Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

C93. Ác ma đại nhân thắng tân hôn

Ác ma đại nhân cầm theo túi thức ăn đứng ở trước cửa nhưng lại nhất thời do dự, đi qua đi lại một hồi vẫn không mở cửa bước vào. Hắn nghĩ nghĩ, phải là Liêu Thần lên tiếng giải thích trước mới đúng chứ, vì sao mình lại phải mua sashimi về lấy lòng y? Có điều mua cũng mua rồi, cửa cũng ở trước mặt rồi, vẫn là phải đi vàothôi.

"Quân Tư Vũ, anh đang làm gì vậy? Tại sao không vào?" Vừa lắc lư từ thang máy đi ra, Thẩm Vụ liền thấy Quân Tư Vũ đang thập thò ở trước cửa do do dự dự.

Quân Tư Vũ nhìn thấy Thẩm Vụ đi đến, nói, "Cậu đến thật đúng lúc, tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp."

"Vội cái gì? Tôi được lợi gì?" Thẩm Vụ hỏi.

"Tôi có thể nhờ người quen điều nhiệm cậu vào làm ở hệ thống giao thông công cộng thành phố S." Ác ma đại nhân đưa ra điều kiện phi thường hấp dẫn.

"Được a!" Ốc sên đại thần vô cùng cao hứng. "Anh muốn tôi giúp cái gì? Còn có, Liêu Thần nhà anh lần trước nhờ tôi giúp việc cũng chưa có trả tiền trà nước đâu, anh giúp anh ta trả luôn đi."

"Bây giờ tôi cho cậu một tấm phiếu đi đổi mười thùng nước khoáng lớn, loại nước khoáng có thương hiệu mà lãnh đạo nhà nước chuyên dùng." Quân Tư Vũ nói.

Ốc sên đại nhân hai mắt tỏa sáng, "Làm sao anh biết tôi thích uống nước khoáng?"

"Nước khoáng trong nhà không phải mỗi ngày cậu đều uống hết một thùng sao?" Ác ma đại nhân nói. Hắn từ trong ví lấy ra một tấm phiếu đổi nước – tấm phiếu này chính là vì đề phòng phiếu nước bị Thẩm Vụ dùng hết nên hắn mới mang giấu trong người.

"Được rồi, anh muốn tôi làm gì?" Thẩm Vụ rốt cuộc bị mua chuộc. Ốc sên đại thần quả thực rất dễ hài lòng.

"Mang sashimi này để vào tủ lạnh, còn bó hoa này thì giao cho Liêu Thần." Ác ma đại nhân lấy một bó hoa hồng đỏ gói trong túi nilon ra, "Nói với cậu ấy tôi chờ trên sân thượng."

"Ách, vì sao anh không tự đi? Được rồi, tôi giúp anh." Thẩm Vụ nhận lấy mấy món đồ, sau đó nghĩ gì đó, lại nói, "Các anh không phải đang cãi nhau đấy chứ?"

"Không, chúng tôi chưa bao giờ cãi nhau." Ác ma đại nhân giả dối cười.

Thẩm Vụ bày ra vẻ mặt 'tôi đây vô cùng không tin', sau đó dùng chìa khóa mở cửa vào nhà. Không nghĩ tới chính là, vừa mở cửa đã thấy Liêu Thần đang đứng lù lù ở đó, sắc mặt tái nhợt, hai mắt có chút sưng phù, thế nhưng biểu tình xem ra cũng không có thay đổi gì so với lúc thường. Y thản nhiên nói, "Thẩm Vụ, tôi cho cậuphiếu mua hàng, cậu tự đi dạo phố đi, tôi có một số việc muốn nói riêng với Quân Tư Vũ."

"Ách, hôm nay là ngày may mắn của tôi sao?" Thẩm Vụ càng thêm thỏa mãn, cầm lấy phiếu mua hàng và phiếu đổi nước, vui vẻ rời đi.

