2
Trong ngôi trường cấp ba này, không như những ngôi trường tầm thường khác, với học phí đắc đỏ và chất lượng giảng dạy cao chót. Nhưng chắc chắn không thể nào thiếu những thành phần học sinh khác nhau, Dunk Natachai là tấm gương của những thành phần học sinh xuất sắc, một trong những học sinh có được học bổng cao ngất của trường.
Nói là hoàn hảo thì chắc cũng không sai, gia đình đầm ấm hạnh phúc nữa chứ, đó thật sự là một mái ấm đã giáo dục cậu nên một con người như thế này đây.
Một tên khác cũng chẳng kém người hâm mộ, Joong Archen, bạn cùng bàn với cậu. Là một cậu ấm của gia đình có tiếng trong giới làm ăn. Học lực và tài năng cũng dữ lắm, nhưng hắn lại rất đào hoa và có cả lớp da mặt dạy cồm cộp.
Sống xa gia đình tại một thành phố rộng lớn bộn bề, cũng khá khó khăn nhưng cậu vượt qua được hết. Cậu nhà ta giỏi lắm đấy, nên bạn bè ai cũng quý, cậu cũng dễ gần lắm.
Nhưng ngoài những thứ tình cảm bạn bè hay yêu đương trong sáng của người khác dành cho cậu, thì tên Joong lại đang thèm thuồng muốn nếm thử cậu vô cùng.
" Êy! Bài tập hôm nay khó quá, tao không làm được! "
" Khó sao? Lần nào mày cũng nhờ tao giúp nhưng tao không giúp thì mày vẫn tự làm được ngon cơm còn gì? "
Biết bao lần rồi, hắn luôn tìm cách dụ dỗ cậu về nhà làm bài cùng. Thì chắc là chỉ làm bài cùng thôi đấy nhé.
Trên đường về, vì hôm nay câu lạc bộ của cậu có vài hoạt động nên giờ cũng khá muộn rồi.
Bộp
" Au, gì vậy, muốn tao đau tim đi sớm hay gì chơi ngu vậy!? "
Là Joong, hắn vỗ vào lưng cậu để kêu thôi mà bất ngờ quá nên làm cậu giật mình. Ra là chờ cậu nãy giờ nè.
" Có đâu bạn ơi, thấy bạn đi một mình nguy hiểm nên muốn đi cùng cho an toàn tí thôi mà "
" Mày sợ phải không? "
" Hả?! Sợ gì chứ? Tao mà sợ mấy con ma vớ vẩn ấy á? "
" Không có đâu! "
" Tao đã nói mày đang sợ gì đâu? "
Mặt cậu Dunk nhà ta sượng trân, cậu sợ thật mà cứ ra vẻ, thế nhưng trông cũng đáng yêu phết. Cũng buồn ngủ lắm rồi vì hôm nay cậu làm việc hết công suất luôn mà.
" Tao đang mệt đấy nhé, về chung cũng được nhưng đừng có loi nhoi tao vã cho đấy! "
" Vâng ạ! "
Thấy sự mệt mỏi của cậu nên hắn cũng xót cho đấy chứ nên thôi.
" Ủa mà nay mày không đi cùng con bé khối dưới kia nữa à? "
" Hả?! À... Ừmmm, tao chia tay rồi "
" Mày để ý à? "
" Con bé cũng nổi tiếng trong trường mà "
" Mà sao vậy, tao thấy con bé ấy cũng đáng yêu mà? "
" Mày thấy nó đáng yêu á?! "
" Tao chán "
" Mày chán? Thế thôi á? "
" Thật quá đáng! "
" Quá đáng lắm hả? "
" Mày có gì với nó không? "
" Không phải vậy, đúng là mấy thằng trap boy như mày chẳng thèm hiểu cảm xúc của người khác "
Hắn qua lại với biết bao người và chia tay người ta với lí do là chán cũng chỉ vì người đó không phải Dunk.
Xột xoạt
" Úi! Gì vậy!? "
Dunk giật mình báu lấy áo của tên Joong. Chỉ là một cơn gió khiến cây lá rung chuyển một chút.
Hắn phì cười
" Gì đây, báu chặt áo tao thế? "
*Đáng yêu vãi
Khiếp thật, thấy cậu bé nhà ta đáng yêu mà hắn lại bổng nhiên hứng lên. Nhưng cũng không hẳn chỉ vì có thế, chiếc cổ áo sơ mi của cậu chẳng thèm cài nút trên cùng bị gió thổi bốc lên, từ gốc nhìn của hắn lúc này thấy được cả hai chiếc đầu ngực màu hồng bên trong lớp áo sơ mi ấy của cậu.
" Joong! Joong! Joong! "
"Này! Mày sao đấy? Tự nhiên mặt mày cau có vậy? "
Hắn cố thở đều để kiềm chế lại. Nhưng đâu có dễ gì mà nổi cơ chứ.
" Sang đây một lát nhé! "
" Hả? Đi đâu? "
Joong kéo cậu Dunk tới một gốc phố vắng nọ. Chuyện gì đến cũng đến, học với nhau lâu như vậy, chắc là hắn cũng đã cố gắng nhịn rất nhiều lần rồi.
Dunk vừa mở miệng định hỏi gì đó thì ngay lập tức bị dí đấu vào tường và chặn lại bởi cái miệng khác. Đôi môi xinh của cậu bị mút lấy mút để. Chiếc lưỡi nhỏ của cậu cũng chẳng khác số phận là mấy.
Bị hôn lấy một cách bất ngờ và vô cùng mạnh bạo.
Cậu có chút khó thở nhưng có muốn kêu dừng lại cũng không được. Có cố đẩy hắn ra nhưng không nổi.
Chụt
" Haa~... Ưmmm Haa~... Haa~..."
Tên Joongimi khi nghe thấy tiếng thở gấp ấy thì càng trở nên hưng phấn hơn. Tay hắn bắt đầu mò mẫm xuống lớp áo.
Một luồn khoái cảm chạy ngang qua, cậu cũng dần cảm thấy thích nó, nụ hôn đầu của cậu thế là thuộc về tên Joongimi.
2 phút rồi 3 phút, rồi lâu hơn thế nữa, hắn nhấp môi liên tục, lưỡi hắn đi hết cả khoang miệng của cậu.
Chụt
Hắn đã chịu nhã cậu ra rồi. Một sợi chỉ bạc kéo dài.
