Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 5 : Làng Mặc Vũ

Không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Bỗng—

Từ phía xa, một bóng người chậm rãi xuất hiện.

Đó là một ông lão.

Trên người khoác một chiếc áo mưa cũ kỹ, bước đi chậm rãi nhưng chắc chắn, từng bước tiến thẳng về phía ba người.

---

Giang Tâm lập tức cảnh giác.

Ánh mắt sắc lại.

Mạnh Quân cũng không do dự, lập tức rút một con dao nhỏ từ trong áo, nắm chặt trong tay.

Cậu nhìn chằm chằm ông lão vài giây, rồi thấp giọng nói:

“Ông ta… không phải quỷ.”

Nói xong, cậu khẽ khựng lại, giọng chậm hơn:

“Nhưng… có gì đó không đúng.”

“Ông ta… nguy hiểm.”

---

Hạo Thiên không nói gì.

Chỉ đứng im quan sát.

Ánh mắt lạnh lẽo.

---

Ông lão dừng lại trước mặt họ.

Không hỏi.

Không giải thích.

Chỉ nói một câu—

“Nếu không muốn chết… thì đi theo tôi.”

---

Giọng nói khàn khàn.

Không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

---

Nói xong—

Ông quay lưng.

Bước đi.

Không hề chờ họ trả lời.

---

Ba người nhìn nhau.

Không ai nói gì.

Nhưng—

Cuối cùng vẫn quyết định đi theo.

---

Sau vài phút—

Họ đến một ngôi miếu cũ kỹ.

Cửa gỗ mục nát.

Mái ngói phủ rêu.

Không có dấu hiệu của người sống.

---

Ông lão lấy ra một chùm chìa khóa.

Mở cửa.

Bước vào.

Rồi quay đầu lại:

“Vào đi.”

---

Ba người lần lượt bước vào.

---

Bên trong miếu nhỏ.

Ở giữa là một bức tượng Phật đã cũ, phủ đầy bụi.

Không khí lạnh và ẩm.

Rõ ràng nơi này… đã lâu không có ai dọn dẹp.

---

Vừa bước vào—

Hạo Thiên đột nhiên quay đầu lại.

Ánh mắt nhìn chằm chằm ra ngoài.

Như đang xác nhận điều gì đó.

---

“Mọi người… vừa nãy có thấy gì không?”

Hắn nói.

“Ví dụ như… một bóng người trong mưa… đi theo chúng ta?”

---

Câu nói vừa dứt—

Ông lão lập tức biến sắc.

Đôi mắt trợn to.

“Cậu… thấy bà ta?”

---

Hạo Thiên quay sang.

“Bà ta là ai?”

---

Ông lão hít sâu một hơi.

Giọng run nhẹ:

“Một người phụ nữ…”

“Tóc dài đến đầu gối…”

“Quần áo rách nát…”

“Trên tay… cầm một chiếc ô đỏ.”

---

Hạo Thiên khẽ gật đầu.

“Không nhìn rõ mặt.”

“Nhưng… đúng là có ô đỏ.”

---

Sắc mặt ông lão lập tức tái đi.

Ông vội hỏi:

“Trong các cậu… có ai bị ướt mưa không?”

“Kiểu… trực tiếp dính nước mưa?”

---

Giang Tâm trả lời ngay:

“Không.”

“Chúng tôi đều có ô.”

“Chỉ ướt giày và ống quần.”

---

Nghe vậy—

Ông lão thở phào.

Nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng.

---

“Các cậu… không nên đến đây…”

Ông nói.

“Rời đi… càng sớm càng tốt.”

“Nếu không… sẽ không thể rời đi nữa.”

---

Nói xong—

Ông quay lưng.

Không giải thích thêm.

Chỉ đi ra phía sau tượng Phật.

Lấy ra vài tấm chăn mỏng.

Đưa cho ba người.

---

“Trời sắp tối rồi.”

Ông nhìn đồng hồ cũ trên tay.

“Ở lại đây một đêm.”

“Sáng mai… hãy rời đi.”

---

Không khí trong miếu lại trở nên im lặng.

---

Đúng lúc đó—

Mạnh Quân, người từ nãy giờ im lặng, bỗng lên tiếng:

“Bạch Tâm… Hạo Thiên…”

“Nhìn kia.”

---

Giọng cậu thấp.

Nhưng đầy cảnh giác.

---

Tất cả đồng loạt quay đầu.

---

Ở ngoài cửa—

Không xa.

Một bóng người đứng đó.

---

Một người phụ nữ.

Tóc dài.

Quần áo rách.

Trên tay—

Cầm một chiếc ô đỏ.

---

Cô ta đứng yên.

Không cử động.

Chỉ nhìn vào trong miếu.

---

Không khí…

Đóng băng.

