666666666666666
Thi
ế
u niên kia th
ậ
ự
đ
ồ
i? Trong lòng h
ắ
n nh
ấ
t th
ờ
ấ
t mác.
.
Nhìn cái gi
ỏ
trong tay , còn có
đồ
nh
ắ
ượ
u trong gi
ỏ
, h
ắ
n c
ườ
i kh
ổ
ộ
ế
ng,
đ
i ra kh
ỏ
i phòng,
đ
ỏ
đặ
ở
trên bàn
đ
á , h
ắ
n ngh
ĩ
trong lòng , sáng s
ớ
m hôm nay thi
ế
u niên nói, th
ậ
ự
h
ữ
u duyên tái ki
ế
n sao…… B
ở
i vì
đ
ây là l
ầ
n cu
ố
i cùng h
ắ
ở
l
ạ
đ
ây
, ngày mai, ngày mai h
ắ
n nh
ấ
đị
nh ph
ả
ờ
đ
i, tr
ở
l
ạ
ơ
i mà h
ắ
n chán ghét t
ớ
i hít th
ở
không thông , mà thi
ế
u niên này, là thi
ế
u niên
đặ
c bi
ệ
t làm cho h
ắ
n luôn mu
ố
ế
p c
ậ
n, ch
ỉ
ợ
th
ậ
ự
vô duyên tái ki
ế
.
B
ấ
t quá, nh
ư
v
ậ
y c
ũ
ố
t , ph
ả
i không
?
V
ố
ch
ỉ
là bèo n
ướ
c g
ặ
p nhau , h
ắ
n là th
ứ
xu
ấ
ử
tôn ti ti
ệ
n nh
ư
v
ậ
y , ai s
ẽ
mu
ố
n ý k
ế
ạ
đ
ây
?
[ Chú thích : Thứ xuất : Chỉ con / cháu được sinh ra từ con vợ lẽ/ thiếp
Đích xuất : Chỉ con / cháu được sinh ra từ con vợ cả / phu nhân]
Chính là, không ngh
ĩ
ớ
i,
ở
ngày th
ứ
hai tr
ở
l
ạ
ơ
i làm ng
ườ
i ta chán ghét hít th
ở
không thông kia , th
ờ
đ
ể
m không th
ể
không
đ
i tham gia m
ộ
t cái
đạ
p thanh h
ộ
i, h
ắ
ặ
p thi
ế
u niên
.
Lúc
ấ
y r
ấ
t nhi
ề
u ng
ườ
đề
u vây quanh
đ
ích xu
ấ
ử
tôn c
ủ
a
đạ
i gia t
ộ
c, h
ắ
n k
hông mu
ố
ế
n lên, li
ề
n có ý nh
ư
vô tình l
ạ
c v
ề
phía sau ,
ở
cu
ố
đ
ám ng
ườ
i, trong lòng h
ắ
n c
ả
m th
ấ
y t
ụ
h
ộ
i nh
ư
v
ậ
y r
ấ
t không thú v
ị
, tùy ý nhìn quét b
ố
n phía, ngh
ĩ
có th
ể
l
ợ
i d
ụ
ng lí do “th
ể
nh
ượ
c”
để
l
ấ
y c
ớ
ờ
đ
i, nh
ư
ng v
ừ
a m
ớ
đả
o qua , h
ắ
n li
ề
n th
ấ
y
thi
ế
u niên, thi
ế
u niên cùng h
ắ
đề
u
ở
cu
ố
đ
ám ng
ườ
i, thi
ế
u niên t
ự
a h
ồ
đ
ã s
ớ
m th
ấ
y h
ắ
n , khi h
ắ
n nhìn thi
ế
u niên , thi
ế
u niên
đố
i di
ệ
n h
ắ
n nh
ế
ch mi
ệ
ng c
ườ
i, t
ươ
i c
ườ
ấ
t l
ớ
n th
ự
c sáng l
ạ
.
H
ắ
n trong lòng nh
ấ
t th
ờ
i kinh h
ỉ
không thôi, l
ặ
ng l
ẽ
đ
i ra kh
ỏ
đ
ám ng
ườ
i, h
ắ
n th
ấ
y thi
ế
u niên
đố
i h
ắ
n ch
ớ
ắ
t ph
ấ
t tay ý b
ả
đ
i theo sau. Thi
ế
u niên li
ề
n xoay ng
ườ
ỗ
ng nhiên ch
ạ
y
đ
i, h
ắ
n th
ấ
y thi
ế
u niên ch
ạ
y ti
ế
n vào r
ừ
ng cây, li
ề
n v
ộ
i v
ộ
i theo
đ
.
Thi
ế
u niên t
ự
a h
ồ
không có v
ũ
k
ỹ
c
ũ
ng không có pháp thu
ậ
t, khi h
ắ
n l
ặ
ng l
ẽ
thi tri
ể
n v
ũ
k
ỹ
đ
ớ
ừ
ng cây tr
ướ
c thi
ế
u niên m
ộ
ướ
c , h
ắ
n th
ấ
y thi
ế
u niên li
ế
c ngang ngó d
ọ
c m
ộ
t phen, sau
đ
ó , trèo lên cây,
ở
trên cây ki
ế
m ra m
ộ
t cái b
ọ
c nh
ỏ
, h
ắ
ố
ở
ộ
ên cây, nhìn thi
ế
u niên m
ở
ra cái b
ọ
c , xu
ấ
t ra m
ộ
t vò r
ượ
u bên trong, t
ự
a nh
ư
mèo tr
ộ
m th
ị
t , c
ọ
c
ọ
vò r
ượ
u, l
ộ
ra v
ẻ
ặ
t mê say, h
ắ
n có chút d
ở
khóc d
ở
c
ườ
i, sau
đ
ó l
ạ
i th
ấ
y thi
ế
u niên ôm vò r
ượ
u
đố
i v
ớ
i phía d
ướ
i dùng s
ứ
c nhìn xung quanh, trên m
ặ
t khi t
hì nhíu mày khi thì lo l
ắ
ng, thi
ế
u niên h
ẳ
đ
ang s
ố
t ru
ộ
t vì sao h
ắ
n còn ch
ư
a t
ớ
?
Chính là, thi
ế
u niên này th
ậ
đ
úng là m
ộ
t chút pháp thu
ậ
t cùng v
ũ
k
ỹ
c
ũ
ng không có . H
ắ
đế
đ
ây
đ
ã th
ậ
t lâu , còn c
ố
ý l
ộ
ra ti
ế
ng vang, nh
ư
ng thi
ế
u niên này m
ộ
t chút c
ũ
ch
ư
a phát hi
ệ
đượ
c h
ắ
.
Nh
ả
y nh
ả
y
đế
n bên ng
ườ
i thi
ế
u niên, thi
ế
u niên ho
ả
ợ
, l
ậ
ứ
c v
ừ
a th
ấ
y là h
ắ
n, li
ề
n c
ườ
i h
ắ
c h
ắ
c,
đư
a qua vò r
ượ
u, th
ầ
n bí h
ề
h
ề
nói “Ng
ự
ượ
u ta t
ừ
trong cung tr
ộ
m ra
đ
ó .
”
H
ắ
n v
ừ
a nghe, không kh
ỏ
ẩ
ơ
, ng
ự
ượ
u cung
đ
ình
? Th
ậ
đ
úng là…… Nhìn thi
ế
u niên m
ộ
ộ
thèm
ă
n nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m vò r
ượ
u, h
ắ
n th
ậ
ự
là d
ở
khóc d
ở
c
ườ
.
Không có v
ũ
k
ỹ
không có pháp thu
ậ
t , c
ũ
ng dám tr
ộ
ự
ượ
u cung
đ
ình sao? H
ắ
n cúi
đầ
u t
ỉ
ỉ
xem xét n
ắ
p vò r
ượ
u m
ộ
t phen, trong lòng kinh ng
ạ
c, th
ậ
ự
ộ
đượ
c a
.
Thi
ế
u niên th
ấ
t h
ắ
n v
ạ
ch n
ắ
p vò ra , li
ề
n kh
ẩ
n c
ấ
đ
ạ
t l
ấ
y, u
ố
ộ
ụ
m sau li
ề
n x
ị
u m
ặ
t ra v
ẻ
th
ấ
t v
ọ
ng “T
ưở
ng gì a , so v
ớ
i thanh qu
ả
ử
ử
u c
ủ
a L
ư
u t
ẩ
u còn kém h
ơ
n a .” ( thanh qu
ả
= qu
ả
trám
H
ắ
n nhìn v
ẻ
ặ
t thi
ế
u niên th
ấ
t v
ọ
ng không
thôi, không kh
ỏ
ậ
t c
ườ
i “Ng
ươ
i cho là trong cung
đ
ình
đề
u là th
ứ
ố
t sao ?
”
Thi
ế
u niên th
ở
dài, l
ẩ
ẩ
m nói “Khó trách hoàng
đế
nào c
ũ
ng thích c
ả
i trang vi hành……” L
ạ
ả
o não không thôi “Ta còn ngh
ĩ
ằ
ơ
i này không gi
ố
ng th
ế
……
”
H
ắ
n nghe c
ũ
ng là có ch
út nghi ho
ặ
c , sao nghe mà không có hi
ể
u nha
?
“
Đ
úng r
ồ
i,
đồ
nh
ắ
ượ
u
đ
âu?” Thi
ế
u niên
độ
t nhiên quay
đầ
u nhìn h
ắ
n,
đ
ôi m
ắ
t l
ấ
p lánh a l
ấ
p lánh , th
ẳ
đế
n khi tim h
ắ
n có chi
ề
u h
ướ
đậ
p nhanh h
ơ
.
H
ắ
n không bi
ế
t l
ạ
ở
ch
ỗ
này g
ặ
p thi
ế
u niên, nh
ư
ng h
ắ
n c
ũ
ng không mu
ố
để
thi
ế
u niên th
ấ
t v
ọ
ng, l
ạ
i càng không mu
ố
n cho
đ
ôi m
ắ
t l
ấ
p lánh nh
ư
sao tr
ướ
c m
ắ
t này
ả
đạ
m xu
ố
ng . Vì th
ế
, h
ắ
n nh
ẹ
nhàng c
ườ
i, nhu hòa nói “Ng
ươ
i ch
ờ
ộ
t chút.
”
D
ứ
t l
ờ
i, h
ắ
n li
ề
đứ
ng d
ậ
y, l
ầ
đầ
u tiên bên ngoài s
ử
d
ụ
ng pháp thu
ậ
t, nháy
ắ
t ch
ợ
t lóe
đ
i vào phòng b
ế
p, tay áo vung lên,
đ
đồ
ă
đ
ã làm xong trong phòng b
ế
p thu l
ạ
i , l
ạ
i quay ng
ườ
i l
ạ
i, nháy m
ắ
đ
ã tr
ở
l
ạ
i bên ng
ườ
i thi
ế
u niên
.
Thi
ế
u niên ch
ỉ
ươ
ệ
ng th
ậ
t l
ớ
n , v
ẻ
ặ
t kinh ng
ạ
c r
ấ
t là b
ấ
t nhã nhìn h
ắ
n “Oa nga, ng
ươ
ế
t pháp thu
ậ
t a.
”
H
ắ
n nhìn v
ẻ
ặ
t kinh ng
ạ
c c
ủ
a thi
ế
u niên, ch
ỉ
c
ườ
i,
đ
đồ
nh
ắ
ừ
trong áo
đ
i ra , sau
đ
ó m
ộ
t bên th
ưở
ng th
ứ
c b
ộ
dáng thi
ế
u niên gi
ố
ộ
t con mèo nh
ỏ
tham
ă
.
“Có
đủ
không ?”
Đợ
ă
n xong
đồ
nh
ắ
m , h
ắ
n nh
ẹ
ọ
ng h
ỏ
.
Thi
ế
u niên
độ
t nhiên
hành
độ
ng ngoài ý ngh
ĩ
c
ủ
a h
ắ
n , lao lên ôm l
ấ
y b
ả
vai h
ắ
n , h
ư
ng ph
ấ
n nói “Oa nha ! Ng
ươ
i th
ậ
ự
là quá l
ợ
i h
ạ
i ! V
ề
sau
đồ
nh
ắ
ượ
u li
ề
n do ng
ườ
i ph
ụ
tránh !
”
Khi thi
ế
u niên lao t
ớ
i ôm vai h
ắ
n , h
ắ
n li
ề
n c
ứ
đờ
l
ạ
i . H
ắ
n ch
ư
a bao gi
ờ
ế
p xúc g
ầ
ũ
quá v
ớ
i ai , c
ả
m giác trong lòng r
ấ
t k
ỳ
quái, có chút không th
ỏ
a mái , có chút không yên
.
H
ắ
n nghiêng
đầ
u nhìn v
ề
phía thi
ế
u niên, thi
ế
u niên v
ừ
a nói xong , li
ề
n buông l
ỏ
ng tay ra, c
ườ
ủ
ỉ
ồ
ở
l
ạ
i v
ị
trí c
ủ
a mình , v
ừ
a
ă
đồ
nh
ắ
m, m
ộ
t bên c
ườ
ói v
ề
ai
đ
ó trong
đạ
p thanh h
ộ
i kia…
…
“Ng
ườ
ọ
ặ
c qu
ầ
n áo màu xanh lá m
ạ
, l
ạ
độ
i kh
ă
n trùm
đầ
u màu tím nh
ư
v
ậ
y, th
ậ
t sinh
độ
ng thành m
ộ
t con
ế
ch m
ậ
ạ
p a! Ha ha……
”
“R
ấ
t thú v
ị
nga, m
ộ
ụ
m hai ng
ụ
m ba ng
ụ
m , m
ộ
ườ
i hai ng
ườ
i ba ng
ườ
i? Ha ha, ng
ườ
ọ
k
ỳ
th
ậ
t là c
ố
ý
đ
i! Rõ ràng bi
ế
ể
u ng
ố
c kia s
ẽ
không bi
ế
t làm th
ơ
đố
ừ
, c
ố
tình còn ra câu
đố
i nh
ư
v
ậ
y…… Nh
ư
ng là, ng
ườ
ọ
tuy r
ằ
ng thích
đ
ùa ti
ể
u ng
ố
c, b
ấ
t quá, th
ờ
đ
ể
m con
ế
ch m
ậ
ạ
p kia c
ố
ý
đụ
ng vào ti
ể
u ng
ố
c, ng
ườ
ọ
c
ũ
ng là ng
ườ
đầ
u t
iên v
ọ
t qua…… Th
ậ
ự
là, thích thì s
ẽ
khi d
ễ
ườ
i sao? Ha ha……
”
H
ắ
n nghe cách nói c
ủ
a thi
ế
u niên, c
ẩ
n th
ậ
n h
ồ
ưở
ng nh
ữ
ng gì
đ
ã g
ặ
ở
đạ
p thanh h
ộ
i , c
ũ
ng nh
ị
n không
đượ
c n
ở
ụ
c
ườ
.
Đạ
p thanh h
ộ
ở
ệ
ng thi
ế
u niên nói ra t
ự
a h
ồ
c
ũ
ng không
đế
ỗ
i không thú v
ị
nh
ư
h
ắ
ừ
ng ngh
ĩ
.
Khi
ă
n xong
đồ
nh
ắ
ượ
u r
ồ
i, thi
ế
u niên kia xoa b
ụ
ng l
ẩ
ẩ
m “Ng
ự
ượ
u không h
ả
o u
ố
ng, b
ấ
t quá
đồ
nh
ắ
m này c
ũ
ng không t
ồ
i.
”
H
ắ
ồ
ở
ộ
t bên nhìn thi
ế
u niên,
đồ
nh
ắ
m này h
ắ
n ch
ỉ
ă
ộ
t chút,
đạ
đ
a s
ố
th
ờ
i gian h
ắ
n ch
ỉ
ơ
chi
ế
c
đũ
a nghe thi
ế
u niên v
ừ
a
ă
n v
ừ
a nói chuy
ệ
n, thanh âm thi
ế
u niên r
ấ
t êm tai, nhu
ậ
n nhu
ậ
n lang l
ả
nh , l
ờ
i nói l
ạ
i thú v
ị
nh
ư
v
ậ
y, v
ẻ
ặ
t thi
ế
u niên thay
đổ
i th
ấ
t th
ườ
ng, h
ắ
n ch
ỉ
nhìn
đ
ã c
ả
m th
ấ
y trong lòng tho
ả
i mái không thôi
.
Chính là thi
ế
u
niên này thích v
ừ
a
ă
đồ
ă
n v
ừ
a nói chuy
ệ
n, l
ễ
nghi này t
ự
a h
ồ
không t
ố
t cho l
ắ
m , xem
đ
i , bên mi
ệ
ng còn dính
đồ
ă
n này n
ọ
, h
ắ
n nh
ị
n không
đượ
c v
ươ
n tay lau
đ
ả
nh v
ụ
n bên mi
ệ
ng thi
ế
u niên , thi
ế
u niên b
ở
i vì h
ắ
n làm
đ
ề
u này mà lúc
đầ
u ch
ỉ
ẩ
n ra, tr
ong lòng h
ắ
n c
ũ
độ
t nhiên có chút không bi
ế
t làm sao, c
ử
ch
ỉ
v
ừ
a m
ớ
ự
a h
ồ
có
đ
ể
m không
ổ
n, nh
ư
ng trên m
ặ
t, theo thói quen ng
ụ
y trang hàng ngày h
ắ
n ch
ỉ
c
ườ
i nh
ạ
t nh
ẽ
.
Thi
ế
u niên sau khi gi
ậ
t mình, c
ũ
ở
ụ
c
ườ
i, b
ộ
dáng t
ự
a h
ồ
th
ự
c vui v
ẻ
“Ng
ươ
i là
ườ
đầ
u tiên không nói ta là k
ẻ
ă
n c
ơ
m không có l
ễ
nghi.
”
H
ắ
n trong lòng thoáng bình ph
ụ
c m
ộ
t ít. Ng
ườ
đầ
u tiên sao? Khóe mi
ệ
ng h
ơ
i h
ơ
i cong lên, h
ắ
n thích ba ch
ữ
–“Ng
ườ
đầ
u tiên” nà
y
“Ng
ươ
ế
t không, nhà c
ủ
a ta có hai ca ca , m
ỗ
i l
ầ
n cùng ta
ă
n c
ơ
đề
u mu
ố
ắ
ng ta!” Thi
ế
u niên nhíu mày l
ả
i nh
ả
i “Còn có
đầ
u g
ỗ
ữ
a ! Sách, th
ậ
ự
là,
ă
n c
ơ
m c
ũ
ng không nói chuy
ệ
n , quá chán a!” D
ứ
t l
ờ
i, l
ạ
ụ
c
đầ
u xu
ố
ng th
ấ
ọ
ng l
ẩ
ẩ
m nói “…… Ta
chính là H
ứ
a Chính Nh
ấ
t a. C
ứ
nh
ư
v
ậ
y ,
để
cho ta b
ả
o trì mình m
ộ
t chút
đề
u không
đượ
c sao?
”
H
ắ
n v
ũ
k
ỹ
ấ
ố
t , pháp thu
ậ
t c
ũ
đ
ã tu hành t
ớ
ậ
c cao , lúc này, tuy r
ằ
ng thi
ế
u niên th
ấ
ọ
ng thì thào nói r
ấ
t nh
ẹ
, nh
ư
ng h
ắ
n v
ẫ
n nghe t
ớ
.
H
ứ
a Chính Nh
ấ
? Thi
ế
u niên tên H
ứ
a Chính Nh
ấ
t? Chính là……
Đạ
p thanh h
ộ
i này tham d
ự
đề
u là ng
ườ
i c
ủ
a m
ườ
i hai gia t
ộ
c , trong m
ườ
i hai gia t
ộ
c c
ũ
ng không có gia t
ộ
c nào h
ọ
H
ứ
a
.
