Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

Thời điểm. Ramen. Sinh nhật trên núi.

"Tháng sau em sẽ chuyển nhà." – Chôm Chôm thẳng thừng tuyên bố. Đây là câu đầu tiên em nói với Mie (và tôi) sau sự kiện tắt đèn một tuần trước. Mie không biết chuyện xảy ra giữa hai đứa tối hôm đó, chị ấy chỉ "Ờ" một tiếng dường như không quá quan tâm.

"Em tìm được nhà rồi à? Chuyển đi đâu?"

Chôm Chôm có vẻ không muốn trả lời tôi, miễn cưỡng đáp:

"Bạn em đang tìm người ở ghép. Em sẽ chuyển đến gần trường học."

Mie nghĩ nghĩ rất lâu mới chậm chạp nói:

"Sao em không nói cho bọn chị sớm? Hợp đồng nhà vừa mới gia hạn xong, bây giờ em chuyển đi bọn chị cũng không tìm được người nào để vào ở bù cả."

Đây chính là vấn đề. Thuê một căn hộ ở Tokyo không phải chuyện dễ dàng, trả tiền thuê nhà lại càng không hề dễ dàng. Căn hộ này thuê mất tám vạn yên một tháng, cộng thêm sinh hoạt phí điện nước ga, chia ra mỗi người khoảng hơn ba vạn. Nhưng nếu Chôm Chôm chuyển đi, rõ ràng tôi và Mie mỗi người phải gánh thêm hơn một vạn tiền nhà. Con số không lớn, nhưng hoàn toàn không nhỏ với những sinh viên chỉ có thể đi làm thêm mỗi tuần 28 tiếng.

"Em cũng biết báo thế này hơi đột ngột, nhưng em nghĩ kỹ rồi. Năm nay em phải đi học nhiều, chuyển đến gần trường sẽ tiện đi lại hơn."

Chôm Chôm đi học ở Waseda, mỗi lần đến trường phải đổi ba chuyến tàu. Em muốn chuyển đi hoàn toàn chính đáng. Mà cho dù không chính đáng, chúng tôi cũng chẳng có quyền ngăn cản em.

Trở về nhà sau một ngày đi học. Trời mưa lớn, vừa tạnh. Cơn mưa rào đến và đi đều thật nhanh. Lần đầu tiên thấy cơn mưa rào Nhật Bản to đến thế, không tính cơn bão vừa mới quét qua mấy ngày trước. Yamanote luôn biết cách dẫn hành khách đi qua những nhà ga đông đúc nhất ở Tokyo, những tòa nhà công sở cao ngất, những con phố mua sắm sầm uất, sáng choang, nơi ngã tư Shibuya nổi tiếng, hai bờ lấp lánh đèn màu nhòe nhoẹt trong nước mưa đọng, vô số những mảnh cửa kính sáng quắc dọc Osaki u sầm. Tôi không biết tại sao mình lại thích Osaki. Yên tĩnh và hào nhoáng. Chỉ cần lướt qua cũng nhìn thấy những bóng đèn tuýp trắng xếp dọc ngay ngắn như cách người Nhật xếp hàng trước một tiệm trà sữa để mua một ly trân châu đường đen. Bên trong, vô số nhân viên công sở mặc áo cổ cồn vẫn cặm cụi bên màn hình máy tính. Người Nhật luôn bận rộn, tôi cũng muốn mình được bận rộn.

"An ơi, chị nấu cơm xong rồi. Ra ăn đi."

Ít có khi Mie chăm chỉ nấu được một bữa cơm, tuy rằng bữa cơm cũng chỉ có hai món là cơm trắng và thịt gà kho cà ri. May thay không phải thịt bò.

"Chị không mua rau à?" – Tôi cúi đầu nhìn bát cơm hỗn độn. Màu thịt gà có vẻ hơi đậm.

"Ờ, chị quên. Mà đằng nào chị cũng không ăn rau đâu? Lần sau em ăn thì em mua."

"..."

Dù sao tôi cũng đã rất cố gắng để nói chuyện với Mie.

"Chôm Chôm không ăn à?"

"Ừ. Nó tự ăn rồi."