---

Ông lão hét lên:

“Đóng cửa lại!”

“Đó không phải người!”

“Là quỷ!”

---

Ông lao tới cửa.

Dùng sức đẩy mạnh.

---

Nhưng—

Cánh cửa…

Không nhúc nhích.

---

Như bị thứ gì đó giữ lại từ bên ngoài.

---

Chiếc nhẫn trên tay Giang Tâm—

Đột nhiên trở nên lạnh buốt.

---

Không phải lạnh nhẹ như trước.

Mà là—

Lạnh đến tê dại.

---

Nguy hiểm…

Đang ở ngay trước mắt.

---

“Cầm lấy!”

---

Mạnh Quân ném con dao về phía cậu.

---

Ngay khi chạm vào—

Hệ thống hiện lên:

---

Quỷ khí: Dao dính máu (Cấp D)

Tác dụng:

1. Gây sát thương lên quỷ.

2. Ẩn thân 3,5 giây khi tự gây thương tích.

Cảnh báo:
Sử dụng lâu dài sẽ mất kiểm soát, rơi vào trạng thái sát khí.

---

Giang Tâm không do dự.

---

Phập!

---

Cậu đâm thẳng vào tay mình.

---

Máu chảy ra.

---

Ngay lập tức—

Thân ảnh cậu biến mất.

---

Trong tích tắc—

Xuất hiện trước mặt nữ quỷ.

---

Cậu đưa tay—

Giật mạnh chiếc ô đỏ.

---

Nhưng—

Không nhúc nhích.

---

Nữ quỷ cúi đầu.

Chậm rãi mở miệng.

---

“Giúp… thằng bé…”

---

Giọng nói vang lên.

Lạnh đến tận xương.

---

Ngay lập tức—

Hệ thống xuất hiện.

---

Nhiệm vụ ẩn kích hoạt:
Chấp niệm của người mẹ (Cấp D)

Nội dung:
Giải cứu con trai của nữ quỷ.

Phần thưởng:
100 quỷ tệ + Ô Huyết Vũ

---

Ngay sau đó—

Cánh tay nữ quỷ…

Khô héo.

---

Rắc!

---

Bị Giang Tâm giật gãy.

---

Chiếc ô—

Rơi vào tay cậu.

---

Cậu không dừng lại.

Quay người—

Chạy thẳng vào miếu.

---

Ngay khi cậu ngã vào bên trong—

---

Ầm!

---

Cánh cửa…

Đóng lại.

---

Lần này—

Không còn bị chặn.

---

Hạo Thiên và ông lão lập tức đẩy mạnh cửa.

Khóa chặt.

---

Ngoài kia—

Không còn tiếng động.

---

Như thể…

Con quỷ đã biến mất.

---

Hạo Thiên ngồi bệt xuống.

Thở mạnh.

“Này… cậu ổn chứ?”

---

Giang Tâm chống tay ngồi dậy.

Hơi thở dồn dập.

“Tôi… ổn.”

---

Cậu ném con dao lại cho Mạnh Quân.

“Cảm ơn.”

---

Mạnh Quân lắc đầu.

“Nếu không có anh…”

“Chúng ta chết rồi.”

---

Rồi cậu chỉ xuống tay Giang Tâm.

“Nhìn đi.”

---

Giang Tâm nhìn xuống.

---

Máu…

Không rơi xuống đất.

---

Mà đang bị—

Chiếc ô hút vào.

---

Cậu lập tức buông tay.

Lùi lại.

---

Hệ thống hiện lên:

---

Quỷ khí: Ô Huyết Vũ (Cấp C)

Tác dụng:
Tạo lớp bảo vệ bằng huyết vũ

Cơ chế:
Tiêu hao máu để sử dụng

Hiện tại: 21%

---

Cảnh báo:
Dùng quá lâu → ô nhiễm tinh thần
Máu = 0% → biến thành quỷ

---

Không ai nói gì.

---

Mạnh Quân tiến tới.

Băng bó lại vết thương.

---

Rồi hỏi:

“Vì sao… anh không tấn công?”

---

Giang Tâm nhắm mắt.

Rồi nói chậm rãi:

“Nước mưa… là quy tắc.”

“Con quỷ… có ô.”

“Hoặc nó tạo ra mưa.”

“Hoặc… nó đang trốn mưa.”

---

“Nếu mất ô…”

“Nó sẽ vi phạm quy tắc.”

---

“Và…”

“Quỷ… sẽ giết quỷ.”

---

Không khí im lặng.

---

Giang Tâm nằm xuống.

Nhắm mắt.

---

“Ngủ đi.”

---

“Chúng ta…”

“Đã có câu trả lời.”

---

Bên ngoài—

Mưa đen…

Vẫn rơi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #kinhdi