Đợi khi Thẩm Vụ vào thang máy xong, Liêu Thần mới nói, "Vào nhà đi, đừng đứng ngoài cửa, hàng xóm nhìn thấy không tốt."

Quân Tư Vũ đi vào trong phòng, ngồi ở trên sô pha. Liêu Thần rót cho hắn một tách Café, xem ra đã bĩnh tĩnh đi nhiều.

"Vừa rồi tôi đã nghĩ, nếu như từ nay về sau anh rời khỏi tôi thì sẽ như thế nào?" Liêu Thần ngồi ở chiếc ghế sô pha bên trái Quân Tư Vũ, hai tay chống cằm, đôi mắt trống rỗng nhìn vào chiếc tách thủy tinh trước mặt.

Quân Tư Vũ không nói gì, chỉ nhấp một ngụm café.

"Cuối cùng anh đã trở lại." Liêu Thần thở ra một hơi dài, tựa hồ vừa buông xuống một tảng đá lớn trong lòng. Y nhìn thẳng vào mắt Quân Tư Vũ, "Vũ Uyên, chúng ta làm lại một lần nữa được không?"

"Tôi từ trước đến nay chưa từng nghĩ sẽ đi đến bước này. Tôi vẫn tưởng người tôi yêu chỉ là một phàm nhân," Quân Tư Vũ dựa lưng vào sô pha, đong đưa chiếc tách, dường như thứ trong tách không phải là café mà là một loại rượu ngon.

"Bất quá hiện tại đã không còn gì phải che giấu nữa. Cũng tốt, Liêu Thần, tôi nên gọi cậu như thế nào đây?"

"Vẫn gọi là Liêu Thần đi, bởi vì cái tên của tôi lúc trước đã sớm chìm vào quên lãng rồi." Liêu Thần cười nhạt, "Để đến được ngày hôm nay, tôi thực sự không biết đã phải trải qua bao nhiêu lâu, Vũ Uyên, lâu đến mức đến anh cũng không thể tưởng được."

*************

Quân Tư Vũ và Liêu Thần kéo tấm màn che ngoài cửa sổ xuống, gọi KFC về nhà, cắm USB vào TV, vừa xem phim kinh dị vừa đem những ân oán lẻ tẻ cả nghìn năm ghép nối lại nói hết một lần, không khí có phần quỷ dị.

Đến khi phim kinh dị đã chiếu được một nửa, sashimi và KFC cũng ăn hết, ác ma đại nhân liền đẩy Liêu Thần xuống ghế ăn sạch sẽ một phen.

(Lời tác giả: Thời kỳ này, trên diễn đàn Tấn Giang, những nội dung không trong sáng bị triệt để nghiêm cấm. Mọi người nên ăn ít thịt coi như giảm béo đi)

Ác ma đại nhân và Liêu Thần tiếp tục duy trì những ngày tháng ngọt ngào ấm áp. Dường như ngay từ đầu, kế hoạch của hắn đã là như thế, sau khi chân tướng được phơi bày, hai người càng có thể chơi những trò chơi tình thú mà thể trạng siêu nhiên của bọn họ cho phép. Đợi tới khi Liêu Xuyến Xuyến và Thẩm Vụ đi ngủ, cả hai liền tay trong tay đi ra ban công, bay thẳng lên vùng trời bao la – nơi có thể quan sát toàn cảnh đêm lộng lẫy của thành phố. Giữa lưng chừng khoảng không bao la trải rộng, Quân Tư Vũ ôm lấy Liêu Thần, kề vai áp má, gian xảo cười nói, "Thần, không bằng chúng ta thử cảm giác ở nơi này XX một phen?"

"Vũ Uyên, qua nhiều năm như vậy, anh chẳng có chút tiến bộ nào cả! Chẳng lẽ anh không thể đưa ra những ý kiến bình thường một chút sao?" Liêu Thần dung túng để mặc người kia ôm chặt lấy vòng eo của mình.

