Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Daydream

"Này, Đình Trọng, mau lên thôi!"

Đình Trọng giật mình mở mắt, màn hình đã chuyển sang hình ảnh khác từ bao giờ.






.

"Này, Đình Trọng, mau lên thôi!"

Tiến Dũng không biết đã đứng ở trước cửa nhà cậu từ bao giờ, nôn nóng gọi to. Trên tay anh là chiếc cần câu dài ngoằng, cầm cố thêm một cái xô đỏ, tay còn lại vẫn hăm hở chiếc máy quay như thể sợ vụt mất khoảnh khắc đẹp đẽ nào đó.

Đình Trọng thì đang lục tung cả căn gác xép nhỏ để tìm bằng được dụng cụ đi câu. Từ lâu rồi bố không có thời gian rỗi, Đình Trọng cũng không hào hứng đi một mình. Thế mà anh hàng xóm mới nằng nặc đòi cậu phải dẫn ra con suối gần nhà để câu cá chỉ vì trên đường tới đây anh ta đã vô tình nhìn thấy nó.

"Nhanh lên nào Trọng ơi, máy anh sắp hết pin rồi!"

Đình Trọng muốn phát cáu. Cậu thực sự đã rất cố gắng tìm kiếm, cũng đã đẩy nhanh tốc độ tìm, nhưng anh ta ở ngoài cứ hối nhặng lên làm cậu cũng rối, căn gác xép nhỏ bừa bộn một đống đồ nằm ngổn ngang vẫn chẳng thể thấy thứ cần tìm. Hay thật đấy, bình thường không cần thì chẳng thấy mất đi đâu, mà lúc cần đến thì lại mọc chân chạy mất. Hậm hực ôm một bụng tức, Đình Trọng vác khuôn mặt khó ở đi xuống, lướt qua Tiến Dũng vẫn còn bận nhe nhẻn với cái máy quay, một đường hướng thẳng con suối nhỏ mà đi tới. Tiến Dũng lúc đấy chỉ cười cười, âm thầm lia máy quay quay lại bộ dạng giận dỗi đáng yêu của cậu.

.






Nhìn thấy bộ dạng mình giận dỗi, mặt mũi cau có, dáng đi lầm lũi đều nằm trọn chính giữa màn hình, Đình Trọng tự dưng lại thấy có chút xấu hổ. Thậm chí, chẳng cần nghĩ cũng có thể tưởng tượng ra anh ta vừa quay vừa nở nụ cười khả ố, vô cùng xấu xa. Cả ngày ôm khư khư cái máy, không biết đã quay cậu những cái gì rồi.






.

"Trọng dạy anh câu."

"Hừ, rõ là không biết còn bày đặt đi câu."

Đình Trọng khẽ lườm anh, tỏ ý không hài lòng xíu nào. Tiến Dũng cười hềnh hệch, đưa cậu cần câu, bản thân lùi lại một chút. Anh ban đầu không có ý định chọc giận cậu, nhưng từ ngày đầu tiên đến mới trêu một chút đã thấy chú heo rừng này vô cùng dễ dựng lông liền không ngừng đùa giỡn xung quanh cậu, phải chọc cho Đình Trọng nhăn nhúm mặt mày mới chịu được, vì khi đó gương mặt cậu trong mắt anh đáng yêu vô cùng. Nào phải là vẻ mặt cau có khó ở của mấy bà bán cá ngoài chợ đâu, Trần Đình Trọng dù có giận dỗi Bùi Tiến Dũng đến thế nào, mỗi khi giận đều trưng ra vẻ mặt đáng yêu nhất vịnh Bắc Bộ, mà Bùi Tiến Dũng thì tất nhiên sẽ không bao giờ để vẻ mặt ấy thoát khỏi máy quay của anh. Quay mọi thứ xung quanh bản thân là sở thích từ nhỏ, nhưng anh lại càng thích thú được bấm máy và bắt góc hơn mỗi khi ở cùng Đình Trọng.


"Nhìn kĩ đây! Đây là tư thế chuẩn bị, sau đó phải thả câu như này."

Khi Đình Trọng làm một đường thả câu vô cùng đẹp mắt, cười rạng rỡ quay lại đã thấy người kia hướng cậu tỏa sáng, chăm chú quay cậu. Đình Trọng không biết có phải do hôm đó trời nắng, tia sáng từ nước hắt lên làm cậu chói mắt hay không, nhưng dường như ánh mắt anh lúc đó rất dịu dàng. Từng hạt nắng thả rơi trên mái tóc anh, chói lòa nụ cười anh và cậu ngay lúc đó thực sự đã chìm đắm vào mà đứng đến ngẩn ngơ, nụ cười cũng trở nên ngốc nghếch để mặc Tiến Dũng tùy tiện quay dù cậu rất ghét bị quay lén như thế.

