Chưa đặt tiêu đề 38
Chương 38
Đây là lần đầu tiên Điền Chính Quốc đi ra khỏi căn phòng ngủ rộng rãi lại nhỏ hẹp này sau nhiều ngày như vậy. Cậu không ngờ ngoài phòng ngủ là một căn phòng ngủ chính khác còn lớn hơn phòng bên trong, tiếp theo là phòng để quần áo.
Rõ ràng, đây là phòng ngủ của Kim Thái Hanh.
Cậu thì thật ra không ngờ người này sẽ sắp xếp mình gần như vậy, nếu cậu không nhớ sai, thì từng gặp được giữa hai gian phòng có cửa thông nhau đó là phòng vợ chồng đúng không?
Điền Chính Quốc không ngờ Kim Thái Hanh cảnh giác với cậu như vậy, cho dù không thể thoát khỏi cũng muốn đặt dưới mí mắt mới yên tâm.
Nhưng đổi chỗ tự hỏi, cậu cũng sẽ đặt người dưới mí mắt, tiện nắm giữ các loại hướng đi của sự việc.
Từ cửa ẩn hình đi ra ngoài, liền đến bên ngoài.
Điền Chính Quốc quay đầu lại liếc nhìn, cửa phòng ngủ chính vừa đóng liền hòa làm một thể với vách tường, không có người hiểu biết trước tuyệt đối không mở được cửa phòng ngủ chính.
Hai người ngồi đối diện, Điền Chính Quốc đói bụng, cầm đũa lên ăn ngay.
Kim Thái Hanh nhìn cậu một cái: "Ăn chậm một chút."
Điền Chính Quốc chậm một chút, nhưng rất nhanh lại nghĩ tôi tại sao phải nghe anh ta.
"Còn không phải anh để em đói bụng quá." Điền Chính Quốc tận dụng mọi thứ đổ lỗi lên đầu Kim Thái Hanh, mà Kim Thái Hanh thế nhưng cũng gật đầu đồng ý.
Khiến cho Điền Chính Quốc cả người không được tự nhiên.
Lạ, thật lạ!
Điền Chính Quốc: "Anh không ăn à? À, em biết rồi, anh không tiện đúng không, nhưng anh chỉ lộ miệng ra, không tháo xuống không phải được rồi sao?"
Điền Chính Quốc lẩm bẩm: "Em ăn một mình cũng chán quá."
Kim Thái Hanh còn có thể nói gì đâu, mũ trùm đầu được gấp lên đến vị trí nhân trung, anh vốn dĩ đã trắng, cổ và cằm lúc này dưới một bộ đen phụ trợ trong trắng nõn lộ ra sự gợi cảm nhàn nhạt, môi mỏng hơi đỏ lại cảm giác cấm dục mười phần, lúc nhai nuốt đồ ăn gò má lạnh lùng sẽ hơi phồng lên.
Điền Chính Quốc thỏa mãn cười: "Như vậy mới đúng chứ, em một mình ăn cơm cũng không vui chút nào."
Sau khi ăn xong, Điền Chính Quốc chủ động đi theo bên cạnh Kim Thái Hanh, thu dọn cơm thừa canh cặn, Kim Thái Hanh đi đâu cậu liền đi đó, nghiễm nhiên biến thành cái đuôi nhỏ của Kim Thái Hanh.
Chỉ là lúc Kim Thái Hanh ra ngoài, Điền Chính Quốc chủ động ngừng lại ở cửa, Kim Thái Hanh không nói, cậu muốn nói lại thôi, thôi nói lại muốn, rốt cuộc vào lúc Kim Thái Hanh mở cửa muốn đi ra ngoài, mới nắm chặt nắm tay lấy hết can đảm: "Em không cần về phòng ạ?"
Cậu thật sự rất hoang mang, mày cũng sắp nhăn thành nếp gấp trên bánh bao, trừ nó ra còn có loại bất an bé nhỏ, ngón tay không ngừng xoa bóp mu bàn tay lòng bàn tay.
Kim Thái Hanh dừng lại: "Tùy cậu đi đâu cũng được."
Dừng một chút, Kim Thái Hanh nói: "Cậu có thể ở đây xem tivi, mệt thì về phòng nghỉ ngơi."
^
Buổi chiều còn bận hơn buổi sáng, trừ tài liệu mãi mãi cũng xem không xong, gần đây còn có một dự án mới sắp ra mắt, Kim Thái Hanh tuy không cần nhìn chằm chằm cả quá trình, nhưng anh muốn kiểm soát phương hướng chung, mỗi một phân đoạn đều không thể mắc lỗi, chờ rốt cuộc xác định xong mỗi một chi tiết với người phụ trách, thời gian đã qua hơn hai tiếng.
Không biết Điền Chính Quốc hiện tại đang làm gì, là đang thăm dò hay rúc trên sofa xem tivi?
