Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

xi

sau hơn 12 tháng học hành chăm chỉ em cuối cùng cũng khoác lên mình bộ lễ phục tốt nghiệp, mừng rỡ cầm trên tay tấm bằng thạc sĩ và đón nhận từng cái ôm chúc mừng từ những người bạn thân thiết.

nụ cười của em dưới cái nắng mùa xuân trở nên rạng ngời đến mất hồn, phụ nữ đẹp nhất là khi họ tin vào bản thân mình, em phải cố gắng rất nhiều cho ngày hôm nay, em luôn tự thấy mình nhỏ bé, luôn khiêm tốn, luôn tự ti cho đến khi mọi công sức được công nhận, nhìn dáng vẻ lạc quan lúc này đâu ai nghĩ rằng em cũng từng bị trêu chọc, bị nói những lời khó nghe, bị xem thường những kết quả đã đạt được, chỉ là em quá tốt bụng để căm ghét mọi thể loại người xấu, cuộc đời em còn nhiều người thương em, có lẽ đây là cái ý nghĩ tốt đẹp duy nhất đã cứu rỗi em suốt quãng thời đến trường, có lẽ công sức nuôi dạy của ba mẹ rất lớn mới có thể giúp em vượt qua mọi khó khăn và lớn lên thật ngoan ngoãn như vậy.

nàng cứ đứng khoanh tay mãi trong cửa tiệm hoa, yên lặng nhìn từ xa đến gần và nghiên cứu một cách kỹ càng nhất trước khi chọn được bó hoa mang đúng ý nghĩa nàng muốn truyền đạt, cùng lúc ấy em đã chụp được vô số tấm hình cùng đồng nghiệp ở quán cà phê, vài người bạn thật sự thân thiết, uống gần hết một ly nước và chẳng đếm xuể đã nói nhau nghe bao nhiêu câu chuyện trên trời dưới biển trong lúc nghỉ ngơi dưới một góc cây lớn trong khuôn viên trường.

- chị rất tự hào về em, orm.

chị quản lý lena luôn dành cho nàng vô vàn lời khen có cánh, sự quan tâm chân thành và lúc nào cũng đều công nhận nàng, nàng biết ơn vì tất cả.

- thời gian qua cảm ơn chị đã giúp đỡ em nhé.

- chị đâu làm được gì cho em, vốn dĩ đó là công sức của em.

nhìn em ngồi bên cạnh đang cười nói với mình nhưng ánh mắt lúc nào cũng trông ngóng về phía cổng trường mà người ra người vào luân phiên nhau, ngày vui của em, hiển nhiên em sẽ mong muốn được chung vui bên gia đình, lưu giữ cùng nhau một bức ảnh, dành cho nhau những lời động viên đáng quý, cô cũng hi vọng được gặp ba mẹ em để gửi lời chào dù đã nghe nói vì lý do sức khoẻ nên ba em khó thể đến đây, biết em sẽ về thăm họ vào tuần sau, cũng biết người duy nhất giờ này khiến em chờ đợi hẳn phải là người ấy, khuôn miệng cười xinh đẹp chợt thu lại.

cô đã định bước đến ngỏ lời khi thấy em đứng trước cửa tiệm cà phê trú mưa vào buổi chiều 4 tháng trước, mỗi khung cảnh em hiện diện như một thước phim hoa mĩ mà cô nghĩ mình chỉ có thể làm khán giả chứ không cách nào trở thành một vai chính cùng sánh đôi, mưa rơi trên chiếc ô tạo tiếng vang ầm ĩ, cô dường như đã cố chạy đến nhanh nhất có thể nhưng vẫn bị chắn ngang bởi một chiếc xe hơi đắt tiền, người con gái bước xuống rất quen mắt, cô đã từng cảm thán vì gương mặt xinh đẹp nổi bật đó, có lẽ vô số lần thấy em và nàng cùng trò chuyện nhưng họ không làm gì trông giống đang trong một mối quan hệ, cô nghĩ nàng chỉ đang tán tỉnh em, cô mong mình còn cơ hội, cho đến khi ánh mắt em dưới cơn mưa ấy sáng rực tựa ánh đèn pha kia, soi chiếu mọi lầm tưởng trong lòng cô, níu bước chân cô dừng lại và đứng sững giữa cơn mưa tầm tã.

em tốt đẹp, em trân trọng cô, và em chưa bao giờ để lộ bất kỳ kẽ hở nào trong trái tim mình cho cô, có lẽ con người chính là vậy, có tình cảm mới có thiên vị.

- cô gái chị từng thấy, cô ấy không tới sao?

- sẽ tới thôi, một chút nữa.

- chị có thể hỏi về cô ấy không? hình như chưa từng nghe em kể nhỉ?

dẫu đã biết, cô vẫn muốn được nghe em nói, dù đã thua từ ban đầu, cô vẫn muốn biết liệu người đó có tốt với em không, kể cả không có tư cách, cô chỉ mong lòng mình an yên.

- chị ấy là gia đình của em, người có thể cùng ba mẹ em yêu thương em cả đời này.