Mà lúc này phía tr
ướ
c
độ
t nhiên truy
ề
đế
n thanh âm, có ng
ườ
i hô “H
ạ
o Nhiên! Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiê
n! Ng
ươ
i l
ậ
ứ
c l
ă
n ra
đ
ây cho ta!” thanh âm này t
ự
a h
ồ
có chút t
ứ
c gi
ậ
n, h
ắ
n nghe, nh
ậ
n ra
đ
ó là thanh âm c
ủ
a nh
ị
ưở
ử
Ph
ươ
ng gia Ph
ươ
ng Kính Nhiên
.
Ngay sau
đ
ó, l
ạ
i có m
ộ
t thanh âm r
ấ
t là b
ấ
đắ
c d
ĩ
“Kính Nhiên,
đừ
ở
ch
ỗ
này
đố
i H
ạ
o Nhiên phát gi
ậ
n.” Thanh âm này là
đạ
ưở
ử
Ph
ươ
ng gia Ph
ươ
ng Tung
.
“
Đạ
i ca! T
ạ
ươ
i luôn s
ủ
ng h
ắ
n! H
ắ
ớ
i vô pháp vô thiên nh
ư
v
ậ
y! Chu
ồ
đ
i còn ch
ư
a tính, còn tr
ộ
ự
ượ
u!” Ph
ươ
ng Kính Nhiên t
ự
a h
ồ
th
ậ
t là t
ứ
c gi
ậ
.
“Kính Nhiên ca…… Ng
ự
ượ
u kia là C
ả
nh Phon
đư
a h
ắ
n ……” M
ộ
ườ
ữ
a xen vào , thanh âm t
ự
a h
ồ
c
ố
nén c
ườ
i nói. Thanh âm này ? Thi
ế
t gia tr
ưở
ử
Thi
ế
t M
ộ
c
?
“Thi
ế
t M
ộ
c! Ng
ươ
i câm mi
ệ
ng! Ng
ươ
i ngh
ĩ
ằ
ng ta không bi
ế
t a! Ng
ự
ượ
u kia chính là các ng
ươ
i cùng h
ắ
đ
ộ
m !
”
“Kh
ụ
kh
ụ
…… Kính Nhiên, m
u
ố
n ph
ạ
t mu
ố
ắ
ng thì chúng ta v
ề
nhà nói sau! Tr
ướ
c tìm H
ạ
o Nhiên quan tr
ọ
ng h
ơ
n, h
ắ
n không có v
ũ
k
ỹ
không có pháp thu
ậ
t , ch
ỉ
đừ
ặ
p phi
ề
n toái gì !” Ph
ươ
ng Tung b
ấ
đắ
c d
ĩ
nói
.
“Tung ca! H
ạ
o Nhiên r
ấ
t thông minh, h
ơ
ữ
a ta
ở
trên ng
ườ
i H
ạ
o Nhiê
n h
ạ
truy tung thu
ậ
t, tuy r
ằ
ng hi
ệ
ạ
i có chút m
ơ
h
ồ
, b
ấ
t quá ta có th
ể
c
ả
m nh
ậ
đượ
c, H
ạ
o Nhiên h
ẳ
ở
ạ
i ph
ụ
c
ậ
ầ
đ
ây –
”
H
ắ
n nghe, l
ạ
ỗ
ng nhiên có chút d
ự
c
ả
ấ
t h
ả
o, nh
ị
n không
đượ
c nhìn v
ề
phía thi
ế
u niên bên ng
ườ
i, y s
ẽ
không ph
ả
i H
ạ
o Nhiên mà
Ph
ươ
ng gia t
ớ
i tìm ch
ứ
?
“B
ọ
n h
ọ
ớ
i tìm ta .” Thi
ế
u niên phát hi
ệ
n h
ắ
n nhìn ch
ă
m chú, quay
đầ
u
đố
i h
ắ
n c
ườ
i nói, t
ươ
i c
ườ
ự
a h
ồ
th
ự
c b
ấ
đắ
c d
ĩ
“Ta ph
ả
đ
i.
”
Nhìn thi
ế
u niên mu
ố
đứ
ng d
ậ
y r
ờ
đ
i, h
ắ
n nh
ị
n không
đượ
c v
ươ
n tay gi
ữ
ch
ặ
t thi
ế
u niên
.
Thi
ế
u
niên khó hi
ể
u quay
đầ
u
.
“Ta là Tr
ươ
ng Minh Th
ụ
y. Th
ứ
ử
do Tr
ươ
ng gia ti
ệ
n ph
ụ
ở
sinh.” H
ắ
n d
ừ
ở
ánh m
ắ
ẻ
o c
ủ
a thi
ế
u niên, ôn nhu nói.
Đ
ây là l
ầ
đầ
u tiên h
ắ
n ch
ủ
độ
ng nói cho ng
ườ
i khác h
ắ
n là ai ….. C
ũ
ng là l
ầ
n duy nh
ấ
t c
ủ
a h
ắ
n, l
ầ
n duy nh
ấ
nói cho ng
ườ
i khác xu
ấ
t thân c
ủ
a h
ắ
n có bao nhiêu ti ti
ệ
.
H
ắ
n th
ự
c kh
ẩ
ươ
ng, trong lòng có chút
ẩ
ẩ
n ch
ờ
mong, ch
ờ
mong cái gì, ch
ờ
mong thi
ế
u niên l
ộ
ra khuôn m
ặ
t khinh th
ườ
ng sao
?
Nh
ư
ng thi
ế
u niên c
ũ
ng sang s
ả
ng c
ườ
i “Ta là Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên.
”
Thi
ế
u niên d
ứ
t l
ờ
i, li
ề
ấ
t l
ư
u loát xoay ng
ườ
i trèo xu
ố
ng cây, th
ờ
đ
ể
đặ
t chân xu
ố
ng d
ướ
i tàng cây , thi
ế
u niên ng
ử
a
đầ
u, khuôn m
ặ
t thi
ế
u niên gi
ờ
phút này
đượ
c m
ặ
ờ
i chi
ế
u r
ọ
i , thi
ế
u niên l
ộ
ra t
ươ
i c
ườ
i th
ậ
t to sáng l
ạ
n “Uy, Tr
ươ
ng Minh Th
ụ
y! Chúng
ta h
ữ
u duyên tái ki
ế
n nha ! Nh
ớ
rõ mang
đồ
nh
ắ
m nhé !
”
D
ừ
ở
bóng dáng thi
ế
u niên xoay ng
ườ
i nhanh ch
ạ
y tr
ố
n, h
ắ
n ch
ậ
m rãi n
ở
ụ
c
ườ
.
H
ữ
u duyên tái ki
ế
n sao? V
ậ
y……
đ
êm nay chúng ta tái ki
ế
n , nh
ư
th
ế
nào? H
ạ
o Nhiên. H
ắ
ở
trong lòng yên l
ặ
ng nh
ớ
k
ỹ
hai c
h
ữ
kia
.
*********
B
ị
ép chia lìa m
ườ
i l
ă
ă
m ba tháng m
ườ
i l
ă
m ngày, b
ị
ép quên
đ
ừ
ng chút t
ừ
ng chút k
ỉ
ệ
ữ
a hai b
ọ
n h
ắ
n , bu
ổ
ố
đầ
u tiên tr
ở
l
ạ
i kinh thành , c
ũ
ng là
đ
êm tr
ă
ố
ng nh
ư
khi b
ọ
n h
ọ
ớ
ặ
p, c
ũ
ở
ạ
i trong trang viên vùng ngo
ạ
ô, nhìn h
ắ
n, trong tay c
ầ
m sáo , nh
ế
ch mi
ệ
ng c
ườ
i, h
ỏ
i “Minh Th
ụ
y, có nh
ớ
mang
đồ
nh
ắ
m không
đ
ó ?
”
H
ắ
n nghe v
ậ
y ng
ẩ
n ra, l
ậ
ứ
c c
ườ
i kh
ẽ
lên, nh
ẹ
nhàng qu
ơ
qu
ơ
cái gi
ỏ
trong tay “
Đươ
ng nhiên.
”
97 – Khúc nhạc dạo kinh thành [2] …
- Ai , 4 ngày mà chưa edit thêm được chương nào của Hứa Vị . Zai đẹp đi hết cả tinh thần TT………TT
Trên quan
đạ
đ
i thông Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n, lúc này có hai
độ
i nhân mã
đ
ang
đứ
ng song song v
ề
cùng m
ộ
t h
ướ
.
Ng
ă
n ch
ặ
ở
ướ
c Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n , giáo úy
đầ
u l
ĩ
nh khuôn m
ặ
t kh
ẩ
ươ
ng, còn có chút khi
ế
đả
m, nh
ư
ự
a h
ồ
ợ
hãi cái gì
đ
ó , không dám lui ra phía sau, n
ơ
ớ
p lo s
ợ
ơ
đ
ao che
ở
đằ
ướ
c
.
Mà
đố
ặ
t v
ớ
i gã , chính là
đ
ám ng
ườ
i M
ặ
c Tam, Ph
ươ
ng H
ạ
Nhiên, Kim
Đạ
i V
ĩ
.
M
ặ
c Tam
đạ
ạ
c mà
đứ
đầ
u tiên , Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên , Kim
Đạ
i V
ĩ
theo sát sau
đ
ó, mà H
ứ
a V
ị
thì
đứ
ở
bên ng
ườ
i Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
.
H
ứ
a V
ị
ẩ
đầ
u nhìn nhìn b
ầ
u tr
ờ
i, tuy r
ằ
ư
a to
đ
ã t
ạ
nh, nh
ư
ng mây
đ
en ch
ư
a hoàn toàn tán
đ
i, lúc nà
y b
ầ
u tr
ờ
đ
ang m
ư
a l
ấ
t ph
ấ
t, ph
ủ
kín trên
đỉ
nh
đầ
u ng
ườ
i , gi
ố
ng nh
ư
đ
ang áp l
ự
c cái gì
đ
ó. H
ứ
a V
ị
nh
ị
n không
đượ
c nhíu nhíu mày, th
ờ
ế
t nh
ư
v
ậ
y th
ậ
ự
không vui v
ẻ
đượ
c. L
ạ
i nh
ị
n không
đượ
c nhìn v
ề
phía M
ặ
c Tam
đạ
ạ
c không nói
đứ
ở
đằ
ướ
c, t
ừ
ố
i hôm qua
đế
n bây gi
ờ
, Ti
ể
u M
ặ
c c
ơ
h
ồ
c
ũ
ng không m
ấ
y nói chuy
ệ
n. Ngày th
ườ
ng tuy r
ằ
ng c
ũ
ng ít l
ờ
i ki
ệ
ữ
, nh
ư
ng H
ứ
a V
ị
ổ
ng có th
ể
c
ả
m nh
ậ
đượ
c Ti
ể
u M
ặ
c
đố
i chính mình
để
ý cùng thân m
ậ
t , ch
ỉ
là t
ừ
ố
i hôm qua b
ắ
đầ
u, phân xa cách kia t
ự
a nh
ư
đ
ang
v
ắ
t ngang b
ọ
n h
ọ
, m
ặ
c k
ệ
h
ắ
n nói gì, c
ố
ý
đ
ùa c
ườ
i c
ũ
ố
t, h
ỏ
i vài th
ứ
đề
c
ũ
ố
t, Ti
ể
u M
ặ
c luôn
đạ
ạ
c , nhi
ề
u nh
ấ
t c
ũ
ng ch
ỉ
h
ư
ứ
ng vài ti
ế
.
T
ừ
ngày nh
ậ
n th
ứ
c Ti
ể
u M
ặ
c b
ắ
đầ
u,
đ
ây v
ẫ
n là l
ầ
đầ
u tiên Ti
ể
u M
ặ
c xa cách v
ớ
i h
ắ
n nh
ư
v
ậ
y
.
R
ố
t cu
ộ
c…… Là
làm sao v
ậ
y? H
ứ
a V
ị
ụ
c
đầ
u xu
ố
ng, trong lòng t
ừ
ậ
ấ
t bu
ồ
n sinh
đ
au
.
Cho
đế
n khi m
ộ
ế
ng lãng ti
ế
u truy
ề
đế
n, H
ứ
a V
ị
l
ấ
y l
ạ
i tinh th
ầ
n, nhìn v
ề
phía quang quy
ể
n màu lam
độ
ộ
t xu
ấ
t hi
ệ
ở
đố
i di
ệ
n, quang quy
ể
n qua
đ
i, S
ở
Hi
ề
ộ
t thân bào ph
ụ
c
xanh ng
ọ
c ch
ắ
p hai tay sau l
ư
ng xu
ấ
t hi
ệ
ở
ướ
c m
ặ
ọ
ườ
i, dung nhan tu
ấ
n lãng thanh th
ả
n cùng t
ự
tin kia t
ự
a h
ồ
đ
ang c
ườ
ấ
t là ôn hòa
.
H
ắ
độ
ộ
t xu
ấ
t hi
ệ
n, làm cho m
ọ
ườ
i có chút xôn xao nho nh
ỏ
, nh
ư
ng M
ặ
c Tam h
ờ
h
ữ
ng, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên l
ạ
l
ộ
v
ẻ
bình t
ĩ
nh, t
ự
a h
ồ
đ
ã s
ớ
m d
ự
đ
oán
đượ
c
.
“Yêu, nguyên lai là tam
đệ
a, còn có Ph
ươ
đạ
i nhân.” S
ở
Hi
ề
ươ
i c
ườ
i thân hòa không thôi ti
ế
n lên,
đố
i v
ớ
i Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên th
ậ
t ôn hòa ch
ắ
p tay, ánh m
ắ
ự
a h
ồ
không chút
để
ý nhìn quét m
ộ
t vòng, th
ờ
đ
ể
nhìn th
ấ
y H
ứ
a V
ị
, t
ự
a h
ồ
h
ơ
i h
ơ
ử
ố
t,
đ
ôi m
ắ
t l
ậ
ứ
c t
ỏ
a sáng, nh
ư
ấ
t nhanh l
ạ
ấ
độ
ng thanh s
ắ
c d
ờ
đ
i, ánh sáng trong ch
ớ
ắ
t kia mau
đế
ứ
c c
ơ
h
ồ
không ai l
ư
u ý, nh
ư
ng, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
ở
bên ng
ườ
i H
ứ
a V
ị
c
ũ
đ
ã l
ư
u ý t
ớ
ồ
i, ra v
ẻ
vô tìn
h h
ơ
i h
ơ
i di chuy
ể
n vài b
ướ
c, li
ề
đ
em H
ứ
a V
ị
ch
ắ
ở
phía sau mình
.
“Không bi
ế
t tam
đệ
cùng Ph
ươ
đạ
i nhân
đế
đ
ây là có chuy
ệ
n gì quan tr
ọ
ng ?” S
ở
Hi
ề
n c
ườ
i h
ỏ
.
“Vì Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n mà
đế
n.” M
ặ
c Tam nói, ti
ế
n lên m
ộ
ướ
c “Ph
ươ
ng Tung
đạ
i nhân
ở
Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n lúc tr
ướ
c phái ng
ườ
đ
i ra c
ầ
u c
ứ
u.
”
S
ở
Hi
ề
n nh
ướ
ng mày “Nga? Ph
ươ
ng Tung
đạ
i nhân phái ng
ườ
i c
ầ
u c
ứ
u? K
ỳ
quái , vi
ệ
c này sao ta không bi
ế
t? Tam
đệ
, Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n này
đ
ã bùng n
ổ
ôn d
ị
ch , ta s
ợ
ôn d
ị
ch lan tràn
đế
n L
ư
u Sa Huy
ề
n, c
ố
ý phái ng
ườ
ấ
n th
ủ
. L
ờ
i Ph
ươ
ng Tung
đạ
i nhân,nói , ta
đ
ã suy ngh
ĩ
ệ
n pháp , nh
ư
th
ế
nào m
ớ
i có th
ể
bình an
đ
ườ
i mang
đ
i ra.” S
ở
Hi
ề
n d
ứ
t l
ờ
i, nhìn v
ề
phía M
ặ
c Tam, t
ươ
i c
ườ
i trong sáng không thôi
.
“Ôn d
ị
ch?” Lúc này Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên c
ườ
ủ
ỉ
ế
n lên, ch
ắ
p tay nói “N
ế
u th
ậ
ự
là ôn d
ị
ch, v
ậ
y nh
ị
hoàng t
ử
ngài c
ứ
yên tâm
đ
i, ti
ể
u nhi H
ứ
a V
ị
c
ủ
a ta là thân truy
ề
đệ
ử
c
ủ
a Tu
ệ
Vi
ễ
đạ
ư
, y thu
ậ
t xem nh
ư
có th
ể
yên tâm, ôn d
ị
ch này c
ứ
giao cho ti
ể
u nhi
đế
ứ
ng phó, nh
ị
hoàng t
ử
, ngài cùng tam hoàng t
ử
còn
có t
ứ
phong
đạ
đ
ể
n, lúc này không th
ể
trì hoãn nhi
ề
u h
ơ
n, tr
ướ
c khi hoàng th
ượ
ng ch
ư
a phái ng
ườ
đế
n, Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n này c
ứ
giao cho h
ạ
quan
đế
n x
ử
lý
đ
i. V
ị
V
ị
! Còn không ra bái ki
ế
n nh
ị
hoàng t
ử
!
”
H
ứ
a V
ị
nghe th
ấ
y l
ờ
i cha nói , li
ề
ế
n lên m
ộ
ướ
c,
ch
ậ
m rãi
đ
i ra
.
S
ở
Hi
ề
n nhìn v
ề
phía H
ứ
a V
ị
ch
ậ
m rãi ti
ế
n lên, trên m
ặ
ươ
i c
ườ
i có chút vi di
ệ
u “H
ứ
a V
ị
? H
ứ
a công t
ử
, chúng ta l
ạ
ặ
ặ
t.” L
ờ
i cu
ố
i cùng mang theo m
ộ
t tia ý v
ị
thâm tr
ườ
ng. T
ươ
i c
ườ
i vi di
ệ
u này, còn có ý v
ị
thâm tr
ườ
ở
câu nói cu
ố
cùng,
đề
u làm cho Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên thoáng nhíu mày, theo b
ả
ă
ng nhìn v
ề
phía M
ặ
c Tam, lúc này M
ặ
c Tam v
ẫ
n di
ệ
n vô bi
ể
u tình nh
ư
c
ũ
.
H
ứ
a V
ị
ra v
ẻ
không bi
ế
t, ch
ỉ
h
ơ
i h
ơ
ụ
c
đầ
u xu
ố
ng, ch
ắ
p tay, th
ấ
ọ
ng nói “Th
ả
o dân H
ứ
a V
ị
bái ki
ế
n nh
ị
hoàng t
ử
.
”
S
ở
H
ề
n l
ạ
ế
n lên m
ộ
ướ
c, cách H
ứ
a V
ị
ch
ỉ
có ba b
ướ
c, nhìn v
ề
phía H
ứ
a V
ị
cúi
đầ
u ch
ắ
p tay, trong gi
ọ
ng nói S
ở
Hi
ề
ấ
t nhu hòa “Không c
ầ
ữ
l
ễ
ế
t, ng
ẩ
đầ
u lên.
”
H
ứ
a V
ị
ch
ắ
p tay xác nh
ậ
n,
đ
ang mu
ố
ẩ
đầ
u,
độ
t nhiên tr
ướ
c m
ắ
t nhoáng lên m
ộ
t cái,
ộ
đạ
o thân
ả
nh quen thu
ộ
c li
ề
n ch
ắ
ướ
c m
ặ
t H
ứ
a V
ị
. H
ứ
a V
ị
kinh ng
ạ
c nhìn thân
ả
nh tr
ướ
c m
ắ
đ
ã s
ớ
m quen thu
ộ
c không thôi, trong lòng l
ạ
i là m
ộ
ậ
ấ
t bu
ồ
.
