Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

09

hắn đứng đó thật lâu, gió lạnh lùa cả vào da thịt qua lớp áo ngủ mỏng manh. hắn không biết nên tin ai, tin người đầu ấp tay gối, hay tin vào kẻ nặc danh qua vài ba cuộc điện thoại. hắn lại châm thêm một điếu, trăng sáng rọi trên đỉnh đầu, có lẽ hắn đã tự có đáp án của riêng mình.

hắn dập đốm lửa leo lắt trên đầu lọc, thậm chí còn đứng lại thêm một lúc cho tan mùi thuốc đi, thế rồi mới rón rén bước về giường. hắn xoa cho đôi bàn tay mình thôi lạnh, sau mới vòng ra ôm lấy người kia từ phía sau. hyeonjoon vùi mặt vào vai gầy, tham lam hít ngửi diên vĩ từ tuyến thể.

- hyeonjoon có chuyện gì thế?

- không có gì cả hyeokie

anh quay người lại đối mặt với hắn, mấy ngón tay gầy mân mê gò má, hyeonjoon cũng chẳng trốn tránh, dùng tay lớn mình bọc cả vào tay người kia.

- không có gì đâu.

- ngủ đi, mai nói cho sanghyeokie biết.

hắn ép lại anh gục đầu nơi lồng ngực lớn, hắn thơm lên mái đầu và rủ rỉ cả câu chúc ngủ ngon. sanghyeok không biết chuyện gì sắp tới sẽ đến, cũng không cảm thấy lắng lo nhộn nhạo, cứ thế êm đềm chìm trong tuyết tùng mà say ngủ. hyeonjoon cứ thế ôm vợ ngủ đến quá trưa chẳng biết trời trăng mây đất thế nào, mãi đến khi sanghyeok cựa quậy muốn xuống giường mới bắt đầu lơ mơ tỉnh giấc.

- anh đi đâu ấy?

- trưa rồi hyeonjoon.

hắn lê đôi dép loẹt quẹt bám sau lưng anh, mắt vẫn nhắm, cả người như muốn đổ hết lên tấm lưng trước mặt. đến tận cả khi sanghyeok đã chui cả vào nhà vệ sinh hắn vẫn không ngừng bám theo.

- hyeonjoon vẫn chưa tỉnh hả?

- hyeokie thơm đi thì mới tỉnh được.

chịu, người này là ai sanghyeok không biết, chắc chắn không phải moon hyeonjoon, hoặc có chăng, đây rõ ràng giống ma nhập quỷ ám hơn. sanghyeok mặc kệ cái đầu nặng trịch vẫn còn đang đè lên vai, và cả vòng tay rắn chắc quấn quanh eo mình, mặc kệ luôn cả mấy hồi tim rộn rã, anh không vội thoả mãn người kia, chỉ bình thản làm nốt việc của mình.

anh đi một bước hắn theo sau một bước, thực sự là biến thành người vô công rồi nghề siêu rảnh rỗi. trước đây thì suốt ngày thấy bận tối tăm mặt mũi từ sáng sớm đến đêm. bây giờ hỏi đến công việc lại hề hề nói làm gì có việc nào.

- sanghyeokie hôm nay nhà mình có gì ăn thế?

- làm gì có gì, hôm nay cô giúp việc bận nên nghỉ rồi.

- ăn tạm mì gói không?

- anh nấu à?

- ừm.

sau phi vụ mì gói, hyeonjoon đã âm thầm ghi nhớ điều số 1 trong số các điều phải lưu ý, tuyệt đối không để lee sanghyeok vào bếp. rõ chỉ là nấu gói mì đơn giản, nhưng sanghyeok thực sự làm không nên hồn, vụng về một hồi tí thì bỏng khiến hắn xoắn xuýt cả lên.

- này!

- anh không làm được thì phải nói ngay từ đầu chứ?

thông tin lee sanghyeok tiếp nhận được chính là, moon hyeonjoon ghét mình rồi, alpha chê mình phiền toái chẳng làm nên trò trống gì. ai kiểm soát được con quỷ omega yếu đuối chứ chắc chắn chẳng phải anh, chỉ bởi diên vĩ luôn giương cờ trắng đầu hàng trước một mình tuyết tùng. ấm ức hoá thành lệ rơi, sanghyeok cúi gằm mặt nhìn nước lạnh vẫn còn đang xối xả trên tay mình, len lén nuốt tiếng nấc nghẹn vào lòng.

- làm sao?

- ...

- trả lời?

- ...

- ngẩng mặt lên đây.

- ...

- lee sanghyeok.

- hoặc là anh ngẩng lên nhìn em, hoặc là em mặc kệ anh.

sanghyeok không muốn thế, không muốn moon hyeonjoon mặc kệ mình. anh hẵng còn đấu tranh giữa sự cứng đầu của bản thân và sự phục tùng của omega, thì hắn đã nhẹ nhàng dùng tay đẩy cằm anh lên buộc anh phải đối mắt. sanghyeok rưng rưng nhìn, nhưng rồi chẳng được mấy giây lại nghiêng đầu né tránh. hyeonjoon ôm lấy con mèo ấm ức, vỗ vỗ vài cái, tuyết tùng cũng không do dự mà nhào ra dỗ dành.

- em đã nói gì đâu nào, sao mà phải khóc thế.

- chủ tịch gì mà mít ướt quá thể thôi.

- nh...nhưng mà anh chỉ như thế với mình hyeonjoon thôi...

tiếng chửi thề vang vọng trong trí não hyeonjoon, thật đấy, ai mà ngờ được mồm miệng người này lại dẻo quẹo đến nhường này.  trước giờ hắn không phát hiện ra, hoặc hắn chưa từng để ý, sao cũng được, sau này sẽ để ý để bắt nạt thêm một chút.