Kim Thái Hanh ý nghĩ vừa động, trên tay tạm thời được chút rảnh, bèn mở ra theo dõi nhìn.
Này vừa nhìn, mày liền hơi nhíu lại.
Hôm nay anh mới vừa lắp đặt theo dõi hết mỗi một góc trong nhà, có thể kiểm soát rõ ràng mọi ngóc ngách trong nhà.
Trong phòng khách trống rỗng, cũng không có thiếu niên rúc trên sofa xem tivi như anh nghĩ, trên ban công cũng không ai, trên ghế bập bênh mà anh cố ý kêu người mua cũng trống không.
Kim Thái Hanh ngồi ngay ngắn, không ngừng chuyển đổi mỗi một theo dõi.
Phòng sách không có, nhà ăn không có, phòng tập thể thao, hành lang, phòng phim nhạc gia đình vân vân, mọi nơi anh đều xem qua, cũng không phát hiện dấu vết của thiếu niên.
Chẳng lẽ cậu đi ra ngoài?
Không đúng, không có vân tay mật khẩu cậu thậm chí cũng không ra được cửa.
Kim Thái Hanh bỗng nhiên nghĩ đến một chỗ, lập tức chuyển theo dõi đến phòng ngủ của Điền Chính Quốc, nơi khác đều không có, cậu hẳn ở đây mới đúng.
Nhưng Kim Thái Hanh lại lần nữa kinh ngạc.
Trong phòng vẫn là dáng vẻ lúc đi ra ngoài vào buổi sáng, một chút thay đổi cũng không có, bây giờ cậu đến tột cùng đi đâu?
Kim Thái Hanh lùi lại theo dõi đến thời gian mình rời đi, lúc này Điền Chính Quốc còn đứng ở cửa, đứng ngây tại chỗ hơn mười phút, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn bốn phía với biểu cảm có hơi hoảng loạn, xoay người hoảng không chọn đường hướng về phòng ngủ, trên đường còn vì tốc độ quá nhanh bị dép lê vướng ngã ngã một cái, nhưng nhanh chóng bò dậy kiên định hướng về phòng ngủ.
Lúc sau thì vẫn luôn không ra ngoài.
Rõ ràng ở ngay bên trong, nhưng trong phòng ngủ lại không có bóng dáng của cậu.
Kim Thái Hanh chợt nâng tay che bên môi, ánh mắt anh hơi lập loè.
Đến nay chỉ có phòng của Kim Thái Hanh không lắp theo dõi, Điền Chính Quốc hẳn ở bên trong.
Sự nóng nảy vì không tìm thấy người trong lòng Kim Thái Hanh tiêu tán chút, anh tiếp tục công việc, trợ lý ôm một tá văn kiện thật dày tiến vào, tất cả đều là văn kiện Kim Thái Hanh phải trả lời ngay trong vòng hôm nay.
Kim Thái Hanh: "Để đó đi."
Trợ lý ôm một đống lớn văn kiện đã xử lý vào buổi sáng, nói: "Đúng rồi sếp Kim, những thứ nam sinh trẻ tuổi thích mà trước đó ngài bảo tôi chuẩn bị đến rồi, trễ chút tôi đưa qua cho ngài."
Kim Thái Hanh dừng một chút, hôm nay anh lên mạng tra xét chứng bệnh tương tự với Điền Chính Quốc phải làm thế nào khỏi hẳn.
Triệu chứng ỷ lại với người khác này, là bởi vì trường kỳ coi người khác thành trụ cột trong cuộc sống.
Tuy rằng Điền Chính Quốc không tính là trường kỳ, nhưng Kim Thái Hanh suy đoán hẳn là sau khi bị giam cầm và sợ hãi, lại đè Điền Chính Quốc đã xảy ra chuyện thân mật vào đêm anh trúng thuốc, phá vỡ phòng ngự trong lòng cậu.
Anh hẳn là đối tượng thân mật đầu tiên của Điền Chính Quốc, lần đầu tiên luôn không giống người thường, hơn nữa đồ ăn gì đó cũng đều do Kim Thái Hanh kiểm soát toàn bộ, cho nên Điền Chính Quốc sẽ sinh ra sự dựa dẫm quá độ với anh dường như cũng là chuyện thường tình.
Nhưng đây là bệnh trạng, không đúng.
Kim Thái Hanh tra xét tư liệu, đầu tiên có thể cổ vũ người bệnh đi vào một hoàn cảnh khá lớn trước, hoàn cảnh chật hẹp luôn sẽ khiến người ta hậm hực, ra thế giới bên ngoài nhiễm ánh mặt trời và hơi người có thể khiến người khôi phục sức sống.
Cho nên khi trợ lý nói đến, anh vốn đang quyết định chờ lúc mình tan làm về nhà rồi đưa qua đó cùng, nhưng hiện tại ý nghĩ lại thay đổi một chút.
Bởi vì muốn khiến Điền Chính Quốc chuyển biến tốt đẹp, thì cần phải phá vỡ vòng tròn của cậu, vừa vặn có thể lợi dụng chuyện này.
