Tác giả: Tiếu Giai Nhân Nguồn cv: rich92 tangthuvien Editor: Lionlion & Trạch Mỗ
Đời này,
Điều Đường Hoan tiếc nhất: treo ghẹo gã nam nhân lạnh lùng này, gặp hạn lớn.
Điều Tống Mạch thấy may mắn nhất: Gặp gỡ nữ hồ ly này, buôn bán cực lời.
Về phần bọn họ vì sao lại có thể cùng nhau như vậy...
Đường Hoan híp mắt, liếc xéo nam nhân lạnh lùng bên cạnh.
Tống Mạch cười lạnh: Muốn chết thì nói đi.
Thực ra chín lần gặp nhau trong mộng đó, hắn và nàng vĩnh viễn đều nhớ rõ.
Đường Hoan muốn ăn thịt, cổ bị cứa sắp chết.
Tống Mạt bị kê đơn, hôn mê bất tỉnh.
Là hai xác hai mạng, hay là...
Trích lời Editor: *** Lưu ý trước khi đọc:
1. Văn phong thoải mái, 1vs1 2. Nữ chính không biết xấu hổ, vì ăn nam chính mà không từ thủ đoạn. 3. Tính cách của nữ chính vặn vẹo, đừng bắt chước, thật đó.
Tên gốc: Mỗi ngày một cái thất nghiệp tiểu kỹ xảoTác giả: Phì Phì Dữ NgưĐộ dài: 110 chương + 7 ngoại truyệnThể loại: Đam mỹ, hiện đại đô thị, xuyên sách, ngọt ngào, đời sống công sở, thương trường, chủ thụ, HENhân vật chính: Tổng giám đốc tài giỏi yêu vợ Chử Duật (công) x Thực tập sinh ghét đi làm thương chồng Trì Tích Đình (thụ)Tóm tắt: Ngày nào cũng phải bán mình cho tư bản thực sự quá mệt mỏi, lương thì thấp công việc thì bấp bênh, lắm lúc chỉ muốn đốt công ty luôn cho rồi. Thế nhưng cuộc sống không chỉ có một con đường duy nhất mà luôn mở ra cho ta những cánh đồng bao la rộng lớn, để ta thỏa sức vùng vẫy với những ước mơ và khát khao của chính mình.…
Tác phẩm đầu tay , có gì xin góp ý kiến ^^ À mà bạn nào không thích có thể ngưng đọc , không cần soi mói đâu ^^! Đã là truyện thì không thể giống với đời thật được , ok !?…
Tác giả: Cổ Ngọc Văn HươngThể loại: Đam mỹ, xuyên thư, cổ đại, tu tiên, 1×1, một chút nhân thú, HENv chính: Quân Diễn Chi x Văn Kinh Nv phụ: Liễu Thiên Mạch, Hạ Linh, Du Tự, Lục Tần, Đoàn Hiên, Mạc Thiếu Ngôn, Quy Tâm BíchĐộ dài: 88 chương + 4 phiên ngoại====Chuyển ngữ: Lightraito44 (Huyết Phong - Light)Truyện KHÔNG mang tính chất thương mại và chưa xin phép tác giả. Đề nghị không mang đi lung tung.====Văn án:Một hôm xuyên vào sách, Văn Kinh đến cạnh nhân vật mà y sùng bái kính ngưỡng nhất, làm một trung khuyển sẵn lòng xông pha khói lửa vì sư huynh.Ngay cả đạo tu cuồng vọng nhất trong sách cũng nói: Thế giới không ai có thể lọt vào mắt ta, chỉ có Quân Diễn Chi mới là quân tử chân chính.Văn Kinh cùng sư huynh trưởng thành bên nhau, sùng bái sư huynh không cưỡng lại được.Đáng tiếc y không biết, quyển sách này, y chỉ mới xem một nửa.Đi được một nửa tình tiết y mới phát hiện, hình như chuyện không giống như y đã nghĩ.Văn Kinh: "Tối qua sư huynh từng lẻn vào động phủ của sư tôn, xin sư tôn cẩn thận."Sư tôn: "Nói bậy! Cả đêm qua vi sư luôn ở trong động phủ, không thấy bất cứ ai."Văn Kinh: "Tối qua sư huynh tự tiện ra ngoài gặp mặt người khác, xin sư thúc tra rõ."Sư thúc: "Nói bậy! Tối qua ta và sư huynh của ngươi uống rượu trò chuyện đến sáng."Văn Kinh: "Tối qua sư huynh quấy rối đệ..."Sư tỷ: "Nói bậy! Sư huynh của hữu đệ sao lại làm chuyện đó được? Lẽ nào từ lâu đệ đã có ý đồ với huynh ấy, cầu không được nên đi hãm hại huynh ấy?"Nhiều năm sau.Văn Kinh: "Có một ma đầu, chuyên môn dùng nhan sắc tuyệt đỉnh…
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…