tấn công, tê giác lập tức đứng dậy khỏi bóng râm, nheo mắt hung hăng nhìn chằm chằm vào hướng của báo hoa. Báo hoa ẩn nấp đi làm tê giác rất nóng nảy, dù sao thì nó cũng giỏi cận chiến, không giỏi theo dõi và đánh du kích trong lùm cây bụi.

Báo hoa đã tính toán trước được điểm này, nó thận trọng nằm xuống trong lùm cây bụi, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào đàn linh dương đang uống nước bên bờ nước. Sau khi uống nước, đàn linh dương sẽ luôn đi vào lùm cây bụi để ăn cỏ.

Khi thấy báo hoa bắt đầu săn mồi, Lộ Bạch dừng lại gần đó, không làm phiền nó nữa, vì cậu biết mình không có năng lực ẩn nấp tốt như báo hoa, đi theo chỉ tổ gây trở ngại cho nó. Nhưng cậu thực sự lo lắng cho báo hoa phải đấu trên sân khách, nếu cậu đoán đúng, đây là sân nhà của tê giác, báo hoa không có cơ hội chiến thắng tê giác ở chính diện. Lộ Bạch lấy ống nhòm ra, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy con tê giác một sừng khổng lồ kia, nó có vẻ hơi kích động, có lẽ đã phát hiện ra sự tồn tại của báo hoa. Lộ Bạch muốn theo dõi tê giác một sừng, giúp báo hoa trông chừng nó, nhưng cũng muốn xem báo hoa đi săn nên không thể quyết định được! Tê giác ở quá gần mặt nước, nếu báo hoa ra săn linh dương, tê giác sẽ lập tức lao vào tấn công báo hoa, tình huống bọ ngựa bắt ve chim sẻ đằng sau khiến Lộ Bạch rất lo lắng. May mắn thay, báo hoa đủ kiên nhẫn, chỉ nằm im trong bụi cỏ.

Lúc này, có mấy con chim từ gần đó bay tới, đậu trên người tê giác, chúng là chim đậu lưng bò, đang tìm kiếm ký sinh trùng trên da tê giác. Sự xuất hiện của người bạn nhỏ đã làm dịu đi phần nào cơn nóng giận của tê giác, sau khi thấy báo hoa im lặng một lúc lâu, nó quyết định nằm xuống chăm sóc da trước đã.

Lộ Bạch thở phào thật mạnh, cảm ơn chim đậu lưng bò, trên thế giới này vẫn có tình yêu đích thực.

Mọi thứ xung quanh đều bình lặng, ngay cả tê giác cáu kỉnh cũng nằm xuống nghỉ ngơi, linh dương cũng thả lỏng cảnh giác, uống đủ nước rồi đi về phía lùm cây bụi. Hướng mà chúng đặt chân tới không phải là hướng mà báo hoa ẩn nấp, nhưng cũng không sao, sức mạnh bùng nổ của báo hoa không phải là hư danh, giống như hổ, nó rất giỏi trong việc âm thầm lặng lẽ đớp lấy con mồi rồi ngoạm đi, là một sát thủ rừng rậm rất đáng sợ.

Lộ Bạch xem báo săn săn mồi thì trong lòng luôn lo lắng cho báo săn, xem báo hoa đi săn thì lại thấy thương cảm cho đối thủ của nó.

Báo hoa đứng dậy đi theo, hành động này đủ khiến đàn linh dương hoảng loạn, nhưng cũng không sao, nó đã phát hiện ra mục tiêu của mình, ngay lúc con linh dương đó hoảng sợ, nó đã đoán được đối phương sẽ chạy trốn đến đâu. Nhưng nếu dự đoán này sai thì nó sẽ bỏ đà linh dương này.

Cuộc tấn công diễn ra chỉ trong tích tắc, Lộ Bạch vẫn chưa kịp phản ứng, báo hoa đã cắn vào cổ một con linh dương rồi quay người định đi về, à không, là chạy!

Nguy rồi!

Lộ Bạch giật mình, ống nhòm chuyển sang phía tê giác, quả nhiên thấy con tê giác một sừng kia hung hăng lao đến! Cũng may là cậu đứng ở xa, thấy vậy cũng lập tức bỏ chạy: "Anh báo hoa! Chạy đi, nó đuổi kịp chúng ta rồi!"

