4
Buổi hoàng hôn rực rỡ hiện hữu với ánh mặt trời lạnh lẽo nhưng trong mắt cô chẳng khác gì một buổi chiều tà thường dị . Bản opera vang lên ,nhịp điệu ngân nga mà truyền đi khắp nơi Lan Hương ngồi trên cây piano cũ thỉnh thoảng lại quay sang mà nhìn Ái Phương . Khuôn mặt cô đanh lại bảo
" Để nó ngủ tới chừng nào nữa ? Không kêu dậy đi "
" Tôi là tay sai vặt của cậu à ? Thật là"
Tóc Tiên cằn nhằn chụp lấy chai nước mà đổ thẳng lên đầu Ái Phương
Nàng ngộp nước tỉnh bật dậy ,đôi mắt mờ nhòe đi phải nhíu mày lại miệng thở hồng hộc cả người ướt đẫm . Ngồi trên chiếc ghế gỗ Ái Phương giờ đây như một con thỏ đứng trước cả bầy sói hoang không lâu liền nhận thức được sự việc trước mắt nàng không ngừng vùng vẫy. Nhưng trong tình cảnh thế này thì chỉ có Phật mới cứu nổi
" Mấy người là ai? Mau thả tôi ra"
" Kìa ! Mau giới thiệu đi chứ , để tiểu thư đợi thì thất lễ thật đấy "
" Đừng có nói nhảm. Mau vào vấn đề chính đi "
" Khó khăn thế ? Yah...để tôi làm quen trước đã "
Ánh Quỳnh nằm dài trên chiếc ghế sofa lên tiếng ,cô ngồi bật dậy tiến đến chỗ Ái Phương giữ vẻ mặt trêu người mà bỡn cợt
" Chị là học sinh mới nhỉ ? Vậy chưa biết chúng tôi là phải "
" C-cậu nói gì hả ? Rốt cuộc th-"
" Suỵt! Đừng cắt lời tôi ,nhé?"
Nàng im bặt, đối diện với ánh mắt đáng sợ ấy khiến người nàng như bị tê liệt, bất động mà cứng đờ ra
" Tôi là Đồng Ánh Quỳnh , đứa mới đổ nước lên đầu chị là Tóc Tiên "
" Thấy hai đứa ngồi bên kia không ? Là Thy Ngọc và Hậu Hoàng "
" À phải rồi , còn cô em gái dễ thương của chị nữa đó "
" Đừng giới thiệu tôi như thế chứ ! Mất giá quá đi mất "
Lan Hương đập tay xuống cây đàn đang chơi dở ,tiếng phát ra làm lóe hết cả tai, bước tới chỗ Ái Phương , vuốt tay lên mái tóc dài xõa rũ rượi ,chợt nắm lấy sau gáy mà kéo xuống
" Ahh "
Ái Phương bất giác mà kêu lên ,sát khí tỏa ra từ người cô nhiều đến nỗi khiến nàng choáng ngộp . Thân nàng run bần bật ,lại khiến cô thêm phần thích thú trêu đùa một chút cho có không khí nhỉ? Lan Hương buông tay, chỉnh tề lại trang phục
* Chát
Ái Phương ngã nhào xuống nền đất, choáng váng trước cái tát bất ngờ của Lan Hương . Chất lỏng màu đỏ bắt đầu chảy xuống tinh.. tinh , từng giọt từng giọt rơi xuống ,nàng lấy tay quệt đi nhưng chẳng mấy chốc mà tay nàng nhóm đỏ màu máu. Ái Phương không khỏi sợ hãi mà lùi lại, rưng rưng bàn tay trước mắt mà hoảng sợ ,đầu nàng trở nên đau nhức khung cảnh chết chóc lại lần nữa mà tái hiện
Tựa như một thước phim kinh dị liên tục tua đi tua lại phân cảnh đáng sợ ,nàng hét toáng lên cơ thể co rút trong góc tường .Lan Hương đứng hình trước cảnh tượng trước mắt trái ngược với sự bất ngờ của người khác cô lại thích thú mà bật cười thành tiếng ,sự phấn khích che mờ mắt . Cô bước tới thân thể đang run cầm cập, chụp lấy vạt áo mà kéo lên áp sát vào tường
" Chị sợ sao ? Sợ phát điên luôn hay sao"
Cô hét vào mặt nàng cái khoái cảm này khiến cô như hóa điên mà lao vào nàng thèm thuồng mà muốn gặm nhấm lấy thân thể yếu hèn đối diện ,sự sợ hãi hằng sâu trong đôi mắt long lanh của Ái Phương càng khiến cô phát cuồng lên.