Bên này, Tiến Dũng cũng thực sự bị vẻ đẹp lung linh của Đình Trọng làm cho hồn siêu phách lạc. Từng đường nét xinh đẹp của người ấy, gió thổi mái tóc bay bay, hàng mi cong dài dường như cũng khẽ lay động trong gió chiều. Đôi mắt Đình Trọng là thứ mà anh muốn chìm đắm vào nhất, tối ngày hôm ấy cũng vậy, hôm nay cũng thế. Nó như một biển hồ lấp lánh trong veo, soi rõ những thứ phản chiếu vào, đẹp vô cùng. Bờ môi, bờ môi hồng nhuận, thi thoảng cậu lại liếm một cái làm nó trở nên bong bóng một lớp nước, mang đến cho Tiến Dũng quá nhiều xúc cảm mát mẻ cho một chiều hè nóng bức.

.






Đình Trọng lại kéo môi lên, nhưng chỉ là một đường rất mảnh. Tim, cậu cảm nhận được nơi trái tim dường như đang sống lại cái cảm xúc rung động nhất thời ấy. Khoảnh khắc cả hai đứng dưới nắng chiều nhạt nhòa nhưng lại tự cảm thấy chói lóa, con tim này dường như đập nhanh hơn một chút, thổn thức một chút, khát khao điều gì đó lạ lẫm, nhưng chính chủ nhân nó cũng chưa biết chắc chắn đó là gì. Sống lại trong thế giới trẻ thơ, Đình Trọng tự cảm thấy bản thân ngày ấy rất đơn thuần, đến chữ thích đơn giản cũng không nhận ra, để giờ đây mang trong lòng ngổn ngang tiếc nuối. Đình Trọng dường như đã mơ, hoặc cũng chẳng phải mơ. Ký ức lúc mờ lúc rõ, lúc sống động chân thực, lúc mông lung mờ ảo, nhưng đều không bắt lại được. Không như cuốn băng này, góc nhìn của Đình Trọng, xúc cảm của Đình Trọng, anh vĩnh viễn không có cơ hội nhìn thấy.






.

"Bỏ cái máy quay xuống, lại đây."

"Làm gì?"

"Đi bơi."

"Ừ được rồi, đợi anh chút!"

Bùi Tiến Dũng len lén đặt máy quay xuống nhưng vẫn để chế độ quay, chỉnh góc quay một chút mới chạy lại gần Đình Trọng.

"Chỗ này nước vừa mát vừa trong, tắm rất thích."

Đình Trọng nhanh chóng lột bỏ áo phông bên ngoài, nhảy ào xuống suối.

.






Nhìn thấy bản thân bán lõa thể phơi bày hết trên màn hình, Đình Trọng sặc, ho đỏ cả mặt. Tên biến thái này, lưu những hình ảnh này về rõ là có ý xấu. Cả ngày cầm máy quay quay nhiều như thế, rốt cục đến lúc làm phim nhìn đâu cậu cũng chỉ thấy hình ảnh bản thân mình, tự dưng Đình Trọng lại để tâm trí lơ đãng đôi chút. Đình Trọng công nhận mối quan hệ hai người tốt thật. Rừng rậm hoang vắng, có một người bạn cùng vui vẻ chia sẻ, vui vẻ nô đùa hàng ngày so với ngày trước tốt hơn nhiều. Nhưng cũng vì chỉ có hai căn nhà trên ngọn đồi nhỏ, hai đứa trẻ dính nhau như hình với bóng, cả tuổi thanh xuân của Đình Trọng chỉ gói gọn trong một bóng hình, đẹp đẽ, thân thuộc, dịu dàng, chân thật, nồng ấm. Cậu đã luôn cất giữ cẩn thận hình bóng ấy trong tim, rất hiếm khi nhìn ngắm lại, sẽ nhớ, sẽ đau lòng. Nhưng được xem lại những kỉ niệm này thật ra cũng không có gì xấu, cậu cũng rất nhớ người ấy, nhưng giờ đây trái tim đã hóa dịu dàng đi nhiều, không còn quá đau lòng như cậu vẫn nghĩ nữa.






.

Bão.