Lúc này Điền Chính Quốc đang đứng trong phòng để quần áo của Kim Thái Hanh.
Phòng để quần áo ánh đèn sáng bừng.
"Thật chói thật là đẹp!" Điền Chính Quốc thốt ra tiếng tán thưởng.
[Ký chủ, anh đời trước không phải đã kiếm được số tiền mà người thường cả đời cũng không kiếm được à? Sao còn tham tiền thế?]
Lúc này Điền Chính Quốc đang giơ cao tay, trên hai cánh tay trái phải của cậu, mỗi cánh tay đều đeo tám chín chiếc đồng hồ giá trị xa xỉ.
"Ai sẽ chê tiền nhiều chứ? Hơn nữa tao đời này mới chỉ có năm triệu."
Điền Chính Quốc đắm chìm trong ánh sáng của tiền tài, khựng lại: "Chậc chậc, nếu không phải quý bà Điền hữu nghị hiến dâng, tao ngay cả mấy triệu cũng không có, hãy cho chúng ta cảm ơn bà ta nào!"
Nói xong, lo tự mình vỗ tay.
Thật chói, thật là đẹp mắt!
Tự mình kiếm tiền quá mệt mỏi, chờ cậu thu phục Kim Thái Hanh, những thứ này sẽ đều là của cậu ha ha ha ha!
Điền Chính Quốc lúc này cười như ác ma nhỏ mới bò ra từ trong địa ngục, đôi mắt còn lóng lánh hơn cả tinh thể kim cương dưới ánh mặt trời.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng tông cửa rầm rầm rầm.
Điền Chính Quốc miễn cưỡng đặt đồng hồ lại, tận lực bảo đảm trở lại nguyên chỗ, sau đó đẩy cửa ra, dưới chân cộp một phát đụng phải một thứ.
Điền Chính Quốc cúi đầu.
Là một robot quét rác.
Robot quét rác dường như nhận được mệnh lệnh, sau khi cậu ra ngoài, thì lo tự mình chạy sang bên kia để làm việc, đang lúc Điền Chính Quốc không hiểu ra sao, điện thoại trong nhà vang lên.
'Hửm? Đều thời đại nào rồi? Tên đàn ông này thế mà còn lắp loại điện thoại này?'
Điền Chính Quốc phỉ nhổ trong lòng, tìm một vòng trong phòng khách, rốt cuộc tìm được máy bàn luôn đang réo vang trên bàn tròn nhỏ sau sofa gần ban công.
Cậu tận chức tận trách sắm vai một người sợ xã hội, biểu cảm rối rắm, tay vươn lại rụt về, sau khi lặp lại vài lần, nắm tay cổ vũ cố lên cho mình, mới cầm lấy ống nghe.
"Alo?"
Giọng nói chần chờ sợ hãi của thiếu niên truyền ra từ ống nghe, theo dõi ngay tại góc tường trên đầu cậu, Kim Thái Hanh không bỏ lỡ màn biểu diễn vừa rồi của cậu, trong lòng thế mà cảm thấy nhẹ nhàng đôi chút.
Khó trách nhiều người thích lắp camera giám sát cho vật cưng trong nhà như vậy...
Kim Thái Hanh lên tiếng: "Là tôi."
Anh phóng to theo dõi, nhìn thấy rõ sợ hãi trên mặt thiếu niên biến mất, bả vai căng chặt cũng thả lỏng lại.
Kim Thái Hanh trong lòng mềm nhũn, khụ vài tiếng, nói: "Đồ tôi mua mấy hôm trước đến rồi, chuyển phát nhanh hiện đang sắp giao đến cửa, chờ lát cậu giúp tôi mở cửa được chứ?"
Điền Chính Quốc xoay dây điện thoại, nhất thời không trả lời, Kim Thái Hanh cũng không thúc giục cậu, vài phút sau, anh nhận được một đáp án khẳng định.
Cúp máy, Kim Thái Hanh dặn dò trợ lý: "Cậu đưa đồ qua ngay bây giờ đi, trong nhà có người sẽ mở cửa cho cậu, cậu ấy là em trai của một người bạn tôi, lá gan khá nhỏ, cậu cẩn thận chút."
Trợ lý trong lòng sóng gió mãnh liệt, trên mặt lại không gợn sóng.
Lăn lộn trong xã hội nhiều năm như vậy, anh ấy đã sớm luyện được một bộ kỹ năng trong ngoài không đồng nhất.
Tuy trong lòng rất tò mò về người em trai kia, nhưng mặt ngoài vẫn một bộ dáng vẻ drama của ông chủ không liên quan đến tôi.
Kim Thái Hanh: "Làm xong những việc này cậu có thể tan làm trước."
"Vâng, sếp Kim!" Trợ lý cười híp mắt.
Vốn dĩ chỉ có một phần tò mò, lập tức biến thành mười phần.
