Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

⁰⁹

một buổi tối như bao ngày khác, jisung đúng giờ bước vào cánh cổng biệt thự nhà họ jang, nơi ánh đèn pha lê rọi xuống những bậc thang cẩm thạch như ngọn hải đăng không bao giờ tắt. dù đã đến đây vài lần, ngôi nhà vẫn khiến anh choáng ngợp bởi sự xa hoa hoàn toàn đối lập với nơi anh gọi là "nhà".

như thường lệ, quản gia dáng người gầy gò nhưng nghiêm nghị đã đứng chờ sẵn nơi cửa chính. không cần nói lời nào, bà nhẹ nhàng cúi đầu rồi dẫn anh lên phòng học.

với một tiếng thở dài, căn phòng không một bóng người được lấp đầy hơi thở của một người xa lạ. jisung ngồi vào bàn, anh nhấp một ngụm nước, cắn một miếng bánh quy bơ thơm phức như thường lệ. thật ra, anh không ngại việc chờ đợi, vì ít nhất thì khi ở đây anh được tạm tránh xa sự cô đơn trong căn phòng trọ của mình.

khi đồng hồ điểm tám giờ một phút, jisung chán nản quyết định rời phòng, anh định bụng sẽ đi dạo quanh biệt thự, nơi mà mỗi bức tranh treo tường đều có thể kể một câu chuyện riêng bằng tiếng pháp.

nhưng chưa kịp bước ra khỏi ngưỡng cửa, âm thanh lao xao từ tầng dưới đã níu anh lại. giọng cười, tiếng nói, tất cả đang vẽ ra một bức tranh gia đình hoàn hảo. và anh, là một kẻ ngoài cuộc chỉ biết đứng sau lan can mà quan sát.

_

vài phút sau, tiếng cửa mở khe khẽ. wonyoung xuất hiện như một cơn gió mang theo hương hoa mộc dịu nhẹ. cô bước vào phòng học, không vội ngồi xuống mà đi vòng lên bảng. cô đứng đó nhìn chằm chằm vào anh bằng ánh mắt mang theo thứ gì đó thật giễu cợt.

"thầy thấy ghen tị lắm, đúng không?" cô hỏi.

jisung ngẩng lên, ánh mắt không giấu được thoáng ngạc nhiên. "ý em là sao?"

"gia đình thầy thế nào ạ?" cô nghiêng đầu, đôi mắt sáng lên dưới ánh đèn.

"chúng ta không học về đề tài gia đình."

"vậy tại sao thầy lại bỏ đi sau khi nhìn thấy gia đình em hạnh phúc bên nhau?"

jisung im lặng.

wonyoung vẫn dõi theo hành động của anh, vì cô đã nhìn thấy anh, một cái bóng cao gầy đứng khuất sau bức tượng đồng nơi hành lang tầng hai. cái ánh mắt lặng lẽ dõi theo cảnh gia đình cô cùng nhau cười nói như thể không có gì trên đời quan trọng hơn khoảnh khắc đó.

"không nên nghe lén cuộc trò chuyện của người khác, em biết chứ?" anh đáp.

"chắc là vậy ạ." cô nhún vai.

không chọc tức được jisung như mong đợi, wonyoung thở dài ngao ngán rồi đi về phía chiếc ghế bên cạnh anh, ngồi phịch xuống như việc học với anh là một hình thức tra tấn tinh thần.

dù vậy, buổi học vẫn diễn ra. và dĩ nhiên, không thể thiếu những lần cô ngắt lời, xoay bút trong tay và bắn ra những câu hỏi chẳng liên quan gì đến chương trình học khiến anh phải dừng lại không biết bao nhiêu lần.

cuối cùng, khi kim đồng hồ vừa nhích sang vạch cuối cùng của tiết học, jisung đứng dậy, chỉnh lại tập giáo án và chuẩn bị rời đi.

nhưng rồi-

"khoan đã, thầy andy."

anh dừng lại trước ngưỡng cửa. giọng nói ấy vang lên đầy chủ ý.

"về cuộc trao đổi của chúng ta." wonyoung nói khi vẫn ngồi yên tại chỗ, chân bắt chéo, tay gác hờ lên mặt bàn.

"cuộc trao đổi?" jisung quay lại.

cô nghiêng đầu, môi khẽ nhếch thành một nụ cười không rõ là trêu chọc hay cảnh cáo. "bắt đầu từ hôm nay, thầy phải thực hiện mọi yêu cầu em đưa ra, không được từ chối dù chỉ một lần."

"bao gồm cả việc giúp em ôn thi, đưa đón em nếu cần, và đặc biệt quan trọng là trả lời tất cả những câu hỏi cá nhân em đặt ra một cách trung thực."

rồi cô cúi đầu một chút, ánh mắt lướt qua anh như đang nhìn một kẻ vừa bị dồn vào chân tường.

"nếu thầy không chấp nhận thì sẽ có người phát hiện ra chuyện thầy đã giả mạo học vấn để vào được đây."

anh nhìn cô, ánh mắt bàng hoàng thoáng vụt qua rồi biến mất trong tích tắc. "em nghĩ đây là gì? một trò chơi quyền lực à?"

wonyoung nhún vai, giọng nói vẫn bình thản như đang thảo luận về bữa trưa ở trường học. "không ạ, em chỉ nghĩ thầy nên có trách nhiệm vì đã để lộ bí mật của mình quá dễ dàng."

câu nói cuối cùng vang lên, nhưng từng chữ như lưỡi dao được mài kỹ, cắt sâu vào lòng tự trọng vốn đã mong manh của anh.

jisung siết chặt tập giáo án trong tay, mạch máu nơi cổ tay khẽ giật.

"đủ rồi, jang wonyoung."

rồi anh xoay người sải bước rời khỏi căn phòng

cánh cửa phòng học khép lại rất dứt khoát. nhưng sau lưng anh, wonyoung vẫn ngồi đó.

jisung không hiểu, jang wonyoung rốt cuộc là người thế nào? hay nói đúng hơn, tại sao cô luôn biết cách chạm đúng vào những điểm yếu mà chính anh cũng chưa từng dám đối diện?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com