Mật ngọt của nụ hôn đầu trong miệng cậu bấy giờ đã nằm hết trong miệng hắn. Nuốt luôn. Bàn tay ngắt lấy một bên đầu ngực cậu khiến cả thân cậu run lên bần bật, cùng với tiếng rên ư ứ.
Chết thật, thứ âm thanh này hoà nguyện cùng với tiếng gió se se trong tối mịt thật là khiến hắn căng hết cả lên.
" Thế này làm sao tao nhịn được nữa cơ chứ!? "
" Lần đầu của mày nhỉ, tao xin nhé!! "
" Ưmmm... Khoan!.. "
" Ức... Mày nói gì vậy?!! "
Bị kéo vào trong xe. Dunk vẫn chưa định hình được chuyện gì đang diễn ra, nhưng bây giờ cơ thể cậu đang rất cần được thoả mãn. Joong sẽ làm việc đó, thoả mãn cơ thể cậu và cả cơ thể của bản thân.
Ựm ờ không nói nên lời vì có chút ngại ngùng và bối rối nhưng cậu mệt mỏi mà để mặc cơ thể của mình cho Joong, hắn làm gì thì làm.
Ngón tay trước, nó đã sâm nhập vào cửa sau của Dunk, khiến cậu phải giật nảy lên run rẩy không ngừng mà cố hằng giọng hỏi Joongimi :
" Gì... vậy, mày làm... a... gì thế?! "
" Im lặng tí đi, tao đang rất cố kiềm chế lại từng chút để nới lỏng cho mày trước khi bị đâm đấy! "
" Hay muốn bị đâm ngay bây giờ một cách đột ngột mà chưa nới lỏng? "
Thấy hắn đang thở mạnh khiến cậu càng thêm căng thẳng. Nhưng cái cảm giác lạ lẫm đó thì khiến cậu không kiềm được mà phải rên rỉ lên. Tiếng rên đó làm dương vật của hắn càng căng lên hơn, khó kiềm chế hơn nữa.
Ngón tay của hắn ngọ nguậy và luồng lách một cách chuyên nghiệp bên trong cậu như đang tìm thứ gì đó. Cậu giật bắn mình. Có vẻ như đã tìm ra rồi thì phải.
" Đây rồi, chỗ này đúng không nhỉ? "
Joong vừa hỏi vừa nhấn nhấn mạnh hơn vào điểm nhạy cảm đó bên trong Dunk, cậu làm sao hiểu được ý của hắn mà trả lời cơ chứ, chỉ biết nghiến răng run rẩy rồi lại rên rỉ lên mấy tiếng.
Điểm nhạy cảm đã được tìm thấy, chiếc lổ cần nới lỏng cũng đã được nới lỏng rồi, hắn xé toạc những mảnh vải vướng víu trên người hai đứa. Để lộ ra dương vật đang dựng cứng hết cả lên của hắn.
Hắn bắt đầu đâm vào bên trong mà chưa báo trước cho cậu, cậu giật mình mà hét lên.
" Đừng hét chứ, người ta sẽ nghe thấy đấy? "
" Nhưng rên thì được "
Nghe hắn nói vậy, cậu trai ngây thơ của chúng ta chỉ biết nghe lời hắn mà cố giữ lại bình tĩnh với từng đợt thúc điên cuồng mạnh bạo của hắn, thật lương lẹo. Hắn còn rút chiếc điện thoại ra chụp lại những cảnh tượng xinh đẹp trước mắt mà còn cố tình bật đèn flash nữa chứ.
Cậu xấu hổ đến đỏ cả mặt. Chụp được vài tấm hình ấy rồi thì quăn chiếc điện thoại qua một bên. Lại tiếp tục thúc vào những cú sâu hút, và rồi cạ sát vào điểm nhậy cảm của cậu khiến cậu bắn ra một đợt tinh trong veo đầu tiên của đời một trinh nam, tiếng rên quyến rũ chết đi được. Càng rên hắn đâm càng mạnh, đâm càng mạnh cậu rên càng lớn.
Tốc độ càng tăng lên, cậu nức nở bật khóc với tốc độ đó, những giọt nước mắt làm khuôn mặt cậu thêm long lanh nhường nào.
Cứ rút ra đến dường như gần hết rồi lại đâm sâu vào một cách mạnh bạo và nhanh chóng. Cặp ngực của cậu phập phồng theo nhịp thở gấp, căng lắm đấy.
"Ưmm... Chậm lại... A ...a nh... "
Lời cầu xin cứ đứt đoạn ấy vô ích không một chút khả thi, vừa nãy khiến hắn hứng đến như thế này rồi thì làm sao mà hắn có thể từ từ thưởng thức được cơ chứ.
" A~... Ưmm~... "
Lần thứ hai của cậu đã ra rồi, tên đó vẫn chưa ra lần nào sao? Cậu cố gắng vòng tay ra sau gáy của hắn để đở lấy cơ thể mình, nhưng có ngờ hành động này vậy mà lại khiến hắn trở nên hưng phấn hơn nữa. Cậu đã cố đở lấy cơ thể của cậu thì hắn việc gì phải lo cậu bị văng xa ra mà không thúc mạnh hơn.
" Ăn ý lắm bé con! "
Hắn áp sát và thì thầm bào tai cậu. Rồi lại hôn cậu thật sâu, chiếc lưỡi của hắn làm cậu cảm thấy có một điện dòng cực khoái chạy đến mà uốn lượn người khiến dương vật của hắn vào sâu hơn nữa.
Cái nụ hôn cùng với cái độ sâu đó, cuối cùng hắn cũng cong người mà bắn tất cả những thứ tồn đọng hắn đã kiềm nén vào bên trong cậu, cơ thể cậu giật bắn đón nhận và sung sướng vô cùng.
Thoả mãn được rồi thì hắn dừng lại, cậu mệt vã cả người nên thiếp đi lúc noà chẳng hay, hắn đắp cho cậu chiếc chăn rồi đưa cậu về nhà hắn, lau rửa người cho cậu rồi đêm đó cứ thế mà ôm cậu đi ngủ.
" Mai tao sẽ chép bài hộ cho nhé! "
" Dunk! Dậy đi! "
Joong kêu Dunk dậy ăn sáng, bữa sáng đã đầy đủ cả rồi, hắn đối xử với cậu như chưa từng có gì xảy ra nhưng cậu vẫn không thể quên được chuyện hôm qua liền đỏ mặt, rúc vào trong chăn tránh mặt hắn.