“Nh
ị
hoàng huynh,
đề
ngh
ị
v
ừ
a m
ớ
i c
ủ
a Ph
ươ
đạ
i nhân, ng
ươ
i c
ả
m th
ấ
y nh
ư
th
ế
nào? N
ế
u ng
ươ
i c
ũ
đồ
ng ý , v
ậ
y chúng ta
đ
ây không c
ầ
n lãng phí th
ờ
i gian n
ữ
a , v
ẫ
n nên
đ
i nhanh vào thành
đ
i.” M
ặ
c Tam l
ạ
nh lùng nói
.
S
ở
Hi
ề
n nhìn M
ặ
c Tam che
ở
ướ
c m
ặ
t chính mình,
đ
ôi m
ắ
t l
ạ
nh lùng, trên m
ặ
t c
ũ
ng l
ạ
i v
ẫ
n c
ườ
đế
n trong sáng nh
ư
c
ũ
“Tam
đệ
nói
đ
úng
nha.” Quay
đầ
u nhìn v
ề
phía Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, S
ở
Hi
ề
n ch
ắ
p tay, r
ấ
t ôn hòa h
ữ
u l
ễ
nói “V
ậ
y thì Ph
ươ
đạ
i nhân, Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n này li
ề
n nh
ờ
v
ả
Ph
ươ
đạ
i nhân .
”
“Không dám,
đ
ây là b
ổ
n ph
ậ
n h
ạ
quan.” Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên c
ườ
ủ
ỉ
m nói xong, quay
đầ
u
đố
i H
ứ
a V
ị
hô “V
ị
V
ị
, chúng ta
đ
i nhanh
đ
i.
Đừ
ng trì hoãn chính s
ự
.
”
H
ứ
a V
ị
l
ấ
y l
ạ
i tinh th
ầ
n v
ộ
i vàng
đ
áp
ứ
ng , l
ướ
t qua M
ặ
c Tam, h
ướ
ng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
đ
đế
n, th
ờ
đ
ể
đ
i qua S
ở
Hi
ề
n, S
ở
Hi
ề
độ
t nhiên xoay ng
ườ
ở
bên tai H
ứ
a V
ị
, nh
ẹ
nhàng nói nh
ỏ
ộ
t câu
“C
ẩ
n th
ậ
ộ
t chút.
”
H
ứ
a V
ị
ị
ườ
i này
độ
t nhiên t
ớ
ầ
n mà ho
ả
ợ
, theo b
ả
ă
ng tránh
đ
i, l
ạ
i nghe th
ấ
y câu “C
ẩ
n th
ậ
ộ
t chút”, trong lòng ch
ấ
độ
ng, theo b
ả
ă
ẩ
đầ
u nhìn h
ướ
ng S
ở
Hi
ề
n, l
ạ
i ch
ỉ
th
ấ
y S
ở
Hi
ề
n c
ườ
i nh
ư
ng không nói, t
ươ
i c
ườ
i c
ũ
ng v
ẫ
ấ
t trong sáng
.
**********
Ngoài c
ổ
ng thành Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
.
Sau khi nhìn theo H
ứ
a V
ị
cùng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên và Kim
Đạ
i V
ĩ
đ
i vào Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n , M
ặ
c Tam nhìn v
ề
phía S
ở
Hi
ề
n,
độ
ng tác v
ừ
a m
ớ
i c
ủ
a S
ở
Hi
ề
n quá m
ứ
c
độ
ộ
t , h
ắ
n không k
ị
p kéo V
ị
V
ị
ra , tâm tình v
ố
đ
ã âm u bu
ồ
ự
c l
ạ
ở
i vì S
ở
Hi
ề
n kia c
ũ
ng dám t
ớ
ầ
n V
ị
V
ị
nhà h
ắ
n mà càng thêm b
ự
c b
ộ
!
“Nh
ị
hoàng huynh s
ự
v
ụ
ậ
ộ
n,
đệ
đệ
không dám
ở
lâu.” M
ặ
c Tam l
ạ
nh lùng nói
.
S
ở
Hi
ề
n thu h
ồ
ầ
ắ
t nhìn ch
ă
m chú vào ng
ườ
đ
ã s
ớ
ế
n vào Q
u
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n xa xa, nhìn v
ề
phía M
ặ
c Tam,
đ
ôi m
ắ
t c
ũ
ầ
m xu
ố
ng, nh
ư
ng trên m
ặ
t ý c
ườ
i c
ũ
ng ch
ư
a gi
ả
ử
a ph
ầ
n “Quý nhân huy
ế
ạ
ch Ph
ượ
ộ
c kia , tam
đệ
h
ả
o h
ả
o chi
ế
u c
ố
.
”
“Không nh
ọ
c nh
ị
hoàng huynh lo l
ắ
ng.” M
ặ
c Tam thanh âm càng thêm âm lãnh
.
“Ha h
ả
…… Tam
đệ
, ta sao có th
ể
không lo l
ắ
ng ch
ứ
?
Đ
ó chính là Ph
ượ
ộ
c huy
ế
ạ
ch a.” S
ở
Hi
ề
ở
ụ
c
ườ
i, m
ặ
t mày l
ạ
i không th
ấ
y n
ử
a ph
ầ
n ý c
ườ
i, nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m M
ặ
c Tam, ng
ữ
khí r
ấ
t nh
ẹ
nhàng bâng qu
ơ
“Tam
đệ
ươ
i là m
ặ
c qu
ỷ
, v
ẫ
n nên cách xa Ph
ượ
ộ
c
huy
ế
ạ
ch m
ộ
t chút m
ớ
i h
ả
o. N
ế
u Ph
ượ
ộ
c huy
ế
ạ
ch kia dính khí t
ứ
c m
ặ
c qu
ỷ
c
ủ
a ng
ươ
i , v
ậ
y th
ậ
t không t
ố
t .
”
M
ặ
c qu
ỷ
? Cách xa Ph
ượ
ộ
c huy
ế
ạ
ch? Ph
ượ
ộ
c huy
ế
ạ
ch dính khí t
ứ
c m
ặ
c qu
ỷ
thì không t
ố
t?
?
M
ặ
c Tam
đồ
ử
co rút l
ạ
i, trong lòng sát
ý sôi trào, b
ở
i vì V
ị
V
ị
có chuy
ệ
ạ
t mình mà lòng h
ắ
đ
ã s
ớ
ấ
t an , lúc này c
ơ
h
ồ
l
ạ
i thêm b
ự
c b
ộ
ớ
i c
ự
c
đ
ể
m ! Trong lòng không ng
ừ
đượ
c miên man suy ngh
ĩ
, có ph
ả
i hay không, có ph
ả
i hay không chính là b
ở
i vì…… B
ở
i vì mình là m
ặ
c qu
ỷ
, cho nên V
ị
V
ị
kiêng k
ị
mình?! Cho nên rõ ràng có vi
ệ
c nh
ư
ng l
ạ
ạ
t chính mình?
!
M
ặ
c Tam n
ắ
m ch
ặ
t tay thành quy
ề
n , th
ờ
đ
ể
m c
ơ
h
ồ
ki
ề
m ch
ế
không
đượ
c sát ý
đầ
y ng
ậ
p,
độ
t nhiên, ch
ợ
t nghe m
ộ
t thanh âm trong tr
ẻ
o “Ti
ể
u M
ặ
c! Ng
ươ
i sao còn
ở
đ
ây ?
”
Ngay sau
đ
ó, tay h
ắ
đ
ã
đượ
c m
ộ
đ
ôi tay
ấ
m áp n
ắ
m l
ấ
y , M
ặ
c Tam gi
ậ
t mình cúi
đầ
u, li
ề
đố
ặ
t v
ớ
ươ
i c
ườ
i trong v
ắ
t ôn nhu
ậ
n c
ủ
a H
ứ
a V
ị
, tim M
ặ
c Tam run lên
.
H
ứ
a V
ị
th
ấ
y M
ặ
c Tam cúi
đầ
u, t
ươ
i c
ườ
i l
ớ
n h
ơ
ữ
a, ng
ữ
khí l
ạ
i mang theo ôn nhu khôn k
ể
“Ti
ể
u M
ặ
c, chúng ta
đ
thôi.”
M
ặ
c Tam d
ừ
ở
ươ
i c
ườ
i trong v
ắ
t ôn nhu
ậ
n kia, sát ý
đầ
y ng
ậ
p c
ứ
nh
ư
v
ậ
y ch
ậ
m rãi t
ừ
ng chút t
ừ
ng chút bi
ế
ấ
t, cúi
đầ
u
ừ
ộ
ế
ng,
để
ặ
c H
ứ
a V
ị
ắ
m tay h
ắ
n h
ướ
ng Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
đ
đế
.
Th
ờ
đ
ể
đ
i qua bên ng
ườ
i S
ở
Hi
ề
n, H
ứ
a V
ị
d
ừ
ng chân , c
ườ
ủ
ỉ
m nhìn v
ề
phía S
ở
Hi
ề
n nghiêm m
ặ
t c
ứ
ắ
c, nói “Nh
ị
hoàng t
ử
đạ
i khái không bi
ế
t, th
ả
o dân cùng tam hoàng t
ử
đồ
ườ
đ
ã r
ấ
t nhi
ề
u n
ă
m ,
đ
ã s
ớ
m lây dính khí t
ứ
c m
ặ
c qu
ỷ
, k
ỳ
th
ậ
t, c
ũ
ng không có gì , b
ấ
t quá Ph
ượ
ộ
c huy
ế
ạ
ch d
ườ
ng nh
ư
có
đ
ể
m cao quý quá nha , ha h
ả
, c
ũ
ng may th
ả
o dân không ph
ả
i Ph
ượ
ộ
c huy
ế
ạ
ch……” D
ứ
t l
ờ
i, H
ứ
a V
ị
li
ề
n c
ườ
ủ
ỉ
ậ
đầ
u t
ỏ
ý , xoay ng
ườ
i lôi kéo M
ặ
c Tam b
ướ
c t
ừ
ướ
c l
ớ
n h
ướ
ng Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
đ
đế
.
S
ở
Hi
ề
ậ
n tái m
ặ
t, nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m H
ứ
a V
ị
cùn
g M
ặ
c Tam d
ầ
n d
ầ
đ
i xa, cúi
đầ
u c
ườ
i l
ạ
nh, l
ẩ
ẩ
m nói “Ta s
ẽ
cho ng
ươ
ế
t …… Ta
ớ
i là huy
ế
ạ
ch long t
ộ
c chân chính! M
ộ
t ngày nào
đ
ó, m
ộ
t ngày nào
đ
ó……
”
Thì thào v
ừ
a d
ứ
t l
ờ
i, S
ở
Hi
ề
n vung tay lên, phía sau ch
ợ
t lóe quang quy
ể
n màu xám, m
ộ
t nam t
ử
áo
xám cung kính ch
ắ
p tay qu
ỳ
xu
ố
đấ
t “Hôi C
ử
u bái ki
ế
n nh
ị
hoàng t
ử
.” (
=)) Bác Thụ hết tên àS
ở
Hi
ề
ừ
trong tay áo l
ấ
y ra m
ộ
t bình ng
ọ
c
đư
a Hôi C
ử
u, tr
ầ
ọ
ng nói “
Đ
ây là gi
ả
i d
ượ
c, n
ế
u H
ứ
a công t
ử
trúng
độ
c, nh
ớ
k
ỹ
,
đ
ả
i d
ượ
c cho H
ứ
a công t
ử
ă
vào, c
ầ
n ph
ả
ả
đả
m an nguy c
ủ
a H
ứ
a công t
ử
!
”
“D
ạ
!
”
S
ở
Hi
ề
n d
ứ
t l
ờ
i, li
ề
n nhìn th
ậ
t lâu vào c
ử
a thành Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n kia m
ộ
t l
ầ
n , r
ồ
ớ
i xoay ng
ườ
i nhanh li khai
!
**********
Mà vào Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n sau , H
ứ
a V
ị
đ
ã mu
ố
n buông tay ra, nh
ư
ớ
i v
ừ
a buô
ng l
ỏ
ng ra ,
đ
ã b
ị
M
ặ
c Tam g
ắ
t gao c
ầ
.
H
ứ
a V
ị
nhíu mày, v
ừ
a m
ớ
i h
ắ
ở
i vì Ti
ể
u M
ặ
c ch
ư
a cùng b
ọ
n h
ọ
ế
n vào mà trong lòng b
ấ
t an, li
ề
n ch
ạ
y l
ạ
i , k
ế
t qu
ả
l
ạ
i nghe th
ấ
y nh
ị
hoàng t
ử
kia nói m
ấ
y l
ờ
i vô liêm s
ỉ
! Nhìn Ti
ể
u M
ặ
c m
ộ
t thân l
ạ
nh
đầ
y sát khí, h
ắ
n lo l
ắ
ng Ti
ể
u M
ặ
c Nh
ấ
t th
ờ
i xúc
độ
ng, li
ề
n v
ộ
i vàng ch
ạ
y qua…… C
ũ
ng may, Ti
ể
u M
ặ
c
đạ
i khái là t
ỉ
nh táo l
ạ
i , thu
ậ
n theo tùy ý
để
h
ắ
n mang
đ
.
Chính là hi
ệ
ạ
ế
u vào Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n “Nguy c
ơ
” xem nh
ư
c
ũ
ng h
ế
t , v
ậ
y h
ắ
n c
ũ
ng nên buông tay ra , lúc này H
ứ
a V
ị
ngh
ĩ
ớ
ừ
hôm qua M
ặ
c Tam b
ắ
đầ
u xa cách, l
ạ
đố
i l
ậ
p hi
ệ
ạ
ắ
t gao n
ắ
m tay h
ắ
n không buông…… Cái này tính là cái gì ?
?
H
ứ
a V
ị
c
ắ
n môi , dùng s
ứ
c ph
ấ
t ph
ấ
t , l
ạ
i v
ẫ
n không th
ể
buông ra, không kh
ỏ
i quay
đầ
u, nghiêm túc nhìn v
ề
phía M
ặ
c Tam “Buôn
g tay.”
M
ặ
c Tam th
ậ
t sâu nhìn H
ứ
a V
ị
, g
ắ
t gao n
ắ
m tay H
ứ
a V
ị
không có n
ử
a ph
ầ
n ý t
ứ
buông ra
.
Nhìn M
ặ
c Tam
độ
t nhiên b
ướ
ỉ
nh lên nh
ư
v
ậ
y, H
ứ
a V
ị
trong lòng h
ơ
i h
ơ
ứ
c gi
ậ
n chuy
ể
n hóa thành vô l
ự
c, có chút b
ấ
đắ
c d
ĩ
, nhìn b
ọ
n Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
đứ
ng cách
đ
ó không xa
đ
ang khoanh tay lên ng
ự
c t
ự
a ti
ế
u phi ti
ế
u nhìn h
ọ
, l
ạ
i quay
đầ
u nhìn v
ề
phía M
ặ
c Tam, phóng hoãn ng
ữ
khí, th
ấ
ọ
ng nói “Ti
ể
u M
ặ
c, ng
ươ
i buông tay, cha b
ọ
n h
ọ
đề
u
ở
đ
ây , nh
ư
v
ậ
y không t
ố
t. Có chuy
ệ
n gì chúng ta
đ
êm nay tr
ở
v
ề
nói sau
đượ
c k
hông?”
M
ặ
c Tam nhìn H
ứ
a V
ị
, ch
ậ
m rãi buông l
ỏ
ng tay ra
.
H
ứ
a V
ị
lúc này m
ớ
i nh
ẹ
nhàng th
ở
ra, xoay ng
ườ
i v
ộ
i h
ướ
ọ
n Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
đ
ang t
ự
a ti
ế
u phi ti
ế
u nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m vào h
ọ
mà ch
ạ
y t
ớ
i , mà M
ặ
c Tam li
ề
đứ
ở
ạ
i ch
ỗ
, d
ừ
ở
thân
ả
nh H
ứ
a V
ị
, sau m
ộ
t lúc lâu, m
ớ
ướ
c
đ
i ch
ậ
m rãi h
ướ
ọ
n h
ọ
đ
đế
.
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên hai tay khoanh tr
ướ
c ng
ự
c , t
ươ
i c
ườ
ấ
ừ
ái nhìn H
ứ
a V
ị
, ng
ữ
khí c
ũ
ấ
t hòa ái “V
ị
V
ị
a, cha bi
ế
ươ
i cùng tam hoàng t
ử
có tình c
ả
ố
t , nh
ư
ng là, ng
ườ
i ta t
ố
t x
ấ
u c
ũ
ng là tam h
oàng t
ử
, chúng ta
đ
ây, ch
ỉ
là ti
ể
u dân chúng, c
ử
ch
ỉ
là ph
ả
i chú ý quân th
ầ
n l
ễ
nghi, bi
ế
t không?” D
ứ
t l
ờ
i, l
ạ
i c
ườ
ừ
ái, l
ộ
ra b
ạ
ch nha chói l
ọ
i, xem
ở
ắ
t Kim
Đạ
i V
ĩ
đứ
ộ
t bên, thì ph
ả
i là âm tr
ầ
m ch
ợ
t lóe a
.
H
ứ
a V
ị
nhìn Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên t
ươ
c
ườ
ừ
ái, nghe ng
ữ
khí hòa ái kia, trên l
ư
ng ch
ỉ
c
ả
m th
ấ
y m
ồ
hôi l
ạ
nh ròng ròng , trên m
ặ
t ch
ỉ
có th
ể
ả
ngu ha h
ả
c
ườ
i “Cha, ta
đ
ã bi
ế
t.
”
Đợ
i M
ặ
c Tam
đ
ớ
i, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên thu h
ồ
ươ
i c
ườ
i trên m
ặ
ừ
ái, gi
ả
c
ườ
i nói “Tam hoàng t
ử
, ng
ườ
i xem, m
ộ
ườ
i ph
ụ
c
ậ
đề
u không có…… Tam hoàng t
ử
c
ũ
ế
đạ
i ca Ph
ươ
ng Tung c
ủ
a ta hi
ệ
ạ
ở
đ
âu?
”
M
ặ
c Tam
đ
đế
n bên ng
ườ
i H
ứ
a V
ị
d
ừ
ng l
ạ
i , nhìn v
ề
phía Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, ng
ữ
khí th
ự
c h
ờ
h
ữ
ng “Ta c
ũ
ng không bi
ế
t.
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên trên m
ặ
ươ
i c
ườ
i c
ứ
đờ
, không ph
ả
i ch
ứ
? Không bi
ế
t? Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên quay
đầ
u nhìn chung quanh, l
ạ
i nói ti
ế
p Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n này c
ũ
ng l
ớ
n dã man , lúc này ph
ả
đ
i tìm m
ấ
y tr
ă
ườ
i còn s
ố
ng kia th
ế
nào
đ
ây ? N
ế
u
độ
c trùng do S
ở
Hi
ề
kia h
ạ
không th
ể
nhanh tìm
đượ
c , tr
ờ
ế
t có th
ể
lan tràn ra hay không? N
ế
u th
ậ
ự
là gây thành ôn d
ị
ch, v
ậ
y thì nguy r
ồ
i! Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên không kh
ỏ
i nhíu ch
ặ
t mày
.
“Cha, ta có th
ể
tìm
đượ
c.” H
ứ
a V
ị
lúc này
độ
ộ
ở
ệ
ng nói, d
ứ
t l
ờ
i, t
ừ
trên vòng
tay trên c
ổ
tay s
ờ
ờ
, trên tay nh
ấ
t th
ờ
i xu
ấ
t hi
ệ
ộ
t con v
ậ
ố
ng h
ệ
t nh
ư
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch a
.
