68
Tác giả: Đào Lý Sanh Ca
Dịch: Mặc Thủy
Chương 68
Dáng người khá đẹp
Nhấn tắt vòi hoa sen, Quý Liên Hoắc quấn khăn tắm quanh eo, bước đến bồn rửa tay rồi đưa tay lau đi lớp hơi nước đọng trên gương. Cơ thể cậu rắn chắc hơn rất nhiều so với lần đầu đến đây, không còn trông gầy gò mà đã có đường nét cơ bắp săn chắc rồi.
Đối diện với gương, Quý Liên Hoắc nghiêng người đi để nhìn vết sẹo ở dưới thắt lưng. Chỉ có một điểm tròn nhỏ, màu đỏ. Quý Liên Hoắc dùng ngón tay chạm nhẹ vào vết sẹo, chợt hiểu vì sao nhiều người nói sẹo là huân chương của đàn ông. Đây là dấu vết do lần đầu tiên bảo vệ Chiêu Chiêu để lại, cậu cảm thấy vô cùng vinh dự. Cậu vốn không thích vốn không thích những vết sẹo trên người mình, chúng xấu xí như con rết vặn vẹo, nhưng cái này là một ngoại lệ. Nhìn vết sẹo trong gương, Quý Liên Hoắc không khỏi nở nụ cười.
Quý Đại Bảo lười biếng nằm trên giường, buồn chán cạy đường chân tóc của mình, nghe thấy tiếng động từ cửa phòng tắm, quay lại thì thấy là chú út từ phòng tắm đi ra.
Quý Liên Hoắc dùng khăn lau tóc, chợt nhận ra tóc mình gần chạm đến mắt rồi, nhưng anh Chiêu Mưu hình như chưa từng đề cập đến việc cắt tóc cho cậu.
Quý Đại Bảo nhìn đường nét cơ bụng của chú út, không nhịn được nhướng mày, muốn huýt sáo nhưng vừa chu môi thì lại phun ra một cái bong bóng. Nhìn bong bóng vỡ ra, Quý Đại Bảo tức giận đập giường, đây quả thật là một sự sỉ nhục!
"Đại Bảo?" Quý Liên Hoắc thấy Quý Đại Bảo đập giường thì lại gần xem xét.
Thấy chú út đến gần, Quý Đại Bảo giơ bàn tay nhỏ lên, từ từ dựng thẳng ngón cái vì vóc dáng của chú út. Thân hình của thanh niên vốn rắn chắc mịn màng, màu da của chú út vốn là trắng, được chăm sóc nửa năm, làn da trên người có xu hướng trắng ra một cách sạch sẽ khỏe khoắn, kết hợp với đường nét cơ bắp cân đối không hề quá lố khiến người ta chỉ muốn thò tay nhéo một cái.
Quý Liên Hoắc chú ý tới ánh mắt của Quý Đại Bảo, vô thức liếc nhìn theo, thấy thằng nhóc giơ ngón cái lên thì mím môi, thăm dò: "Đẹp à?"
Quý Đại Bảo im lặng đưa tay còn lại ra, tỏ vẻ tán thành bằng cả hai tay.
Quý Liên Hoắc cúi đầu nhìn đi nhìn lại, nhớ ra điều gì đó mà mắt sáng bừng lên.
Thấy dáng vẻ chú út như thế, Quý Đại Bảo sợ chú út vẫn không tin nên liền ôm cái chân nhỏ lên, rồi dựng ngón chân cái, dùng tay ấn bốn ngón chân còn lại xuống. Đồng ý cả tay lẫn chân.
Thấy vậy, Quý Liên Hoắc nhịn cười thay quần áo, một lúc sau ngồi vào trước bàn, mở một cuốn sách, lấy ra những tờ tiền mới toanh trong đó đặt lên bàn.
Quý Đại Bảo trợn tròn hai mắt nhìn chú út rút đến tận tờ tiền cuối cùng trong sách ra, sau đó đặt cuốn sách trống xuống, bắt đầu nghiêm túc đếm tiền.