- ừm, với mình em thôi là được.

trong nhà quanh đi quẩn lại cũng chẳng có mấy việc, hyeonjoon vẫn phải giải quyết mấy vấn đề ở công ty. cuối cùng hắn quyết định mang luôn laptop lên giường làm việc, để sanghyeok bám dính lên người như koala, còn máy tính thì để lên chiếc bàn nhỏ di động. hai tay liên tục gõ chữ không ngơi nghỉ, mấy lúc rảnh tay là lại sờ soạng người trên thân, trêu đùa đến mức chẳng nhận ra nước dâm đã sớm thấm một mảng quần.

- chuyện hôm qua em định bảo là chuyện gì thế?

- anh vẫn nhớ à?

- ừm.

- quay ra đây đi, em cho xem cái này.

sanghyeok quay người lại đối điện với màn hình laptop vẫn còn đang sáng trưng. một tập file được gửi từ ai đó đến cho hyeonjoon, trong đó là một loạt các file nhỏ khác nhau, thư từ, rồi giấy chứng nhận. anh di chuột mở từng thứ một, đều là mấy bằng chứng chứng minh anh dùng người hạ bệ gia đình moon hyeonjoon năm xưa.

- tại sao lại cho anh xem?

- em muốn nghe anh nói.

- cả khi anh nói dối?

- anh sẽ không nói dối.

- sao em chắc được moon hyeonjoon? nếu em quên thì để anh nhắc cho em nhớ, anh cũng vẫn là người đứng trên vạn người.

- anh mà là người đơn giản thì cũng chẳng leo lên đến tận đây.

- em biết, mánh khoé ai chẳng có, chỉ là nó có nằm ở mức độ chấp nhận được không thôi.

- nếu không thì sao mà có thì sao?

- không thì thôi, mà có thì càng tốt.

- ngày gia đình em chuẩn bị phá sản á, anh nghe tin đấy từ jeong jihoon. nhà bên đấy cũng đang cần vốn, jihoon cho anh thông tin anh cần, đổi lại anh đổ vốn vào cho bên đấy.

- bản hợp đồng hôn nhân này, như em biết, anh lợi dụng lúc gia đình em khó khăn, anh cũng không giấu điều đấy.

- còn chuyện gì nữa không?

- còn.

- chuyện minseok yêu minhyeong là anh cũng nhúng tay vào. anh đã thích em từ khi ấy rồi, anh thà chứng kiến em thất tình, còn hơn chứng kiến em yêu một người khác ngoài anh.

- anh ác quá sanghyeokie.

- em không giận anh à?

- có gì đâu mà giận nữa. nếu em yêu được minseok thì cũng yêu lâu rồi, minseok yêu minhyeong do anh cũng là một phần thôi, quan trọng là nó cũng có tình cảm với người kia.

- nhưng mấy file này ai gửi cho em?

- em chịu, số ẩn danh, mail cũng ẩn danh, với sao hôm đấy anh lại đi gặp jihoon?

- nó bảo có chuyện liên quan đến em muốn nói, nên anh mới đi. mấy cái mail với số điện thoại đưa anh đi, anh điều tra cho.

- thôi kệ đi, em tin anh.

- em chấp nhận trả giá cho niềm tin của mình.

- nhưng mà jeong jihoon xấu tính anh nhờ, hôm đấy còn bắt em kí vào tờ li hôn anh cơ.

- ừm, xấu tính quá, ai lại bắt hyeonjoonie làm thế bao giờ.

moon hyeonjoon chọn tin tưởng lee sanghyeok, dẫu biết cái giá cho niềm tin là vô hạn, dẫu cho hắn có thể đặt bản thân đến những ngã rẽ sai lầm. nhưng lần này, linh tính và trực giác luôn mách bảo hắn rằng điều hắn đã chọn là đúng. hyeonjoon rút điện thoại ra, ấn vào dãy số lạ đêm hôm trước, bật cả loa ngoài cho sanghyeok nghe.

- sao, chú em đã xem file anh gửi chưa nhỉ, thấy còn tin tưởng được lee sanghyeok không?

- ...

- alo..?

- nói chuyện với vợ tao đi này?

- tôi là lee sanghyeok đây.

- sao lại có lee sanghyeok ở đây?

- vợ tao thì chẳng ở đây?

- nghe đây này, lần sau đừng bày trò chia cắt tình cảm vợ chồng, vợ tao mà ngứa mắt thì đến cả mồ mả nhà mày vợ tao còn lật lên được oke chưa? bớt cái mồm mà giữ cái thân.

hắn nói thế rồi dập luôn máy chẳng để người đầu dây bên kia ú ớ thêm tiếng nào. xong xuôi hết cả lại đóng vai hổ nhà dính người, vùi đầu vào gáy sanghyeok mà hít ngửi diên vĩ thơm ngọt.

- diên vĩ thơm.

mấy rặng mây hồng lại ồ ạt kéo đến, toạ lạc nơi gò má phính của omega. anh nắm lấy bàn tay hẵng còn buông ở eo mình, xoay người đặt lên môi hắn cái thơm kêu.

cũng không biết được sau đó như thế nào, công ty chovy lần nữa đứng ở bờ vực lao đao, tiếc rằng lần này chẳng ai đưa tay ra cứu giúp. cũng không biết được thế nào, sanghyeok là người tìm tận gốc số điện thoại nặc danh, để rồi nhận ra nó cũng bắt nguồn từ cái người xấu tính kia.

có biết tội bắt moon hyeonjoon ly hôn với lee sanghyeok là tội đáng chết nhất đời không?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com