- hơi sến chị nhỉ? chị ấy đã dặn em phải giới thiệu như vậy nếu có ai hỏi.

trông em có chút xấu hổ khi lần đầu nói ra nhưng vẻ mặt lại vô cùng hãnh diện, nàng ở trong mọi hoàn cảnh luôn tự hào khi được thừa nhận em là người nhà, là bé con của nàng, đối với ai, nàng cũng đều cho em một danh phận, với một người luôn đúng với mình đến thế, em đâu thể nào nỡ làm sai.

chuông điên thoại vừa vang lên, ngay khi nghe máy em cũng lập tức đứng dậy để chạy đến vị trí của nàng, cái ôm ở khoảng cách vừa vặn lọt vào mắt cô, nàng đỡ được em từ cú bật nhảy một cách rất nhẹ nhàng, ánh mắt lạnh lùng chớp mắt đã rạng rỡ đến nỗi một tia nắng cũng không thể len lỏi vào ô cửa sổ trong vắt ấy.

- hoa làm tay chị đỏ hết rồi này lingling kwong.

- em thích không?

- lily of the valley, em rất thích.

nàng chỉ xoa đầu em mà không nói thêm gì về bó hoa để em tránh phàn nàn về việc nàng bị dị ứng với chúng, thứ nhỏ bé này không quan trọng bằng niềm vui của em.

- đây là lena, chị quản lý của em, chắc chị cũng biết chị ấy rồi lingling nhỉ?

- orm kể cho tôi nghe nhiều về cô lắm, cảm ơn cô rất nhiều vì đã quan tâm bé con nhà tôi.

nàng chưa từng xem cô là tình địch, dù ánh mắt nặng tình ấy từng khiến nàng để tâm, hay là em không ngần ngại đối đãi với cô như những người bạn khác, thoải mái cư xử thân thiết.

em là người biết trân trọng, không chỉ với mọi người mà đến cả những đồ vật cũ kĩ cũng không nỡ làm chúng tổn thương, em có vẻ hoạt bát nhưng con người thật sự rất nhút nhát, em không hướng ngoại như cách em vẫn thường thể hiện, chỉ là em muốn người bên cạnh mình được hạnh phúc, em sao cũng được, vậy nên nàng chỉ cần em hạnh phúc, nàng thế nào cũng được, nàng tôn trọng mối quan hệ của em, nhưng nàng vẫn cần đánh dấu một chút về quyền lợi của mình, để buộc phải thật lòng thì nàng rất ghét cách mà cô có thể chạm vào bàn tay em, thậm chí là đứng sát bên nhau không một kẽ hở, rồi lúc nào cũng xưng hô rất ngọt ngào, vì cô mà dạo gần đây trông nàng có vẻ nhỏ nhen, mỗi lần em vô tình nhìn qua mà thấy đôi mắt sắc lẹm ấy cứ dán chặt vào cử chỉ thân thiết của hai người thì em càng muốn làm tới, nàng lúc ghen có chút đáng sợ nhưng rất dễ thương, em rất muốn nói nàng biết điều đó.

- orm qua đây, mình chụp thêm cho cậu.

nghe vậy em hớn hở kéo theo nàng đến chỗ hội bạn của mình, giữa hai người chỉ từng lưu giữ cùng nhau một khoảnh khắc, em thấy tiếc vì điều đó.

nàng nổi tiếng vì gia thế của mình nhưng vẫn thấy bối rối khi phải tạo dáng trước máy ảnh của người khác, nếu đây là các nhà báo với dàn máy móc hiện đại, ánh đèn chớp nháy liên tục hắt vào tầm mắt làm chói cả tầm nhìn thì hẳn nàng sẽ kiên định hơn.

- chị đang ngại sao? họ đều biết chị là ai sau cái hôm chị làm ầm ĩ rồi kéo nhau vào phòng giám đốc trường mà.

cậy thế cao hơn, cánh tay em nghịch ngợm choàng qua cổ kéo sát nàng nấp vào người mình, nhờ hành động bất ngờ từ em mà nụ cười đẹp đẽ của nàng được thể hiện trọn vẹn trên khung ảnh, nếu phải dành cho nàng một lời khen, em sẽ dùng hết tất cả từ ngữ xinh đẹp nhất trên thế giới này.

- em bé lingling kwong đáng yêu quá.

trên tay là tấm ảnh ưng ý nhất ngày hôm nay, em cứ dơ lên rồi hạ xuống, đưa xa rồi kéo gần để ngắm kĩ hơn vẻ đẹp mình ngưỡng mộ, nàng lúc nào cũng trông nghiêm túc và trưởng thành, chỉ là nhiều khoảnh khắc bên cạnh em nàng đột nhiên trở nên bé bỏng vô cùng, với gương mặt nũng nịu xinh đẹp và chính con người đó, nàng được phép làm đứa trẻ của em.

- em bé? chị sao?

- đúng rồi, lingling kwong là em bé, em bé của orm kornnaphat, lingling kwong đáng yêu chết mất.

nàng để mặc em làm bất cứ điều gì với gương mặt mình, bàn tay hết véo rồi nựng má, còn bắt chước thói quen mà đưa tay lên âu yếm xoa đầu nàng, bản thân nàng cứ ngồi yên đó, mãn nguyện trưng ra nụ cười ngờ nghệch để thoả mãn bé con của mình.

có những thứ không hẳn ai sinh ra cũng biết được, như sự dịu dàng cho em, nàng cũng phải từng chút một để học, từng giấu em sự vụng về, từng lo lắng lỡ như mình làm em buồn lòng, thuở đầu con người nàng rất khô khan nhưng nàng muốn vì em mà có một khía cạnh mềm mại.

,
credit:
"con người mà, có tình cảm sẽ có thiên vị." câu này mình đọc được từ tiktok.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com