Thế này là làm gì?
Quý Đại Bảo bỗng thấy căng thẳng. Do ảnh hưởng từ cuộc sống trước đó nên chú út luôn cần cù tiết kiệm, hàng tháng Vương Chiêu Mưu cho tiền tiêu vặt nhưng chú út không nỡ tiêu mà cất vào từng tờ vào trong cuốn sách, chỉ có lần đó đi thăm ông Vu là cuộn một ít tiền lại, lén bỏ vào túi ông. Vậy mà Quý Liên Hoắc lần này lại lấy hết ra, không còn sót lại một tờ nào! Chẳng lẽ sắp làm chuyện gì lớn lao?
Quý Đại Bảo đảo tròn mắt, mãi đến bữa tối, nhìn thấy chú út thận trọng hỏi Vương Chiêu Mưu ngày mai có thể đi cùng mình đi mua đồ dùng cần thiết để vào học hay không, nó mới bừng tỉnh. Đúng vậy, chú út sắp vào đại học, mà còn là đại học hạng nhất như Đại học Tô Thành nữa chứ! Quý Đại Bảo không khỏi tự hào về chú út, thấy Vương Chiêu Mưu gật đầu đồng ý với yêu cầu của chú út thì càng cảm thấy anh là người đáng tin cậy.
Thực ra cuộc sống ở đây cũng không tệ. Quý Đại Bảo vừa ôm bình sữa vừa nghĩ thầm, có ăn có uống, Vương Chiêu Mưu còn là người tốt. Vài ngày trước, chú út còn bị thương vì cứu Vương Chiêu Mưu, chỉ nhờ vào việc này là nó không còn phải lo lắng đột nhiên bị đuổi ra ngoài nữa.
Quý Đại Bảo mút vài ngụm sữa bột, nhớ lại bài đăng lúc trước của mình trên diễn đàn, nghĩ rằng nhà họ Lãnh ở nước ngoài sẽ không bị phát hiện nhanh như vậy đâu. Tám phần mười là sẽ giống như kiếp trước, phải hơn bốn năm nữa mới về. Nghĩ đến đây, Quý Đại Bảo thoải mái đung đưa chân, ngậm núm vú giả trong miệng rồi nằm xuống ghế trẻ em.
×××
Vương Chiêu Mưu đặc biệt dành ra nửa ngày để cùng Quý Liên Hoắc mua các đồ dùng cần thiết khi vào đại học. Ấm đun nước, chậu rửa, chăn mùa hè, vali mới, hộp cơm, bàn chải đánh răng... hai người mua linh tinh rất nhiều đồ, Vương Chiêu Mưu đi trước chọn hàng, Quý Liên Hoắc ngoan ngoãn theo sau đẩy xe.
Sau khi mua gần hết nhu yếu phẩm hàng ngày, Quý Liên Hoắc xách hai chiếc túi lớn bỏ vào cốp xe. Vương Chiêu Mưu thấy cậu không có ý định đi thì đứng bên xe, đưa mắt hỏi thiếu niên. Ánh mắt Quý Liên Hoắc hơi tránh né, đôi con ngươi đen trong veo ngượng ngùng, cậu cúi đầu sờ sờ quần áo của mình.
"Anh Chiêu Mưu, em còn muốn mua cái áo."
Vương Chiêu Mưu chợt có ảo giác rằng "trẻ con đã lớn". Trước đây toàn là do anh chủ động đề nghị mua quần áo cho Quý Liên Hoắc. Cậu dường như không mấy quan tâm đến quần áo bên ngoài, Vương Chiêu Mưu từng nghi ngờ nếu anh không mua quần áo, cậu có thể chỉ mặc đúng bộ quần áo đơn ban đầu, kiên trì đến mức "vá chằng vá đụp thêm ba năm". Ngay cả khi được cho tiền tiêu vặt, cậu cũng sẽ không tiêu vào quần áo. Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Vương Chiêu Mưu đưa Quý Liên Hoắc vào tiệm quần áo dành cho thanh niên, nhìn cậu đứng trước giá treo quần áo, cẩn thận lựa chọn. Người ta nói rằng bọn trẻ bắt đầu ăn diện sau khi vào đại học, Quý Liên Hoắc đã chú ý đến hình ảnh bên ngoài của mình trước khi đi học. Đây là một điều tốt.