Mặc dù từ trước đến nay Chôm Chôm chẳng mấy khi ăn cùng chúng tôi, nhưng lần này tôi cứ có cảm giác con bé chỉ là không muốn nhìn thấy tôi. Mie chẳng mảy may quan tâm đến không khí trong nhà, vừa bấm điện thoại vừa nói:

"À em. Tiền điện tháng này chị vừa chuyển khoản rồi. Mỗi người 3450 yên."

Tôi nuốt miếng cơm hơi to, thức ăn nghẹn trong cổ họng.

"Em chưa được nhận lương."

"Ừ, bao giờ có thì trả cho chị."

"Mặn."

"Chị ăn thì vừa."

Điện thoại "ding ding" hiển thị một tin nhắn mới. Là mẹ tôi. Bà gửi cho tôi một bức ảnh, món thịt kho tàu.

"Mie ơi, ngày mai chị có bận gì không?"

"Ngày mai chị đi làm thêm rồi."

"Vậy còn buổi tối?"

"Chị hẹn đi ăn với Zhang rồi."

Zhang là bạn trai Mie, một người Mỹ gốc Trung Quốc. Anh ta đang theo học tiến sỹ ngành công nghệ cùng trường với chúng tôi, con người khá hòa đồng, còn đặc biệt thích tới nhà chúng tôi ăn chùa món Việt Nam nữa. Nếu đã là Zhang...

"Vậy thôi. Em đang định nếu mai chị rảnh, mình đi onsen."

Đi onsen, xả stress.

"Ừ nhưng mai chị bận rồi, để cuối tuần nhé."

Tôi chỉ đặc biệt muốn đi vào ngày mai.

"Mà chị tưởng em hết tiền rồi? Vẫn muốn đi chơi à?"

Không biết nhà nào mới đổ rác, mấy âm thanh phịch phịch vang lên dưới tầng. Hôm nay là ngày đổ rác thải cháy được, tôi thuận tay đóng lại cửa sổ.

Tám giờ sáng là khoảng cao điểm của Việt Nam, chín giờ là thời gian cao điểm của Nhật Bản. Tàu tám rưỡi sáng là địa ngục, nhưng chuyến tám giờ dễ thở hơn nhiều. Nếu may mắn, tôi còn có thể tìm được một chỗ ngồi đâu đó trong những toa đầu tàu. Trên tuyến Yamanote, trải suốt từ Yurakuchou, Shimbashi, Hamamatsucho, Tamachi, đi qua Shinagawa tới Osaki, Gotanda hay bờ sông Meguro, đều là khu công sở bận rộn. Mỗi ga tàu tôi từng qua đều không giống nhau. Ga tàu của mỗi thành phố không giống nhau, ga tàu của mỗi tuyến tàu cũng không giống nhau. Chikatetsu có một cảm giác bận rộn hiện đại và u ám một cách quái gở hết sức Nhật Bản. Trong khi những tuyến mặt đất thì luôn xô bồ, hỗn loạn và bon chen. Không phải chỉ một lần tôi trông thấy những tay nhậu cuối tuần nằm la liệt ngủ trên cầu thang của ga Yamanote trước quảng trường Hachiko, càng không chỉ một lần trông thấy những bãi nôn mửa bốc mùi rải rác cạnh ghế chờ của Shinagawa. Ở đâu cũng vậy, có người này sẽ có người khác. Một đất nước phát triển không phải lúc nào cũng sạch sẽ, họ chỉ là rất biết cách giấu đi.

Ai chẳng vậy.

Con người luôn có một phần xấu xí thiên bẩm, như một con quỷ nhỏ ẩn sẵn trong tiềm thức, chỉ chờ ngày phá vỏ bộc lộ ra. Người ta sinh ra, lớn lên, không ngừng đấu tranh, dày vò để trở nên hoàn thiện. Trưởng thành có lẽ là cuộc chiến trường kỳ nhất, mệt mỏi nhất, cũng dễ làm người suy sụp nhất.

Tôi xuống tàu ở Ikebukuro theo một thói quen có sẵn. Trường tôi đang theo học cách cửa Tây nhà ga chừng 15 phút đi bộ, nhưng tôi không có ý định sẽ đến trường. Điện thoại báo hai cái tin nhắn.

"An – san, hôm nay em không đi học sao?"

"Giáo sư, hôm nay em ốm, xin phép giáo sư cho em nghỉ một ngày."