Kim
Đạ
i V
ĩ
v
ừ
a th
ấ
y, không kh
ỏ
ở
to hai m
ắ
ạ
c nhiên, mà Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên c
ũ
ừ
ng l
ớ
ắ
t, th
ố
t ra “Tùy thân không gian a!
”
M
ặ
c Tam nghe v
ậ
y, b
ậ
ườ
i h
ướ
ng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, ánh m
ắ
t l
ợ
i h
ạ
i, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên này bi
ế
t pháp thu
ậ
t không gian
đ
ã mu
ố
ế
ấ
t su
ố
ộ
t ngàn n
ă
m sao
?
H
ứ
a V
ị
ử
ố
t, l
ậ
ứ
c hoang mang g
ậ
đầ
u “Cha, ngài c
ũ
ế
t cái này?
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên nghe v
ậ
y ng
ẩ
n ra, l
ậ
ứ
c c
ườ
ượ
ng ngùng, tránh
đ
đề
tài “Cái kia, V
ị
V
ị
, chuy
ệ
n này v
ề
sau ta nói sau, ng
ươ
i nói mau,
ế
ch này làm th
ế
nào
để
giúp tìm
đạ
i bá ?
”
H
ứ
a V
ị
c
ườ
i, ng
ồ
i x
ổ
m xu
ố
ng,
đư
a tay
đặ
ế
ch phóng t
ớ
i trên m
ặ
đấ
t, l
ạ
ừ
trong vòng tay l
ấ
y ra m
ộ
t con dao nh
ỏ
. Th
ấ
y H
ứ
a V
ị
l
ấ
y ra dao nh
ỏ
, M
ặ
c Tam nhíu mày nhìn, V
ị
V
ị
ẽ
không là mu
ố
n…
…
M
ặ
c Tam ch
ư
a
đ
oán xong, ch
ỉ
th
ấ
y H
ứ
a V
ị
đ
ã
đ
em con dao c
ứ
a lên ngón tay mình t
ạ
o thành m
ộ
t v
ế
t th
ươ
ng nh
ỏ
, m
ộ
ọ
t máu ch
ậ
m rãi ch
ả
y t
ớ
ệ
ế
ch, M
ặ
c Tam v
ừ
a th
ấ
y, m
ạ
nh m
ẽ
c
ầ
m l
ấ
y m
ộ
t ta
y H
ứ
a V
ị
, H
ứ
a V
ị
ử
ố
t “Ti
ể
u M
ặ
c ng
ươ
i –
”
Ch
ư
a nói ra l
ờ
i,
đ
ã b
ị
c
ử
ch
ỉ
M
ặ
c Tam ng
ă
n c
ả
!
H
ứ
a V
ị
ơ
ngác nhìn M
ặ
c Tam
đ
em ngón tay mình b
ỏ
vào trong mi
ệ
ng mút vào , sau m
ộ
t lúc lâu, m
ớ
độ
t nhiên l
ấ
y l
ạ
i tinh th
ầ
n, hoang mang r
ố
i lo
ạ
đ
em ngón tay c
ủ
a
mình rút ra, m
ặ
đỏ
ừ
ng, t
ấ
t c
ả
ặ
t mày
đề
u là x
ấ
u h
ổ
bu
ồ
ự
c
.
Này…… Ti
ể
u M
ặ
c a …… Sao không bi
ế
t phân bi
ệ
ườ
ng h
ợ
p nh
ư
th
ế
!
!
Mà M
ặ
c Tam c
ũ
ng ra v
ẻ
bình t
ĩ
nh, gi
ố
ng nh
ư
c
ử
ch
ỉ
v
ừ
a m
ớ
i là t
ố
i bình th
ườ
.
Kim
Đạ
i V
ĩ
ộ
t h
ồ
i nhìn M
ặ
c Tam m
ộ
t h
ồ
i nhìn
H
ứ
a V
ị
, yên l
ặ
ng không nói, trong lòng c
ũ
ng d
ầ
n d
ầ
n hi
ể
u
đượ
c , chính là, sau khi hi
ể
u
đượ
c, Kim
Đạ
i V
ĩ
c
ũ
ng th
ự
c r
ố
ắ
m,
Đạ
i S
ở
đố
i phong nguy
ệ
t tình s
ự
c
ủ
a nam t
ử
v
ớ
i nam t
ử
là th
ậ
ự
kiêng k
ị
! Tam hoàng t
ử
hi
ệ
ờ
đố
i V
ị
V
ị
nh
ư
th
ế
, n
ế
u nh
ư
ị
ườ
c
ủ
a nh
ị
hoàng t
ử
ế
đượ
c , ch
ỉ
ợ
ươ
ng lai tranh
đ
ạ
t càng thêm gian nan
!
M
ộ
t bên Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên h
ắ
c nghiêm m
ặ
ừ
ắ
t nhìn M
ặ
c Tam
đ
am m
ạ
c t
ỏ
v
ẻ
d
ườ
ng nh
ư
không có vi
ệ
c gì, còn nghiêng
đầ
u nhìn H
ứ
a V
ị
đ
ang
đỏ
ặ
ắ
m ch
ặ
t tay mình, nhíu mày h
ỏ
i “
V
ị
V
ị
,
ế
ch này có th
ể
làm gì?
”
H
ứ
a V
ị
l
ấ
y l
ạ
i tinh th
ầ
n, v
ộ
ượ
ng ngùng c
ườ
i,
đ
áp “Cha, ng
ườ
i xem xem s
ẽ
ế
t.
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên nga m
ộ
ế
ng, d
ứ
t khoát ng
ồ
i x
ổ
m xu
ố
ng nhìn b
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch kia, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên v
ừ
a ng
ồ
i x
ổ
m xu
ố
ng, Kim
Đạ
i V
ĩ
c
ũ
ồ
i x
ổ
xu
ố
ng theo, mà M
ặ
c Tam
đ
ã s
ớ
ồ
i x
ổ
m bên ng
ườ
i H
ứ
a V
ị
.
Nhìn ch
ằ
m ch
ằ
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch kia, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
độ
t nhiên c
ả
m th
ấ
y
ế
ch này r
ấ
t quen thu
ộ
c, s
ẽ
không là…… Trong
đầ
u
độ
t nhiên thoáng hi
ệ
ộ
t chút hình
ả
nh, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên nhíu mày h
ỏ
i “V
ị
V
ị
,
ế
ch này ng
ươ
i l
ấ
y t
ớ
i nh
ư
th
ế
nào ?
”
L
ấ
y t
ớ
i nh
ư
th
ế
nào ?
Đươ
ng nhiên là phát hi
ệ
ở
trong th
ư
phòng Ng
ọ
c Th
ạ
ch Cung kia…… B
ấ
t quá, H
ứ
a V
ị
nhìn M
ặ
c Tam, th
ấ
ọ
ng nói “Ng
ẫ
u nhiên có
đượ
c .
”
Chuy
ệ
n Ng
ọ
c Th
ạ
ch Cung kia v
ẫ
n không nói cho th
ỏ
a
đ
áng
.
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên gi
ươ
ắ
t nhìn H
ứ
a V
ị
li
ế
c m
ắ
ộ
t cái, ng
ẫ
u nhiên?? Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên trong lòng b
ĩ
u môi, V
ị
V
ị
th
ế
nh
ư
ng c
ũ
ng h
ọ
c
đượ
c cách g
ạ
t cha ? B
ấ
t quá, Tr
ươ
ng h
ồ
ly h
ỗ
đả
n kia làm th
ế
nào
đ
ừ
ng ki
ệ
ả
ố
i ném t
ớ
đị
a ph
ươ
ng kia ?? Không có th
ứ
này,
h
ỗ
đả
n Tr
ươ
ng h
ồ
ly luy
ệ
n công b
ị
th
ươ
ng thì làm sao bây gi
ờ
? (
A, lo cho chồngNgh
ĩ
ớ
i h
ỗ
đả
n kia, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên trong lòng càng thêm chua xót
đ
au
đớ
n, H
ứ
a V
ị
thoáng nhìn, không kh
ỏ
i lo l
ắ
ng h
ỏ
i “Cha, ngài không có vi
ệ
c gì ch
ứ
?
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
l
ấ
y l
ạ
i tinh th
ầ
n, c
ố
ắ
ỏ
qua chua xót
đ
au
đớ
đ
è nén trong lòng, nh
ế
ch mi
ệ
ng c
ườ
i, l
ắ
c
đầ
u “Không có vi
ệ
c gì!” Không dám l
ạ
i nhìn con
ế
ch kia , Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên nhìn xung quanh, v
ừ
a nhìn ra , Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên khó có th
ể
ừ
ng l
ớ
ắ
t, l
ẩ
ẩ
m nói
“Không th
ể
nào?
”
M
ặ
c Tam, H
ứ
a V
ị
, Kim
Đạ
i V
ĩ
v
ừ
a nghe,
đề
u ng
ẩ
đầ
u theo t
ầ
ắ
t Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên nhìn l
ạ
i, không bi
ế
ừ
khi nào,
đ
ám v
ậ
t th
ể
màu
đ
en th
ậ
ố
ng con giun con sâu thi nhau t
ừ
ố
n ph
ươ
ng tám h
ướ
ng không ng
ừ
ng bò lên,
đ
ang h
ướ
ọ
n h
ọ
đ
đế
n!
Kim
Đạ
i V
ĩ
ho
ả
ợ
nh
ả
y d
ự
ng lên, nh
ị
n không
đượ
c th
ấ
t thanh kêu lên “Tr
ờ
ạ
! Là trùng ! Thi
ệ
t nhi
ề
u trùng !
”
M
ặ
c Tam kh
ẽ
nhíu mày, con
ế
ch này sao d
ẫ
n ra nhi
ề
u trùng nh
ư
th
ế
?
?
H
ứ
a V
ị
l
ạ
i là ánh m
ắ
ỏ
a sáng, h
ư
ng ph
ấ
n kêu lên “Oa! Ta thành công !
Độ
c trùng
đượ
c d
ẫ
đế
đ
ây!
”
98 – Khúc nhạc dạo kinh thành [3] …
Khi
đ
ám tr
ùng t
ử
ừ
ố
n ph
ươ
ng tám h
ướ
ự
a nh
ư
th
ủ
y tri
ề
u v
ọ
ớ
i, H
ứ
a V
ị
còn ng
ồ
i x
ổ
m trên m
ặ
đấ
t, ánh m
ắ
ỏ
a sáng l
ẩ
ẩ
m nói “
Đ
ó là thiên túc trùng c
ủ
a Nam C
ươ
ng? Ai nha! Qu
ả
nhiên th
ậ
ự
có th
ể
sinh sôi n
ẩ
y n
ở
ra nhi
ề
u nh
ư
v
ậ
y a……” Mà ngay t
ạ
i khi H
ứ
a V
ị
th
ì thào t
ự
nói, M
ặ
c Tam
đ
ã mu
ố
n giang hai tay ra, k
ế
ớ
i trong ch
ớ
ắ
t vây quanh b
ọ
n h
ọ
!
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên l
ấ
y l
ạ
i tinh th
ầ
n, nhìn v
ề
phía thiên túc trùng kia, nh
ị
n không
đượ
c trong lòng t
ừ
ậ
n ghê t
ở
m, trùng kia m
ộ
t con c
ũ
ng li
ề
n thôi, gi
ờ
l
ạ
i h
ơ
ă
m ngàn con h
ướ
ọ
n h
ọ
v
ọ
ớ
i, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
đố
ấ
y th
ứ
không ng
ừ
ấ
p máy gì
đ
ó là s
ợ
hãi chán ghét nh
ấ
t ! Lúc này, c
ố
nén ghê t
ở
m bu
ồ
n nôn trong lòng, cúi
đầ
u thúc gi
ụ
c nói “V
ị
V
ị
! Nhanh lên!
Đ
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch ra
đ
i,
để
cho nó nhanh
ă
n h
ế
đ
ám trù
ng này !”
M
ặ
c Tam nghe v
ậ
y, trong lòng v
ừ
a
độ
ng, nghiêng
đầ
u nhìn Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên m
ộ
t cái, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên sao l
ạ
ế
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch này v
ố
n là v
ậ
t ch
ế
t l
ạ
ế
t “
Ă
n” trùng ?
?
H
ắ
n nh
ậ
n ra b
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch này ? Bi
ế
t nó dùng nh
ư
th
ế
nào
?
M
ặ
c Tam trong lòng
bách chuy
ể
n thiên h
ồ
i, nh
ư
ng H
ứ
a V
ị
không có ngh
ĩ
nhi
ề
u nh
ư
v
ậ
y, ch
ỉ
lên ti
ế
ng ch
ấ
p thu
ậ
n li
ề
đ
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch ném
đ
i ra ngoài,
đ
em máu t
ươ
i tích l
ạ
c
ở
ệ
ế
ch v
ẽ
lo
ạ
đế
n trên m
ắ
ế
ch, vì th
ế
, nháy m
ắ
t, ánh m
ắ
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch kia li
ề
ỏ
a sáng, K
Đạ
i V
ĩ
đứ
ộ
t bên gi
ậ
t mình nhìn v
ề
phía con
ế
ch v
ố
n là v
ậ
t ch
ế
t th
ế
nh
ư
ờ
l
ạ
i há to mi
ệ
ng,
đ
đ
ám trùng
đ
ang không ng
ừ
ng v
ọ
ớ
i khò khè khò khè nu
ố
t xu
ố
!
“Tr
ờ
ạ
!
Đ
ây là
ế
ch ch
ế
t hay là s
ố
ế
ch a!?” Kim
Đạ
i V
ĩ
nh
ị
n không
đượ
c kinh hô không t
hôi.
M
ặ
c Tam th
ả
n nhiên nhìn v
ề
phía Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên v
ẻ
ặ
t bình t
ĩ
nh nhìn, t
ự
a h
ồ
đ
ã s
ớ
ế
ẽ
là tr
ườ
ng h
ợ
p nh
ư
v
ậ
y r
ồ
i ! M
ặ
c Tam trong lòng cân nh
ắ
c, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên này qu
ả
nhiên bi
ế
t con
ế
ch này
?
Chính là,
ế
ch này là
ở
trong th
ư
phòng Ng
ọ
c Th
ạ
ch Cung b
ị
V
ị
V
ị
tìm
đượ
c , v
ừ
a m
ớ
ắ
đầ
u thì ngay c
ả
V
ị
V
ị
c
ũ
ng không bi
ế
t con
ế
ch này th
ầ
n k
ỳ
, n
ế
u không
đượ
c b
ả
n [ h
ành y th
ủ
trát ] kia , V
ị
V
ị
c
ũ
ng không bi
ế
t nguyên lai con
ế
ch b
ạ
ch ng
ọ
c nhìn nh
ư
bình th
ườ
ng l
ạ
i th
ầ
n k
ỳ
nh
ư
v
ậ
y
.
M
ặ
c T
am trong lòng
đ
oán , Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên này là t
ừ
đị
a ph
ươ
ng khác bi
ế
đế
n sao ? Hay là nói…… H
ắ
n c
ũ
ừ
ế
n vào Ng
ọ
c Th
ạ
ch Cung
?
Mà lúc này, b
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch kia r
ố
t c
ụ
c
đ
đ
ám trùng
đ
ang không ng
ừ
ng v
ọ
ớ
i nu
ố
t xong , l
ạ
i l
ầ
ữ
a khôi ph
ụ
c thành b
ộ
dáng
v
ậ
t ch
ế
t. Kim
Đạ
i V
ĩ
nhìn mà t
ấ
ắ
c l
ấ
y làm k
ỳ
.
H
ứ
a V
ị
v
ẻ
ặ
t vui m
ừ
ng nâng lên b
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch, quay
đầ
u nhìn v
ề
phía Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, vui v
ẻ
ạ
ự
c nói “Cha! Ng
ườ
i xem! R
ấ
t l
ợ
i h
ạ
đ
úng hay không?
”
Nhìn b
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch trên tay H
ứ
a V
ị
, trong ánh m
ắ
t Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên h
ơ
i h
ơ
i hi
ệ
n lên m
ộ
t tia ph
ứ
c t
ạ
p,
ế
ch này luôn g
ợ
i lên m
ộ
t th
ứ
h
ồ
ứ
c trong
đ
áy lòng h
ắ
n . Nh
ư
ng trên m
ặ
t, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên c
ũ
ng nh
ế
ch mi
ệ
ng c
ườ
i, v
ỗ
v
ỗ
đầ
u H
ứ
a V
ị
, c
ườ
i ha h
ả
nói
“
Ân! Không t
ồ
i! Là
đồ
v
ậ
ố
t nha !
”
M
ặ
c Tam li
ế
c m
ắ
t Ph
ươ
H
ạ
o Nhiên, l
ạ
i nhìn b
ạ
ch ng
ọ
c
ế
ch trên tay H
ứ
a V
ị
, ánh m
ắ
t M
ặ
c Tam h
ơ
i h
ơ
i nhíu l
ạ
i, trong
đ
áy m
ắ
t Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên kia mang theo hoài ni
ệ
m cùng ý v
ị
chua xót …… cha V
ị
V
ị
th
ậ
đ
úng là c
ấ
ấ
u không ít bí m
ậ
!
“Bá ph
ụ
, ng
ườ
i xem, chúng ta hi
ệ
ạ
i nên
đ
tìm Ph
ươ
ng Tung
đạ
i nhân th
ế
nào
đ
ây ?” M
ặ
c Tam c
ấ
ế
ng h
ỏ
i, ng
ữ
khí r
ấ
t khiêm cung, nh
ư
ng hai ch
ữ
bá ph
ụ
c
ũ
ng c
ố
ý t
ă
ng thêm ng
ữ
khí
.
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên lúc tr
ướ
c
đố
i V
ị
V
ị
nói cái gì quân th
ầ
n l
ễ
nghi, h
ắ
n chính là nghe
đượ
c rành m
ạ
ch
!
M
ộ
ế
ng bá ph
ụ
ày làm cho Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên h
ơ
i h
ơ
i c
ứ
đờ
, l
ậ
ứ
c hí m
ắ
t nhìn v
ề
phía M
ặ
c Tam, ch
ắ
p tay ra v
ẻ
ợ
hãi nói “Tam hoàng t
ử
chi
ế
t sát h
ạ
quan , h
ạ
quan không dám nh
ậ
n.” D
ừ
ộ
t chút, l
ạ
i ra v
ẻ
khiêm t
ố
ở
ệ
ng “Không b
ằ
ng nh
ư
v
ậ
y, chúng ta tách ra
đ
i tìm
,
đượ
c không ?
”
M
ặ
c Tam t
ự
a h
ồ
nh
ư
không có th
ấ
y Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên c
ố
ý hi
ể
n l
ộ
ra s
ợ
hãi khiêm t
ố
n, ng
ữ
khí v
ẫ
ấ
t là khiêm cung h
ữ
u l
ễ
nh
ư
c
ũ
“Bá ph
ụ
nói
đ
úng , ta
đ
ây cùng V
ị
V
ị
–
”
“V
ị
V
ị
theo ta!” M
ặ
c Tam ch
ư
a nói xong l
ờ
đ
ã b
ị
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
độ
t nh
iên c
ấ
ế
đ
ánh g
ả
y
.
M
ặ
c Tam d
ừ
ng l
ạ
i , nâng m
ắ
t lên nhìn v
ề
phía Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
.
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên t
ươ
i c
ườ
i th
ậ
t là khiêm t
ố
n “Tam hoàng t
ử
, V
ị
V
ị
không có v
ũ
k
ỹ
không có pháp thu
ậ
t , n
ế
u
đ
i theo tam hoàng t
ử
, s
ợ
ẽ
ở
thành v
ướ
ng chân c
ủ
a tam hoàng
ử
, không b
ằ
để
h
ạ
quan t
ự
mình mang theo , c
ũ
ng an tâm h
ơ
n ph
ả
i không?