Vương Chiêu Mưu ngồi trên chiếc ghế dài mềm mại trong tiệm quần áo, nhìn nhân viên trong tiệm đi qua, nhiệt tình tiến lại gần Quý Liên Hoắc.
"Nếu cậu thích thứ gì thì có thể mặc thử, kích cỡ của cậu là bao nhiêu, tôi sẽ tìm cho cậu!"
Vẻ mặt thiếu niên lập tức căng ra, như thể cậu bẩm sinh có bản năng đề phòng tất cả người lạ, thậm chí còn lùi lại một bước để giữ khoảng cách với nhân viên bán hàng nhiệt tình.
Quý Liên Hoắc từ chối lòng tốt của người kia, cầm chiếc áo tay lửng rộng rãi màu đen đến trước mặt Vương Chiêu Mưu, ướm lên người mình, cố gắng kìm nén sự ngây ngô trong mắt, hỏi: "Anh Chiêu Mưu, cái này được không?"
Vương Chiêu Mưu liếc qua dòng chữ tiếng Anh in trên ngực áo rồi khẽ gật đầu: "Được."
Quý Liên Hoắc mím môi nhìn quanh, nắm lấy vạt áo tay dài của mình, kéo áo lên trước mặt Vương Chiêu Mưu, cởi áo tay dài ra.
Vương Chiêu Mưu hơi sửng sốt. Mặc dù con trai thực sự có thể thử áo tại chỗ nhưng cởi trần như thế này trước mặt anh thì Quý Liên Hoắc là người đầu tiên, tất nhiên ngoài Vương Chiêu Vân ra.
Thiếu niên có dáng người ưa nhìn, tỷ lệ chuẩn, đường nét cơ bắp trên cơ thể vừa phải, không có vẻ đô con quá mức, là một vẻ đẹp khiến người nhìn thấy thoải mái. Giống như những tác phẩm điêu khắc cơ thể người thời Hy Lạp cổ đại được làm bằng đá cẩm thạch trắng tinh khiết, thể hiện hoàn hảo sự dung hòa giữa sức khỏe và sắc đẹp, tràn đầy sức sống trẻ trung ở khắp mọi nơi.
Vương Chiêu Mưu còn thấy những vết sẹo của cậu, chúng dường như đã mờ đi rất nhiều so với lần đầu tiên anh thấy, như vết thương của một con thú nhỏ đang dần lành lại sau vô số đêm khuya một mình liếm láp, cuối cùng không còn khiến cậu đau đớn nữa, vết thương ngày trước hóa thành ý chí kiên cường, thề sẽ phá tan mọi lồng giam.
Quý Liên Hoắc giả vờ chỉnh lại tay áo lửng màu đen, lén nhìn vẻ mặt người kia. Ánh mắt của anh Chiêu Mưu không dời đi, mà cứ thế lặng lẽ nhìn mình. Cậu thoáng nhìn thấy chút tán thưởng trong ánh mắt anh, lập tức phấn khởi hẳn lên, cố gắng làm chậm tốc độ mặc áo của mình.
Vương Chiêu Mưu cũng từng đưa Quý Liên Hoắc đi mua quần áo, lần trước mua áo len, cậu thay quần áo nhanh chóng, động tác gọn gàng dứt khoát đang thực hiện một mệnh lệnh, sợ lãng phí thời gian và lòng kiên nhẫn của anh. Nhưng lần này, Quý Liên Hoắc phải mất gần một phút mới phân biệt được cổ áo và cổ tay áo. Vương Chiêu Mưu nhìn ra ngay vành tai đỏ bừng, dáng đứng thẳng tắp, cách mặc quần áo vụng về của cậu, không khỏi mỉm cười trong lòng.
