Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3

Tôi xuống tàu ở Gotanda, bắt đầu đi bộ. Dọc sông Meguro là hàng anh đào đã qua mùa hoa nở. Vào dịp tháng Tư hàng năm, đây là một trong mười điểm ngắm hoa nổi tiếng nhất ở Tokyo. Người Nhật thích trồng hoa anh đào thành từng lũy dọc những bờ sông, đơn giản vì khung cảnh này thực sự rất đẹp.

Tôi sẽ tốt nghiệp vào mùa anh đào năm sau, nếu trong 9 tháng tới tôi có thể kịp viết lại từ đầu bài luận văn mới.

Gió ven sông thổi tới, lại là mùi thịt bò. Tiệm cơm Meguro khiêm tốn nép mình đứng cạnh cửa hiệu Don Qixote mega cực lớn. Tôi bước vào, nhận được một cái cúi đầu đồng loạt và câu chào cực kỳ niềm nở:

"Irasshaimase."

Tôi mỉm cười:

"Xin chào. Tôi là An đến từ cửa tiệm Shinagawa."

Anh ấy rất cao, đeo khẩu trang, đội một chiếc mũ nồi màu đen đồng phục của tiệm cơm. Lúc anh ấy nhìn thấy tôi, dáng mắt anh ấy cong lên nhẹ nhàng, là một đôi mắt màu xanh nhạt.

Ồ, một anh chàng ngoại quốc.

Ba ngày rồi, Chôm Chôm vẫn không nói chuyện với tôi. Con bé thật sự tức giận.

"Bạn đến đưa Tamagoyaki ư?"

"Đúng vậy. Tôi được cử tới thay Rua – san và sẽ làm việc vào ca tối."

Anh ấy chỉ lên tấm biển gài ở tạp dề, nói với tôi:

"An – san phải không? Rất mong được giúp đỡ."

"Không có gì. Rất mong được bạn giúp đỡ thêm."

"Đồng phục ở bên kia, bạn thay đi nhé."

Khách buổi tối thường không đông, đó cũng là lý do tôi luôn được sắp xếp làm việc vào ca này. Nhân viên mới chậm chạp như tôi chưa đủ thạo việc để bán cơm vào giờ ăn trưa. Từ khoảng 6 giờ chiều cho đến 9 giờ tối khi tiệm đóng cửa, công việc chủ yếu của chúng tôi là bán nốt số cơm hộp đã làm trong ngày và chuẩn bị nguyên liệu sẵn sàng cho hôm sau. Tôi bơi trong bộ đồng phục size M, thản nhiên khiêng bao gạo 10 kg đổ vào máy vo. Cửa hàng trưởng và anh bạn ngoại quốc trao đổi gì đó liên quan đến công thức món ăn mới. Máy vo gạo vẫn chưa đầy nên tôi đổ thêm một bao gạo nữa.

"An – san, có khách đặt hàng qua website. Bạn có biết cách sử dụng hệ thống chưa?"

Có, tôi đã từng được hướng dẫn một lần.

"Vâng, tôi chuẩn bị ngay."

Chẳng biết từ bao giờ tôi lại thích công việc làm bếp. Khách hàng gọi một phần cơm thịt bò truyền thống, một phần cơm lươn và sò điệp tempura. Mọi thứ đều có công thức sẵn có, chẳng phải suy nghĩ gì cho cam. Việc cần làm duy nhất chỉ là chú ý căn thời gian và đừng để phần thịt của bạn quá lửa.

Cuộc sống nếu cũng đơn giản như vậy thì tốt quá.

Nhưng mà, chẳng lẽ chúng tôi lặn lội tới tận đây, vật lộn nơi đất khách quê người, chỉ để cả ngày cắm mặt trong một tiệm cơm thịt bò?

"Xin chào, tôi chính là người đặt cơm lúc 8 giờ tối."

"Tất cả đã sẵn sàng, của ông đây."

Người khách nhận đồ, đứng lại trước cẩn thận kiểm tra hồi lâu. Xong xuôi, ông ấy ngẩng đầu nhìn tôi như muốn chờ đợi điều gì đó. Tôi hơi kinh ngạc:

"Thưa ông, tôi đã chuẩn bị sốt, giấy ăn và đũa đầy đủ rồi. Của ông xong rồi ạ."

Ông khách cười cười với tôi, hỏi:

"Hóa đơn thì sao?"

"Cũng ở trong túi, thưa ông."

Vị khách xem chừng kinh ngạc hơn cả tôi, nhưng bởi vì tôi đã nói như vậy, ông ấy đành ra về. Mãi cho đến tận lúc chúng tôi tan ca, khi cửa hàng trưởng kiểm tra lại doanh số bán hàng trong ngày, tôi mới phát hiện ra vị khách ấy rốt cuộc là muốn chờ cái gì.

Tôi đã không tính tiền cho ông. Không phải quên tính, mà là không tính.

"Sao có thể nhầm lẫn tai hại như thế An – san? Nếu như em không biết dùng thì phải hỏi chứ?"

"Em cứ nghĩ là đặt hàng qua website cũng giống như đặt hàng qua ứng dụng, là trả tiền trước. Em thực sự, thực sự xin lỗi."

"Không phải một hóa đơn, mà tận ba cái. Bây giờ cửa hàng thiếu hơn năm ngàn yên. Em tính làm thế nào đây?"

"Tenchou – sama, em thực sự xin lỗi."

"Tôi hỏi em định làm thế nào? Lúc nào cũng xin lỗi. Chỉ biết vâng với xin lỗi thôi."