Báo hoa là một chuyên gia trong việc kéo con mồi đi, không giống như báo săn phải mất nhiều công sức, nó lẩn vào lùm cây bụi rậm rạp, dùng cây cối để che giấu dấu vết của mình. Tê giác khổng lồ không dễ hoạt động ở đây, đối thủ sẽ tự động bỏ cuộc sau một thời gian không thể đuổi kịp. Báo hoa nhanh chóng đuổi kịp Lộ Bạch. Lộ Bạch dùng ống nhòm quay lại nhìn nhưng vẫn chưa thấy dấu vết nào của tê giác, có thể đoán đại khái là nó không thể đuổi kịp. Tuy nhiên, hai tên trộm cũng không dám lơ ​​là mà chạy thẳng ra khỏi lãnh địa của tê giác mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Lộ Bạch thở hổn hển, dừng lại dựa vào một cái cây nói: "Anh báo, chúng ta dừng lại nghỉ ngơi một lát, lát nữa tao sẽ vác con mồi."

Cả hai cứ thế hết vác lại tha, cuối cùng mang linh dương về đến nơi cắm trại. Cướp đồ ăn trong lãnh địa của tê giác, kích thích thật!

Bé sư tử trắng ở gần nơi cắm trại phát hiện hai người đã quay lại nên lại cẩn thận trốn đi lần nữa... trước đó thấy nơi cắm trại khá yên tĩnh nên nó ra ngoài đi dạo một vòng.

Lần đầu tiên có người giúp vác con mồi, báo hoa liếm môi sung sướng, mắt nó đảo xung quanh một vòng, dường như ngửi thấy mùi của bé sư tử trắng nhưng không để ý đến.

Lộ Bạch cũng nghĩ đến bé sư tử trắng, cậu lấy dao ra vừa xử lý con mồi, vừa nói với báo hoa: "Có một bé sư tử trắng sống gần nơi cắm trại chúng ta, nó là bạn của tao, sau này cũng là bạn của mày, hy vọng mày có thể chăm sóc nó."

Một miếng thịt tươi đẫm máu được đưa tới, báo hoa há miệng không chút do dự, miếng thịt to vừa đủ để nó nuốt trọn.

Đoán rằng sư tử trắng cũng đói nên Lộ Bạch xẻ một chậu thịt cho báo hoa trước, phần còn lại bỏ vào một chậu khác, rồi mang đến nơi thường cho sư tử trắng ăn.

Mọi hành động của Lộ Bạch đều lọt vào mắt báo hoa, nhưng đã quen với việc xung quanh Lộ Bạch luôn có những cục lông xù khác, báo hoa chỉ liếm chân một cách hờ hững, làm sạch râu của mình, sau đó ngáp một cái thật thoải mái.

Khi Lộ Bạch trở về thì thấy báo hoa đang ngủ trên nóc xe, đầu quay về phía mình, thấy cậu đến, đuôi nó vẫy nhẹ sau lưng.

"Buồn ngủ rồi?" Lộ Bạch đi đến bên ông trùm xăm trổ, xoa đầu, cằm, cổ cho nó, ông trùm thoải mái nheo mắt. Cậu cười nói: "Ngủ đi, hôm nay vất vả rồi."

Báo hoa vẫy đuôi đáp lại, sau đó nhắm mắt lại, lười biếng tận hưởng giấc ngủ của mình. Mùa xuân có rất nhiều côn trùng, để báo hoa khỏi bị côn trùng tấn công, Lộ Bạch đã đặc biệt phun một ít thuốc xịt xung quanh.

Lộ Bạch không biết rằng mọi hành động, cử chỉ của cậu và báo hoa đều bị bé sư tử trắng nhìn thấy. Điều này khiến bé sư tử trắng sinh ra khát vọng muốn có một người bạn, vì vậy đây là một thành công ngoài mong đợi. Bé sư tử trắng chưa từng có bất kỳ ký ức nào về việc ở cùng với bạn, nó vừa tỉnh dậy đã chỉ có một mình, nó cảm thấy mình không được chào đón ở bất cứ đâu, các sinh vật trong rừng sẽ trốn tránh nó, đuổi nó đi hoặc tấn công nó. Cho đến khi gặp Lộ Bạch, cậu đã cho nó ăn, hành vi cung cấp thức ăn này rất hiếm thấy trong rừng, đồng thời cũng khơi dậy mong muốn có mẹ trong gen của sư tử con. Mặc dù nó không biết trên đời này có mẹ, nhưng bản năng nó vẫn luôn khao khát có được mẹ. Con mồi ngày hôm nay là kết quả nỗ lực của báo hoa, bé sư tử trắng có thể thấy rõ, nhưng báo hoa không có ác ý với nó, không đến đuổi nó đi, sau khi do dự một lúc, bé sư tử trắng đã ăn hết thức ăn trong ngày.

Nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm trong rừng tháng 3 rất lớn, buổi tối Lộ Bạch phải đốt lửa. Cậu vừa nấu bữa tối vừa vuốt ve báo hoa nằm bên cạnh, vừa nói vừa cười, tất cả đều bị bé sư tử trắng nhìn thấy. Thú hoang có thể không hiểu tiếng người, nhưng chúng có giác quan nhạy bén, có thể cảm nhận được bầu không khí xung quanh là vô hại hoặc thậm chí là ấm áp. Bé sư tử trắng nhìn trộm người ta thay đổi tư thế thường xuyên trong bóng tối, đôi khi thò đầu ra ngoài, đôi khi duỗi móng vuốt ra, dường như nó có một niềm thôi thúc muốn đi đến đó, nhưng nó đã kìm lại, có lẽ nó vẫn còn sợ. Như thể tràn đầy khao khát, bé sư tử trắng nằm xuống, tựa đầu vào bàn chân mình, đôi mắt xanh cứ nhìn về phía Lộ Bạch và báo hoa cho đến khi buồn ngủ.

Sáng hôm sau, Lộ Bạch để lại thức ăn cho bé sư tử trắng, tiếp tục ra ngoài với báo hoa, họ đi một chuyến gần như mất cả ngày, mãi đến buổi tối mới trở về với con mồi. Lần này không ra lãnh địa của tê giác nữa, có lẽ vì báo hoa chê cả lãnh địa của tê giác, họ đi xa hơn để tìm nguồn nước nên mới đi sớm về muộn, mất gần cả ngày.

Bé sư tử trắng có vẻ buồn chán trong bóng tối, đã chuyển từ trạng thái hoang mang sợ hãi sang phấn khích khi nghe thấy tiếng động. Bởi vì khi đã ăn no và không còn phải lo lắng về thức ăn thì sẽ có nhiều thời gian hơn để kích thích ham muốn của mình đối với những thứ khác. Cái người cứ cho thức ăn kia lại trở về với thức ăn. Bé sư tử trắng dường như muốn chạy ra gặp Lộ Bạch, nhưng vừa lúc thò một móng vuốt ra từ sau thân cây, nhìn thấy móng vuốt trắng của mình, nó lại rụt về, không biết đang nghĩ gì.

Lộ Bạch không có hứng thú tìm hiểu xem bé sư tử trắng ẩn nấp ở đâu, cậu quay lại bên đống lửa, báo cáo với Samuel về tình hình công việc của báo hoa trong hai ngày qua. Cái gì mà bố cục kiềng ba chân này, đi lãnh địa của tê giác trộm con mồi này, báo hoa thích nghi tốt với môi trường mới, v.v.

Samuel lặng lẽ lắng nghe nhân viên cứu hộ kể về cuộc sống thường ngày trong rừng, và những sóng gió giữa các cục lông xù, trong vô thức, nụ cười hưởng thụ hiện lên trên môi. Từ khi trở về, Samuel biết mối quan hệ của anh và Lộ Bạch đã âm thầm thay đổi, trở nên gần gũi hơn. Nhưng anh không nghĩ là vì hổ trắng, chỉ là hổ trắng khiến anh hiểu Lộ Bạch, hơn, nên anh càng trân trọng cậu hơn. Về tần suất tiếp xúc thì cũng bình thường, trước khi vào rừng, anh và Lộ Bạch đã thường xuyên liên lạc trong suốt nửa năm, bây giờ gần như ngày nào cũng liên lạc cũng chẳng có gì.

"Thân vương Samuel, tôi nói xong rồi." Lộ Bạch nói xong thì chờ một lúc.

"Ừm... trộm con mồi?" Ngài Thân vương tỉnh táo lại, nói với vẻ không tán thành: "Lần sau đừng đi theo báo hoa đi săn nữa, nó chạy nhanh hơn cậu nhiều."

Phải làm gì nếu gặp nguy hiểm?