Sau khi chỉnh lại gấu áo, Quý Liên Hoắc cuối cùng cũng mặc xong, đứng trước mặt Vương Chiêu Mưu để khoe: "Anh Chiêu Mưu, có đẹp không'?"
Áo màu đen làm cậu trắng thêm hai phần, Vương Chiêu Mưu mỉm cười: "Đẹp."
Hai má Quý Liên Hoắc lập tức đỏ bừng, do dự một lúc, cậu cởi áo ra, treo nguyên vẹn lên giá áo.
Vương Chiêu Mưu rất tự nhiên bước tới, nhấc cái áo lên, bảo chủ tiệm gói lại.
Quý Liên Hoắc đi theo Vương Chiêu Mưu, sau khi rời khỏi tiệm quần áo này, cậu vừa xách túi trên tay vừa nhìn sang một cửa hàng quần áo khác. Vương Chiêu Mưu liếc đồng hồ rồi bước vào cửa hàng mà cậu để ý.
Vừa bước vào, liếc nhìn bộ quần áo treo bên cạnh là Vương Chiêu Mưu biết ngay cửa hàng này không phù hợp với Quý Liên Hoắc, phong cách trang phục tương đối trưởng thành, đối với sinh viên đại học, có lẽ chỉ thích hợp khi mặc khi đi hội chợ việc làm. Nhưng Quý Liên Hoắc vẫn chăm chú chọn, anh cũng không nói nhiều, ngồi trên ghế trong cửa hàng nghỉ ngơi một lát.
Lần này Quý Liên Hoắc lâu hơn, như thể phải lựa chọn thật cẩn thận, cậu lấy ra một bộ Âu phục đưa cho Vương Chiêu Mưu với vẻ mong đợi.
Vương Chiêu Mưu hạ mắt nhìn bộ vest nền xám đậm có sọc nhỏ màu đen trước mặt, im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu. Bộ này thực sự phù hợp với những thanh niên, mang phong cách Anh, vừa trưởng thành vừa có sức sống.
Vương Chiêu Mưu gật đầu xong thì thấy Quý Liên Hoắc không thay mà nhìn mình đầy mong đợi. Anh im lặng một lúc mới phản ứng lại.
"Cái này... là chọn cho tôi?"
"Dạ." Quý Liên Hoắc vội gật đầu, mắt sáng lên, má hơi ửng đỏ.
"Anh Chiêu Mưu luôn chăm sóc em..." Quý Liên Hoắc chưa nói xong thì mặt đã đỏ bừng lên thêm một sắc độ nữa, không còn lưu loát như khi đối diện với ống kính lúc trước, mà lắp bắp như muốn bò vào khe nứt trên mặt đất cho xong.
Vương Chiêu Mưu nhìn chiếc áo vest cậu đang cầm trong tay, im lặng một lát rồi cởi áo ngoài mình đang mặc ra, vắt lên lưng ghế.
Quý Liên Hoắc không giấu được sự hưng phấn trong mắt, nhanh chóng mở áo vest trên tay ra, đứng sau lưng Vương Chiêu Mưu, nhìn người trước mặt mặc cái áo mình vừa chọn. Cậu nhìn kỹ người trong gương, khóe môi không nhịn được cong lên, người đẹp thì quả nhiên mặc gì cũng đẹp.
Vương Chiêu Mưu hạ mắt nhìn xuống, đang định cài nút áo thì Quý Liên Hoắc đã bước nhanh tới, ngồi xổm trước mặt anh, cẩn thận cài từng nút áo khoác vào.
---
Người dịch:
Thằng quỷ con còn định ăn chầu uống chực nhà sếp Vương bốn năm kìa, không có cửa đâu nha.
Có ai còn nghĩ Quý Liên Hoắc ngây thơ không vậy =))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com