6 chàng trai ma cà rồng- trong một khu rừng sâu thẳm, chờ những điều thú vị xảy ra, và miếng mồi ngon sắp đến..Lục mĩ nhân- cùng nhau đi cắm trại, đồng thời cùng nhau lạc vào khu rừng ấy, không biết trước điều gì xảy ra và những điều kì lạ sẽ xoay quanh họ như một cái chong chóng...- Điều gì sẽ xảy ra với chính họ? Khi tình yêu, nước mắt, nụ cười xoay chậm chậm như một cuộn phim... Và liệu họ được hạnh phúc?…
Nguồn: https://jungminran.wordpress.com/2012/01/21/de-ta-lam-the-than-me-tu-gioi-thieu/Tác giả: Ức Ngưng MaiThể loại: cường cường, ích kỷ đầu đá công, thuần khiết linh hoạt thụ (trong quá khứ), ngược luyến tàn tâm, HETình trạng bản gốc: 129 chương + 1 phiên ngoại hoànGiới thiệu.Bối cảnh của truyện tiếp nối với Thế thân "rối", khi mà Tại Trung đã quay về Minh trang đoàn tụ với Duẫn Hạo.Tuấn Tú ở lại Yên Vũ các làm Các chủ phu nhân "hữu danh vô thực"!Không những không được hạnh phúc khi cam tâm tình nguyện trở thành "cái bóng" của Tại Trung mà còn chịu tổn thương tận tâm can.Tuấn Tú sẽ làm gì để đối mặt với việc Hữu Hoán chung tình với tẩu tử của đại ca?Đến khi cậu suy nghĩ thấu đáo, muốn giải thoát 2 người thì Hữu Thiên đã không còn là Phác Hữu Thiên ôn nhu, chu đáo nữa mà biến thành một kẻ lãnh huyết và ngu muội!Chỉ vì hiểu lầm và ghen tuông đã khiến gã phạm phải sai lầm so với Duẫn Hạo còn muốn khủng khiếp hơn! T^T…
Tác giả: Liễu Mãn PhaThể loại: hiện đại, vườn trường, đối ngoại bá khí đối thụ chân chó công X đối ngoại tối tăm cay nghiệt đối công bưu hãn thụ, hiện thực, chậm nhiệt văn, 1×1, HE.Nhân vật chính: Diêm Trừng x Kỉ TiễuSố chương: 146 chương + PN (CP phụ)…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…
Đường Tiểu Nhiễm nói: " Chấp niệm của em quá lớn rồi, nếu em cứ sống mà không thể ôm lấy anh, em sẽ phát điên mất thôi."Mỗi người ai cũng có một chấp niệm của riêng mình, chấp niệm của Đường Tiểu Nhiễm thật ra chính là Thẩm Mộ Diễn.Đường Tiểu Nhiễm quá cố chấp, cố chấp đến mức biến thành chấp niệm. Mà chấp niệm này làm tổn thương người khác, làm tổn thương chính mình.Đường Tiểu Nhiễm không quan tâm đến vết thương của mình, thứ cô ấy quan tâm lại là tổn thương anh, tổn thương người khác. Chính vì thế mà đến khi hiểu được đạo lí này, cô đã làm ra việc khiến ai cũng không ngờ đến: cô quyết định chia tay, trả tự do cho anh.Nhưng cũng chính như cô nói, nếu cô cứ sống mà không thể ôm lấy Thẩm Mộ Diễn cô nhất định sẽ phát điên lên. Đường Tiểu Nhiễm đã quá mệt mỏi, thời khắc những đám mây phủ kín cả bầu trời hoàng hôn, trong căn hộ của mình, cô lặng lẽ giữa một vũng máu, nét mặt vô cùng bình thản, cô cứ nghĩ cuối cùng cũng rũ bỏ được tình yêu này nào ngờ không thể gạt bỏ được chấp niệm.Thẩm Mộ Diễn đã đạt được giấc mộng tự do mà anh hằng theo đuổi, nhưng để mất cô rồi mới phát hiện ra cuộc sống này vì sao bỗng nhiên trở nên nhạt nhẽo đến như vậy, cảm giác như vừa mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Đường Tiểu Nhiễm, anh hối hận rồi. **************Nguồn: vietwritter.comP/s: Đăng để lưu >.<…