Phía đằng xa mây đã đen đặc lại, dính thành một khối, chầm chậm di chuyển. Bầu trời như nặng thêm mà trùng xuống, chưa mưa nhưng sét từng tia đã nhập nhằng lóe sáng khắp trời với những cột tia như muốn đánh thẳng xuống mặt đất. Gió rít lên từng cơn, lùa qua cành lá cây rừng thêm rờn rợn. Không khí loãng đi, bỏ lại một mảnh rừng trở nên âm u gợn người. Dòng suối hiền hòa mọi ngày hôm nay như hòa vào thiên nhiên giận giữ mà cũng trở nên đục ngầu, cuộn từng cơn sóng đổ xối xả xuống hạ nguồn.

Đình Trọng giận.

Với cái thời tiết khó chiều lòng người này, cậu thực sự chỉ muốn ở trong nhà an ổn, mở mấy bài ballad nhẹ nhàng, đọc mấy quyển sách kinh điển, sau đó bình lặng đi ngủ, chứ không phải sắp tối rồi vẫn bị kéo đi ra bờ suối chỉ để ông anh hàng xóm ngu ngốc chụp vài tấm ảnh của thiên nhiên quằn mình dữ dằn nhưng vẫn mang vẻ đẹp riêng, anh ta đã cười và nói với cậu như thế trên đường đi học về. Đình Trọng thực sự giận cả bản thân mình vì trong khoảnh khắc kìm lòng không đặng đã để bản thân rơi vào sự ngọt ngào trong nụ cười ấy, sự háo hức trong ánh mắt đấy, để đến khi gật đầu rồi mới phát hiện thật ra cậu không tình nguyện một chút nào.


Hai đứa trẻ sắp thành người lớn đèo nhau trên một chiếc xe đạp băng qua vài rặng cây để đến với con suối thường ngày xinh đẹp. Khung cảnh dù không mang vẻ lãng mạn gì nhưng hai nhân vật chính lại không ngừng tủm tỉm cười. Dường như có cái gì đó vỡ ra, nảy nở, xuyến xao trong lòng mỗi người, mà lại chỉ giữ cho riêng mình thôi, không ai nói với ai câu nào cả. Lặng im để nghe tiếng gió xào xạc qua những cành xum xuê lá, tiếng sấm ở đằng xa đã bắt đầu rền vang, tiếng con nước va vào đá từng nhịp giận giữ. Và hòa chung với thiên nhiên ngày hôm ấy, là tiếng con tim thổn thức đập dồn dập trong lồng ngực mang theo những rung động đầu đời của hai đứa trẻ ngây ngô.


Dừng xe ở phía trên con suối, Tiến Dũng vác đồ nghề - cái máy ảnh mà anh trân quý nhất theo lối đi nhỏ xuống suối. Mực nước đang dần dâng cao, dòng nước va đập mạnh với đá tạo thành các bọt trắng xóa bắn lên tung tóe. Phía cuối có dòng thác, nơi đó nước chảy rất siết, đổ ầm ầm xuống phía hạ nguồn. Tiến Dũng dơ lên máy ảnh, nháy liên tiếp mấy kiểu liền, vô cùng ưng ý. Thay đổi góc máy nhìn lên phía trên, bắt gặp Đình Trọng đang lơ đãng hướng ánh nhìn theo đàn chim vội vã bay tránh bão, vẻ mặt không phòng bị gì thực sự rất đẹp, đúng như vẻ đẹp mà Tiến Dũng yêu thích. Lại một lần nữa anh không kìm lòng được mà muốn lưu lại những vẻ đẹp tự nhiên này của cậu.

Em, chính là điều hiền hòa nhất giữa thiên nhiên này.

Tiến Dũng chăm chú, hơn cả sự hăm hở anh dành cho dòng suối nơi đây, chụp cậu. Mắt không rời ống kính, di chuyển qua lại chọn góc chụp đẹp nhất. Tiến Dũng dường như muốn thu lại hết, từng cử chỉ nhỏ của cậu, thu vào nơi duy nhất anh lưu trữ được. Dường như trái tim là chưa đủ, dường như con mắt này còn khao khát được nhìn ngắm cậu nhiều hơn những cái đơn thuần của những lần gặp gỡ. Tiến Dũng tin rằng anh không chỉ đam mê cái đẹp, anh còn đam mê cả cậu trai này nữa. Chỉ cần là chụp cậu ấy, tâm trí sẽ sục sôi tìm góc ảnh đẹp, tay sẽ không ngừng nhấn chụp. Có lẽ chỉ có thể dừng lại khi nào cái máy hết pin, hoặc cậu phát hiện mà nổi khùng lên, hoặc

Tiến Dũng trượt chân, ngã xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com