Nhưng làm trợ lý đặc biệt, anh ấy có tu dưỡng nghề nghiệp chuyên nghiệp, cho dù trong lòng có tò mò thế nào anh ấy cũng sẽ không có chút nào vượt rào.
Dù sao chỗ sâu trong nửa giới nhà giàu, có thể nghe được rất nhiều drama không ai biết mà người bình thường đều nghe không được, anh ấy với tư cách trợ lý đặc biệt của Tập đoàn Kim thị, ngay cả chút nhẫn nại này cũng không có, lại làm sao làm được đến vị trí lương cả triệu một năm này?
^
[Ký chủ, nam chính nghĩ thế nào vậy? Anh ấy cứ vậy yên tâm để anh tiếp xúc người ngoài?]
Hệ thống không hiểu, bộ nam chính không sợ ký chủ trực tiếp cầu cứu với người ta, báo cảnh sát luôn hả?
Điền Chính Quốc lúc này đang loanh quanh trong phòng khách, thường thường nhìn về phía cửa chính, ánh mắt có chút hoảng loạn.
"Vậy đương nhiên là anh ta đã bị kỹ thuật diễn của tao khuất phục!"
Điền Chính Quốc thiệt tình cảm thấy giới giải trí nợ cậu một tượng người vàng nhỏ.
Đinh!
Chuông cửa vang lên.
Điền Chính Quốc bỗng chốc rụt vai, đôi tay nắm trước ngực, như đột nhiên đã chịu kinh sợ.
Kim Thái Hanh vừa xem văn kiện, vừa xem theo dõi.
Anh nhìn thấy, thiếu niên tiến lên một bước, lui về sau hai bước, khi đang do dự, chuông cửa lại vang lên vài lần, cậu cọ xát đến cạnh cửa như rùa đen, qua khoảng vài phút, rốt cuộc lấy hết can đảm.
"Là ai vậy?"
Ngoài cửa, trợ lý còn tưởng rằng mình không đợi được cửa mở, mới vừa cho rằng em trai không nghe thấy, thì nghe được giọng nói này.
Trẻ trung trong trẻo, nghe kỹ còn có hơi run.
Trợ lý vội vàng trả lời: "Tôi tới để giao đồ! Làm phiền mở cửa một chút, cảm ơn."
Lại đợi một hồi lâu, khi nụ cười trên mặt trợ lý sắp cứng đờ, cửa cạch một tiếng mở ra.
Trợ lý đợi một lúc: "..."
Hửm?
Anh ấy đẩy cửa ra, một bóng dáng vừa vặn chạy vào hành lang.
Trốn đi rồi?
Trợ lý sờ mặt.
Anh ấy tuy rằng không yêu nghiệt như Kim Thái Hanh, nhưng cũng là một chàng trai đẹp trai mà.
Sao làm đến mức anh, như quái vật thế.
Thôi, vẫn nhanh chóng đưa đồ vào, anh ấy còn có thể tan làm sớm một chút đi hẹn hò với bạn gái.
Mười phút sau, trợ lý rời đi.
Kim Thái Hanh nhíu mày suốt quá trình.
Kế hoạch muốn cho Điền Chính Quốc tiếp xúc một chút với người ngoài của anh trực tiếp chết non.
Nếu có mình đi cùng, có lẽ sẽ thoải mái hơn chút.
Vẫn phải từ từ tiến.
Kim Thái Hanh trong lòng buông lỏng, nghiêm túc tìm đọc văn kiện, thường thường xem theo dõi một cái.
Ừm, thiếu niên ra ngoài, về lại phòng khách, nhưng cậu chỉ tò mò liếc nhìn đồ vật trong phòng khách, rồi dựa nghiêng trên sofa, bắt đầu xem tivi.
Kim Thái Hanh: "?"
Không thích?
Anh hình như lại mắc phải sai lầm tương tự, không hỏi Điền Chính Quốc thích gì.
Mấy ngày hôm trước anh đã đẩy hết việc xã giao, tối hôm nay có một tiệc rượu, thật sự không thể từ chối, Kim Thái Hanh trước gọi điện thoại cho Điền Chính Quốc thông báo một tiếng, lại đặt đồ ăn bếp riêng giao tới cửa, dặn dò mấy trăm lần bảo cậu ăn thật ngon.
Điền Chính Quốc đồng ý được được, nhưng chờ khi Kim Thái Hanh buổi tối xã giao về nhà, đồ ăn ngay cả đóng gói cũng chưa gỡ, Kim Thái Hanh đẩy cửa đi vào, đứng ở cửa liếc thấy Điền Chính Quốc đã kẹp chặt chăn ngủ, anh ngừng lại, lẳng lặng đóng cửa lại.
Tẩy đi mùi rượu, thay áo ngủ, mười một giờ Kim Thái Hanh tắt đi đèn đầu giường, dưới cảm giác say ăn mòn, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Bầu trời mây đen chồng chất, rắn bạc xuyên qua, ầm ầm ầm, đinh tai nhức óc.