”
M
ặ
c Tam không nói,
độ
ấ
đ
ôi m
ắ
ả
m xu
ố
ng không ít, ch
ậ
m rãi m
ở
ệ
ng nói “Bá ph
ụ
, ngài c
ũ
ng không có v
ũ
k
ỹ
không có pháp thu
ậ
t , không b
ằ
ng ta cùng Kim huynh
đ
i theo, nh
ư
v
ậ
y c
ũ
ng có th
ể
ả
o h
ộ
các ng
ươ
i.
”
Tuy r
ằ
ng v
ẫ
n im l
ặ
đứ
ở
ộ
t bên, nh
ư
ng th
ỉ
nh tho
ả
ng c
ũ
ng v
ụ
ộ
m xem xét M
ặ
c Tam cùng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, H
ứ
a V
ị
v
ẻ
ặ
t có chút b
ấ
t an cùng vô th
ố
lúc này v
ộ
i vàng nói “Cha! Nh
ư
v
ậ
y c
ũ
ố
t!
”
H
ứ
a V
ị
v
ừ
a d
ứ
t l
ờ
i,
đ
ã b
ị
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên di
ệ
n vô bi
ể
u tình tr
ừ
ắ
t nhìn m
ộ
t cái. H
ứ
a V
ị
ch
ỉ
có th
ể
ha h
ả
ngây ngô c
ườ
.
Lúc này v
ẫ
n Kim
Đạ
i V
ĩ
đứ
ng xem
đ
ành ho khan m
ộ
ế
ng, nh
ỏ
ọ
ở
ệ
ng “Lão s
ư
, nh
ư
v
ậ
y c
ũ
ố
t, n
ơ
i này r
ố
t cu
ộ
c v
ẫ
n là
đị
a bàn c
ủ
a nh
ị
hoàng t
ử
kia ph
ả
i không?
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên h
ừ
l
ạ
nh m
ộ
ế
ng, tay áo vung lên , li
ề
n xoay ng
ườ
đ
i nhanh t
ớ
ướ
c
. Kim
Đạ
i V
ĩ
v
ộ
đ
u
ổ
i k
ị
p, H
ứ
a V
ị
nh
ẹ
nhàng th
ở
ra, c
ũ
ng lôi kéo tay áo M
ặ
c Tam, ý b
ả
o M
ặ
c Tam c
ũ
ng cùng nhau
đ
.
M
ặ
c Tam b
ướ
c
đ
i,
đồ
ng th
ờ
i, tay l
ặ
ng l
ẽ
v
ươ
n qua, nh
ẹ
nhàng c
ầ
m tay H
ứ
a V
ị
.
H
ứ
a V
ị
c
ả
m giác
đượ
c trong tay có h
ơ
ộ
đ
ôi tay quen thu
ộ
c tuy
h
ơ
i l
ạ
nh nh
ư
ấ
t có l
ự
c , trong lòng nao nao, do d
ự
mu
ố
ỏ
ra, nh
ư
ng trong lòng c
ũ
ng có chút không mu
ố
n , khó
đượ
c Ti
ể
u M
ặ
c r
ố
t c
ụ
c không còn xa cách , nh
ư
ng xa cách m
ạ
c danh k
ỳ
di
ệ
u c
ũ
ng làm cho trong lòng h
ắ
đ
è n
ặ
ộ
t c
ỗ
não ý, vì th
ế
trong lòng do
d
ự
, c
ũ
ng v
ẫ
n c
ứ
để
M
ặ
c Tam n
ắ
.
Cho
đế
n khi
đ
đượ
c m
ấ
y b
ướ
c sau,
độ
t nhiên Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên cùng Kim
Đạ
i V
ĩ
ở
phía tr
ướ
c d
ừ
ướ
c l
ạ
i , H
ứ
a V
ị
l
ấ
y l
ạ
i tinh th
ầ
n, nhìn v
ề
phía hai ng
ườ
ở
ướ
c
độ
t nhiên d
ừ
ng l
ạ
i c
ướ
c b
ộ
,
đ
ang mu
ố
ở
ệ
ng h
ỏ
i, ch
ợ
t ngh
e thanh âm kinh h
ỉ
c
ủ
a lão cha nhà h
ắ
n vang lên “
Đạ
i ca!
”
“H
ạ
o Nhiên?” Sau
đ
ó ch
ợ
t nghe m
ộ
ế
ng khàn khàn nh
ư
ấ
t là quen thu
ộ
c vang lên, mang theo kinh ng
ạ
c cùng kinh h
ỉ
.
H
ứ
a V
ị
đ
i mau vài b
ướ
c ti
ế
n lên, ch
ỉ
th
ấ
y Ph
ươ
ng Tung, h
ắ
n h
ẳ
n nên kêu trung niê
n nam t
ử
v
ẻ
ặ
ề
u t
ụ
y này là
đạ
i bá , Ph
ươ
ng Tung m
ặ
c m
ộ
t thân qu
ầ
n áo
đ
ã mu
ố
n c
ũ
nát không ch
ị
u n
ổ
i , mang v
ẻ
ặ
t kinh h
ỉ
khó hi
ể
u nhìn v
ề
phía b
ọ
n h
ọ
.
“Tam hoàng t
ử
, ngài c
ũ
đế
đ
ây? Vi
ệ
c nh
ỏ
nh
ư
th
ế
mà h
ạ
quan l
ạ
i kinh
độ
ng ngài, h
ạ
quan th
ậ
ự
là
l
ỗ
i!” Ph
ươ
ng Tung nói xong, li
ề
n ngh
ĩ
mu
ố
n qu
ỳ
xu
ố
đấ
t hành l
ễ
, M
ặ
c Tam tay kh
ẽ
nâng, chém ra l
ự
c
đạ
ă
ở
Ph
ươ
ng Tung qu
ỳ
xu
ố
ng hành l
ễ
, m
ộ
t bên di
ệ
n vô bi
ể
u tình nói “
Đ
ây không ph
ả
i vi
ệ
c nh
ỏ
.
”
Ph
ươ
ng Tung nghe v
ậ
y, trong lòng ch
ấ
độ
ng, không ph
ả
vi
ệ
c nh
ỏ
?
Đố
ặ
c qu
ỷ
tam hoàng t
ử
này mà nói, an nguy c
ủ
a mình , c
ủ
a an nguy dân chúng không ph
ả
i vi
ệ
c nh
ỏ
? Ph
ươ
ng Tung trong lòng ng
ũ
v
ị
ạ
ầ
n, th
ờ
đ
ể
m ngay c
ả
Ph
ươ
ng gia
đề
u
đố
i an nguy c
ủ
a chính mình
đề
u im thin thít không quan tâm, m
ặ
c qu
ỷ
tam h
oàng t
ử
này l
ạ
i cùng H
ạ
o Nhiên xu
ấ
t hi
ệ
.
H
ạ
o Nhiên xu
ấ
t hi
ệ
ở
đ
ây là
đ
ề
u h
ắ
đ
ã
đ
oán tr
ướ
c
đượ
c, l
ấ
y tính tình H
ạ
o Nhiên s
ẽ
tuy
ệ
đố
i không ng
ồ
i xem chính mình g
ặ
p chuy
ệ
n không may, nh
ư
ặ
c qu
ỷ
tam hoàng t
ử
này xu
ấ
t hi
ệ
n c
ũ
ng làm cho h
ắ
n ngoài
ý mu
ố
n .
Đặ
c bi
ệ
t sau khi
độ
c trùng ch
ế
ệ
t kia xu
ấ
t hi
ệ
n, dân chúng
đ
iên cu
ồ
ng, chính mình
đ
au kh
ổ
ch
ố
đỡ
…… Th
ờ
đ
ể
m h
ắ
ắ
p tuy
ệ
t v
ọ
ng, tam hoàng t
ử
này cùng H
ạ
o Nhiên l
ạ
i xu
ấ
t hi
ệ
.
M
ặ
c k
ệ
đ
ây là th
ủ
đ
ạ
n tam hoàng t
ử
thu mua lòng ng
ườ
i c
ũ
ố
t,
hay là tính k
ế
cái gì c
ũ
ng th
ế
, gi
ờ
phút này, m
ặ
c qu
ỷ
tam hoàng t
ử
này xu
ấ
t hi
ệ
n, còn nói nh
ữ
ng l
ờ
i này, Ph
ươ
ng Tung h
ắ
n ch
ắ
c ch
ắ
n ghi kh
ắ
c
!
M
ặ
c Tam ng
ắ
ọ
n d
ứ
t l
ờ
i, li
ề
n nhìn quét m
ộ
t vòng qua m
ấ
y tr
ă
ườ
ằ
m la li
ệ
t d
ướ
đấ
t phía sau Ph
ươ
ng Tung , kh
ẽ
nhíu mày “B
ọ
n h
ọ
đ
ã x
ả
y ra chuy
ệ
n gì?
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên lúc này c
ũ
đ
ã s
ớ
ế
n lên vài b
ướ
c
ở
th
ờ
đ
ể
m M
ặ
c Tam cùng Ph
ươ
ng Tung nói chuy
ệ
n, n
ử
a ng
ồ
i x
ổ
m c
ẩ
n th
ậ
n xem xét, Kim
Đạ
i V
ĩ
nhìn quét b
ố
n phía, H
ứ
a V
ị
c
ũ
đ
ã dò xét m
ạ
ch
đậ
p vài ng
ườ
i,
đứ
ng lê
đố
i Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên cùng M
ặ
c Tam nói “B
ọ
n h
ọ
ở
i vì
độ
c trùng ly khai thân th
ể
mà nh
ấ
t th
ờ
i hôn mê thôi, c
ũ
ng may
độ
c trùng
ở
trên ng
ườ
ọ
n h
ọ
ẩ
n núp th
ờ
i gian c
ũ
ắ
n , u
ố
ộ
t chén thanh
độ
c d
ượ
c thang li
ề
n không
đ
áng ng
ạ
i .
”
Ph
ươ
ng Tung nghe v
ậ
y,
nhãn tình sáng lên, nhìn v
ề
phía H
ứ
a V
ị
“Ng
ươ
i là V
ị
V
ị
? Ng
ươ
i c
ũ
ế
độ
c trùng này?
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên lúc này nghe nói dân chúng không còn
đ
áng ng
ạ
i, c
ũ
ng nh
ẹ
nhàng th
ở
ra,
đứ
ng lên, nh
ế
ch mi
ệ
ng c
ườ
đắ
c ý “
Đạ
i ca! Ta nói v
ớ
ươ
i nha, V
ị
V
ị
hi
ệ
ạ
chính là th
ầ
n y nga!
Độ
c trùng kia chính là b
ị
ế
ch c
ủ
a V
ị
V
ị
hút
đ
i ! Ha ha! S
ở
Hi
ề
n sao c
ũ
ẽ
không ngh
ĩ
ớ
i V
ị
V
ị
th
ế
nh
ư
ng có con
ế
ch ng
ọ
c v
ạ
ă
m!
”
Con
ế
ch ng
ọ
c v
ạ
ă
m? M
ặ
c Tam gi
ậ
t mình, nhìn v
ề
phía Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, h
ắ
n qu
ả
nhiên bi
ế
t th
ứ
đ
ó
!
Mà H
ứ
a V
ị
c
ũ
ạ
c nhiên nhìn v
ề
phía Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên “Cha, ngài sao bi
ế
t nó là con
ế
ch ng
ọ
c v
ạ
ă
m nha?
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên nghe v
ậ
y, ha h
ả
c
ườ
i, c
ũ
ng không
đ
áp
.
H
ứ
a V
ị
th
ấ
y Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên không
đ
áp, c
ũ
ng không truy v
ấ
n, chuy
ệ
n c
ủ
a cha h
ắ
n th
ầ
n th
ầ
n bí
bí còn nhi
ề
u l
ắ
.
M
ặ
c Tam nhìn Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
đ
ã
đ
i h
ướ
ng Ph
ươ
ng Tung, hai ng
ườ
đ
ang nói v
ề
ạ
n l
ũ
l
ầ
n này, Kim
Đạ
i V
ĩ
đứ
ộ
t bên nghe, M
ặ
c Tam li
ề
ướ
c
đ
i h
ướ
ng H
ứ
a V
ị
, th
ấ
y H
ứ
a V
ị
đ
ang c
ầ
m kim châm trong tay chu
ẩ
ị
h
ạ
châm cho dân chúng hôn mê,
không kh
ỏ
i nâng tay c
ầ
m l
ấ
y c
ổ
tay H
ứ
a V
ị
, ng
ă
n c
ả
n nói “V
ị
V
ị
, không ph
ả
i nói u
ố
ộ
t chén thanh
độ
c d
ượ
c thang s
ẽ
không s
ẽ
có chuy
ệ
n gì sao?
”
“Ti
ể
u M
ặ
c, b
ọ
n h
ọ
hi
ệ
ạ
i th
ể
h
ư
, trong b
ụ
ng l
ạ
i không có gì, ch
ỉ
ợ
thanh
độ
c d
ượ
c thang
đố
ườ
i th
ể
nh
ượ
c
không t
ố
t , ta hi
ệ
ạ
i h
ạ
châm cho b
ọ
n h
ọ
, ch
ờ
ọ
n h
ọ
ỉ
nh l
ạ
i , th
ờ
đ
ể
m u
ố
ng d
ượ
c thang s
ẽ
không quá khó ch
ị
u, ng
ườ
i th
ể
nh
ượ
c c
ũ
ng có th
ể
duy trì.” H
ứ
a V
ị
ả
i thích
.
M
ặ
c Tam im l
ặ
ng không nói gì buông tay ra, nhìn H
ứ
a V
ị
ồ
i x
ổ
m xu
ố
ng chuyên chú b
ắ
ạ
ch m
ộ
đ
ám, sau
đ
ó l
ầ
n l
ượ
t h
ạ
châm
.
Nhìn s
ườ
ặ
t H
ứ
a V
ị
nghiêm túc còn ch
ă
m chú, M
ặ
c Tam luy
ế
ế
c d
ờ
đ
i ánh m
ắ
t, ch
ỉ
c
ả
m th
ấ
y ng
ườ
đ
ang chuyên chú b
ắ
ạ
ch h
ạ
châm kia chính là m
ộ
ứ
c tranh, m
ộ
ứ
c tranh có th
ể
đ
ánh h
ắ
ơ
ờ
i …
…
Đề
u nói th
ầ
chi nh
ấ
ộ
c vô tình vô tâm, Ph
ượ
ộ
c huy
ế
ạ
ch n
ổ
ậ
ư
u tú. Mà V
ị
V
ị
thiên tính l
ươ
ng thi
ệ
n,
đ
áy lòng thu
ầ
n phác m
ề
ạ
i, ch
ỉ
ằ
đ
ể
m này, V
ị
V
ị
ẽ
không ph
ả
i cái gì Ph
ượ
ộ
c huy
ế
ạ
ch! N
ế
u V
ị
V
ị
th
ậ
t là, ch
ỉ
ợ
…… C
ũ
ng là ngo
ạ
ộ
c c
ủ
a th
ầ
n chi
nh
ấ
ộ
c
.
*************
Ph
ươ
ng Tung cùng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
đơ
ả
n nói v
ề
chuy
ệ
n hôm qua dân chúng
độ
t nhiên
đ
iên cu
ồ
ng, còn có mình cùng h
ộ
v
ệ
chính quy c
ủ
a Ph
ươ
ng gia
đ
ã ch
ố
đỡ
ệ
ỏ
i th
ế
nào, d
ứ
t l
ờ
i, Ph
ươ
ng Tung l
ạ
i h
ỏ
i tình hu
ố
ng bên ngoài. Bi
ế
t S
ở
Hi
ề
n nh
ị
hoàng t
ử
kia c
ố
ý
để
ọ
n h
ọ
ế
n vào, ý
đồ
đ
em “Ôn d
ị
ch” truy
ề
ớ
i L
ư
u Sa Huy
ề
n , Ph
ươ
ng Tung liên t
ụ
c c
ườ
i l
ạ
nh không thôi
.
Đợ
i hai ng
ườ
đơ
ả
n trao
đổ
i tình hu
ố
ng, xoay ng
ườ
i,
đ
ang mu
ố
n kêu M
ặ
c Tam cùng H
ứ
a V
ị
ờ
đ
i, l
ạ
i không t
ừ
c
ứ
ng l
ạ
.
H
ứ
a V
ị
ắ
ạ
ch thi châm t
ừ
ườ
ộ
t c
ũ
ng li
ề
n thôi, ng
ườ
i ta là y gi
ả
! Nh
ư
ng là, ng
ươ
đườ
đườ
ng là tam hoàng t
ử
l
ạ
i nh
ắ
ắ
t theo
đ
uôi(1) theo sát
ở
phía sau H
ứ
a V
ị
ườ
i ta làm cái gì, còn có
độ
ng tác th
ỉ
nh tho
ả
ng nh
ẹ
nhàng lau m
ồ
hôi trên trán ch
o H
ứ
a V
ị
…
…
(1) Diệc bộ diệc xu : nhắm mắt theo đuôi; rập khuôn theo kẻ khác. (“Trang Tử, Điền Tử Phương”: ‘phu tử bộ diệc bộ, phu tử xu diệc xu’. Có nghĩa là: thầy đi trò cũng đi, thầy chạy trò cũng chạy, ví với bản thân không có chủ đích riêng, hoặc là muốn lấy lòng người khác mà mọi việc đều nghe theo người khác)
Ph
ươ
ng Tung nhìn, không kh
ỏ
i nh
ắ
m ch
ặ
t hai m
ắ
t,
đợ
ở
sau, r
ấ
t là ph
ứ
c t
ạ
p quay
đầ
u nhìn v
ề
phía Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
.
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên ch
ỉ
âm tr
ầ
ả
c
ườ
i, th
ẳ
ắ
p nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m M
ặ
c Tam kia
.
“H
ạ
o Nhiên……
”
“
Đạ
i ca?
”
“Cha nào con n
ấ
y a.
”
“……”
99 Khúc nhạc dạo kinh thành [4] …
Mà
ở
khi H
ứ
a V
ị
v
ừ
a thi châm qua
đ
i, nhóm dân chúng v
ố
đ
ang hôn mê ngã xu
ố
đấ
ấ
t nhanh li
ề
n th
ứ
c t
ỉ
nh l
ạ
i,
ở
th
ờ
đ
ể
m hoàng hôn
đ
ã
đế
n, nhóm dân chúng
đề
u
đ
ã t
ỉ
nh l
ạ
i h
ế
t , mà lúc này, ng
ườ
i v
ố
n canh gi
ữ
ở
c
ử
a thành
th
ấ
y nhóm dân chúng này th
ứ
c t
ỉ
nh sau,
đề
u r
ấ
t là kinh ng
ạ
c, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên cùng Ph
ươ
ng Tung l
ạ
i nghiêm kh
ắ
c m
ệ
nh l
ệ
nh b
ọ
n h
ọ
tránh ra không th
ể
tái ng
ă
n ch
ặ
n quan
đạ
o, lúc này, nh
ị
hoàng t
ử
đ
ã r
ờ
đ
i, giáo úy c
ầ
đầ
u c
ũ
ng không dám tr
ự
c ti
ế
p theo chân b
ọ
n h
ọ
ch
ố
ng l
ạ
i, h
ơ
ữ
a, trên quan
đạ
o cách
đ
ó không xa xu
ấ
t hi
ệ
đươ
ng nhi
ệ
m gia ch
ủ
Ph
ươ
ng gia
đ
ã ch
ạ
y su
ố
đ
êm t
ớ
đ
ây -h
ộ
ộ
th
ượ
ng th
ư
Ph
ươ
ng Dung ch
ứ
c v
ụ
ề
u g
ầ
n v
ớ
i th
ừ
a t
ướ
ng Tr
ươ
ng Minh Th
ụ
y
!