" Sao vậy? Xấu hổ hả? "
Vừa hỏi hắn vừa phì cười, vậy thôi chứ thật ra trên gò má của hắn cũng đang dần ửng đỏ lên ấy kìa chứ trêu chọc người ta.
Một hồi sau mà không khí vẫn còn quá ngượng ngùng nên hắn rời đi trước với lí do là đi học, còn cậu thì phải xin vắng vì đi đứng chẳng nổi nữa, đương nhiên với lời hứa sẽ chép bài hộ hôm qua khiến cậu khá phân vân nhưng vẫn chẳng thèm đâu, cậu tự bổ sung bài được mà, cậu giỏi vậy mà.
Lớp học hôm nay có vẻ khá xôn xao về việc cậu vắng, cả giáo viên còn bất ngờ, mọi người bàn tán ầm cả lên, chỉ khi Joong bịa ra một lí do thật hoàn hảo thì đi sự ồn ào mới bớt đi. Mọi người tin lời hắn, thật đấy, cả hai là bạn thân của nhau và còn có hình tượng gương mẫu trong trường học thì sao không tin cho được cơ chứ. Thời gian cứ trôi qua như vậy, chỉ là hắn không có ai để ngắm thôi, các tiết học trôi qua từ từ, về đến nhà thì hay tin cậu đã nằng nặc đòi về nhà từ lúc nào rồi.
Joong có cố liên lạc hỏi thăm nhưng cậu lại làm lơ, cứ tránh mặt nhau mãi nên hắn chẳng hỏi thăm được gì mà đành chờ lúc cậu đi học lại thôi. Sáng hôm sau, hắn biết cậu đến lớp rất sớm nên hắn cũng cố tình đến sớm, nhưng hắn bị dỗi thật rồi! Hắn cứ ngồi đấy chờ một hồi lâu vẫn chưa thấy cậu đến, tận sát giờ vào tiết đầu cậu mới đi vào, cả lớp nháo nhào cả lên như việc cậu vắng học hôm qua. Dunk chỉ im lặng vào chỗ ngồi, hỏi hang một chút về bài học của hôm qua rồi thôi, nhưng người cậu hỏi lại không phải Joong, cậu luôn cố tránh mặt hắn cho dù hắn mè nheo đến nhường nào đi nữa.
Hôm nay có rất nhiều tiếng xì xào về hai học bá đây, cả hai không còn nói chuyện đùa giỡn với nhau như mọi ngày nữa, không khí của đôi bạn này ngượng ngùng vô cùng luôn, chắc chỉ bàn tán là hai người có xích mích thôi nhỉ, chứ không ai biết là bạn học bá Dunk mà mình ngưỡng mộ bị mất lần đầu với bạn thân cũng là một học bá đâu nhỉ.
" Dunk, lát nữa đi ăn trưa với tao không? "
" Hả? À thôi, tao không định ăn trưa đâu "
" Vậy bài vở mày hôm trước tao bảo sẽ chép h-... "
" Cảm ơn, tao không cần đâu, tập trung nghe giảng đi "
Chưa nói được bao nhiêu lại bị cắt ngang và bị tránh mặt nữa rồi, cậu thậm chí lúc nói chuyện với hắn còn không thèm nhìn vào mắt nhau cơ.
Cậu lao vào học mà không ăn trưa, sức khỏe cậu bắt đầu không ổn rồi, cậu gật gù vì đêm qua cố quên đi chuyện mất lần đầu mà ngủ không được, hôm nay lại còn bỏ bữa nữa, bụng thì đói, người thì nóng hết cả lên, sốt mất rồi. Joong nhìn thấy cậu sắp gục đầu xuống bàn thì kề tay vào đở cho cậu, cậu gục xuống tay hắn, ngất luôn rồi. Tay của hắn cảm nhận được sức khỏe cậu không ổn, sờ trán cậu và thấy quá nóng nên cũng hoảng hết cả lên.
" Này, mày còn sống không đấy? "
Lay người hỏi thăm cậu nhưng không có câu trả lời nên hắn báo cáo với giáo viên, mang cậu xuống phòng y tế để giáo viên y tế dán cho miếng hạ sốt, rồi hắn phóng đi mua cho cậu một phần cơm nhỏ với khá đầy đủ dinh dưỡng và một hộp sữa, làm đến như này không biết có hết dỗi không.
Lờ mờ tỉnh dậy, nghe thấy mùi thuốc của phòng y tế thì cậu có chút hoang mang, quay qua thì thấy Joong đang ngồi ngủ ngay ở kế bên, cậu lại càng hoang mang hơn.
" Dậy rồi thì ăn uống đi, xong thì uống thuốc cho nhanh đở để còn có sức làm bài tập nhóm giáo viên giao nữa! "
Dunk giật mình. Hắn có ngủ quên vì ngồi trông cậu thật nhưng mà đã dậy từ lúc nãy rồi, chỉ là thấy cậu cũng dần tỉnh nên giả vờ ngủ tiếp để xem biểu cảm cậu như nào thôi, ai ngờ lại là thứ biểu cảm hoang mang chứ không có gì hơn.
" Bài tập nhóm gì? "
Dunk vẫn cố tránh mặt nhưng chuyện học hành thì cậu không thể lơ là được.
" Cô vừa giao cho lúc nãy, vẫn như mọi khi thì tao với mày là một cặp "
" Hừmmm... "
Joong bĩu môi nhìn cậu như đang chờ điều gì đó, là gì nhỉ?
" Mày không thấy biết ơn tao à, tao đã rất vất vả đ-... "
" Cảm ơn vì phần ăn! Nội dung bài tập là gì? "
Bế ngoài cố né tránh vậy thôi chứ trong nội tâm cậu đang rối tung cả lên đấy, hàng tá câu hỏi cứ vang trong đầu cậu về việc hắn đã thật sự ngồi trông mình ngủ sao, đã thật sự lo lắng cho mình đến thế sao, thế này còn được gọi là bạn thân không vậy trời?
Reng reng
" Nhanh thật, về thôi!
" Bài tập hôm nay... ở đâu? "
" Quán cafe gần công viên lúc trước, giờ như cũ"
Vừa nói xong cậu đã đứng dậy chuẩn bị đi về, hắn lại hỏi thăm cậu đi có nổi không nhưng cậu chỉ im lặng thôi. Không khí lại trở nên ngộp ngạt rồi.