Những giọt mưa to lộp bộp nện lên kính, từng con rắn nước thon dài uốn lượn xuống.
Điền Chính Quốc bị tiếng sấm đánh thức, lúc này ngoài cửa sổ đang đổ mưa to tầm tã, có thế lũ lụt chìm thành.
Cậu nhớ tới ký ức không tốt, bực bội túm tóc, trong ánh mắt sóng gió mãnh liệt.
Hệ thống giám sát trước nay chưa từng tuột xích.
[Giám sát ký chủ chưa hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày, hình phạt tiếp theo: Ngủ chung với Kim Thái Hanh. Thời gian hoàn thành nhiệm vụ: 24 tiếng.]
Điền Chính Quốc đã sớm biết hệ thống giám sát có bệnh, hiện tại vẫn không nhịn được thăm hỏi cả nhà thống của nó.
Nói là 24 giờ, thực tế thời gian chỉ có mấy tiếng tiếp theo.
Điền Chính Quốc vẫn chưa muốn nhanh như vậy khiến cho Kim Thái Hanh lộ tẩy, cậu nhìn thấy thứ gì, đột nhiên có chủ ý.
Người đàn ông nằm thẳng trên giường lớn, một tay duỗi theo người, một tay tùy ý đặt trên bụng.
Giường lớn lõm xuống, sột sột soạt soạt, một bóng người mảnh khảnh chống cánh tay, chậm rì rì chui vào ổ chăn.
Trong lúc ngủ mơ, Kim Thái Hanh dường như cảm giác được có người đến gần, duỗi tay bản năng cuốn vào trong lòng, cằm tì l*n đ*nh đầu mềm mại, mùi hương hoa lan Nam Phi thoang thoảng nơi chóp mũi chui vào xoang mũi.
Kim Thái Hanh giữa mày nhíu thành một cụm.
Kim Thái Hanh ngủ không chết đến vậy, không đến mức trên giường nhiều một người vẫn không tỉnh.
Anh gần như lập tức ngồi bật dậy như đạn bắn, tia chớp xé toạc mây đen, ánh sáng trắng hiện ra.
Kim Thái Hanh nhìn thấy thiếu niên nằm ngay tại bên người, trên mắt che mũ trùm đầu.
Nhịp tim mất quy luật dần dần khôi phục, Kim Thái Hanh nói: "Cậu làm gì đấy?"
"Trời mưa, em có thể ngủ cùng với anh không?"
Điền Chính Quốc ngẩng đầu lên, Kim Thái Hanh trước đó không đặc biệt chú ý, hiện tại lại phát hiện mặt cậu rất trắng, môi rất hồng, hầu kết trên cổ nhỏ xinh đáng yêu.
Hầu kết Kim Thái Hanh lăn xuống, anh vốn dĩ đã muốn giải trừ sự ỷ lại của Điền Chính Quốc với anh, sao có thể đồng ý với cậu.
"Không được."
Kim Thái Hanh cảm thấy giọng điệu của mình quá cứng rắn, giải thích: "Tôi không có thói quen ngủ chung với người khác."
"Em cũng không có." Điền Chính Quốc nhỏ giọng nói.
Kim Thái Hanh: "Vậy..."
Điền Chính Quốc lẩm bẩm nói: "Nhưng mà em muốn ngủ chung với anh."
Kim Thái Hanh mềm lòng một thoáng, rất nhanh cứng rắn lại: "Không được."
Anh nắm tay cậu, dẫn đường cậu tiến vào phòng ngủ, ấn thiếu niên lên giường, Kim Thái Hanh xoay người muốn đi thì quần áo bị giữ chặt.
Điền Chính Quốc tủi thân nói: "Em không ngủ được."
Người bình thường đều cảm thấy ngày mưa là thời tiết đi vào giấc ngủ tốt nhất, thiếu niên lại nói không ngủ được. Kim Thái Hanh gần như ngay lập tức đoán được, thiếu niên trước đây chắc chắn có trải nghiệm không tốt trong ngày mưa.
Trong không khí là sự im lặng khiến người ta khó thở, sau khi Điền Chính Quốc rút tay về, Kim Thái Hanh thở dài càng như thỏa hiệp.
"Cậu chờ một chút."
Kim Thái Hanh rời đi, không bao lâu cầm iPad tiến vào, mà trong lúc này Điền Chính Quốc đều ngoan ngoãn bịt mắt.
Ngoan đến mức khiến người ta không nhịn được muốn bắt nạt cậu.
"Đây là một đêm trời mưa, thỏ con rời khỏi nhà nhảy nhót đi tìm bà ngoại..."
Giọng nói trầm thấp như bùa thôi miên, chui vào tai Điền Chính Quốc.
'Hửm? Anh ta có ý gì?'