Vì th
ế
, t
ừ
khi n
ạ
n l
ũ
ắ
đầ
u, c
ử
a thành Qu
ả
V
ự
c Huy
ề
n luôn b
ị
ă
n ch
ặ
ố
t c
ụ
c có th
ể
quang minh chính
đạ
ở
ra
!
Đứ
ở
c
ử
a thành, th
ờ
đ
ể
m c
ử
a thành ch
ậ
m rãi m
ở
ra, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên ch
ỉ
c
ườ
ủ
ỉ
m , mà khi c
ử
a thành hoàn toàn m
ở
ra, khi m
ộ
t lão gi
ả
niên k
ỉ
ướ
c ch
ừ
ng h
ơ
ă
ươ
i tu
ổ
i v
ậ
ộ
thân bào ph
ụ
c màu xám khoác thêm áo choàng màu
đ
en xu
ấ
t hi
ệ
ở
ướ
c m
ặ
t Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, lão gi
ả
kia tuy r
ằ
ng v
ẻ
ặ
đầ
y n
ế
p nh
ă
n già nua, nh
ư
đ
ôi m
ắ
t l
ạ
i sáng ng
ờ
i h
ữ
u th
ầ
n, chính là m
ặ
t mày kia che d
ấ
u không
đượ
c lo l
ắ
ng cùng m
ỏ
ệ
t. Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhi
ên ch
ỉ
c
ả
m th
ấ
y ng
ự
c nh
ư
ị
cái gì
đ
ó
đậ
ạ
nh vào m
ộ
t cái
!
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên trong
đầ
u nháy m
ắ
t hi
ệ
n lên m
ườ
i l
ă
ă
ướ
c, tr
ướ
c
đ
êm h
ắ
ờ
đ
i kinh thành, lão gi
ả
ướ
c m
ắ
t này c
ũ
ng v
ẫ
ộ
t thân bào ph
ụ
c màu xám khoác thêm áo choàng màu
đ
en,
đứ
ở
ướ
c m
ặ
t h
ắ
n, v
ừ
a lo l
ắ
ng v
ừ
a gi
ậ
n , tr
ừ
ắ
t nhìn h
ắ
n, mi
ệ
ng c
ũ
ng là nói liên miên c
ằ
n nh
ằ
n d
ặ
n dò ph
ả
i c
ẩ
n th
ậ
n, không th
ể
hoàn toàn tin t
ưở
ườ
i khác, ph
ả
i l
ư
u tâm t
ớ
i thân th
ể
, ph
ả
i h
ọ
c cách t
ự
chi
ế
u c
ố
chính mình, không th
ể
nhi
ề
u chuy
ệ
n…
…
T
ầ
ắ
t Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên có chút m
ơ
h
ồ
, t
ừ
ướ
c m
ộ
t run r
ẩ
y ti
ế
n lên
.
H
ứ
a V
ị
lúc này
đ
ang
đứ
ở
bên ng
ườ
i M
ặ
c Tam, nhìn Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên cha h
ắ
ắ
đụ
c
đỏ
ầ
u, t
ừ
ướ
c m
ộ
t run r
ẩ
y
đ
i h
ướ
ng lão gi
ả
ơ
i c
ử
a thành kia, H
ứ
a V
ị
có chút nghi ho
ặ
c, lão gi
ả
kia là ai,
nh
ư
th
ế
nào cha h
ắ
n l
ạ
i…
…
“H
ắ
n là Ph
ươ
ng Dung, gia gia ng
ươ
i, Ph
ươ
ng Dung.” M
ặ
c Tam th
ấ
ọ
ở
bên tai H
ứ
a V
ị
nói
.
H
ứ
a V
ị
ẩ
n ra, Ph
ươ
ng Dung?! Gia gia h
ắ
n?! H
ứ
a V
ị
l
ă
ng l
ă
ng nhìn lão gi
ả
kia
đứ
ở
c
ử
a thành, m
ắ
t c
ũ
đ
ã mu
ố
đỏ
đụ
c ng
ầ
u, lão gi
ả
tuy
ằ
đứ
ng th
ẳ
ắ
p, chính là thân th
ể
kia t
ự
a h
ồ
c
ũ
đ
ã mu
ố
n run run lên
.
Mà lúc này, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
đ
ã ch
ậ
m rãi
đ
đế
ướ
c m
ặ
t Ph
ươ
ng Dung, bùm m
ộ
ế
ng, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên qu
ỳ
th
ậ
ạ
nh xu
ố
đấ
t, ch
ậ
m rãi g
ụ
c
đầ
u xu
ố
ng, ch
ậ
m rãi d
ậ
đầ
u, trong than
h âm
đ
è th
ấ
p có ngh
ẹ
n ngào “Nhi t
ử
H
ạ
o Nhiên b
ấ
t hi
ế
u c
ấ
p cha th
ỉ
nh an !
”
H
ứ
a V
ị
ở
th
ờ
đ
ể
m Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên bùm cái qu
ỳ
xu
ố
đấ
t,
đ
ã mu
ố
n tránh kh
ỏ
i cái n
ắ
m tay c
ủ
a M
ặ
c Tam, nh
ẹ
nhàng ti
ế
n lên
.
Khi Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên qu
ỳ
xu
ố
đấ
t d
ậ
đầ
u nói, H
ứ
a V
ị
ch
ạ
y t
ớ
i phía sau cha h
ắ
n, c
ũ
ng qu
ỳ
xu
ố
đấ
t d
ậ
đầ
u
.
V
ố
đ
ã an bài xong xuôi vi
ệ
c c
ứ
u t
ế
l
ươ
ng th
ả
ở
Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
n , Ph
ươ
ng Tung lúc này c
ũ
ng thu
đượ
c tin t
ứ
c v
ộ
i vàng ch
ạ
y t
ớ
i , khi th
ấ
y Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên qu
ỳ
xu
ố
đấ
t sau, c
ũ
ng v
ộ
i vàng ti
ế
n lên vài b
ướ
c, qu
ỳ
xu
ố
đấ
t d
ậ
đầ
u “Nhi t
ử
c
ấ
p cha th
ỉ
nh an! B
ở
i vì vi
ệ
c c
ủ
a nhi t
ử
mà l
ạ
i làm cho cha ch
ị
u xóc n
ả
y bôn ba ch
ị
u kh
ổ
, là nhi t
ử
ấ
t hi
ế
u! Nhi t
ử
đ
áng ch
ế
t!
”
“Thôi!
Đề
u
đứ
ng lên
đ
i!” Ph
ươ
ng Dung thanh âm run r
ẩ
y m
ở
ệ
ng, tuy r
ằ
ng nói là nói v
ớ
i c
ả
đ
ám
ườ
i Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, nh
ư
ng ánh m
ắ
t Ph
ươ
ng Dung c
ũ
ng v
ẫ
n d
ừ
ở
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
đ
ang qu
ỳ
ở
d
ướ
đấ
đầ
u d
ậ
ớ
i sát
đấ
.
Ph
ươ
ng Tung cung kính nói “D
ạ
!
”
Ph
ươ
ng Tung
đứ
ng d
ậ
y sau, th
ấ
y Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên v
ẫ
đ
ang qu
ỳ
d
ướ
đấ
t,
đ
ang mu
ố
đ
i qua nâng lên,
Ph
ươ
ng Dung l
ạ
i ch
ậ
m rãi xua tay, ti
ế
n lên t
ừ
ướ
c, cúi th
ắ
t l
ư
ng xu
ố
ng , thanh âm có chút già nua “
Đứ
ng lên,
để
cho cha h
ả
o h
ả
o nhìn ng
ươ
ộ
t cái xem nào .
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên lúc này m
ớ
i run r
ẩ
y thân mình, ch
ậ
m rãi ng
ẩ
đầ
u, lúc này, trên m
ặ
t ngày x
ư
a
luôn tràn ng
ậ
ươ
i c
ườ
i tiêu sái sang s
ả
ng , gi
ờ
l
ạ
i ch
ỉ
còn l
ạ
i có chua xót h
ố
i h
ậ
n, vài l
ầ
n th
ử
ở
ệ
ng , m
ớ
i ch
ậ
m rãi gian nan bài tr
ừ
ộ
t câu “……
Đề
u là l
ỗ
i nhi t
ử
……
”
Ph
ươ
ng Dung d
ừ
ở
khuôn m
ặ
t th
ố
ng kh
ổ
h
ố
i h
ậ
ướ
c m
ắ
t này, c
ũ
ng ch
ậ
m rãi nói “
Đề
u
đ
ã m
ườ
i l
ă
ă
m , ng
ươ
i ch
ỉ
hi
ể
u
đượ
c mình có l
ỗ
i thôi sao ? N
ế
u là nói nh
ư
v
ậ
y, H
ạ
o Nhiên, ng
ươ
i v
ẫ
ố
ng nh
ư
ướ
c kia thôi !
”
“Không, không ph
ả
i!” Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
độ
nhiên l
ắ
c
đầ
u, hung h
ă
ng chà xát m
ặ
t mình, d
ấ
u
đ
đ
au kh
ổ
h
ố
i l
ỗ
i , nh
ế
ch mi
ệ
ng c
ườ
i “Nhi t
ử
đ
ã bi
ế
t h
ẳ
n nên làm th
ế
nào .
”
Ph
ươ
ng Dung d
ừ
ở
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên sau m
ộ
t lúc lâu, m
ớ
i ch
ậ
m rãi c
ườ
i, nâng tay v
ỗ
v
ỗ
ả
vai Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên “Th
ế
này m
ớ
đ
úng là
nhi t
ử
c
ủ
a Ph
ươ
ng Dung ta ch
ứ
!
Đứ
ng lên
đ
i!” L
ạ
độ
t nhiên cao gi
ọ
ng c
ườ
i ha h
ả
“Ph
ươ
ng Dung ta tuy r
ằ
ấ
t tài, nh
ư
ng Ph
ươ
ng Dung ta có
đượ
c ba nhi t
ử
ố
t nh
ấ
t thiên h
ạ
! Ha ha……” C
ườ
i xong , l
ạ
i nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m H
ứ
a V
ị
c
ũ
đ
ã
đứ
ng d
ậ
y theo
ở
phía sau Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, nh
ẹ
ọ
ng h
ỏ
i “Ti
ể
u công t
ử
này là H
ứ
a V
ị
sao ?
”
H
ứ
a V
ị
ướ
c lên phía tr
ướ
c cung kính khom ng
ườ
i ch
ắ
p tay, th
ấ
ọ
ng nói “H
ứ
a V
ị
c
ấ
p gia gia th
ỉ
nh an.
”
Ph
ươ
ng Dung nghe v
ậ
y, ánh m
ắ
t nhíu l
ạ
i, ch
ớ
ắ
t,
đ
ôi m
ắ
t l
ợ
i h
ạ
ừ
ng h
ướ
ng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, th
ấ
ọ
ng c
ả
ậ
n nói “H
ứ
a V
ị
? Sao không ph
ả
i Ph
ươ
ng Vi
ệ
t ?!
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên c
ổ
co r
ụ
t l
ạ
i, ng
ượ
ng ngùng c
ườ
i, l
ặ
ng l
ẽ
lui v
ề
phía sau hai b
ướ
c, mà Ph
ươ
ng Tung l
ạ
i c
ố
ý ho khan hai ti
ế
ng “Cha, cái kia…… Tam hoàng t
ử
còn
ở
bên kia, ng
ườ
i có ph
ả
hay không nên
đ
i xem……
”
Ph
ươ
ng Dung không th
ể
không thu li
ễ
ứ
c gi
ậ
n, h
ướ
ng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên tr
ừ
ắ
t vài l
ầ
n, m
ớ
đ
i theo Ph
ươ
ng Tung h
ướ
ng ch
ỗ
M
ặ
c Tam
đ
ang
đứ
ng v
ộ
i vã
đ
ớ
.
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên th
ấ
y Ph
ươ
ng Dung r
ờ
đ
i, nh
ẹ
nhàng th
ở
ra, H
ứ
a V
ị
lúc này
nhìn Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, r
ấ
t là khó hi
ể
u “Cha, tên chân chính c
ủ
a ta là Ph
ươ
ng Vi
ệ
t sao ??
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên li
ế
c m
ắ
t nhìn Ph
ươ
ng Dung
đ
ang theo M
ặ
c Tam hàn huyên nói chuy
ệ
n, nh
ỏ
ọ
ng nói “V
ị
V
ị
, ng
ươ
i thích tên H
ứ
a V
ị
này hay là tên Ph
ươ
ng Vi
ệ
t kia ?
”
H
ứ
a
V
ị
đầ
u óc vòng vo chuy
ể
n, trong lòng l
ẩ
m nh
ẩ
ộ
t phen , v
ẫ
n là c
ả
m th
ấ
y tên H
ứ
a V
ị
này t
ố
t h
ơ
n , li
ề
đố
i v
ớ
i Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên nói “Cha, ta thích tên H
ứ
a V
ị
này!
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên c
ườ
i, trong m
ắ
t hi
ệ
n lên m
ộ
t tia gi
ả
o ho
ạ
t “V
ậ
y ng
ươ
i h
ả
o h
ả
o dùng tên này
đ
i ! Gia gia ng
ươ
i bên kia, cha ng
ươ
ẽ
có bi
ệ
n pháp!
”
H
ứ
a V
ị
nhìn cha h
ắ
ươ
i c
ườ
ả
o ho
ạ
t l
ạ
i mang theo dáng v
ẻ
đắ
c ý, không kh
ỏ
i c
ũ
ng c
ườ
i . Lúc này cha t
ự
a nh
ư
d
ỡ
xu
ố
đượ
c m
ộ
t gánh n
ặ
ng , c
ả
ườ
i tho
ả
i mái không thôi
.
Có l
ẽ
đố
i v
ớ
i cha mà nói, c
ó th
ể
đượ
c gia gia th
ừ
a nh
ậ
n c
ũ
ng là m
ộ
ự
ki
ệ
ọ
ng y
ế
u phi th
ườ
đ
.
Lúc tr
ướ
c cùng n
ươ
ng ch
ạ
y kh
ỏ
i kinh thành, th
ờ
đ
ể
m không th
ể
không b
ị
ụ
c xu
ấ
t kh
ỏ
i Ph
ươ
ng gia, áy náy v
ớ
i gia gia ch
ắ
c cha v
ẫ
đặ
ơ
đ
áy lòng , lúc này, gia gia
đế
đ
ây, l
ạ
i cò
n tha th
ứ
cha, còn th
ừ
a nh
ậ
n cha, r
ố
t c
ụ
c, phân áy náy trong lòng kia có th
ể
bình th
ườ
ở
l
ạ
i. Mà
đờ
ướ
c ,
đế
n ch
ế
t, h
ắ
n c
ũ
ng không t
ừ
ặ
p qua gia gia này, l
ạ
i càng không c
ầ
n nói t
ớ
i cha , ngh
ĩ
ớ
i cha h
ậ
m h
ự
c mà ch
ế
t, trong phân h
ậ
m h
ự
c kia c
ủ
a ch
a, áy náy v
ớ
i gia gia kh
ẳ
đị
nh chi
ế
m không ít
đ
âu
!
R
ố
t c
ụ
c, l
ầ
n này, cha có th
ể
không c
ầ
ế
c nu
ố
.
***********
M
ộ
t hàng m
ấ
y ng
ườ
ạ
m th
ờ
ở
v
ề
ph
ủ
nha Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
.
Tr
ở
v
ề
ph
ủ
nha, Ph
ươ
ng Dung
đố
i v
ớ
i M
ặ
c Tam cung kính nghiêm ngh
ị
hành
đạ
i l
ễ
am bái c
ử
u kh
ấ
u
.
Phân
đạ
i l
ễ
này làm r
ấ
ấ
ờ
, H
ứ
a V
ị
c
ă
ả
n không k
ị
p ph
ả
ứ
ng, mà ph
ả
ứ
ớ
đượ
c là Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên cùng Ph
ươ
ng Tung ch
ỉ
ầ
ặ
c làm theo Ph
ươ
ng Dung , c
ũ
ng hành
đạ
i l
ễ
tam bái c
ử
u kh
ấ
u
.
H
ứ
a V
ị
đứ
ở
ộ
t bên có chút m
ờ
ị
t, c
ũ
g có chút b
ấ
t an, nhìn gia gia h
ắ
n, cha h
ắ
đố
i v
ớ
i M
ặ
c Tam hành
đạ
i l
ễ
tam bái c
ử
u kh
ấ
u này, h
ắ
n lúc này
độ
t nhiên hi
ể
u
đượ
c, quân th
ầ
n l
ễ
nghi mà cha h
ắ
n nói tr
ướ
c kia …
…
M
ặ
c Tam là tam hoàng t
ử
, mà h
ắ
n, ngay c
ả
th
ầ
đề
u nói không h
ơ
n, h
ắ
n, ch
ỉ
là m
ộ
t th
ả
o dân
!
M
ặ
c Tam
đạ
ạ
c khoanh tay
đứ
ng v
ữ
ng, khi
đ
ám ng
ườ
i Ph
ươ
ng Dung tam bái c
ử
u kh
ấ
u chi l
ễ
sau, ch
ỉ
đạ
ạ
c g
ậ
đầ
u
.
Mà Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên sau khi
đứ
ng lên ,
độ
t nhiên xoay ng
ườ
đố
i H
ứ
a V
ị
nghiêm kh
ắ
c nói “V
ị
V
ị
! Sao còn
đứ
ở
ơ
đ
ó , còn không l
ạ
đ
ây hành l
ễ
v
ớ
i tam hoàng t
ử
?!
”
L
ờ
i này v
ừ
a ra, s
ắ
c m
ặ
t H
ứ
a V
ị
nh
ấ
t th
ờ
i có chút tr
ắ
ệ
ch, mà
đ
ôi m
ắ
t M
ặ
c Tam c
ũ
ng co r
ụ
t l
ạ
i, l
ạ
nh lùng nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
.
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên l
ạ
i nh
ư
không th
ấ
y ánh m
ắ
t âm lãnh c
ủ
a M
ặ
c Tam, ch
ỉ
đố
i H
ứ
a V
ị
l
ạ
ghiêm kh
ắ
c nói “V
ị
V
ị
! Còn không l
ạ
đ
ây!
”
H
ứ
a V
ị
ch
ậ
m rãi b
ướ
c t
ừ
ướ
c m
ộ
t v
ề
phía tr
ướ
c, ch
ỉ
c
ả
m th
ấ
y thân th
ể
c
ứ
ắ
c không thôi, c
ả
ườ
i c
ă
ng c
ứ
ng , trong lòng
độ
t nhiên có chút c
ả
m giác l
ĩ
nh ng
ộ
, n
ế
u, h
ắ
đố
i M
ặ
c Tam hành
đạ
i l
ễ
tam bái c
ử
u kh
ấ
u
này, nh
ư
v
ậ
y, có vài th
ứ
…… S
ẽ
đ
ánh m
ấ
đ
i , ph
ả
i không
?
Mà M
ặ
c Tam v
ẫ
ắ
t gao nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m H
ứ
a V
ị
, nhìn H
ứ
a V
ị
ch
ậ
m rãi h
ướ
ng h
ắ
đ
ớ
i, h
ướ
ng h
ắ
n chuy
ể
n thân th
ể
, r
ấ
t mu
ố
ấ
t mu
ố
ế
n lên
đ
em V
ị
V
ị
kéo vào trong ng
ự
c h
ắ
n, V
ị
V
ị
c
ủ
a h
ắ
n c
ầ
n gì dùng
đạ
i l
ễ
này v
ớ
i h
ắ
n ?
!