"Dù sao cũng không ai có thể nhìn thấy chúng ta." Ác ma đại nhân bắt đầu thành thục cởi từng nút áo sơ mi trên người Liêu Thần, một đôi cánh đen từ sau lưng hắn vươn ra, cơ hồ bao bọc lấy cả hai người. Bên dưới đôi cánh ấm áp ấy, Liêu Thần lại một lần nữa trầm mê.

Bàn tay của ác ma đại nhân càng lúc càng xấu xa. Hắn mở rộng vạt áo Liêu Thần, ngay sau đó gỡ thắt lưng y, cởi khuy quần, đến khi hắn giúp y kéo khóa quần thì tay hơi dùng sức một chút, khiến cho chiếc quần Jeans tuột xuống cẳng chân đối phương, sau đó rơi thẳng vào vùng trời tối đen bên dưới.

"Quân Tư Vũ! Anh có biết đó là cái quần Reeves trị giá cả ngàn đồng không!" Liêu Thần bất chợt kêu lên.

"Không phải chỉ có một ngàn đồng sao, tôi bồi thường cho cậu gấp mười lần là được rồi." Ác ma đại nhân vuốt ve mái tóc Liêu Thần, "Thần, cho tôi xem hình dạng thật của cậu đi."

"Không được! Nếu tôi hiện nguyên dạng, sẽ gây náo loạn!" Liêu Thần nhìn thân thể chỉ còn mặc mỗi cái quần lót của mình, nghĩ tới nếu bị người nhìn thấy, chắc là xấu hổ chết mất. Y cũng không muốn bị người ta gọi là Thiên Thần quần lót đại giá nhân gian.

"Cậu lo lắng quá rồi, bên dưới đôi cánh của tôi, tất cả ánh sáng đều sẽ được che giấu." Vũ Uyên thay đổi tư thế, mặt đối mặt ôm chặt Liêu Thần vào trong lòng.

Liêu Thần ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt màu lam thăm thẳm của đối phương, nói, "Vậy anh đồng ý giúp tôi xử lý đám phản loạn ở Thiên giới hay không? Những kẻ phản loạn kia chính là đám Thiên sứ nguyên thủy ngày trước." Vẻ mặt Liêu Thần trở nên lãnh tĩnh, "Tôi từng nghĩ mình đã hoàn toàn phong ấn được bọn chúng, nhưng không ngờ bọn chúng vẫn nắm được chỗ sơ hở mà thoát ra ngoài."

"Thần, cậu vẫn là một ông chủ thích bóc lột sức lao động của nhân viên như lúc trước." Ác ma đại nhân khẽ nâng cằm y, "Cho nên tôi phải đòi thật nhiều 'tiền lương hiệu quả (*)' mới được."

"Lương hiệu quả chỉ có nhân viên chính thức mới được hưởng, Vũ Uyên, đầu quân vào phe Thiên giới đi." Liêu Thần vẫn linh hoạt như trước.

"Thần, đừng có bộc lộ tâm cơ tại những thời điểm như thế này." Vũ Uyên gia tăng hoạt động thân thể để Liêu Thần ngậm miệng.

Thời kỳ ngọt ngào của ác ma đại nhân và Liêu Thần cứ thế trôi qua thêm vài ngày. Sau đó Liêu Thần bắt tay vào thành lập công ty mới của mình. Y hiện tại hơn hẳn ngày xưa, bản lĩnh và thủ đoạn càng ngày càng sắc bén mãnh liệt, thu xếp việc công ty đâu ra đấy. Mà ác ma đại nhân thì mỗi ngày đều nhàm chán nằm nhà lướt web xem TV, để mặc Tát Ma và Vệ sĩ trưởng chạy đôn chạy đáo khắp nơi nộp sơ yếu lý lịch, thế nhưng một hồi âm cũng không có.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com