Điền Chính Quốc nổi giận một chút: 'Anh ta đây là coi tao là con nít ba tuổi à?'
Còn kể chuyện kể trước khi ngủ cho cậu!
Kim Thái Hanh đây là muốn làm ba cậu thật à!
Phì! Nghĩ đẹp lắm!
"Ưm zzzZZZ."
Lời nói là vậy, Điền Chính Quốc lại rất nhanh đã ngủ rồi, sau khi ngủ, cậu bất tri bất giác chuyển hướng về phía Kim Thái Hanh.
Hệ thống: Ký chủ này miệng thật cứng!
Trời sập xuống đã có miệng của ký chủ chống!
Kim Thái Hanh kể xong kết cục của câu chuyện, Điền Chính Quốc ngủ rồi, hai tay nắm lấy mép chăn mỏng, như nhóc mèo giơ lên móng vuốt.
Nếu như Điền Chính Quốc có thể ngoan ngoãn giống vậy, không làm những chuyện đó của đời trước, anh không ngại nuôi cậu.
Ngày hôm sau lúc Điền Chính Quốc tỉnh lại còn có chút không biết người đang nơi nào.
"Hửm, trời còn chưa sáng?" Điền Chính Quốc nghĩ.
Hệ thống: [Ký chủ, ngài còn mang mũ trùm đầu kìa.]
Giây tiếp theo, cậu tỉnh táo lại, dường như không có việc gì tháo xuống mũ trùm đầu, tóc bùng thành một nhúm.
Điền Chính Quốc tinh thần sảng khoái, tối hôm qua thế nhưng ngủ rất không tệ một cách bất ngờ.
Cậu nhìn thời gian, ngẫm nghĩ, chủ động đi ra ngoài đi vào phòng khách.
Quả nhiên, Kim Thái Hanh đang bận rộn trong phòng bếp.
Hương đồ ăn vẫn luôn đều rất giản dị, hương vị cũng rất thanh đạm.
Điền Chính Quốc trước đây đã từng có suy đoán là Kim Thái Hanh nấu, không ngờ thật sự nhìn thấy, lúc suy đoán trong lòng được nghiệm chứng, cậu cảm thấy có cơn tê chạy thẳng từ xương cùng đến sau đầu.
"Dậy rồi, ngồi xuống ăn cơm đi." Người đàn ông trước sau như một mang mũ trùm đầu.
Nhưng sau khi Điền Chính Quốc nói đến muốn ăn cơm cùng vào ngày hôm qua, hôm nay anh trực tiếp vén mũ trùm đầu lên, bắt đầu ăn một cách tự nhiên.
Sau khi ăn xong, Điền Chính Quốc tiễn người đàn ông đến cửa.
Điền Chính Quốc nhìn thẳng cổ anh, băng gạc đổi cái mới, bên dưới là vết thương cậu cắm.
"Anh ơi! Thật xin lỗi!"
Kim Thái Hanh nghi hoặc quay đầu lại, thiếu niên nhào mạnh vào trong lòng anh, cằm gác nơi ngực anh, ánh mắt đau lòng, ngón tay rất nhẹ chạm chạm cổ anh, như sợ làm đau anh: "Nơi này rất đau đúng không."
Kim Thái Hanh vẫn không quá tự tại khi gần gũi với người khác như vậy, nâng tay cậu né tránh ra sau: "Không sao đâu, không đau."
"Đúng rồi, buổi tối sẽ có pháo hoa, cậu có muốn xem không?"
Điền Chính Quốc cẩn thận nhìn chăm chú anh, sau khi phát hiện anh cũng không phải đang nói đùa, có hơi do dự gật đầu: "Có thể chứ?"
"Chỉ cần cậu muốn thì có thể." Kim Thái Hanh gật đầu, anh đưa Điền Chính Quốc đến một bên phòng khách, đồ trợ lý mua đều ở đây: "Những thứ này đều là mua cho cậu, cậu nhìn xem có thích không?"
Oh hoh!
Không sai với Điền Chính Quốc đoán.
Ngoài thời trang nhãn hiệu xa xỉ, còn có đủ loại giày thể thao được giới trẻ thích đang được xào lên trời.
Cũng thật hào phóng.
Buổi chiều Kim Thái Hanh phát hiện, Điền Chính Quốc không rúc trong phòng ngủ như ngày hôm qua, cậu giống như lớn gan hơn, bắt đầu dạo quanh khắp nơi trong căn hộ.
Nhà Kim.
Ba Kim phát hiện mẹ Kim từ sau khi đi công ty về vào hôm qua, thì vẫn luôn lén lút ôm điện thoại, chốc lát thì kinh hoảng thất thố, chốc lát thì thở ngắn than dài.
"Em sao vậy?" Ba Kim không nghĩ ra: "Là bên A Hanh đã xảy ra chuyện à?"
Mẹ Kim sửng sốt, ra vẻ tự nhiên: "Không có, anh nghĩ nhiều rồi."