"Tê giác một sừng sẽ chủ động tấn công những mùi lạ, chúng có tính khí rất nóng nảy, kể cả là cậu, tôi cũng không muốn cậu phải mạo hiểm."

Nghe được sự quan tâm chân thành của cấp trên, Lộ Bạch nuốt lời muốn nói vào trong, có gì để phản bác chứ? Gật đầu là xong mà.

"Tôi biết." Lộ Bạch thấy Samuel đang mặc chiếc áo ngủ mỏng, nghĩ rằng chắc anh vừa mới tắm xong nên ngượng ngùng nói: "Tôi vừa nhận ra rằng tôi luôn chiếm mất thời gian buổi tối của ngài, tôi thực sự xin lỗi."

Samuel lắc đầu ngay: "Không có gì, nếu cậu liên lạc với tôi vào ban ngày, có thể tôi đang ở trong quân." Ban ngày anh cũng rất bận rộn, đôi khi không có thời gian trò chuyện nhiều với Lộ Bạch, nhưng ban đêm thì khác.

Đối phương giải thích xong, Lộ Bạch mới thở phào, cũng phải, ban ngày không có thời gian nói nhiều với cậu như vậy đâu. Có lẽ là do vừa gặp lại sau một thời gian ngắn xa cách, hoặc có lẽ là do lần trước cùng nhau ăn Tết, một vài thứ thực sự đã thay đổi. Lộ Bạch thầm coi cấp trên người ngoài hành tinh đang trò chuyện video với mình là người thân thiết. Chỉ cần đối phương không phật ý, cậu sẽ vui vẻ chia sẻ cảm nghĩ của mình, những điều muốn nói về khu rừng, trò chuyện rất vui vẻ.

Gần cuối cuộc gọi, Samuel mới hỏi về tình hình sư tử con.

Lộ Bạch ngượng ngùng gãi đầu: "Thành thật mà nói, tôi vẫn chưa chạm được vào nó hay nhìn thấy nó, vẫn đang sắp xếp."

"Đừng lo, cứ làm theo kế hoạch của cậu." Samuel không thúc giục.

"Nó ăn uống đầy đủ mỗi ngày, ở gần đây không bỏ đi, tôi nghĩ nó đã quen với cuộc sống như thế này." Lộ Bạch suy nghĩ một lát, nở nụ cười tự tin nói: "Đừng lo lắng, hai ngày nữa chắc chắn sẽ chạm vào được."

Samuel: "Được."

Trước đây Lộ Bạch chủ yếu sử dụng chiến thuật tấn công trực diện với cục lông xù, bởi vì những cục lông xù lúc trước đều đã trưởng thành, có tư duy và tính cách hoàn chỉnh. Bé sư tử trắng vẫn đang trong giai đoạn phát triển, cũng không ở trong trạng thái nguy hiểm, để nó từ từ cảm nhận, từ từ tiếp cận sẽ có lợi cho trạng thái tâm lý của nó hơn. Lộ Bạch đã kể với cấp trên về tất cả những cân nhắc này, cậu vẫn còn nhớ biểu cảm trên khuôn mặt người kia, ờ thì, ngay cả cấp trên cũng không hiểu lắm về thái độ làm việc cầu kỳ của cậu.

Không, thực ra cậu đã hiểu lầm, Samuel chỉ nghĩ Julien rất may mắn, anh vui mừng cho Julien. Có lẽ lần này khi cháu trai ra khỏi rừng, mọi chuyện sẽ khác.

Cách đây vài ngày Lộ Bạch chọn nơi này chỉ để thuận tiện giao lưu với bé sư tử trắng, sẵn tiện tránh nguy hiểm. Bây giờ báo hoa đã đến, họ nên tìm một lãnh địa tốt hơn, nếu không sẽ kiệt sức vì ngày nào cũng đi sớm về muộn. Sờ báo hoa đang ngủ say sưa với vẻ xin lỗi, Lộ Bạch khẽ nói chúc ngủ ngon.

Sau một đêm nghỉ ngơi, ngày hôm sau đã khỏe hẳn, Lộ Bạch nói với báo hoa: "Mày đưa tao đi tìm một nơi tốt hơn để ở đi, nhưng phải nhớ rằng, tốt nhất là không nên xâm phạm lãnh thổ của người khác." Cậu lo lắng nói, nhưng cảm thấy lời cảnh báo của mình là vô ích.