" Tao thích mày! Đừng lơ tao nữa mà"
" Hả?! "
Cậu khựng lại, mặt cậu đỏ bừng cả lên, hắn thì vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào cậu càng khiến cậu bối rối hơn.
Xoạch
" Dunk, cậu đã đở hơn chưa? "
Giọng nói cất lên phá tan bầu không khí ngượng ngùng giữa cả hai, sau khi bức màn được vạch ra. Vài cô bạn vây quanh lấy Dunk tỏ ra vẻ lo lắng và hỏi thăm cậu rất nhiều, họ đem cả bánh và sữa cho cậu nữa này, giờ thì cậu có phần ăn bù cho bữa trưa và bữa tối luôn rồi ấy.
Cậu không thoát ra được khỏi những cô bạn ấy, Joong nhìn ngứa mắt nên cũng phải lên tiếng:
" Dunk, vừa nãy mày nhờ tao dìu đi nhỉ, mày đã xong chưa? "
Cậu không muốn nhờ hắn nhưng cũng đành phối hợp theo, mấy cô bạn đang vây quanh nghe vậy cũng tranh thủ gửi thăm vài lời cuối cùng rồi rời đi với vẻ khá nuối tiếc. Bây giờ căn phòng lại im ắng như lúc nãy.
" À ừm... Cảm ơn! Tao về đây... "
" Mày chưa trả lời tao mà..? "
" Trả lời gì? "
" ... Mày tự về nổi không? "
Ngu thật, hỏi cái gì vậy trời.
Đi cùng đường ra đến cổng, cả hai có liếc nhau một cái nhưng rồi lại thôi, chẳng lời tạm biệt nào rẽ ra hai phía mà đi.
" Con về rồi ạ! "
" Về rồi đấy à, hôm nay có gì vui không nhóc con? "
Mọi khi thì cậu vẫn sẽ trả lời câu hỏi này của mẹ một cách vui vẻ và đương nhiên là chẳng ngại ngùng gì kể hết cho mẹ cậu nghe, cứ như một đứa con nít mẫu giáo hay tiểu học vậy, nhưng cậu thích như vậy, cậu kể với mẹ những chuyện vui đến những chuyện buồn, mẹ luôn đưa ra những lời động viên và lời khuyên tốt nhất cho cậu mà.
Nhưng cái hôm đáng nhớ ấy, cậu đã không về nhà mà chẳng báo trước với mẹ, để tận sáng hôm qua mới về, về nhà lại tránh né câu hỏi này của mẹ. Mẹ cậu không ép cậu phải trả lời, nhưng thấy cậu khác với mọi khi thì có hơi lo lắng thôi, cậu không bao giờ nói dối mẹ nhưng lần này cậu đã làm vậy, cậu nói cậu chỉ qua nhà bạn học bài và vì quên để ý thời gian đã trễ lúc nào không hay, nên đành ở lại mà quên báo trước. Thằng nhóc con này đã làm mẹ lo lắng lắm đấy.
" Thế đem mớ gì về thế con? "
Mẹ cậu thấy cậu im lặng liền đổi câu hỏi khác để cậu không bị khó xử.
" Chỉ là một chút đồ của mấy bạn tặng con thôi ạ! "
" Thích nhỉ, y như bố con, thế nhưng rồi ông ấy đã thuộc về mẹ đấy! "
Mẹ cậu cười đùa khoe khoang về chuyện tình bố mẹ cho con nghe với vẻ tự hào, cậu cũng vô tình nở nụ cười, cậu cũng rất tự hào về ông bố đẹp trai của mình, cũng rất ngưỡng mộ chuyện tình của bố mẹ mình, thực sự là một gia đình hạnh phúc.
" Đủ rồi, lên phòng thay đồ được rồi đó thằng nhóc! "
Vừa nói mẹ cậu vừa véo má cậu đau điếng, nhưng cậu vẫn để cho mẹ mình véo, như một đứa con nít vậy, cậu thích vậy mà.
Hôm nay cậu lại vậy nữa rồi, cậu biết kể cái gì bây giờ, học được một buổi lại lăn xuống phòng y tế nằm một buổi và... chuyện cậu được thằng bạn thân cùng giới giúp đỡ và được nó tỏ tình sao? Cậu vẫn còn sợ lắm, cậu sợ mẹ cậu sẽ không thích điều đó, tâm lý cậu vốn hay nghĩ như vậy mà.
Thay xong bộ đồng phục ra thì cậu ngã lưng xuống giường, cậu không thể nào ngừng nghĩ về Joong, nói sao nhỉ, rằng cậu cũng có tình cảm với hắn, nhưng gia đình, bạn bè, trường lớp, xã hội sẽ nói gì về cái thứ tình cảm giữa hai đứa con trai vác trên mình hàng tá những hy vọng này đây. Những người đã từng rất yêu quý cậu sẽ cảm thấy kinh tởm cậu hả? Những người đã từng áp đặt nhiều hy vọng lên cậu sẽ cảm thấy thất vọng về cậu hả? Cả Joong cũng sẽ bị giống vậy sao? Đúng vậy, nhưng đâu phải ai cũng vậy đâu chứ, cậu lại không nghĩ vậy.
Không hiểu sao, khoé mắt trở nên hà cay đên lạ, giọt nước mắt cậu lăn dài, cậu lại khóc rồi. Vì điều gì?
Liệu cậu và Joong sẽ đối mặt thế nào với thứ cảm xúc cả hai đang dành cho nhau hiện tại đây?
Vô vàng những câu hỏi được đặt ra trong tâm trí cậu, cậu không biết cách trả lời chúng, tầm nhìn bổng trở nên mờ dần, hai mắt cậu nhắm nghiền lại, từ từ chiếm vào giấc ngủ một lần nữa.
Cốc cốc
Cách
" Ôi ngủ rồi à, hôm nay làm gì ở trường mà lại mệt mỏi đến thế không biết, mong nó đừng cố quá sức mình "
Mẹ cậu gõ cửa nhưng không nghe động tĩnh gì nên mở cửa xem thử thì cửa lại chẳng khoá, thấy cậu đã ngủ chỉ biết ngán ngẫm lẩm bẩm lên vài lời khuyên về sức khỏe của cậu rồi rời đi.