Đè nàng xuống, cô bóp chặt lấy cổ nàng cười lên điên dại , lúc trước chỉ đơn giản là những con thú hoang nhưng giờ đây kẻ đang nằm rạp dưới thân của cô là Ái Phương , nàng không ngừng vùng vẫy cào cấu vào tay Lan Hương nhưng nó vẫn cứng ngắt mà ấn sâu vào cổ nàng. Khó thở sắc mặt nàng tái mét ho khù khụ ,cố với lấy chút không khí ít ỏi cho phổi đang không ngừng hô hấp một cách kịch liệt , Ái Phương như chìm sâu vào vũng đầm lầy , ngất đi ngay sau đó
Tóc tiên nhìn thấy thì không khỏi trợn mắt, cậu ta nhanh chóng chạy tới mà đẩy Lan Hương ngã nhào, nếu không thì chắc nó sẽ là nơi chôn nàng mất
" Cậu bị điên sao? Định giết chết nó luôn hả "
" Im đi , là chị ta muốn mà "
" Cậu điên thật rồi, mau bình tĩnh lại đi"
" Lên cơn nữa à ! Kệ đi Tóc Tiên ah , quen quá còn gì "
Lan Hương như lấy lại được hồn, ma sát tay lên bộ đồng phục để làm dịu đi vết máu ngồi tựa lên chiếc ghế sofa cũ , xoa xoa lấy thái dương mà trầm lặng . Tiếng chuông điện thoại phá tan bầu không khí ảm đạm ấy ,là mẹ cô
" Sao vậy"
" Ái Phương đâu rồi ? Con bé đi cùng con phải chứ ?"
" Sao lúc nào mẹ cũng hỏi về chị ta vậy hả? Còn con thì sao"
" Chị con vẫn chưa quen với cuộc sống ở đây nên mẹ có chút lo thôi, đừng hiểu lầm"
Lan Hương tức tối mà dập máy ,cô hằn học trách móc trước kia cô luôn mà tâm điểm trước mọi người quan tâm, thế mà từ khi Ái Phương xuất hiện một con nhỏ quê mùa chẳng biết ở xó nào lại cướp hết cái hào quang ấy. Còn mẹ cô bà ta chưa bao giờ đối xử với cô dịu dàng như với nàng, chưa từng hỏi han dù cho cô có đi chơi đến sáng ,những lúc cô bỏ lớp luyện thanh thì bà ta lại dùng những lời lẽ đáng xấu hổ mà đùn đẩy , nhẽ ra câu hỏi nên là" con bị bệnh ở đâu sao "mới phải
Giọt nước tràn ly cô quăn nát chiếc điện thoại với lấy chiếc ghế định đập vào người nàng nhưng lại bị Thy Ngọc ngăn lại
" Nhỏ đó mà chết là cậu theo nó luôn đấy ! Đừng có mà mù quáng thế!"
" Bỏ tôi ra"
" Cậu thích chị tao phải chứ? Lại còn bảo vệ nữa đây này haha "
" Cậu ta điên rồi nói nhảm đã đành lại còn....trúng phốc ! Phải chứ đằng ấy , Thy Ngọc à "
" Im đi con khốn , cậu ta mà chết là cả đám chết theo đấy !"
Những lời vô nghĩa ấy liệu có lọt nổi vào tai cô ? Lan Hương cầm lấy chiếc vali xách tay bằng da, mở toạc nó ra bên trong là đầy rẫy các dụng cụ bằng kim loại ,dao ,kéo đều có đủ chỉ cần cô muốn chưa tới một nốt nhạc thì khu xưởng bỏ hoang này đã cháy thành tro Ái Phương cũng thế ,nàng rốt cuộc cũng chỉ là món đồ thừa thải trong mắt cô mà những thứ thừa thải thì nên bị loại bỏ khỏi sự thuần khiết của nữ thần
Lan Hương không nói không rằng liền lấy ra một chai chất lỏng không màu ,cô cười thầm ngồi xuống trước cơ thể đang nằm lõa lồ trên đất, vươn tay nắm lấy đôi bàn tay vẫn còn ấm ,nhỏ vài giọt lên lòng bàn tay chỉ chốc lát không chừng vài giây sau tay nàng lập tức bị đốt cháy mà phát ra âm thanh" xèo.. xèo " trợn cả người, lớp da bao phủ bên ngoài bị tổn thương nghiêm trọng gây ra vết bỏng loét nặng nề cho những chỗ mà giọt chất lỏng chảy xuống . Nó tuy di chuyển nhẹ nhẹ nhưng sát thương thì cực lớn nếu dùng một lượng lớn thì cũng có thể gây ra cái chết thảm khóc . Lan Hương biết điều đó , rất rõ là đằng khác , cô đã cất công chuẩn bị nó dành riêng cho Ái Phương tác phẩm như thường lệ lại được cô chụp lại ,khóe môi cong lên hết mức vì thành tựu trước mắt
"Trời ạ, cậu lại thế nữa à "
" Lan Hương à , cậu nỡ làm vậy với thân thể quý báu của mẹ cậu sao ?"
" Đừng có nhắc tới bà ta ! Tôi điên lên đấy "
" Còn tưởng cậu đổ cho chị tao uống luôn cơ chứ ?"
" Phải đấy! Như con nhỏ lần trước còn gì"
" Tôi không ác thế đâu, đó chỉ là chút nóng giận nhất thời thôi "
" Giờ thì về đi , tôi mệt rồi "
Đêm hôm ấy cả nhóm mang theo làn đường cũ mà bắt xe bỏ về chỉ còn lại cái xác trơ trọi giữa mùa đông lạnh giá . Lại thế nữa rồi nàng lại bị bỏ lại ,vết thương cũ chưa nguôi ngoai lại bị nhồi nhét thêm vết thương mới ,thật đáng thương dẫu cho có còn là một thi thể lạnh ngắt, phải chăng nàng vẫn sẽ cảm nhận được sự cảm thương từ phía bên kia
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com