Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1

-không xong rồi...

em chạy một cách vội vã vào cánh rừng u tối, bên cạnh toà lâu đài tráng lệ và đầy uy nghiêm. Đám lính canh cứ đuổi theo em, không phải là một hai tên, mà là hơn một chục tên với những cây giáo nhọn trên tay. Bọn chúng vừa chạy theo vừa hét lên, chửi rủa em không thôi. Một tên to lớn hô to

-bắt lấy con hồ ly đó!!

em biến đổi về thành Yêu Hồ rồi bắt đầu tăng tốc, dường như không thể bắt kịp em, đám lính biết rõ điều đó nên đã chơi chiêu. Một trong số chúng đã đem theo cung tên, liên tục nhắm thẳng vào em mà bắn. Cố gắng không chạy thành một đường thẳng để gây mất tập trung cho tên cầm cung .Sau khi cắt đuôi được đám lính đó, em cũng bị thương chi ít. Chạy vội vào một chiếc hang gần đó, em ngồi bệch xuống mà thở dốc, đồng thời biến lại thành người.

-suýt chết..phùu

- ít ra cũng cắp được mấy viên ngọc với dây chuyền, viên ngọc thật rất to nhỉ?

em tự hỏi, tự cười đắc ý với bản thân. Em đã hoá trang thành một người dọn dẹp trong cung điện uy nghiêm đó để ăn cắp của cải của vua. Đó là lí do mà em bị rượt đuổi đến vậy .Vì mệt nên đã nằm xuống, các vết thương bắt đầu nhói lên liên hồi, ép em phải trở lại thành Yêu Hồ để có thể hồi ma lực, vừa có thể dưỡng thương. Em đã dùng đuôi của mình để quấn quanh bản thân mà đánh một giấc ngon lành

__________________________________________

Midoriya Izuku, cái tên quen thuộc ở các con phố xa hoa tại Nhật Bản. Một oiran như em thì nếu được nhắc đến thì tên quái nào cũng chảy nước dãi cho mà xem. Nhưng chỉ vì em không chịu làm tình với một tên bộn tiền, già nua, xấu xí mà ông ta đã kêu người hại em, làm xấu danh tiếng em, để rồi bà chủ của kỹ viện đã một tay đuổi thẳng cổ em. Nơi em từng ở là Kỹ Viện Kagamae, một trong những kỹ viện nổi tiếng thời bấy giờ.

Em được mô tả trong mắt đám đàn ông háo sắc đó là một cô gái với làn da hồng hào, đôi mắt xanh lá như chứa bao tâm sự, như cần được che chở, đôi môi nhỏ có chút đỏ. Mái tóc màu xanh lá ngắn đến gáy nhưng lại mang sự dịu dàng mà không một cô gái tóc dài nào có, tóc em mềm mại và mượt mà, đã chạm vào rồi thì chắc chắn không thể nào dứt ra, tay em thon, cơ thể em nhỏ nhắn và trông dễ vỡ, đủ cho từng thằng đàn ông phải thèm khát em.

Như mọi ngày, em thức dậy trước khi bóng tối bao trùm lấy bầu trời ngoài kia. Em duỗi người rồi nhìn lại xung quanh cơ thể mình, những vết thương dường như đã lành hẳn nên em vui vẻ hơn. Em hoá thành người rồi lại bước ra khỏi chiếc hang đó một lần nữa.

-chắc mình sẽ quay lại phố đèn đỏ nhỉ?

Em tìm xin một bộ kimono của người dân với biên cảnh "cô nàng nghèo khó". Rồi ung dung tiến vào lại khu phố đèn đỏ, tìm lại khu kỹ viện mà mình từng ở.

-mẹ Kama ơi?

Tiếng gọi thân thương, pha chút nũng nịu của em cất lên. Như nghe được chất giọng quen thuộc, bà ta từ bên trong đi ra. Xưng hô thân thiết, cách gọi mẹ Kama, bà liền nhận ra em. Miệng bà há ra rồi mếu máo không thôi, bà ta bỗng ứa nước mắt đầm đìa. Bài này em quá quen rồi, bà rồi lại bảo nhớ em cho xem. Cũng vì túng thiếu sau khi đuổi em, là nhất thời tức giận nhưng hệ quả khá lớn đấy, em là người làm ra tiền cho cái kỹ viện này mà. Em bỏ đi một thời gian thì chắc kỹ viện cũng đã giảm vài bậc và mất vài vị khách quen rồi nhỉ?

-con gái ơi, con đã đi đâu thế? mẹ thật nhớ con quá! Mẹ là nhất thời tức giận nên mới rủa con, con tha cho Kama nhé?

Bà vừa mếu máo, vừa ôm em vào lòng, xoa đầu em như thể em là đứa con gái đầu lòng của bà. Các oiran khác cũng chạy ra xem, cũng bất ngờ về sự trở lại của em.

-vậy mẹ Kama biết mấy lời đồn kia không phải sự thật rồi nhỉ? con thật sự đã rất khổ sở đấy

em giả vờ lau nước mắt rồi nấc lên vài cái, thể hiện tình yêu mênh mông của mình với cái kỹ viện thối nát này. Dám đuổi em đi, em sẽ phá cho cái kỹ viện này không còn đường lui. Em sẽ khiến người đời tin mình và tẩy chay cái kỹ viện chết tiệt này. Mà chuyện này thì quá dễ với em, vì sau cùng, em là Hồ Ly Tinh mà.