Tíc tắc tíc tắc
" Hưm... ! "
Cậu dần hé mở đôi mắt nặng trĩu của mình, ngồi dậy trên giường, cậu chỉ im lặng ngồi đó suy nghĩ gì đó một hồi rồi chồm người qua bắt lấy chiếc điện thoại trên bàn học, một tay thì dụi dụi mắt cố gắng làm rõ tầm nhìn của mình hơn sau giấc ngủ.
" Trời ạ! Mình đã ngủ suốt gần 2 giờ đồng hồ cơ á?!! "
Hôm nay cậu ngủ nhiều thật, trên trường vừa ngủ một giấc dài lại về nhà ngủ tiếp, mọi khi cậu sẽ dành ra thời gian để phụ giúp mẹ công việc nhà, nhưng hôm nay lại để mẹ làm tất.
Cậu ra khỏi giường với dáng vẻ chưa tỉnh táo hoàn toàn, vào nhà vệ sinh một tí, cậu nhìn mình trong gương, hai mắt đã sưng đỏ lên và híp lại đôi phần vì trận khóc lúc nãy. Cố gắng hất những đợt nước lạnh lên mặt để bản thân tỉnh táo hơn.
Ra khỏi nhà vệ sinh mà vẫn còn dư khoảng gần 1 tiếng nữa mới tới giờ hẹn làm bài tập nhóm của cậu và Joong, cậu đi xuống bếp tìm xem mẹ có cần mình giúp gì không.
" Giờ này mới dậy, xuống tìm việc làm đấy phải không? Đang mệt mà giúp được cái gì, cứ nghỉ ngơi cho khỏe dùm mẹ đi ông tướng "
" Thôi, con đã khoẻ rồi mà"
Cậu mỉm cười và vẫn nhõng nhẽo với mẹ mình như ngày bé.
" Thôi nhóc, chẳng còn gì cho con giúp đâu, lo mà giữ gìn sức khỏe dùm mẹ là được rồi "
" Con khoẻ mà, mẹ lo lắng gì chứ "
Vậy là cậu đành đi ngược lên phòng mà chưa giúp được gì, trong thời gian rảnh rỗi này cậu phải làm gì đây. Cảm giác nó trống vắng đến cô độc, cậu chẳng thể làm quen được với những lúc rảnh rỗi như thế này, cứ không có gì làm là cậu lại nghĩ đến Joong. Cậu sẽ đơ người ra để nghĩ về hắn nên cậu không thích khoảng thời gian này chút nào. Thôi thì lao đầu vào xem lại bài vở sáng nay để giết thời gian vậy, chỉ có cách đó thôi.
Tíc tắc tíc tắc
" Hừm...?! Ở đây... là 13,06⁰? Xong rồi... Ưmm... là sinh nhật của nó? Cái đéo gì vậy trời?!! "
Khỉ thật, cậu đã cố để không nghĩ đến hắn bằng việc học, nhưng lại chẳng thể được, cứ như mọi thứ đều muốn cậu nghĩ đến hắn, muốn cậu nghĩ đến câu tỏ tình của hắn.
Vừa nghĩ đến, hai bên má cậu lại ửng đỏ lên như trái cà chua nữa rồi. Cậu cố gắng trấn tĩnh lại đầu óc rồi bật điện thoại lên xem thời gian, còn khoảng 10 phút nữa, bây giờ bắt đầu đi chắc vừa rồi đó. Cậu đứng phăng dậy gom những tài liệu liên quan đến bài tập và chiếc túi bút vào chiếc cặp rồi xuống nhà báo cáo mẹ cậu:
" Con ra quán làm bài tập nhóm mẹ nhé! "
" Ừ! Về trễ hay không về thì gọi báo, mẹ lo đấy nhé thằng quỷ nhỏ! "
" Rõ thưa quỷ mẹ! "
Cậu chạy vụt đi nhưng vẫn kịp trả lời và không thiếu phần trêu chọc ngổ nghịch lại mẹ mình.
Trên đường đến quán, cậu vẫn luôn nghĩ đến hắn, mặt cậu vẫn cứ màu đỏ ửng đấy không nguôi. Người đi đường thấy được thì chắc sẽ nghĩ cậu uống rượu bia cơ đấy.
" Ây, vừa đến à, tao cũng vừa đến, cứ tưởng mày đến trước chứ "
Cậu vừa đến trước quán đã nghe giọng của hắn. Có chút giật mình đấy.
" Ừ ờ vào trong đi! "
Không lòng vòng, cậu kêu hắn vào trong trước rồi mình đi sau. Nhưng hắn tinh ý hơn cậu nghĩ, vừa đẩy cửa ra, hắn đưa tay tỏ ý mời cậu vào trước, hành động này khiến vài người khách ngồi gần đó để ý.
" Này! Hình như thằng đấy là con trai của sếp tao đấy "
" Còn là học sinh à, trông đẹp trai thế "
" Nhìn thằng nhóc đi cùng nó cũng chẳng kém phần đâu kìa "
" Bọn hám sắc, bọn bây để ý nhiêu đó thôi hả?! "
" Chứ còn gì khác nữa? "
" Thằng kia vừa đẩy cửa hộ rồi mời thằng nhóc đi sau vào trước ấy, sao mà như người yêu nhau thế không biết "
Cả đám bọn họ ồ lên đùa giỡn và khen cô gái ấy thật tinh mắt.
Họ chỉ nói nho nhỏ như là muốn chỉ để nhau nghe thấy thôi, nhưng khoảng cách vẫn đủ để cả Joong và Dunk nghe thấy chúng, cậu thì ngại đến nổi vành tai cậu đỏ rang lên, hắn thì chắc là rất hài lòng về những lời bàn tán đó. Giờ thì hắn đi sau cậu, nhìn thấy vành tai cậu thì hắn lại nhẻm miệng cười thầm, vì trông cậu đáng yêu vô cùng.
Lựa được chỗ ngồi, là một góc nhỏ yên tĩnh ít người rất thích hợp với việc học tập hay làm bài. Hắn chờ cậu ngồi vào trước rồi tiến tới ngồi đối diện cậu, nhân viên quán quá đổi quen với hai bạn rồi, xem là khách quen í, chị nhân viên quen thuộc vui vẻ tới hỏi hai bạn nhỏ dùng gì. Nhường cậu chọn trước, Dunk chọn uống một ly cà phê, Joong cũng chọn dùng cà phê giống cậu, khẩu lượng của cả hai khác nhau nhưng chị nhân viên chẳng hỏi gì đã ghi vào giấy và rời đi, chị đã hiểu hai bạn nhỏ này rồi.