Chính là, chính là, h
ắ
n l
ạ
i hy v
ọ
ng, V
ị
V
ị
có th
ể
c
ự
tuy
ệ
t…… Ch
ỉ
c
ầ
n V
ị
V
ị
c
ự
tuy
ệ
t hành
đạ
i l
ễ
này v
ớ
i h
ắ
n , nh
ư
v
ậ
y…
…
Ph
ươ
ng Dung nhíu mày nhìn v
ẻ
ặ
t H
ứ
a V
ị
ắ
ệ
ch cùng
độ
t nhiên c
ứ
ắ
c, l
ạ
i nhìn l
ướ
t qua M
ặ
c Tam
đ
ang g
ắ
t gao nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m H
ứ
a V
ị
, trong lòng r
ấ
ầ
u lo, s
ẽ
không…… L
ạ
i là…
…
Ph
ươ
ng Tung nhìn, c
ũ
ng th
ở
dài trong lòng, nhìn v
ề
phía Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên
độ
t nhiên nghiêm kh
ắ
c lên, trong lòng c
ườ
i kh
ổ
, ai, l
ạ
i là tình nghi
ệ
t a
.
H
ứ
a V
ị
nhìn M
ặ
c Tam g
ầ
n ngay tr
ướ
c m
ặ
t, trong lòng r
ấ
ấ
t bu
ồ
n, còn có……
Ủ
y khu
ấ
t nói không nên l
ờ
i, vì cái gì Ti
ể
u M
ặ
c không nói l
ờ
i nào ? Ti
ể
u M
ặ
c th
ậ
t mu
ố
để
mình hành
đạ
i l
ễ
ta
m bái c
ử
u kh
ấ
u này ? Ti
ể
u M
ặ
c ch
ẳ
ng l
ẽ
……
Đ
ang
đợ
i chính mình
đạ
i l
ễ
tam bái c
ử
u kh
ấ
u sao
?
H
ơ
i h
ơ
đ
óng m
ắ
t,
ở
đ
áy lòng H
ứ
a V
ị
nghi
ế
ă
ng, h
ả
o, n
ế
u Ti
ể
u M
ặ
c c
ầ
n, n
ế
u Ti
ể
u M
ặ
c mu
ố
n, v
ậ
y
để
h
ắ
n cho Ti
ể
u M
ặ
c m
ộ
t ph
ầ
đạ
i l
ễ
tam bái c
ử
u kh
ấ
u
!
H
ứ
a V
ị
độ
t nhiên
qu
ỳ
xu
ố
đấ
t, khi
đầ
u g
ố
ắ
p dính vào trên
đấ
t,
độ
t nhiên b
ị
ộ
t c
ỗ
c
ườ
ng l
ự
c gi
ữ
ch
ặ
.
H
ứ
a V
ị
ậ
t mình, ch
ậ
m rãi ng
ẩ
đầ
u nhìn h
ướ
ườ
đ
ang gi
ữ
ch
ặ
t chính mình, không kh
ỏ
ẩ
ơ
, là cha? Không ph
ả
i Ti
ể
u M
ặ
c?
?
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên nhìn b
ộ
dáng H
ứ
a V
ị
kinh ng
ạ
c ng
ẩ
ườ
i, không kh
ỏ
i c
ườ
i kh
ổ
ra ti
ế
ng “
Đứ
a ng
ố
c à , ng
ươ
i cho r
ằ
ng cha s
ẽ
cho ng
ươ
i v
ố
n ch
ỉ
l
ạ
y tr
ờ
i qu
ỳ
đấ
t qu
ỳ
cha l
ạ
y m
ẹ
l
ạ
đ
i hành l
ễ
v
ớ
ườ
i ta hay sao a?” Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên l
ạ
i v
ỗ
v
ỗ
ả
vai H
ứ
a V
ị
, b
ấ
đắ
c d
ĩ
nói “Cha t
ự
mình qu
ỳ
còn
ch
ư
a tính……” L
ạ
i thâm sâu nhìn H
ứ
a V
ị
, th
ấ
ọ
ng nói “Cha ch
ỉ
mu
ố
n cho ng
ươ
i hi
ể
u
đượ
c m
ộ
t chuy
ệ
n mà thôi.
”
H
ứ
a V
ị
trong lòng tr
ấ
t bu
ồ
n khó ch
ị
u, ch
ỉ
c
ả
m th
ấ
y ánh m
ắ
t toan sáp khôn k
ể
, t
ầ
ắ
đề
u nhanh có chút m
ơ
h
ồ
, v
ộ
i nâng tay dùng s
ứ
c nhu nhu. Ý ch
a…… H
ắ
n hi
ể
u
đượ
c . H
ắ
đ
ã hi
ể
u
.
Mà lúc này, thanh âm âm lãnh M
ặ
c Tam làm cho ng
ườ
i ta không kh
ỏ
i run r
ẩ
y “Ng
ươ
i c
ố
ý ! Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên!
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên nhìn v
ề
phía M
ặ
c Tam, v
ẻ
ặ
t không có c
ợ
t nh
ả
ngày x
ư
a, mà là nghiêm túc “Tam hoàng t
ử
! V
ị
V
ị
h
ắ
n l
à y gi
ả
, h
ắ
ừ
nh
ỏ
đế
n l
ớ
n nguy
ệ
n v
ọ
ng l
ớ
n nh
ấ
t chính là làm m
ộ
ẩ
u ph
ươ
ng lang trung, n
ế
u, ngài n
ế
u th
ậ
ự
coi h
ắ
n là h
ả
ằ
ng h
ữ
u , thì hãy cho h
ắ
ờ
đ
i , th
ế
nào ? Tri
ề
u
đ
ình phân tranh, t
ươ
ng lai tranh
đấ
u
đề
u cùng h
ắ
n không quan h
ệ
, c
ũ
ng th
ỉ
nh ng
ài không c
ầ
đ
em h
ắ
n liên l
ụ
y vào. Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên ta không th
ể
đồ
ng th
ờ
ả
o toàn hai th
ứ
, ch
ỉ
có th
ể
h
ế
ứ
c b
ả
o toàn m
ộ
t th
ứ
! Th
ỉ
nh tam hoàng t
ử
thành toàn! Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên ta t
ấ
ẽ
ẫ
ọ
i kh
ả
ă
ng, tr
ợ
giúp tam hoàng t
ử
vinh
đă
đạ
ả
o!” Ph
ươ
H
ạ
o Nhiên d
ứ
t l
ờ
i, li
ề
n l
ạ
i qu
ỳ
xu
ố
đấ
t, hành
đạ
i l
ễ
tam bái c
ử
u kh
ấ
u
.
100 – Khúc nhạc dạo kinh thành [5] …
Sau khi Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên d
ứ
t l
ờ
i, sát ý c
ủ
a M
ặ
c Tam c
ơ
h
ồ
ả
n ra không chút nào che d
ấ
u , m
ộ
t thân sát khí s
ắ
c bén kia làm m
ấ
y ng
ườ
i khác
ở
trong phòng
đề
u c
ả
m th
ấ
y sau l
ư
ng phát l
ạ
nh, Ph
ươ
ng Tung cùng Ph
ươ
ng Dung c
ơ
h
ồ
đề
u ch
ớ
ắ
t c
ả
nh giác lên
.
Ph
ươ
Tung nhìn Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên v
ẫ
n qu
ỳ
xu
ố
đấ
t nh
ư
c
ũ
, trong lòng có chút s
ố
t ru
ộ
t, m
ặ
c qu
ỷ
tam hoàng t
ử
này x
ư
a nay
đạ
ạ
c vô tình l
ạ
i bí hi
ể
m. Tr
ả
i qua b
ố
ă
m l
ị
ch lãm , cái lo
ạ
đạ
ạ
c trên ng
ườ
ặ
c qu
ỷ
tam hoàng t
ử
này tuy r
ằ
ng ít
đ
ấ
t nhi
ề
u, nh
ư
l
ạ
i càng thêm làm cho ng
ườ
i ta khó có th
ể
ph
ỏ
đ
oán, v
ạ
n nh
ấ
t, m
ặ
c qu
ỷ
tam hoàng t
ử
này th
ậ
ự
làm khó d
ễ
thì làm sao bây gi
ờ
? H
ạ
o Nhiên x
ư
a nay thông minh, sao lúc này l
ạ
i xúc
độ
ng nh
ư
th
ế
?! Mu
ố
đ
em V
ị
V
ị
cùng tam hoàng t
ử
này ng
ă
n cách thì c
ũ
ng có bi
ệ
n pháp khác mà , sao gi
ờ
l
ạ
đ
ã s
ố
t ru
ộ
t nh
ư
th
ế
?
!
Mà Ph
ươ
ng Dung c
ũ
đồ
ng th
ờ
i c
ả
nh giác, c
ũ
ng khó d
ấ
u th
ầ
ắ
c khi
ế
ợ
nhìn v
ề
phía H
ứ
a V
ị
đứ
ở
ộ
t bên ng
ơ
ngác nhìn cha h
ắ
n qu
ỳ
ạ
p trên
đấ
t, trong lòng c
ườ
i kh
ổ
l
ạ
i th
ở
dài, quay
đầ
u nhìn v
ề
phía M
ặ
c Tam v
ẫ
ả
n ra sát khí s
ắ
c bén th
ẳ
ắ
p nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên, trong lòng r
ấ
t ph
ứ
c t
ạ
p, tam hoàng t
ử
này n
ổ
ậ
n nh
ư
th
ế
, th
ậ
m chí
độ
ng sát ý, là b
ở
i vì Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên dám can
đả
m ngh
ị
ch tam hoàng t
ử
? Hay là b
ở
i vì Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên này khô
ừ
ă
n c
ả
n hai ng
ườ
ọ
n h
ọ
?
Nh
ư
ng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên l
ạ
ố
ng nh
ư
không h
ề
phát hi
ệ
n, v
ẫ
n qu
ỳ
ạ
p trên
đấ
t nh
ư
c
ũ
.
Nh
ư
ng th
ậ
t ra b
ở
i vì c
ử
ch
ỉ
c
ủ
a Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên mà H
ứ
a V
ị
đ
ang ng
ố
c l
ă
ng l
ặ
độ
ộ
t c
ấ
ế
.
“Ti
ể
u M
ặ
c, chúng ta nói chuy
ệ
ộ
t mình
đượ
c không ?
”
M
ặ
c Tam ch
ậ
m rãi gi
ươ
ắ
t nhìn v
ề
phía H
ứ
a V
ị
,
đ
ôi m
ắ
t H
ứ
a V
ị
ẻ
ầ
ĩ
nh nhìn h
ắ
n, hai ng
ườ
i yên l
ặ
ng nhìn nhau m
ộ
t h
ồ
i, M
ặ
c Tam th
ấ
ọ
ở
ệ
ng “
Đượ
c .
”
**********
Nhìn ch
ằ
m ch
ằ
m thân
ả
nh M
ặ
c Tam cùng H
ứ
a V
ị
đ
i h
ướ
ng h
ậ
u
đườ
ng , Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên m
ớ
đứ
ng d
ậ
y
.
Ph
ươ
ng Tung nh
ị
n không
đượ
c ti
ế
n lên th
ấ
ọ
ng trách c
ứ
nói “H
ạ
o Nhiên, ng
ươ
i quá xúc
độ
ng !
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên than kh
ẽ
, quay
đầ
u nhìn v
ề
phía Ph
ươ
ng Tung, c
ườ
i kh
ổ
“Tung ca, n
ế
u lúc này ta không ng
ă
n c
ả
ẽ
k
hông k
ị
p !
”
Ph
ươ
ng Tung nhíu mày “Ng
ươ
i không s
ợ
tam hoàng t
ử
độ
t nhiên làm khó d
ễ
sao?
”
Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên l
ạ
i c
ườ
i h
ắ
c h
ắ
c, không
đ
áp, trong lòng c
ũ
đ
ã li
ệ
u
đị
nh , M
ặ
c Tam kia tuy
ệ
đố
ẽ
không làm khó d
ễ
v
ớ
i h
ắ
n,
đị
a v
ị
Ph
ươ
ng gia, thân ph
ậ
n Ph
ươ
ng H
ạ
Nhiên h
ắ
n , l
ấ
y b
ả
n tính M
ặ
c Tam ph
ỏ
ng ch
ừ
ấ
y th
ứ
đ
ó c
ũ
ng th
ậ
ự
ch
ẳ
đ
áng
để
trong lòng , ngay c
ả
khinh th
ị
coi th
ườ
ng c
ũ
ng không
đ
áng ! Nh
ư
ng h
ắ
n là cha V
ị
V
ị
, thân ph
ậ
n này c
ũ
ng là th
ứ
M
ặ
c Tam không th
ể
không coi tr
ọ
ng ! H
ắ
c h
ắ
c, n
ế
u v
ừ
a m
ớ
i M
ặ
c T
am nh
ấ
t th
ờ
ổ
ậ
đố
i h
ắ
n xu
ố
ng tay, h
ừ
h
ừ
, h
ắ
ượ
c l
ạ
i c
ũ
ớ
t ph
ả
i hao tâm t
ố
ứ
c, V
ị
V
ị
kh
ẳ
đị
nh s
ẽ
ờ
i M
ặ
c Tam mà
đ
i. B
ấ
t quá…… M
ặ
c Tam kia n
ế
u th
ậ
ự
làm nh
ư
v
ậ
y , c
ũ
ng không
đ
áng
để
h
ắ
n hao tâm t
ố
ứ
c nh
ư
th
ế
.
Nhìn qua ph
ươ
ng h
ướ
ng h
ậ
u
đườ
ng, Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên vu
ố
t c
ằ
đắ
đ
o , M
ặ
c Tam kia s
ẽ
làm nh
ư
th
ế
nào nh
ỉ
?
?
Nh
ớ
ớ
i v
ấ
đề
c
ũ
ừ
ng nói qua v
ớ
ộ
t con h
ồ
li nào
đ
ó :
Đạ
i S
ở
đố
i nam t
ử
tình s
ự
ấ
t lên án khinh th
ườ
ng …
…
Nh
ớ
ớ
đ
ề
u
đ
ã t
ừ
ng, trong lòng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên l
ạ
i là m
ộ
t phen chua xót bu
ồ
đ
au,
đườ
ng này c
ũ
ng th
ậ
t không d
ễ
đ
i a. C
ả
gan làm lo
ạ
n nh
ư
mình, t
ạ
i con
đườ
ng này c
ơ
h
ồ
toàn quân b
ị
di
ệ
t, hu
ố
ng chi là…… V
ị
V
ị
đơ
n thu
ầ
n kh
ờ
d
ạ
i, M
ặ
c Tam kia
đạ
ạ
c khó dò…
…
N
ế
u có th
ể
, h
ắ
n th
ậ
ự
không hy v
ọ
ng V
ị
V
ị
đ
i con
đườ
ng này ! T
ố
t nh
ấ
t là thú m
ộ
t hi
ề
n thê, sinh m
ộ
t nam m
ộ
ữ
, bình bình an an c
ứ
nh
ư
v
ậ
y qua c
ả
đờ
i này, m
ặ
c dù không th
ể
nh
ư
th
ế
, v
ậ
y du l
ị
ch thiên h
ạ
, làm m
ộ
t nhàn vân dã h
ạ
c
đ
i, c
ũ
ố
t h
ơ
ở
trên
con
đườ
ng này va va
đụ
đụ
ng , tr
ả
i qua nhân sinh bách v
ị
!
Nh
ư
ng, t
ưở
ượ
ng luôn t
ố
đẹ
p, ch
ỉ
là V
ị
V
ị
v
ẫ
n là……
đ
i con
đườ
ng này r
ồ
.
Khi n
ạ
n l
ũ
ch
ư
a k
ế
t thúc,
ở
khu t
ị
ạ
n, nhìn V
ị
V
ị
cùng M
ặ
c Tam kia trong lúc
đ
ó t
ừ
ng tí h
ỗ
độ
ng, trong lòng h
ắ
n c
ũ
đ
ã bi
ế
t, V
ị
V
ị
ặ
c dù ch
ư
a tình thâm, c
ũ
đ
ã mu
ố
n tâm
độ
ng. Mà M
ặ
c Tam kia l
ạ
i càng sâu , vì ánh m
ắ
t y nhìn V
ị
V
ị
khi
ế
n cho h
ắ
n kinh hãi
!
N
ế
u hai ng
ườ
i quy
ế
đị
nh th
ẳ
ế
n không lùi , tình
đị
nh nh
ấ
t sinh, v
ậ
y h
ắ
n c
ũ
ng không ti
ệ
n c
ả
n l
ạ
i, chính là, tr
ướ
c
lúc
đ
ó , h
ắ
n ph
ả
i làm cho V
ị
V
ị
minh b
ạ
ch, minh b
ạ
ch nó s
ắ
p ph
ả
đố
ặ
t v
ớ
đ
ề
u gì
!
Th
ế
nhân lên án khinh th
ị
c
ũ
ng không
đ
áng s
ợ
,
đ
áng s
ợ
chính là không có quy
ế
t tâm cùng tin c
ậ
y l
ẫ
n nhau
!
V
ị
V
ị
, h
ả
o h
ả
ẫ
m l
ạ
i, h
ả
o h
ả
o th
ấ
y rõ ràng, con
đườ
ng phía t
ướ
c c
ủ
a ng
ươ
i cùng M
ặ
c Tam r
ố
t cu
ộ
c có bao nhiêu th
ứ
bùn l
ầ
y g
ồ
gh
ề
!
Thân ph
ậ
n cách xa, quan ni
ệ
m d
ị
đồ
ng, ánh m
ắ
t th
ế
nhân, th
ờ
i cu
ộ
c r
ố
i lo
ạ
n , dã tâm M
ặ
c Tam…
…
*********
H
ậ
u
đườ
.
H
ứ
a V
ị
v
ừ
a vào h
ậ
u
đườ
ng,
đ
ã b
ị
M
ặ
c Tam ôm ch
ặ
t l
ấ
y, cái ôm kia c
ơ
h
ồ
l
à mu
ố
n nhu nh
ậ
p trong thân th
ể
, làm cho H
ứ
a V
ị
c
ả
m th
ấ
y
đ
au c
ự
c k
ỳ
! Nh
ư
ng H
ứ
a V
ị
c
ũ
ng không nói m
ộ
t câu, ch
ỉ
ch
ậ
m rãi nâng tay c
ũ
ng nh
ẹ
nhàng v
ỗ
v
ề
l
ạ
.
“
Đừ
ờ
đ
i !” M
ặ
c Tam áp l
ự
c thanh âm khàn khàn nói
.
H
ứ
a V
ị
nghe th
ấ
y , tr
ầ
ặ
c không nói
.
Nghe không
đượ
c H
ứ
a V
ị
đ
áp l
ờ
i, M
ặ
c Tam trong lòng v
ộ
i vàng nóng n
ả
y , âm th
ầ
m h
ố
i h
ậ
n th
ờ
đ
ể
ở
ề
đườ
ng , h
ắ
n không nên ch
ỉ
đứ
ng ch
ờ
! H
ắ
n nên
đ
em V
ị
V
ị
ộ
t phen kéo l
ạ
đ
ây, hi
ệ
ờ
, l
ạ
i trúng k
ế
sách c
ủ
a Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên! V
ị
V
ị
mu
ố
ờ
đ
i mình …
…
“V
ị
V
ị
!
! Ng
ươ
i là V
ị
V
ị
c
ủ
a ta, ng
ươ
i c
ầ
n gì
đố
i ta hành
đạ
i l
ễ
tam bái c
ử
u kh
ấ
u?! Ta là
đ
ang
đợ
i! V
ị
V
ị
, ta ch
ỉ
là hy v
ọ
ng, ng
ươ
i có th
ể
–” thanh âm M
ặ
c Tam khàn khàn v
ộ
i vàng lu
ố
ng cu
ố
ở
ệ
.