Tôi không phản ứng lại, đơn giản vì những chuyện này đều nghe đã quen. Đưa nhầm hóa đơn, nhầm món ăn, thiếu nước sốt hoặc salad, chuyện gì cũng từng có, đây không phải lần đầu tiên tôi mắc lỗi. Chỉ là chưa có lỗi nào trị giá tận năm ngàn... Con người ấy mà, chưa biết đau thì còn chưa biết rút kinh nghiệm.

Mà chị ấy nói chẳng có gì sai, tôi chỉ biết vâng và xin lỗi.

"Để em bù lại hóa đơn này, có được không ạ?"

Chín giờ tối, anh bạn ngoại quốc lau dọn bàn ghế xong xuôi, cất máy hút bụi, bước vào phòng thay đồ. Cả tôi và anh ta đều tan ca, cửa hàng trưởng ở lại sau cùng để chỉnh sửa lại báo cáo bán hàng. Tôi quẳng bộ đồng phục dính đầy mùi thịt bò vào sọt quần áo bẩn, vội vội vàng vàng chào tạm biệt:

"Mọi người đã vất vả rồi. Hẹn gặp lại."

Cửa hàng trưởng vùi đầu vào giấy tờ, không cả ngẩng đầu lên. Tôi không nghĩ chị ấy còn muốn gặp lại tôi, nhưng chị ấy vẫn nói:

"Hẹn gặp lại."

Tôi sải bước, dài, nhanh, đi gần như chạy về phía nhà ga. Đừng nhìn ngang nhìn dọc, cũng đừng ngoái đầu, mùi thịt bò buồn nôn kia đang ở phía sau.

Thế mà vẫn chẳng đuổi kịp chuyến tàu lúc 9 giờ 12 phút. Tôi tìm một băng ghế trống ngồi đợi tàu, rảnh rỗi ghi con số năm nghìn yên vào sổ chi tiêu. Tiền nhà tháng này còn chưa đóng, chỉ sợ hai tuần tới phải ăn mì gói qua ngày.

"An – san!"

Mùi thịt bò thế mà vẫn đuổi tới.

Là người ngoại quốc làm thêm Meguro. Anh ấy đã thay đồng phục. Lúc này trên người là một bộ quần jeans áo thun gọn gàng khỏe khoắn. Tôi ngước nhìn, trông anh còn cao hơn lúc ở trong tiệm cơm nữa. Tôi bối rối, lúc trước tôi là lờ đi không hỏi tên anh.

"An – san đi nhanh thật đó. Bạn trễ tàu sao?"

"Vâng, tôi tới thì tàu chạy mất rồi."

Anh ấy nhìn tôi một lát, thành thành thật thật hỏi:

"Vừa nãy thật lấy làm tiếc cho An – san. Nghe nói bạn là nhân viên mới, trước đó quản lý không hướng dẫn bạn à? Có phải bạn không thạo tiếng Nhật lắm không?"

"Đúng là tiếng Nhật của tôi không tốt lắm. Tôi nghe hiểu, nhưng mà..."

Tôi nhún vai thay cho vế sau. Chẳng biết nên giải thích với anh ta như thế nào. Tôi không phải người giao tiếp tốt. Đừng nói là tiếng Nhật, ngay cả tiếng mẹ đẻ tôi cũng chưa chắc nói được mấy câu.

"An – san cũng đi tuyến tàu này à? Nhà em ở đâu?" – Câu hỏi đột ngột chuyển sang tiếng Anh, tôi hơi ngạc nhiên.

"Anh cũng nói tiếng Anh à? Em ở ga Ota – roku, em sẽ đổi tàu ở Shinagawa."

"Ồ, tuyến Keikyu à? Nhà anh cũng nằm trên tuyến đó. Anh xuống tàu ở Shimbamba."

Tôi ngập ngừng nói:

"Thật xin lỗi, vừa nãy em chưa kịp hỏi... tên anh là gì?"

"Anh tên Sarl. S – A – R – L. Mọi người gọi anh là Saru."

Anh ấy nghiêng đầu cười. Ở góc độ này sống mũi của anh ấy cao nhất, râu quai nón gọn gàng bao trọn lấy đường nét khuôn mặt đặc biệt á đông. Tôi hơi khát nước.

"Em từ đâu đến vậy An?"

"Em tới từ Việt Nam. Còn anh thì sao?"

"Middle East, có lẽ em không biết đâu."

Chẳng trách, đôi mắt anh giống như đêm sa mạc.

Trong sân ga có một máy bán nước tự động, tôi sờ sờ chiếc ví đựng tiền xu trong túi quần, lại nhớ đến khoản năm ngàn yên buổi tối, tự giác ngồi im.

"Em đang đi học, hay là qua đây đi làm? Tới Nhật lâu chưa?"

"Em học Sau đại học, được một năm rồi."

Sarl tháo ba lô trên vai, lục lọi một hồi moi ra được một chai nước khoáng chìa cho tôi.

"Ồ, giỏi quá."

Giọng anh hơi thấp, gần như muốn tan vào gió đêm. Tàu đến rồi, chúng tôi chọn ghế gần cuối của một khoang vắng vẻ. Không gian đột nhiên tĩnh lặng, tôi tự nhiên không biết phải tiếp tục câu chuyện này như thế nào, bèn vờ vịt mệt mỏi tựa đầu vào thành cửa sổ nhìn ra ngoài. Sarl cũng không quấy rầy tôi, tự giác đeo tai nghe nhìn sang phía khác.

... Đêm hôm ấy, tôi mơ thấy mình ngồi bên bờ sông Meguro, hai hàng anh đào đúng mùa nở rộ. Trên trời dưới nước bị bao phủ bởi một đám mây hồng bồng bềnh, từ từ cuốn lấy tôi, vuốt ve tôi, bao bọc tôi, nhấn chìm tôi trong một thứ ảo giác mơ hồ vui sướng.

Tôi ước gì mình không bao giờ tỉnh lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com