Chẳng phải ai làm khách quán này nhiều lần là được vậy đâu, mà là nhân viên quán này rất thích hai bạn đấy, giống như là các mommy ấy.
" Mày đở hơn chưa? "
" Rồi, tập trung vào bài tập đi kìa! "
Buổi hẹn bài tập nhóm hôm nay mang không khí lạ lắm, nó chẳng giống mọi hôm hai người vẫn hay đi, không khí ngượng ngùng chứ gì nữa. Cậu cảm thấy đây giống như một buổi hẹn hò vậy chứ không phải làm bài tập nhóm nữa, chắc hắn cũng thấy vậy.
" Câu này phải dùng công thức này mày nhỉ? "
" Hình như... không phải... để tao xem kĩ lại tí "
Chỉ là trả lời câu hỏi về bài tập vậy thôi thì có gì mà cậu nói với vẻ khó khăn thế nhỉ. Vì tim cậu đang đập loạn cả lên đấy, Joong vừa hỏi vừa chồm người nhìn gần vào mặt cậu, gần đến độ như hai chiếc mũi muốn chạm vào nhau luôn vậy. Bộ định hôn cậu hay gì vậy? Cậu vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh và không lùi lại nên hai người cứ mặt đối mặt nhìn nhau.
Mấy chị nhân viên đằng xa nhìn thấy mà cũng quắn quéo hết cả lên, bổng có một anh nhân viên quên không để ý điều đó mà đem cà phê đến cho hai bạn, hai bạn mới chợt giật mình mà lùi lại. Chẳng lẽ giờ trừ lương anh nhân viên kém tinh tế này quá.
Anh nhân viên mới rời đi thì cậu lại né mặt hắn nữa rồi.
Cậu chỉ ngồi im chăm chú vừa ghi chép vừa lật qua lật lại mấy cuốn tài liệu. Hắn cũng ngồi im, nhưng mà là ngồi ngắm cậu.
" Đẹp quá..! "
" Hả?! "
Cậu ngước lên ngơ ngác nhìn hắn, chỉ là lỡ miệng mà thốt ra sự thật thôi. Lời đã lỡ thốt ra rồi thì hắn cũng không có ý định thu lại, hắn còn muốn cậu biết được hắn đang nhìn cậu say đắm với ánh mắt suy tình như thế nào.
" Tao thấy mày rất đẹp, tao thật sự thích mày, yêu mày lắm đó! "
Cậu ngó nghiêng xung quanh xem có ai không, chẳng có ai đang quá gần hai người thì cậu mới an tâm mà nhìn thẳng vào mắt Joong nói:
" Có thể đó chỉ là sự nhất thời thôi, Joong! Chẳng lẽ mày ở gần ai như vậy cũng là mày thích người ta, yêu người ta hay sao?! "
" Không phải. Mày thì sao? "
Khựng lại vài giây, Dunk cũng lắp bắp trả lời:
" Tao... chưa từng như vậy với ai khác, tao cũng thích mày nhưng..! "
Joong cũng bất ngờ, hắn không tin nổi, đang tự ngẫm rằng có lẽ cậu sẽ là của hắn rồi.
" Không có mày thì tao sẽ không còn ai khác nhưng nếu không có tao thì mày còn có người khác mà "
" Không, sao mày lại nghĩ vậy? "
" Mày thực sự không có gì với tao đâu, mày suy nghĩ kĩ đi Joong... "
Cậu lại khóc rồi, sao hôm nay cậu lại yếu đuối quá vậy nè, trước giờ cậu có dễ khóc vậy đâu. Nhận thấy được những suy nghĩ trong lòng cậu, hắn không nói gì nữa, chỉ lấy tay lau nhẹ đi giọt nước mắt đang chảy dài trên mặt cậu. Cậu không hề tránh né điều đó. Một sự dịu dàng từ tận đáy lòng Joong dành cho cậu tại sao cậu lại né chứ.
Joong " Con về rồi ạ! "
" Về rồi đấy à, hôm nay có gì vui không nhóc con? "
Mọi khi thì cậu vẫn sẽ trả lời câu hỏi này của mẹ một cách vui vẻ và đương nhiên là chẳng ngại ngùng gì kể hết cho mẹ cậu nghe, cứ như một đứa con nít mẫu giáo hay tiểu học vậy, nhưng cậu thích như vậy, cậu kể với mẹ những chuyện vui đến những chuyện buồn, mẹ luôn đưa ra những lời động viên và lời khuyên tốt nhất cho cậu mà.
Nhưng cái hôm đáng nhớ ấy, cậu đã không về nhà mà chẳng báo trước với mẹ, để tận sáng hôm qua mới về, về nhà lại tránh né câu hỏi này của mẹ. Mẹ cậu không ép cậu phải trả lời, nhưng thấy cậu khác với mọi khi thì có hơi lo lắng thôi, cậu không bao giờ nói dối mẹ nhưng lần này cậu đã làm vậy, cậu nói cậu chỉ qua nhà bạn học bài và vì quên để ý thời gian đã trễ lúc nào không hay, nên đành ở lại mà quên báo trước. Thằng nhóc con này đã làm mẹ lo lắng lắm đấy.
" Thế đem mớ gì về thế con? "
Mẹ cậu thấy cậu im lặng liền đổi câu hỏi khác để cậu không bị khó xử.
" Chỉ là một chút đồ của mấy bạn tặng con thôi ạ! "
" Thích nhỉ, y như bố con, thế nhưng rồi ông ấy đã thuộc về mẹ đấy! "
Mẹ cậu cười đùa khoe khoang về chuyện tình bố mẹ cho con nghe với vẻ tự hào, cậu cũng vô tình nở nụ cười, cậu cũng rất tự hào về ông bố đẹp trai của mình, cũng rất ngưỡng mộ chuyện tình của bố mẹ mình, thực sự là một gia đình hạnh phúc.
" Đủ rồi, lên phòng thay đồ được rồi đó thằng nhóc! "
Vừa nói mẹ cậu vừa véo má cậu đau điếng, nhưng cậu vẫn để cho mẹ mình véo, như một đứa con nít vậy, cậu thích vậy mà.