Báo hoa ngày nào cũng lười biếng trong lãnh địa của mình, phạm vi hoạt động không vượt quá một nửa đường kính của lãnh địa, sau khi đến đây, ngày nào cũng đi sớm về muộn. Nhìn kìa, bây giờ mới rạng sáng lại bắt đầu phải lên đường, nhưng trông nó vẫn tràn đầy năng lượng.

"Đi thôi!" Lộ Bạch nhìn quanh rồi cố ý nói lớn tiếng.

Bé sư tử trắng đang trốn đi ngủ, đứng dậy ngáp dài, mặt vẫn còn ngái ngủ, thậm chí bước đi còn hơi loạng choạng. Khi xe địa hình khởi động, nó có vẻ do dự nhưng cuối cùng cũng đi theo. Khi bé sư tử trắng tự đi lại, nó phải mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng, đề phòng mọi nguy hiểm. Lúc này báo hoa phía trước mở đường, nó dường như đã quên mất nguy hiểm xung quanh, bóng dáng màu trắng nhảy nhót trong bụi cỏ, lộ ra vẻ hoạt bát hiếm thấy. Có thể thấy rằng nó không hề cảm thấy bị bỏ rơi, không, phải nói là nó hoàn toàn không có khái niệm bị bỏ rơi. bé sư tử trắng chỉ tin rằng khi đến nơi tiếp theo, Lộ Bạch vẫn sẽ cho mình ăn.

Thỉnh thoảng Lộ Bạch mở cửa sổ, thò đầu ra nhìn qua ống nhòm là thấy được bé sư tử trắng đang chơi đùa trong bụi cỏ, cậu mỉm cười nhìn theo. Khi họ dừng lại để nghỉ ngơi, cậu lại mang thịt đi tìm nó, sư tử liền trốn đi. Bé sư tử trắng giấu mình sau thân cây, có lẽ đang ngồi xổm trong tư thế trang nghiêm, làm sao Lộ Bạch biết được? Vì thân cây không thể che khuất được thân hình của nó.

Bé sư tử trắng mặc bộ quần áo mới của hoàng đế, nhìn trộm Lộ Bạch từ sau một cái cây. Khi Lộ Bạch quay đi, nó bước ra bước đầu tiên, để lộ thân hình rất nổi bật trong rừng. Lộ Bạch đi rồi lặng lẽ quay đầu lại, thấy một bóng dáng màu trắng e thẹn vội vàng chạy đi trốn, nhưng đôi tai tròn của đối phương lại bất cẩn mọc ra trên thân cây. Nếu không nhìn kỹ có thể nghĩ đó là nấm đang mọc trên cây.

Lần di cư này khá dài, vào buổi chiều ngày thứ ba, cả đội quyết định dừng lại nghỉ ngơi, thế nhưng báo hoa dường như đã phát hiện ra điều gì đó, nó rất cảnh giác hít ngửi trong gió, đồng tử hơi co lại.

"Làm sao thế?" Lộ Bạch rất tin tưởng báo hoa nên lần này đi theo lộ trình của báo hoa, cậu không biết nó có cẩn thận tránh mãnh thú khác không.

Báo hoa chắc chắn đã tránh xa những con mãnh thú khác, nhưng nó không thể nắm bắt hành tung của mãnh thú lang thang, mùi của con thú đang tiến lại gần thật xa lạ, nó cũng chưa từng ngửi thấy trên đường đi. Đó là một con mãnh thú đến từ nơi khác, ồ không, là hai con. Báo hoa lộ vẻ đề phòng, nó bực bội đi lòng vòng tại chỗ, vì sự xuất hiện của hai con thú hoang lạ đã làm gián đoạn kế hoạch của bọn họ.

"Không thể ở lại phải không?" Lộ Bạch nói: "Vậy thì tiếp tục đi, dù sao cũng chưa muộn..."

Đang nói chuyện, gió đột nhiên đổi hướng, báo hoa không còn ngửi thấy mùi của thú hoang nữa. Không, không phải gió đổi hướng, mà là hai con thú hoang đổi hướng. Lúc này, phía sau bọn họ có động tĩnh, Lộ Bạch dường như nghe thấy tiếng thú hoang gầm gừ. Cậu nhíu mày, vỗ nhẹ người báo hoa: "Có lẽ là bé sư tử trắng, chúng ta đi lên xem thử."