Tin nhắn thứ hai, thế mà đến từ Mie.

"Ơ hôm nay sinh nhật em à? Chúc mừng sinh nhật em nhé."

Lần này thì tôi không trả lời nữa.

Tôi chọn đại một tuyến tàu, xình xịch theo nó ra khỏi Tokyo. Tôi không biết mình muốn đi đâu, chỉ cần đi là được rồi. Có một vài khoảnh khắc đặc biệt trong đời, bản thân mình nhất định muốn làm một điều gì đó thật đặc biệt, cũng thật là điên rồ – tôi gọi nó là thời điểm. Sinh nhật chính là một thời điểm như thế.

Những năm còn ở Hà Nội, tôi thường thích nhảy lên xe máy, đổ đầy xăng, chạy vào phố cổ, lang thang như một con ruồi không đầu. Khi nào mệt rồi, có thể ngẫu nhiên dừng lại ở con phố nào đó, vào một quán café vô danh nào đó, gọi một món đồ uống nào đó.

Nhà cửa, phố xá, đô thị và những tòa cao ốc chọc trời bị bỏ lại đằng sau. Trước mắt tôi bắt đầu hiện ra màu xanh dịu dàng của cây cối, cánh đồng, núi và sông. Xa xa nhấp nhô mái gỗ cong cong của một khu thị trấn cổ, tôi không biết mình đang ở nơi nào. Tàu địa phương thường rất vắng. Đối diện băng ghế của tôi chỉ có một bà lão đang ngồi.

Một giờ trưa, tôi ngẫu nhiên xuống tàu ở một nhà ga trên núi hẻo lánh. Quên mất rằng nhà ga ở địa phương không tiện lợi như ở Tokyo, tôi phải ra khỏi cửa, đi bộ mất khoảng hai mươi phút mới tìm được một tiệm ramen ven đường. Bên trong tiệm chỉ có sáu cái ghế, lúc tôi tới nơi, phục vụ quán mời tôi ra hàng ghế đá ngoài tiệm ngồi xếp hàng.

Lại chờ thêm chừng hai mươi phút, lứa khách trước đó lục tục rời đi, phục vụ lau dọn bàn ghế xong xuôi mới mời chúng tôi vào quán.

Tôi gọi một tô ramen vị muối, topping thịt hầm và măng khô. Vốn chẳng trông đợi gì, nên việc tô ramen ở đây ngon bất ngờ làm tôi khá kinh ngạc. Tôi chụp một tấm ảnh, quẳng lên story, xong xuôi mới tiếp tục bữa "tiệc" tự chiêu đãi.

Chúc mừng sinh nhật!

Lúc tôi cuốc bộ về ga tàu, bấy giờ đã là hơn ba giờ chiều. Nắng gây gây, có người gọi đến.

"Chúc mừng sinh nhật con gái! Hôm nay có đi đâu không?"

Là mẹ gọi.

Tôi bật camera, cố gắng làm ra vẻ hớn hở nhất vẫy tay loạn xạ:

"Có, con đang đi chơi mẹ ạ."

"Đi với bạn à?"

"Vâng."

"Mấy đứa đã ăn chưa? Để mẹ nhìn xem nào, dạo này gầy rồi kìa."

"Hôm trước ba nói con béo ra."

"Béo cái gì mà béo. Ông ấy thì biết cái gì, có bao giờ xót con đâu. Đang ở đâu đây? Hôm nay sinh nhật, rủ bạn bè đi ăn cái gì ngon nhé. Tiền còn không?"

Tôi lại nhe răng cười:

"Còn ạ."

"Ở bên đó đừng có tiết kiệm, thiếu thì bảo, ba mẹ chuyển cho con."

"Mẹ yên tâm. Không thiếu."

"Thế thì tốt. Đi chơi đi nhé. Bây giờ mẹ phải vào làm rồi."

"Vâng, mẹ đi làm đi. Con cũng đi đây."

Nói thế, nhưng tôi vẫn cho đến khi mẹ ở bên kia dập máy, mới chậm chạp tắt cuộc gọi. Tàu lại đến rồi. Năm sáu ông bà lão xếp hàng bước lên. Tôi ngồi ngẩn người một mình trên ga tàu, chẳng hiểu sao không muốn động đậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com