“Ng
ươ
i có th
ể
ch
ờ
ta không ?” H
ứ
a V
ị
l
ạ
độ
t nhiên t
ừ
ự
c
M
ặ
c Tam ng
ẩ
đầ
u,
đ
ôi m
ắ
ầ
ĩ
nh trong tr
ẻ
ạ
ch s
ẽ
nhìn M
ặ
c Tam
.
M
ặ
c Tam nh
ấ
t th
ờ
ẩ
n ra. Ch
ờ
?
“Cha nói, tháng sáu chính là
đạ
đ
ể
ắ
c phong hoàng t
ử
. Ng
ươ
i có th
ể
ch
ờ
ta cho
đế
n lúc
đ
ó không ?” H
ứ
a V
ị
nghiêm túc h
ỏ
.
M
ặ
c Tam khó hi
ể
u nhìn v
ề
phí
a H
ứ
a V
ị
.
“Chúng ta t
ạ
m th
ờ
i tách ra ,
đượ
c không?” H
ứ
a V
ị
nh
ẹ
nhàng nói
.
M
ặ
c Tam ch
ỉ
c
ả
m th
ấ
y trong lòng b
ị
đ
ánh m
ộ
đ
òn th
ậ
ạ
nh, tr
ấ
t bu
ồ
n sinh ra
đ
au
đớ
n vô cùng, há m
ồ
m mu
ố
n nói chuy
ệ
n nh
ư
ng không cách nào nói ra, ch
ỉ
có th
ể
ắ
t gao
đ
em H
ứ
a V
ị
ủ
ng và
ự
c
.
B
ị
M
ặ
c Tam m
ạ
nh m
ẽ
ôm nh
ư
v
ậ
y, ch
ỉ
c
ả
m th
ấ
y
đ
au
đớ
n này
đề
u
đ
au
đế
n trong lòng, t
ầ
ắ
t H
ứ
a V
ị
ắ
đầ
u có
đ
ể
ơ
h
ồ
, nh
ư
ng v
ẫ
n nh
ẹ
nhàng ôm l
ạ
i, c
ố
ắ
ả
o trì thanh âm v
ữ
ng vàng , nh
ẹ
ọ
ng nói “Tháng sáu, th
ờ
đ
ể
ươ
ắ
c phong hoàng t
ử
, ta nh
ấ
đị
nh s
ẽ
đế
n,
đế
n lúc
đ
ó, Ti
ể
u M
ặ
c, ta s
ẽ
cho ng
ươ
ộ
đ
áp án.
”
“Vì cái gì?” M
ặ
c Tam khàn khàn h
ỏ
i, vì cái gì ph
ả
i tách ra? H
ắ
n không t
ố
t sao? H
ắ
n làm sai cái gì? V
ị
V
ị
vì cái gì ph
ả
ờ
đ
i h
ắ
n ? Càng ngày càng nhi
ề
u vì cái gì d
ầ
n d
ầ
n ch
ậ
t ních
tâm h
ắ
n, trong m
ắ
ự
a h
ồ
l
ạ
i th
ấ
y b
ả
n thân tr
ở
v
ề
nh
ữ
ng ngày m
ộ
t mình
ở
trong cung
đ
ệ
ầ
m , không ai, không có n
ử
a
đ
ể
m ánh sáng, ch
ỉ
có huy
ế
t tinh t
ĩ
nh m
ị
ch cùng gió âm lãnh…
…
“B
ở
i vì ng
ươ
i là ng
ườ
ọ
ng y
ế
u nh
ấ
t c
ủ
a ta .” H
ứ
a V
ị
nh
ẹ
nhàng thì thào
nói.
M
ặ
c Tam ch
ấ
độ
ng, tay g
ắ
t gao ôm c
ũ
ng h
ơ
i h
ơ
i buông l
ỏ
.
H
ứ
a V
ị
l
ạ
i coi nh
ư
không có phát hi
ệ
n, ti
ế
ụ
c nh
ẹ
nhàng nói “Ti
ể
u M
ặ
c…… Ta ph
ả
ở
ộ
t mình
để
hi
ể
u rõ m
ộ
t chuy
ệ
n . Ta…… Không mu
ố
n có m
ộ
t ngày, k
ẻ
khi
ế
ươ
i c
ả
m th
ấ
y kh
ổ
ở
th
ươ
ng tâm l
ạ
chính là ta.”
*********
Lúc này
ở
kinh thành, Tr
ươ
ng ph
ủ
.
Nam
ử
tu
ấ
n tú ôn nhã t
ầ
m h
ơ
n ba m
ươ
đứ
ở
trong hoa viên, nhìn con cá ch
ơ
đ
ùa trong h
ồ
ướ
c, khóe mi
ệ
ng th
ả
n nhiên n
ở
ụ
c
ườ
i y
ế
u
ớ
.
B
ỗ
ng nhiên phía sau nam t
ử
có m
ộ
t quang quy
ể
n màu
đ
en ch
ợ
t lóe, m
ộ
ườ
độ
ộ
t xu
ấ
t hi
ệ
n,
đ
an chân qu
ỳ
xu
ố
đấ
t hành l
ễ
, th
ấ
ọ
ng cung kính tâu lên “Ch
ủ
nhân, Qu
ả
ng V
ự
c Huy
ề
đ
ã m
ở
ra c
ử
a thành , t
ấ
t c
ả
ọ
ườ
i bình an vô s
ự
, Ph
ươ
ng Dung cùng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên và Ph
ươ
ng Tung c
ũ
đ
ã g
ặ
ặ
t . B
ấ
t quá, tam hoàng t
ử
ự
a h
ồ
cùng Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên xu
ấ
t hi
ệ
n xung
độ
t.
”
N
ụ
c
ườ
ơ
i khóe mi
ệ
ng nam t
ử
ch
ậ
m rãi bi
ế
ấ
t, v
ẻ
ặ
t có ph
ầ
n bình t
ĩ
nh “Nga, xung
độ
t cái gì?
”
“T
ự
a h
ồ
là b
ở
i vì Ph
ươ
ng H
ạ
o Nhiên mu
ố
để
cho H
ứ
a V
ị
ờ
đ
i, nh
ư
ng tam hoàng t
ử
không cho.
”
Nam
ử
ặ
t có chút
đă
m chiêu trong ch
ố
c lát, m
ớ
i nh
ẹ
nhàng th
ở
dài, nh
ẹ
ọ
ng nói “Lui ra
đ
i.” D
ừ
ộ
t chút, l
ạ
i khinh
đạ
m d
ặ
n “V
ề
sau ph
ả
i x
ư
ng hô H
ạ
o Nhiên là ch
ủ
nhân.”
( Tưởng phu nhân chứ = v = )“Rõ!”Đợười phía sau biếất vào quang quyển màu đen , nam tử dừở con cá đang chơđùa kia, lẩẩm nói “Nam tử tình sự vi phạm thiên lý nhân hòa, luôn phải thừa nhận nhiều ít đau khổ…… Cũng không biết tam hoàng tử kia hiểu đạo lý này hay không……”Chậm rãi ngẩđầu nhìn hướời xanh, trong mắt nam tử xuất hiệột ít mơ màng , một ít hồức cứ như vậy độột xuất hiệở trong óc hắ:“Hạo Nhiên, nếu…… Nếu không thể khôngphân ly, cũng thỉnh vĩnh
viễn đừng vứt bỏ .”“Ai, nói cái gìvậy ! Ta nói ngươi
nha , không có việc gìthì toan hủ cái gì! Buồn nôn
muốn chết!Da gà của ta đều dựng lên cả rồi nè !
Hử ?Không phải ngươi nghĩ muốn chấm dứt chứ ?! Hỗn đản ngươi nếu muốn chấm dứt, ta nhất định không tha cho ngươi!”
“…… Ha hả, Hạo Nhiên ngươi
nha……”“Nói! Ngươi lạiđang nghĩ cái chủ ý ôi thiu gì đó hử !”
“Hạo Nhiên, ta chỉ…… Lo lắng mà thôi.”
“Lo lắng cái gì nha! Ta nói ngươi
rồi , đừng luôn nghĩ nhiều như vậy được không? Mệt ngươilớn lên có cái đầu thông minh , cả ngày
đều nghĩ mấy thứ vớ vẩn ……”“Hạo Nhiên, từ xưa, nam tử tình sựvẫn luôn bị lên án
coi thường , ta chỉ sợ……Có một ngày, ngươi sẽ chịu không nổi mọi người lãnh nhãn trào phúng, ngươi sẽ bị gia tộc bức bách
mà không thể không thú một nữ tử –”“Đủrồi !! Trương Minh Thụy ngươi
NND nghe rõ ràng cho ta!Phương Hạo Nhiên
ta nếuđã cùng ngươi đính
ước cả đời này, ta liền tuyệt không có nhị tâm! Cái gìlãnh
nhãn trào phúng! Cái gì không thể không thú một nữ tử !Phương Hạo Nhiên
ta ở trong mắt Trương Minh Thụy ngươi chính là người như thế sao?! Thế nhân như thế nào cùng ta có quan hệ gì đâu!Phương Hạo Nhiên
ta đã nhận định đời này chính làcủa ngươi!
Cho dù tương lai thế nhân đem ngươivà ta tách ra, ta cũng sẽ dùng hết toàn lực trở lại bên cạnh ngươi! Cho dù chết, cũng muốn chết ở cạnh ngươi! Ngươi có nghe rõ không!”
NND = bà nó chứ……
Cho dù tương lai thế nhân đem ngươi
và ta tách ra, ta cũng sẽ dùng hết toàn lực trở lại bên cạnh ngươiTrương Minh Thụy chậm rãi nhắắt lại, khóe miệng chậm rãi khiên ra đạm cười hoài niệm thỏa mãn, nhưđạm cười thỏa mãn này cũng mang theo chua xót , mang theo cơ khổịch liêu……101 – Ám sát [1] …Ban đêm, hậu viện phủ nha Quảng Vực Huyề.“Tiếp qua thêm chút thời gian, trong kinh thành ắẽ có biểu thị . Hạo Nhiên, ngươi cứ chuẩị vào kinh đi.” Phương Dung nhìn Phương Hạo Nhiên ngồởđối diện mình , chậm rãi nói, vẻặt có chút ngưọng “Hạo Nhiên, ngươi, cần phải chuẩịẵn sàng.”Phương Hạo Nhiên vẻặất là bình tĩnh gậđầu, trên mặt bình tĩnh, lòng lại cũng có phần không bình tĩnh, kinh thành kia, hắđã rời xa suốười lăăm a.Phương Dung nhìn khuôn mặt Phương Hạo Nhiên bình tĩnh, lại nghiêm nghị hỏi “Chuyện tình mười lăăước, trong lòng ngươi cũđã hiểu rõ rồi chứ?”Phương Hạo Nhiên chậm rãi lắc đầu “Có mộố việc còn chưa hiểu rõ.”Phương Dung khẽ nhíu mày, mặt mày cóđểm lo lắng, nhìn về phía Phương Hạo Nhiên, ngưọng nói “Nếu thế, ngươở về kinh thành, chỉợẽ càng thêm hung hiểm!”Phương Hạo Nhiên cũng cười, tươi cườất thỏa mái “Cha, cho dù ta ở lại Lưu Sa Huyền, cũng vẫn hung hiểống nhau.”Nhữườđó sao có thể buông tha hắ?Đặt tâm tưở trên người hắn , mấười lăăm lại chưa lấy được cái gì ! Nhữườđó sao lại cam tâm?!Phương Dung trầm ngâm khẽậđầu, nhìn về phía Phương Hạo Nhiên “Xem ra, ngươđã nghĩất rõ ràng , nếu nói như vậy, Hạo Nhiên, chờở về kinh thành, cha sẽởổừ, đến lúc đó, ngươi hãy trở lại Phương gia nhé .”Phương Hạo Nhiên ngẩn ra, cũng kiên quyết lắc đầu nói “Cha! Không thể như thế!”Phương Dung nhíu mày, không vui “Sao thế ? Ngươi không muốn?”“Cha, chỉợ ta sẽ mang tới phiền toái cho Phương gia!” Phương Hạo Nhiên vộải thích.Phương Dung cũng hừ lạnh mộếng “Cho dù ngươi không trở về Phương gia, cũng là phiền toái của Phương gia!” Nhìn Phương Hạo Nhiên ngượng ngùng cườụđầu, ngữ khí lại hoãn hoãn, nói “Nói không chừng, ngươẽ không là phiền toái cho Phương gia, ngược lại là cơ hội cho Phương gia……”Phương Hạo Nhiên nghe vậy, không khỏửốt, lậức mặt có chút đăm chiêu vuốt cằ.**********Mà lúc này, cửa thành Quảng Vực Huyền, Hứa Vịơ ngác nhìn quang quyển màu vàng kia chợt lóe, người trong quang quyển hôm nay còn nắm tay hắn, gắt gao ôm lấy hắn , giờ lạđột nhiên lóe lên rồi tiêu thấ.Kim Đại Vĩđứở phía sau Hứa Vị, trầặc nhìn Hứa Vịở trong gió đêm tựa hồ càng thêm đơạc.Nhìn trong chốc lát, thấy Hứa Vị vẫơ ngác đứấđộng như cũ, Kim Đại Vĩ trong lòng nhẹ nhàng thở dài, bước tiến lên, đđến bên người Hứa Vị, do dựột chút rồi vẫn thấọng cấếng nói “Vị Vị, chúng ta cần phảở về.”Thật lâu , Hứa Vịđều không có đáp lời, trong lòng Kim Đại Vĩ do dự , đang nghĩ hỏi thêm lầữa, Hứa Vịầm thấp cấếng “Đại Qua ca, sau này liền phiền toái ca chiếu cố hắn nhiều hơn.” thanh âm tinh tếầm thấở trong gió nhẹ phất qua tựa hồ có chút cảm giác vỡ tan .Kim Đại Vĩửốt, nhìn Hứa Vị cúi đầu xuống thấy không rõ biểu tình trên khuôn mặt , sau một lúc lâu, Kim Đại Vĩới lên tiếng “Tam hoàng tử là chủử của ta, ta đươ nhiên sẽ hảo hảo chiếu cố .” Dứt lời, Kim Đại Vĩ do dự thử hỏi “Vị Vị, ngươi…… Có khỏe không?”Hứa Vị vẫn cúi đầu như cũ, chậm rãi lắc lắc, sau đó, chậm rãi ngẩđầu, nhìn về phía bầu trờđêm, bầu trờđêm ở sau khi mưa lớạnh rồựa hồ thanh minh hơất nhiều, sao sáng che kín toàn bộầu trờđêm, đột nhiên nhớớốăm kia ở Ngọc Thạch Cung , nhìn không thấy không trung bên ngoài, chỉ có nhiều đểm huỳnh hỏa, ban đêm, hắn luôn dựa vào kiển cầu màu đen kia, nhìn từđểm huỳnh hỏa…… Cứ việc đêm dài dằng dẵng , trong lòng cô đơn, cũng không cảm thấy tịch mịch sợ hãi, là bởi vì có Tiểu Mặc, là bởi vì biết Tiểu Mặc đang ở ngay tại kiển cầu màu đen, một ngày nào đó, hắẽđi ra , mình, sẽ không chỉ có mộười…… Nhưng hiệờ……“Nếu hôm nay ngươi không theo ta đi,vậy sau này chúng ta cũng không
cần tái kiến!”*********Phương Hạo Nhiên nhìn chằm chằm Kim Đại Vĩ, nghiêm túc hỏi “Tam hoàng tử thậự nói như thế ?”Kim Đại Vĩậđầu thậạnh.Thấy Kim Đại Vĩậđầu thậạnh, Phương Hạo Nhiên trầm ngâm không nói.Kim Đại Vĩ thấy Phương Hạo Nhiên không nói, nghĩớộ dáng Vị Vị, nhịkhông được thấọng hỏi “Lão sư, ngài có phải hay không…… Đi thăm Vị Vịột chút ?”Phương Hạo Nhiên lấy lại tinh thần, nhíu mày, ngưọng hỏi “Đại Qua, ngươi nói với ta đi , Vị Vị nó thế nào ?”Kim Đại Vĩ cười khổộếng “Lão sư, Vị Vị hắn…… Thực bình tĩnh……”Thậự thực bình tĩnh, từ cửa thành mộđườđở về phủ nha, không nói chuyện, vẻặt bình tĩnh , bộ dáng thậự có chút không tầm thường, tuy nói ngày thường Kim Đại Vĩ hắở chung không nhiều lắm, nhưng cũng là từ khi hai người kia vẫn là tiểu hài tửđến bây giờưởng thành , hôm nay mớết tình cảm của tam hoàng tử với Vị Vị, cũng không tưởđến trong chớắt , hai người liền “Không cần tái kiến” ……“Ta đi xem Vị Vị.” PhươHạo Nhiên dứt lời, liền vội vàng đứng dậy hướng ra phía ngoài chạy đế.Phương Tung nhìn Phương Hạo Nhiên vội vàng chạy ra, quay đầu nhìn về phía Kim Đại Vĩ, nghi hoặc hỏi “Tam hoàng tử thậự nói như vậy ?”Kim Đại Vĩậđầu, còn nghiêm túc nói “Ta chính tai nghe thấy, thiên chân vạn xác.”Phương Tung khẽ nhíu mày, nhìn về phía Phương Dung ngồi bên người suy tư , cung kính hỏi “Cha, ngài xem chuyện này……”“Đây là chuyệốt!” Phương Dung thản nhiên nói “Giữa nam tử cùng nam tử khi mớắđầu đã là hoangđường! Như thế cũốt! Tam hoàng tửất quá là bởi vì tâm tính thiếu niên, hơữa đồạn bên người hắn quá ít, mới có thể nhất thời mê mang thôi! Về phần Vị Vị…… Hừ, tuy rằng Hạo Nhiên không chịu để cho nó mang họ Phương, nhưng trên người lưu lại là huyếạch Phương gia ta , chờở về kinh thành, ta sẽ tìm cho nó mộối hôn nhân thậốt ! Việc này, các ngươừ sau này không được nhắc lại! Không chỉ không thểđề cậởước mặt tam hoàng tử, ởước mặt Vị Vị cũng không cho nhắc lại!”Phương Tung nghe vậy, trong lòng tuy rằng vẫn có chút nghi hoặc, nhưng nhìn vẻặt Phương Dung kiên quyết, liền cũng chỉ hảo chắp tay đáp ứng, chính là vẫn vụộm liếc nhìn Phương Dung, trong lòng cười khổ không thôi , nếu thật có thểải quyết việc hoang đường này dễ dàng như vậy, vậy Hạo Nhiên năđó cũẽ không……********Phương Hạo Nhiên nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng, trong phòng có chút hôn ám vì chỉđốột cây nến, thiếu niên mặc bố y màu xám thân hình có phầđơạc , ngồở bên cạnh bàn, ánh mắẩơhìn chằm chằm chiếc vòng trên cổ tay mình. Phương Hạo Nhiên nhẹ nhàng liếc mắt chiếc vòng kia , đó là…… Mặc Tam đưa đ?Phương Hạo Nhiên còn nhớ rõ, lúc trước khi Vị Vịđeo chiếc vòng này , cả ngày vuốt vuốt , bên khóe miệng lộ ra tươi cười, bộ dáng rất là thỏa mãn vui vẻ, khi đó mình cũừng trêu ghẹo qua :“Vị Vị, cái vòng tay này xấu chếđược ! Ngươđem nó ném đi , cha mua cái khác đẹp hơn cho ngươi !”“Cha! Đây là Tiểu Mặc đưa ! Cho dù có đẹp cỡ nào cũng không bằng cái của Tiểu Mặc đâu !”……Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com