Hôm nay cậu lại vậy nữa rồi, cậu biết kể cái gì bây giờ, học được một buổi lại lăn xuống phòng y tế nằm một buổi và... chuyện cậu được thằng bạn thân cùng giới giúp đỡ và được nó tỏ tình sao? Cậu vẫn còn sợ lắm, cậu sợ mẹ cậu sẽ không thích điều đó, tâm lý cậu vốn hay nghĩ như vậy mà.
Thay xong bộ đồng phục ra thì cậu ngã lưng xuống giường, cậu không thể nào ngừng nghĩ về Joong, nói sao nhỉ, rằng cậu cũng có tình cảm với hắn, nhưng gia đình, bạn bè, trường lớp, xã hội sẽ nói gì về cái thứ tình cảm giữa hai đứa con trai vác trên mình hàng tá những hy vọng này đây. Những người đã từng rất yêu quý cậu sẽ cảm thấy kinh tởm cậu hả? Những người đã từng áp đặt nhiều hy vọng lên cậu sẽ cảm thấy thất vọng về cậu hả? Cả Joong cũng sẽ bị giống vậy sao? Đúng vậy, nhưng đâu phải ai cũng vậy đâu chứ, cậu lại không nghĩ vậy.
Không hiểu sao, khoé mắt trở nên hà cay đên lạ, giọt nước mắt cậu lăn dài, cậu lại khóc rồi. Vì điều gì?
Liệu cậu và Joong sẽ đối mặt thế nào với thứ cảm xúc cả hai đang dành cho nhau hiện tại đây?
Vô vàng những câu hỏi được đặt ra trong tâm trí cậu, cậu không biết cách trả lời chúng, tầm nhìn bổng trở nên mờ dần, hai mắt cậu nhắm nghiền lại, từ từ chiếm vào giấc ngủ một lần nữa.
Cốc cốc
Cách
" Ôi ngủ rồi à, hôm nay làm gì ở trường mà lại mệt mỏi đến thế không biết, mong nó đừng cố quá sức mình "
Mẹ cậu gõ cửa nhưng không nghe động tĩnh gì nên mở cửa xem thử thì cửa lại chẳng khoá, thấy cậu đã ngủ chỉ biết ngán ngẫm lẩm bẩm lên vài lời khuyên về sức khỏe của cậu rồi rời đi.
Tíc tắc tíc tắc
" Hưm... ! "
Cậu dần hé mở đôi mắt nặng trĩu của mình, ngồi dậy trên giường, cậu chỉ im lặng ngồi đó suy nghĩ gì đó một hồi rồi chồm người qua bắt lấy chiếc điện thoại trên bàn học, một tay thì dụi dụi mắt cố gắng làm rõ tầm nhìn của mình hơn sau giấc ngủ.
" Trời ạ! Mình đã ngủ suốt gần 2 giờ đồng hồ cơ á?!! "
Hôm nay cậu ngủ nhiều thật, trên trường vừa ngủ một giấc dài lại về nhà ngủ tiếp, mọi khi cậu sẽ dành ra thời gian để phụ giúp mẹ công việc nhà, nhưng hôm nay lại để mẹ làm tất.
Cậu ra khỏi giường với dáng vẻ chưa tỉnh táo hoàn toàn, vào nhà vệ sinh một tí, cậu nhìn mình trong gương, hai mắt đã sưng đỏ lên và híp lại đôi phần vì trận khóc lúc nãy. Cố gắng hất những đợt nước lạnh lên mặt để bản thân tỉnh táo hơn.
Ra khỏi nhà vệ sinh mà vẫn còn dư khoảng gần 1 tiếng nữa mới tới giờ hẹn làm bài tập nhóm của cậu và Joong, cậu đi xuống bếp tìm xem mẹ có cần mình giúp gì không.
" Giờ này mới dậy, xuống tìm việc làm đấy phải không? Đang mệt mà giúp được cái gì, cứ nghỉ ngơi cho khỏe dùm mẹ đi ông tướng "
" Thôi, con đã khoẻ rồi mà"
Cậu mỉm cười và vẫn nhõng nhẽo với mẹ mình như ngày bé.
" Thôi nhóc, chẳng còn gì cho con giúp đâu, lo mà giữ gìn sức khỏe dùm mẹ là được rồi "
" Con khoẻ mà, mẹ lo lắng gì chứ "
Vậy là cậu đành đi ngược lên phòng mà chưa giúp được gì, trong thời gian rảnh rỗi này cậu phải làm gì đây. Cảm giác nó trống vắng đến cô độc, cậu chẳng thể làm quen được với những lúc rảnh rỗi như thế này, cứ không có gì làm là cậu lại nghĩ đến Joong. Cậu sẽ đơ người ra để nghĩ về hắn nên cậu không thích khoảng thời gian này chút nào. Thôi thì lao đầu vào xem lại bài vở sáng nay để giết thời gian vậy, chỉ có cách đó thôi.
Tíc tắc tíc tắc
" Hừm...?! Ở đây... là 13,06⁰? Xong rồi... Ưmm... là sinh nhật của nó? Cái đéo gì vậy trời?!! "
Khỉ thật, cậu đã cố để không nghĩ đến hắn bằng việc học, nhưng lại chẳng thể được, cứ như mọi thứ đều muốn cậu nghĩ đến hắn, muốn cậu nghĩ đến câu tỏ tình của hắn.
Vừa nghĩ đến, hai bên má cậu lại ửng đỏ lên như trái cà chua nữa rồi. Cậu cố gắng trấn tĩnh lại đầu óc rồi bật điện thoại lên xem thời gian, còn khoảng 10 phút nữa, bây giờ bắt đầu đi chắc vừa rồi đó. Cậu đứng phăng dậy gom những tài liệu liên quan đến bài tập và chiếc túi bút vào chiếc cặp rồi xuống nhà báo cáo mẹ cậu:
" Con ra quán làm bài tập nhóm mẹ nhé! "
" Ừ! Về trễ hay không về thì gọi báo, mẹ lo đấy nhé thằng quỷ nhỏ! "
" Rõ thưa quỷ mẹ! "
Cậu chạy vụt đi nhưng vẫn kịp trả lời và không thiếu phần trêu chọc ngổ nghịch lại mẹ mình.
Trên đường đến quán, cậu vẫn luôn nghĩ đến hắn, mặt cậu vẫn cứ màu đỏ ửng đấy không nguôi. Người đi đường thấy được thì chắc sẽ nghĩ cậu uống rượu bia cơ đấy.