-dù sao con cũng về rồi, con giúp mẹ Kama đón khách nhé?

-ôi con yêu, ta thật lòng cảm ơn con, vào trong đi, ta sẽ chuẩn bị nước tắm và quần áo cho con. Nhìn con thế này, ta đau lòng quá

-vâng, con cảm ơn mẹ Kama

em cười với bà rồi tiến vào trong, các oiran liền hỏi thăm và cũng bày tỏ nỗi nhớ nhung với em.

___________________________________

Sau khi tắm rửa cũng như thay đồ thì em ngồi lại nơi quen thuộc, chính là phòng khách của kỹ viện, có lẽ mẹ Kama đã đổi một vài vật dụng trang trí nhỉ, em đang pha trà cho bà thì có một oiran quay vào

-Midoriya-sama..có...có một vị khách khó tính ạ..chúng em đều không đáp ứng được...nhu cầu của ngài ấy ạ...

em nghe xong, thở dài một cách thích thú rồi cười khẽ, tay em thoan thoắt rót một chén trà đầy. Làm xong, em cầm ly trà đưa cho oiran đó.

-uống đi cho đỡ căng thẳng nhé! tin tức chị quay về có lẽ nhanh quá nhỉ? mới đó đã có một anh chàng khó chiều xuất hiện ở kỹ viện ta rồi

-dạ..dạ phòng cuối cùng ở hướng Bắc ạ!

-rồi rồi, chị cảm ơn nhé

Nói rồi, em bước đi một cách chậm rãi, đúng khí chất của một kỹ nữ hạng sang. Em bước từng bậc thang, hương hoa toả ra từ em thoang thoảng theo từng bước chân. Đây là vị khách đầu tiên mà em tiếp ngay trong đêm mà em quay lại, thú vị thật nhỉ? Không biết đó là ai nhỉ? Em đoán, cái kỹ viện này đã rất chật vật với những vị khách như thế này khi không có em nhỉ?

-xin chào?

Từ bên ngoài, em cất tiếng gọi nhẹ nhàng, từ tốn gửi lời xin chào đến người bên trong

-xin phép ngài, em vào được không ạ?

Không nghe tiếng trả lời, sự thích thú của em tăng vọt, đẩy cửa sang một cách chậm rãi, cái mà em nhận lại còn tuyệt vời hơn những gì em suy nghĩ. Một anh chàng trạc tuổi 30, đang ngồi đối điện với hướng cửa, mái tóc vàng có chút nhọn, đôi mắt đỏ thẵm của chàng như làm em điêu đứng. Thật tuấn tú và thu hút biết bao..nhưng khoan, có gì đó không ổn.

-mùi này..là đồng loại sao?

em cười khúc khích rồi đóng cánh cửa sau lưng lại, tiến đến đối diện chàng, ngồi xuống ngay ngắn và lịch sự trước khi tiếp tục câu chuyện. Đôi mắt chàng kiên định dõi theo từng hành động của em, không hề lung lay trước nụ cười của em, một phần đã làm cho em có chút bực bội.

-Midoriya Izuku

-vâng, có em, thưa ngài

Chất giọng khản đặc cất lên khiến em hơi rùng mình nhẹ, đã vậy còn đọc cả tên em. Em cười khẽ, dùng vạt áo che đi. Nói em duyên dáng cũng không ngoa, bản thân tự tin về phần nhan sắc là nhất mà còn phải đổ gục trước đồng loại của mình, thật mất mặt quá đi.

-Nghe danh đã lâu, giờ mới biết em là đồng loại của mình, đã vậy còn cùng giới, em giả dạng vào đây tìm từng đồng bạc sao?

-ngài đừng nói vậy, em chỉ thích những con phố xa hoa thế này, làm sao có thể ngăn bản thân làm những thứ mình yêu thích ạ?

-em có thể về hình dạng nam nhân của mình được không?

-mạng phép xin trả lời là không thưa ngài, em dù gì cũng đang hoá mình, em làm vậy chẳng khác nào là tự đưa dao kề cổ mình ạ?

-vậy ta rất mong chờ để được thấy ngoại hình thật sự của em

-cảm ơn ngài, em hoàn toàn có thể cho ngài thấy nhưng trước điều đó, ngài giúp em một chuyện nhé?

-vẫn chưa bỏ được bản tính đấy nhỉ? Izuku? "Lời và lời hơn" nhỉ?

Chàng cười nhẹ, đúng hơn là nhếch mép. Em dần cảm thấy thích thú hơn với cuộc nói chuyện giữa hai Yêu Hồ, em cũng khẽ cười khúc khích rồi lại nhìn chàng. Cho chàng thấy một nửa khuôn mặt nam nhân của mình,thật cũng không khác gì mấy, nhưng đôi mắt có phần tinh nghịch hơn, em như khiêu khích chàng.

-Chỉ cần đánh sập kỹ viện này, ngài muốn gì em cũng có thể làm cho ngài

Em đâu biết vì câu nói đó mà sau này em khổ với chàng nhường nào đâu?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com