Hai con sư tử đực bị đàn sư tử đuổi ra ngoài đã phát hiện ra bé sư tử trắng, có thể chúng đã trải qua một cuộc chiến khốc liệt khi thay cũ đổi mới cách đây vài ngày, vết thương trải dài khắp cơ thể. Sư tử con xa lạ lại đơn độc đã khơi dậy cơn giận hai con sư tử đực, chúng quyết tâm cắn chết sư tử con.

Khi gặp nguy hiểm, việc ẩn náu trong hang động hoặc trèo cây không phải là lựa chọn tốt, nhưng bé sư tử trắng không còn lựa chọn nào khác, vì nó không thể thoát khỏi hai con sư tử đực phối hợp săn đuổi. Sau khi bé sư tử trắng trèo lên cây, hai con sư tử đực cùng gầm gừ đe dọa dưới gốc cây, thỉnh thoảng chạy vòng quanh thân cây, có lúc lại với lên thân cây, ngẩng đầu gầm lên với bé sư tử trắng.

Dựa vào thân hình nhẹ nhàng, bé sư tử trắng nằm trên cành cây, ánh mắt lạnh lùng, nó đã quen với việc này, thậm chí còn tê liệt, nhưng không hề sợ hãi. Có vẻ như nó trốn chỉ vì không muốn chết chứ không phải vì sợ thú hoang tấn công mình.

Cảnh ngộ của bé sư tử trắng đã lọt vào ống nhòm của Lộ Bạch, cậu đứng nhìn từ xa, nhíu mày thật chặt, có vẻ hơi lo lắng. Phải tìm cách đuổi hai con sư tử này đi. Cách đầu tiên và tốt nhất mà cậu nghĩ đến là dùng thịt tươi, lái xe địa hình để dụ chúng đi.

Nhưng báo hoa lại hành động nhanh hơn, nếu có thể tránh được một cuộc đối đầu trực diện thì nó sẽ không tới, nhưng nếu đã đối mặt thì nó sẽ không lùi bước trước hai con sư tử chỉ có cái vỏ rỗng này.

"Này..." Lộ Bạch hạ giọng kêu lên, muốn ngăn cản báo hoa, nhưng báo hoa đã ngang nhiên bước ra ngoài.

Tư thế ung dung thoải mái như thể đây là nhà của nó, phong thái của chủ nhà khiến Lộ Bạch sửng sốt, hai con sư tử đực kia cũng ngây ngốc. Chúng tựa hồ không nghĩ tới sẽ có một con báo hoa chủ động xuất hiện trước mặt mình, đây là ý gì? Không sợ chết sao?

Đôi khi thú hoang đối đầu, khí thế quan trọng hơn sức mạnh, rõ ràng là hai con sư tử đực này đã già, bị sư tử đực khác đánh bại, hoặc bị sư tử cái đuổi ra ngoài. Không sao cả, dù sao thì chúng cũng chỉ là những kẻ vô gia cư phải lang thang mà thôi. Báo hoa ngông nghênh đi vòng quanh hai con sư tử đực nửa vòng, ánh mắt đầy vẻ khinh thường, đừng nói là sợ hãi, hiển nhiên nó chỉ muốn gây sự.

Mặc dù nói một cách thực tế, nó có thể không đánh bại được hai con sư tử đực phối hợp với nhau, nhưng nó cũng chắc chắn rằng sư tử đực bị thương sẽ không bao giờ thách thức một con báo hoa đang lên cơn điên. Thời đại dùng bạo lực đối phó với bạo lực đã qua, lo mà lang thang sinh tồn đi.

Phải nói rằng báo hoa đã nắm bắt tâm lý của sư tử đực rất tốt, Lộ Bạch lúc đầu thậm chí còn không dám thở mạnh, nhưng khi thấy sư tử đực không dám hành động thiếu suy nghĩ, cậu mới nhận ra báo hoa lợi hại hơn mình tưởng tượng. Tất nhiên là vì báo hoa có thể ngửi thấy mùi máu, nhưng con người thì không.