" Ây, vừa đến à, tao cũng vừa đến, cứ tưởng mày đến trước chứ "
Cậu vừa đến trước quán đã nghe giọng của hắn. Có chút giật mình đấy.
" Ừ ờ vào trong đi! "
Không lòng vòng, cậu kêu hắn vào trong trước rồi mình đi sau. Nhưng hắn tinh ý hơn cậu nghĩ, vừa đẩy cửa ra, hắn đưa tay tỏ ý mời cậu vào trước, hành động này khiến vài người khách ngồi gần đó để ý.
" Này! Hình như thằng đấy là con trai của sếp tao đấy "
" Còn là học sinh à, trông đẹp trai thế "
" Nhìn thằng nhóc đi cùng nó cũng chẳng kém phần đâu kìa "
" Bọn hám sắc, bọn bây để ý nhiêu đó thôi hả?! "
" Chứ còn gì khác nữa? "
" Thằng kia vừa đẩy cửa hộ rồi mời thằng nhóc đi sau vào trước ấy, sao mà như người yêu nhau thế không biết "
Cả đám bọn họ ồ lên đùa giỡn và khen cô gái ấy thật tinh mắt.
Họ chỉ nói nho nhỏ như là muốn chỉ để nhau nghe thấy thôi, nhưng khoảng cách vẫn đủ để cả Joong và Dunk nghe thấy chúng, cậu thì ngại đến nổi vành tai cậu đỏ rang lên, hắn thì chắc là rất hài lòng về những lời bàn tán đó. Giờ thì hắn đi sau cậu, nhìn thấy vành tai cậu thì hắn lại nhẻm miệng cười thầm, vì trông cậu đáng yêu vô cùng.
Lựa được chỗ ngồi, là một góc nhỏ yên tĩnh ít người rất thích hợp với việc học tập hay làm bài. Hắn chờ cậu ngồi vào trước rồi tiến tới ngồi đối diện cậu, nhân viên quán quá đổi quen với hai bạn rồi, xem là khách quen í, chị nhân viên quen thuộc vui vẻ tới hỏi hai bạn nhỏ dùng gì. Nhường cậu chọn trước, Dunk chọn uống một ly cà phê, Joong cũng chọn dùng cà phê giống cậu, khẩu lượng của cả hai khác nhau nhưng chị nhân viên chẳng hỏi gì đã ghi vào giấy và rời đi, chị đã hiểu hai bạn nhỏ này rồi.
Chẳng phải ai làm khách quán này nhiều lần là được vậy đâu, mà là nhân viên quán này rất thích hai bạn đấy, giống như là các mommy ấy.
" Mày đở hơn chưa? "
" Rồi, tập trung vào bài tập đi kìa! "
Buổi hẹn bài tập nhóm hôm nay mang không khí lạ lắm, nó chẳng giống mọi hôm hai người vẫn hay đi, không khí ngượng ngùng chứ gì nữa. Cậu cảm thấy đây giống như một buổi hẹn hò vậy chứ không phải làm bài tập nhóm nữa, chắc hắn cũng thấy vậy.
" Câu này phải dùng công thức này mày nhỉ? "
" Hình như... không phải... để tao xem kĩ lại tí "
Chỉ là trả lời câu hỏi về bài tập vậy thôi thì có gì mà cậu nói với vẻ khó khăn thế nhỉ. Vì tim cậu đang đập loạn cả lên đấy, Joong vừa hỏi vừa chồm người nhìn gần vào mặt cậu, gần đến độ như hai chiếc mũi muốn chạm vào nhau luôn vậy. Bộ định hôn cậu hay gì vậy? Cậu vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh và không lùi lại nên hai người cứ mặt đối mặt nhìn nhau.
Mấy chị nhân viên đằng xa nhìn thấy mà cũng quắn quéo hết cả lên, bổng có một anh nhân viên quên không để ý điều đó mà đem cà phê đến cho hai bạn, hai bạn mới chợt giật mình mà lùi lại. Chẳng lẽ giờ trừ lương anh nhân viên kém tinh tế này quá.
Anh nhân viên mới rời đi thì cậu lại né mặt hắn nữa rồi.
Cậu chỉ ngồi im chăm chú vừa ghi chép vừa lật qua lật lại mấy cuốn tài liệu. Hắn cũng ngồi im, nhưng mà là ngồi ngắm cậu.
" Đẹp quá..! "
" Hả?! "
Cậu ngước lên ngơ ngác nhìn hắn, chỉ là lỡ miệng mà thốt ra sự thật thôi. Lời đã lỡ thốt ra rồi thì hắn cũng không có ý định thu lại, hắn còn muốn cậu biết được hắn đang nhìn cậu say đắm với ánh mắt suy tình như thế nào.
" Tao thấy mày rất đẹp, tao thật sự thích mày, yêu mày lắm đó! "
Cậu ngó nghiêng xung quanh xem có ai không, chẳng có ai đang quá gần hai người thì cậu mới an tâm mà nhìn thẳng vào mắt Joong nói:
" Có thể đó chỉ là sự nhất thời thôi, Joong! Chẳng lẽ mày ở gần ai như vậy cũng là mày thích người ta, yêu người ta hay sao?! "
" Không phải. Mày thì sao? "
Khựng lại vài giây, Dunk cũng lắp bắp trả lời:
" Tao... chưa từng như vậy với ai khác, tao cũng thích mày nhưng..! "
Joong cũng bất ngờ, hắn không tin nổi, đang tự ngẫm rằng có lẽ cậu sẽ là của hắn rồi.
" Không có mày thì tao sẽ không còn ai khác nhưng nếu không có tao thì mày còn có người khác mà "
" Không, sao mày lại nghĩ vậy? "
" Mày thực sự không có gì với tao đâu, mày suy nghĩ kĩ đi Joong... "
Cậu lại khóc rồi, sao hôm nay cậu lại yếu đuối quá vậy nè, trước giờ cậu có dễ khóc vậy đâu. Nhận thấy được những suy nghĩ trong lòng cậu, hắn không nói gì nữa, chỉ lấy tay lau nhẹ đi giọt nước mắt đang chảy dài trên mặt cậu. Cậu không hề tránh né điều đó. Một sự dịu dàng từ tận đáy lòng Joong dành cho cậu tại sao cậu lại né chứ.
Joong kéo tay cậu ra một chỗ khác...kéo tay cậu ra một chỗ khác...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com