Phía dưới lại bước chân sinh gió, trốn đến hoa viên nhỏ như tránh ông.
So với mình, ba Kim là một tên cổ hủ, A Hanh lựa chọn thẳng thắn với mình, khi đó tin tưởng bà, bà chỉ là shock quá lớn nhất thời không tiếp thu được.
Nếu như bị ba Kim biết, không chừng ông sẽ giận dữ, trực tiếp gọi người về mắng chửi người bất hiếu.
Ba Kim không ngờ mình thế nhưng bị ghét bỏ, bắt lấy Kim Du Du vẫn luôn xem điện thoại trong phòng khách, bảo cô đi giúp mình hỏi một chút.
Đừng lại là ông không biết khi nào đắc tội bà ấy, mình lại không biết, này mà giở chứng quậy lên, lại mấy ngày không để ý tới ông, ông lại không chịu nổi uất ức này.
Kim Du Du hiện tại đã không còn dè dặt như vừa mới bắt đầu, nhưng hỏi chuyện, Kim Du Du cảm thấy không thành vấn đề.
Sau đó cô đi.
Vừa mới đầu mẹ Kim còn nhịn, nhưng vừa chuyển đầu thì lại thở dài than ngắn thật sâu, Kim Du Du vội vàng rót ly trà cho bà, mẹ Kim nhìn con gái nhỏ thoả đáng: "Du Du à, mẹ có chuyện muốn nói một chút với con, nhưng con phải giữ bí mật. Con không được nói với bất kỳ ai, biết không!"
Kim Du Du: "Ba cũng không được ạ?"
Mẹ Kim vô cùng kích động: "Chỉ ông ấy không được nhất!"
Với tính tình rách kia của ba Kim, đến lúc đó quậy lên khẳng định sẽ tổn thương A Hanh.
Kim Du Du: Ba, con cố gắng hết sức rồi.
"Anh cả thì sao? Anh hai thì sao mẹ?"
Mẹ Kim: "Con biết giữ bí mật là có ý gì không?"
Kim Du Du: "Được rồi, mẹ, con chắc chắn không nói với người khác."
"Ghé tai qua đây," mẹ Kim vẫy tay bảo Kim Du Du nghiêng đầu đến: "Liến thoắng... như vậy như vậy, thế này thế này..."
"Nấc ặc!" Kim Du Du khiếp sợ đến mức nấc cục: "Không thể nào nhỉ!"
Giữ một bí mật lớn như vậy, đã sắp khiến mẹ Kim nhịn hỏng rồi.
"Sao không có khả năng?" Mẹ Kim hỏi lại: "Đây là chính miệng anh hai con nói với mẹ."
Kim Du Du trước kia chỉ nhìn thấy thôn dân không tìm được vợ sẽ kết nhóm sống chung với người đồng giới, không ngờ anh hai thế nhưng cũng ở bên người cùng giới, nhưng trong những thời gian cô trở về này, đã sớm từ chỗ mẹ Kim nghe nói rất nhiều người thích anh hai, cho nên không tồn tại cách nói anh hai không tìm được vợ.
Sự thật chỉ có một, đó chính là thiếu niên kia là chân ái của anh hai!
Mẹ Kim ở bên cạnh không biết nhìn thấy gì, ngón tay ấn màn hình vang cạch cạch.
Kim Du Du lúc này cũng tạm thời dừng nhìn trộm vòng bạn bè của ân nhân, tò mò hỏi: "Mẹ, anh hai không thể thích nam sinh sao?"
Mẹ Kim khó xử nói: "Cũng không phải không được, nhưng mà..."
Mẹ Kim trong đầu hiện lên một cậu trai hơi ú râu dài làm điệu ngượng ngùng, õng ẹo tạo dáng với thằng con đẹp trai lai láng của bà, nhìn nhau trìu mến.
"Oẹ!"
Kim Du Du đỡ lấy cánh tay bà, quan tâm hỏi: "Mẹ, mẹ sao vậy?"
Mẹ Kim vẫy vẫy tay: "Không có gì, chỉ là nghĩ đến một ít chuyện mắc nôn!"
Mẹ Kim tối hôm qua cầm điện thoại nằm trên giường xem đến nửa đêm, đã biết thích đồng giới không phải bệnh gì, cũng biết chỉ cần giữ mình trong sạch thì sẽ không nhiễm bệnh.
Nhưng mà, bà tưởng tượng đến con thứ hai đã khiến mình kiêu ngạo tự nhỏ của mình tình chàng ý thiếp với một nam giới khác, thì không khỏi nhắm mắt.
Kim Du Du nhìn mẹ nhắm mắt nằm xuống, một vẻ mặt bị tổn thương.
Nghĩ nghĩ, nói: "Mẹ, nếu anh hai nói chuyện này với mẹ, với tính cách của anh ấy, chắc chắn là đã trải qua suy nghĩ cặn kẽ."