Khi báo hoa thong thả đi tới với ý đồ trục xuất mạnh mẽ, ngày càng tiến gần đến sư tử đực, hai con sư tử đực bị thương bắt đầu gầm gừ, đe dọa báo hoa. Nhưng báo hoa lại không để ý, dù sao nếu thật sự có đánh nhau, nó sẽ chỉ tập trung vào cắn một con sư tử, nhất định sẽ giết chết, mặc dù làm vậy thì nó cũng không được lợi gì. Nhưng nó điên không có nghĩa là sư tử đực cũng điên, không con nào muốn trở thành con bị báo hoa cắn chết, cho nên sau khi gầm lên một hồi, hai con sư tử đực ngoài mạnh trong yếu kia tức tối quay người bỏ đi. Sư tử trắng không phải là thức ăn, mà là vật mà chúng dùng để trút giận, liều lĩnh chiến đấu với báo hoa chỉ để trút giận không đáng chút nào.

Lộ Bạch: "???" Lộ Bạch luôn dùng ống nhòm quan sát muốn tan vỡ luôn, sư tử đực có thể bỏ đi như thế à? Làm tam quan của cậu đảo lộn hết rồi! Nhưng mà, không phải cậu không chú ý tới trên người sư tử đực có vết thương, mà nếu chỉ là sư tử già, bị báo hoa cường tráng trưởng thành đuổi đi cũng không phải là kỳ tích.

Lộ Bạch vội vàng chạy sang: "Mày giỏi thật, đuổi được chúng đi rồi, thật tuyệt vời! Anh báo hoa, lợi hại lắm!" Cậu ôm báo hoa vuốt lông một hồi, mặt nở nụ cười thích thú, bản năng của con trai là ngưỡng mộ kẻ mạnh thôi mà.

Báo hoa bị ôm chặt cứng híp mắt liếm mặt và thái dương của cậu, thậm chí còn đẩy cậu ngã xuống. Khi chạm vào người báo hoa, Lộ Bạch mới phát hiện da báo hoa rất nóng, mạch đập cũng rất nhanh, có vẻ như báo hoa vừa rồi cũng không thoải mái lắm, đã sẵn sàng cho một cuộc chiến dữ dội.

Một người một báo ôm nhau nằm trên mặt đất, bé sư tử trắng đứng trên cây quan sát, thỉnh thoảng lại liếc về hướng sư tử đực rời đi. Sau khi chắc chắn rằng nguy hiểm đã hoàn toàn qua đi, bé sư tử trắng lặng lẽ trèo xuống khỏi cây...

Báo hoa biết hành động của nó nhưng không quan tâm chút nào, dù sao thì Lộ Bạch vẫn hấp dẫn hơn sư tử.

"Thôi thôi, không giỡn nữa, sư tử con..." Lộ Bạch tóc đầy cỏ, thở hổn hển, quay lại thì thấy bé sư tử trắng đang ngồi xổm gần đó nhìn mình. Khoảng cách giữa hai bên chắc là không vượt quá 5 mét! Nhóc này giỏi, dám đến gần như vậy, cậu lập tức cười hở cả răng, bởi vì nỗ lực của mình không uổng phí, bé sư tử trắng này vẫn biết phân biệt tốt xấu.

Thấy Lộ Bạch chú ý đến sư tử con, báo hoa cúi đầu cắn tai Lộ Bạch, tỏ vẻ không hài lòng.

"Úi, anh báo hoa, sao mày cắn tao?" Lộ Bạch đẩy nó ra, vội vàng đứng dậy từ dưới đất, may mắn quần áo cậu mặc đều là vải đặc biệt, chỉ cần phủi sạch là được, cậu cũng lười giặt lắm.

"Được rồi." Cậu nhìn bé sư tử trắng, nói: "Nguy hiểm đã qua thì tiếp tục lên đường thôi, nhanh chóng tìm nguồn nước, tao không tắm nhiều ngày, bốc mùi rồi đây nè."

Lộ Bạch đi vài bước, đột nhiên quay người lại, động tác này khiến bé sư tử trắng giật mình, nhưng nó vẫn kiên trì ngồi ở đó không nhúc nhích, cho dù như vậy sẽ hoàn toàn bại lộ... Liệu họ có ghét mình không?

"Vừa rồi mày sợ lắm hả, hay là tao xoa xoa cho mày nhé?" Lộ Bạch nói xong, từng bước một đi về phía bé sư tử trắng, chạm vào nó.

Bé sư tử trắng chỉ có một mình từ khi mở mắt ra ngơ ngác dựa vào vòng tay của thanh niên loài người... Thì ra cảm giác khi chạm vào là như thế này... sao?

Ấm áp mềm mại, có mùi thơm dễ chịu, bé sư tử trắng thực sự rất thích. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com