Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

11

-Cắt..! Cắt..! Đề nghị lớp trưởng diễn tự nhiên lên! Vẻ mặt như thế này ai tin là Bạch Tuyết cơ chứ!!

Phòng tập vang vọng ra tiếng la đầy nghiêm khắc

JungKook kiềm chế cơn tức giận mà cúi đầu xin lỗi rồi bỏ đi 1 lúc

Mệt mỏi ôm đầu gối rồi thở dài, cậu đang nghĩ bản thân là 1 vật cản của cả lớp, họ đã rất chăm chỉ để tập luyện cho vở kịch, cậu cũng không thể nào không cố, nhưng vấn đề của cậu chính là cái tên alpha 9 lần 10 lượt tự ý đổi thoại để trêu cậu làm cậu khó chịu mà không tập trung nổi

-Hazz! Chắc em đang trách tôi đúng không? Tôi xin lỗi! Ngẩng mặt lên đi !

Cái giọng nói quen thuộc cùng với cái xoa đầu làm JungKook giật mình cau mày nhưng không chịu ngẩng mặt lên

-Vẫn giận tôi sao? Tôi xin lỗi mà!

Miệng năn nỉ mà chẳng hiểu sao tay TaeHyung lại luồn qua thân JungKook rồi bế thẳng cậu lên

-Này.. Này..! Cậu làm cái trò gì thế hả.. Thả tôi xuống ngay..!

JungKook vừa tức giận vừa xấu hổ mà vùng vẫy trong tay TaeHyung

-Em mà không hết giận tôi, tôi sẽ bế em  về thẳng phòng tập và cưỡng hôn em trước cả lớp!

JungKook rưng rưng nước mắt mà nằm im trong tay TaeHyung, đến lúc mỏi nhừ cả tay rồi JungKook mới bật ra khỏi tay TaeHyung lầm bầm

-Kim TaeHyung.. Tôi thề sẽ không bao giờ chấp nhận cậu..!

TaeHyung thực sự đã đi quá giới hạn để JungKook giận đến mức không kiềm chế được bản thân mà nói trong tức giận

Cậu bỏ đi cũng là lúc TaeHyung ngốc nhận ra đã vụt mất 1 cơ hội để tán tỉnh JungKook, miệng chậc lưỡi, lòng lại suy nghĩ làm thế nào để làm dịu lòng JungKook

[...]

-Các cậu đã vất vả rồi! Chúng ta dừng buổi tập hôm nay nhé!

JungKook tự giác xắn tay mà thu dọn đồ diễn, miệng không quên dặn dò

-Chuyện ở đây để tôi lo, các cậu về đi!

Các thành viên trong lớp bỏ đi hết rồi mà vẫn cái bóng dáng của TaeHyung lại mặt dày ngồi im 1 chỗ đợi JungKook

-JungKook! Em cần tôi giúp không?

Câu hỏi cứ lặp lại mấy lần nhưng chẳng thấy cậu trả lời, TaeHyung xị mặt bỏ đi trong cái bầu không khí yên lặng đến lạ

JungKook trong lòng cũng hơi tiếc nuối khi TaeHyung bỏ đi, nhưng cứ dặn bản thân không được để tâm đến anh, cậu dọn dẹp nốt đồ đạc rồi định đóng cửa phòng tập rồi về nhà nhưng tự nhiên đèn chập chờn 1 lúc rồi tắt, cửa kéo của phòng tập không có điện cũng không hoạt động, JungKook nhận ra cậu đã bị nhốt trong phòng tập này 1 mình

Sợ hãi và bồn chồn, JungKook dựa đầu vào cánh cửa mà hi vọng cái tên ngốc kia sẽ nhớ đến cậu mà quay lại

-JungKook? Em vẫn còn ở trong đó sao?

Tiếng vỗ cửa cùng tiếng gọi khiến JungKook vô thức mà trả lời trong sợ hãi

-TaeHyung.. Tôi.. Tôi bị mắc kẹt trong này rồi.. Giúp tôi với.. Tôi sợ quá..!

Bản thân JungKook mắc chứng sợ bóng tối nên nghe thấy 1 tia hi vọng mà không giấu nổi sợ hãi

-JungKook, bình tĩnh, lùi lại về đằng sau đi!

JungKook mắt rưng rưng sợ hãi rồi nghe theo

Tiếng đập cửa ngày càng lớn hơn, JungKook bịt mắt lại mà cố kiềm chế bản thân khỏi nỗi sợ

Tiếng đập dừng lại, tiếng bước chân chạy đi ngày càng khó nghe, JungKook sợ hãi mà vô thức nói vọng ra

-Kim TaeHyung..! Cậu mà bỏ tôi ở đây thì đừng hòng tôi thích cậu.. Tên ngốc.. Hức.. Hức..!

Ánh điện chập chờn 1 lúc rồi lại sáng lên dần, tiếng mở cửa cùng tiếng gọi khiến JungKook ngẩng mặt dậy mà ngạc nhiên

-Đồ ngốc này! Ai nói là tôi bỏ em cơ chứ! Tôi mà không tìm lại nguồn điện bị hỏng thì làm sao cứu em ra được đây?

JungKook mím môi mà lau nước mắt xấu hổ

-Cảm ơn.. Hi vọng cậu đừng có kể chuyện đáng xấu hổ này cho ai..!

-Đừng lo! Tiếng JungKook khóc mà gọi tôi chỉ 1 mình tôi có thể biết thôi!

Cái ôm nhẹ nhàng khiến JungKook cảm thấy an lòng mà ngủ gục mất trong vòng tay của TaeHyung

"Công chúa, về nhà cùng tôi..! "

Miệng lẩm bẩm đọc lời thoại của vở kịch nhưng không hiểu sao nó như dành cho cậu và anh vậy..

[Còn tiếp]

Nhạt quá ahhh :<

Tuii thông báo 1 chút là tuii sắp phải đối mặt với nỗi khủng hoảng của học sinh những ngày gần tết là Em Thi học kỳ ấy T^T

Au không biết là tuần sau Au có thể ra chap được không nhưng khi nào rảnh nhất Au sẽ cố ra chap như đúng lịch :33 LU :3

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com