Mẹ Kim: "Mẹ đương nhiên biết, cho nên mới đau đầu vậy đây."
Kim Du Du: "Anh hai khó lắm mới thích một người, chứng minh là thích thiệt tình."
"Mẹ đương nhiên biết, bằng không mẹ đã sớm tìm đến cửa rồi." Mẹ Kim đột nhiên ngồi thẳng: "Được lắm, mẹ xem như biết tại sao mấy hôm trước đột nhiên lại dọn ra bên ngoài ở, hóa ra là muốn sống chung với người khác!"
"Dạ?" Kim Du Du chớp chớp mắt, trên WeChat ân nhân ngẫu nhiên mới có thể rep một tin nhắn, hơn nữa đều là ảnh chụp, rất ít gửi chữ.
Hình như ân nhân cũng, mất tăm trong khoảng thời gian đó?
Kim Du Du lắc đầu, không có khả năng, mình thật là gần đây đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi.
Trong vòng bạn bè của ân nhân đều đã đăng một đống lớn ảnh phong cảnh, không hề trùng kiểu, khẳng định là đi du lịch không sai.
Hơn nữa, anh hai cũng không biểu hiện ra ngoài thích ân nhân, họ sao có thể sẽ xáp vào với nhau?
Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng!
Kim Du Du gật gật đầu, như đang thuyết phục mình.
"Tốt! Du Du con quả nhiên là áo bông nhỏ của mẹ!" Mẹ Kim đứng dậy: "Chúng ta đi."
Kim Du Du vẻ mặt ngơ ngác bị mẹ Kim kéo lên xe.
"Ơ? Mẹ, con, chúng ta muốn đi làm gì ạ?"
Mẹ Kim nắm chặt nắm tay: "Đương nhiên là đi xem người khiến anh hai con thần hồn điên đảo kia là ai!"
Kim Du Du: "A! Dạ?"
Công ty tập đoàn Kim thị.
Lúc mở họp, điện thoại của Kim Thái Hanh rung lên rù rù, mẹ Kim đã gửi rất nhiều tin nhắn.
Mẹ Kim: Sốc! Năm ấy 24 tuổi đã nhiễm XXX, lại là bởi vì...
Mẹ Kim: Được người báo cáo, XXX tổ chức tiệc s*x, tất cả đều là nam giới, khi bị bắt còn đang bíp bíp bíp...
Mẹ Kim: Đồng giới nhất định nhớ lấy những điểm sau đây, bao bạn rời xa bách bệnh...
Kim Thái Hanh nhíu mày, có thứ đồ dơ gì lọt trong ánh mắt.
Theo sau anh nhận được báo cáo của vệ sĩ.
: Sếp Kim, tôi đã ở đây ba ngày, hiện tại đi XXX trước
Mấy ngày trước, Kim Thái Hanh cho vệ sĩ mang theo chiếc điện thoại kia đi ra ngoài đi du lịch được trả phí, có thể dìu già dắt trẻ, chi trả toàn bộ, yêu cầu chính là mỗi ngày đều phải kiên định chụp ảnh đăng vòng bạn bè.
Nếu có người gửi tin nhắn, cũng gửi ảnh chụp hết, không cho gửi thứ khác, bằng không trực tiếp trừ tiền lương.
Đây chính là du lịch trả phí, chi trả toàn bộ, còn có thể đưa ba mẹ vợ con theo.
Vệ sĩ vui vẻ còn không kịp, vệ sĩ chuyên nghiệp phần lớn thời gian đều là người mù, chỉ có lúc có nguy hiểm, hai mắt được hồi phục thị lực một chút.
Kim Thái Hanh chưa bao giờ trả lời tin nhắn của vệ sĩ, xem một cái rồi xóa.
Chuyển về theo dõi, thiếu niên dường như biết thái độ của anh, lá gan lớn chút, đang dựa vào trên sofa xem phim truyền hình, vừa nhìn vừa hưởng dụng đồ ăn vặt trong xe chuẩn bị đồ ăn vặt.
Kim Thái Hanh thế nhưng nhất thời cảm thấy vui mừng.
Điền Chính Quốc lúc này đang sướng đến lâng lâng.
Kiểu không cần làm việc còn bao ăn bao ở này, cũng quá sung sướng.
Chỉ bởi vì nó, Điền Chính Quốc quyết định kế hoạch có thể hoãn lại thêm mấy ngày.
Nhưng đột nhiên, cậu ngồi ngay ngắn, chợt quay đầu lại nhìn về phía cửa, giây tiếp theo chỉ kịp tắt đi TV, túm lấy đồ ăn vặt ùa vào trong phòng ngủ như một cơn gió.
Kim Thái Hanh đang khó hiểu, thì thấy cửa lớn mở ra, mẹ Kim mang theo Kim Du Du lén lút, lặng lẽ khẽ khàng thăm dò bước vào.
Kim Thái Hanh: ?
Kim Thái Hanh: !
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com