Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 17: Tôi không cho phép

Akashi không biết mình đã ra chào và nhận giải như thế nào, hắn cũng không nhớ mình về khách sạn như thế nào, từng câu nói của Kuroko cứ không ngừng lặp lại trong đầu hắn, mỗi lần đều khiến đầu hắn đau như muốn nổ tung, nhưng hắn lại không cách nào thoát ra khỏi thanh âm đó.
" Không tiếp tục thích cậu... Không tiếp tục thích cậu... Không tiếp tục thích cậu..."

Sự khác lạ của Akashi khiến Ayami sợ hãi, cô là người mà hắn nhìn thấy đầu tiên khi tỉnh dậy sau hôn mê, hắn không bài xích nhưng cũng không để tâm cô, hắn lãnh khốc, hắn tàn nhẫn, hắn là tuyệt đối, nhưng sau trận đấu với Seirin, hắn lại có vẻ mặt thất thần như vậy. Ayami biết Akashi để ý đến mỗi trận thi đấu của Seirin, cô biết hắn lại để ý đến cái người tóc băng lam kia, cô cũng nhìn thấy người đó nói gì đó với Akashi sau khi trận đấu kết thúc, cô lo lắng, cô đã rất cố gắng để chia cách không để Akashi tiếp xúc người này, nhưng mọi sự cố gắng đó đang dần tan biến, cô không cam tâm, nếu hắn nhớ ra mọi chuyện, không chỉ là mãi mãi không có được hắn, cô có thể sẽ chết dưới lưỡi kéo của hắn, vì thế, cô phải ra tay trước khi điều đó xảy ra.

- Sei, em vào nhé.
Ayami bước vào phòng khách sạn nơi Akashi đang ở. Sau mùa giải Rakuzan không về Kyoto luôn mà ở lại chơi một thời gian, và hắn thì nhốt mình trong phòng chơi cờ.
- Sei, uống nước đi - Ayami đặt cốc nước xuống cạnh bàn cờ của Akashi, ánh mắt cô ta lóe lên tia giảo hoạt.
- Sei, em dùng nhà tắm chút nhé.
Ayami như chớp lôi ra trong túi một chiếc váy mỏng trong suốt và mặc vào, cô ta còn trang điểm lại khuôn mặt của mình để tăng độ đảm bảo cho kế hoạch. Cô ta tin tưởng với nhan sắc và cơ thể mình sẽ khiến hắn động tâm, chỉ cần gạo nấu thành cơm, với sự gia trưởng của gia tộc Akashi, không tin hắn không phải chịu trách nhiệm.
Ayami phơi phới bước ra cùng bộ dáng hở hang của mình, chào đón cô ta là chiếc cửa khép hờ và căn phòng trống rỗng, Akashi đã đi mất trong lúc cô ta còn bận trang điểm, răng cô nghiến ken két, hắn đã bỏ đi đâu cơ chứ.

- Cậu chủ, cậu muốn tới đâu - Tài xế riêng của Akashi ngạc nhiên hỏi khi thấy hắn chạy cấp tốc vào xe.
- Sơ trung Teiko.
Lời nói buột ra khỏi miệng Akashi, hắn cũng không hiểu sao mình lại biết đến nơi đó, hắn chỉ muốn tìm nơi nào để giải tỏa được sự bức bối trong lòng, và cái tên trường tưởng như lạ hoắc đó chợt hiện ra trong đầu hắn.

Sau khi nói những lời đó với Akashi, Kuroko lại quay trở lại nhịp sống bình thường, nhưng thâm tâm cậu biết mình vẫn chưa được giải thoát. Cậu đã nhận cốc Vanilla Shake của Kagami, nhưng cậu không hề uống nó, cậu kể cho hắn nghe mọi chuyện, Kagami đã rất sửng sốt và... đau lòng thay cho cậu.
- Kuroko, vậy bây giờ... cậu có thể cho tôi cơ hội không.
- Kagami kun, có lẽ sẽ là thời gian dài để tớ có thể quên cậu ấy, tớ không muốn cậu phải khổ sở vì một người không là gì như tớ.
- Kuroko, dù là bao lâu, tôi cũng đợi - vẻ mặt si tình của hắn khiến cậu cười khổ.

Hôm nay lại được về sớm, đội bóng rổ cần nghỉ ngơi sau mùa giải nên Kuroko không có những buổi tập sau giờ học, và không hiểu sao cậu lại bước chân tới nơi này, sơ trung Teiko.
Kuroko mở cửa bước vào căng phòng tập riêng của đội một, có vẻ hôm nay không có ai tập, trong phòng không một bóng người. Kuroko thay quần áo tập và cầm lấy một trái bóng, cậu nhìn xung quanh, đây là nơi cậu gặp hắn lần đầu, cậu bắt đầu tự tập, mỗi bước di chuyển của cậu như đang cố trút đi từng tầng tình cảm mà cậu đã dành cho hắn những ngày tháng qua.

Cạch.

Cửa bất chợt mở ra, bốn mắt nhìn nhau, Akashi không hề nghĩ sẽ gặp cậu ở nơi này, hắn đến đây theo bản năng mách bảo, điều đó làm hắn lấy làm lạ kỳ, nhưng cơn đau đầu không cho phép hắn suy nghĩ nhiều nữa, khi cánh cửa mở ra và cậu đứng đó, với cơ thể ướt mồ hôi cùng khuôn mặt tưởng như sắp khóc, đột nhiên ý nghĩ có lẽ người này là thuốc giúp mình chặn cơn đau này lại bùng phát trong hắn. Hắn lao tới cướp lấy đôi môi cậu. Quả bóng trên tay Kuroko lăn vào một góc, cậu cùng hắn ngã xuống sàn, đầu óc cậu một mảng trắng, hắn điên cuồng chiếm lấy không gian bên trong khoang miệng cậu, nút lấy cái lưỡi nhỏ vì bất ngờ mà chưa kịp tránh né kia. Lưỡi và môi cậu cảm giác đau, điều đó khiến cậu tỉnh táo ra, cậu dùng sức đẩy hắn ra khỏi người mình.
- Sao cậu lại như vậy, Akashi kun?
Ánh mắt hoảng loạn của cậu càng khiến cơ thể hắn rực cháy, câu nói kia lại vang lên " Không tiếp tục thích cậu... ". Hắn mỉm cười lạnh lẽo, túm lấy cánh tay cậu đang đẩy mình và giữ chặt trên đỉnh đầu.
- Kuroko Tetsuya, tôi không cho phép cậu ngừng thích tôi.
Kuroko hoảng sợ trước ánh mắt như thú dữ của hắn, hơi nóng từ hắn khiến cậu run rẩy, dù cậu có gồng sức cỡ nào cũng không thể thoát khỏi cánh tay hắn, hắn xé nát chiếc áo của cậu và thích thú đùa nghịch với điểm hồng trước ngực, mùi mồ hôi trên người cậu khiến hắn phát nghiện.
- A.. dừng lại đi... Akashi... kun...
- Trong từ điển của tôi không có từ dừng lại.
Cánh tay còn lại của hắn mò xuống chiếc quần thể dục rộng rãi của cậu, Kuroko giật nảy mình, nước mắt cậu chậm rãi lăn xuống, tiếng nấc của cậu khiến đôi mắt dị sắc của hắn chợt khựng lại.
- Cậu đã nói... sẽ không thương tổn.. tớ...
Lý trí của Akashi kêu lên rằng phải dừng lại, không được làm tổn thương người này, hắn cúi xuống thì thầm vào tai cậu.
- Kuroko Tetsuya... Kuroko.. Tetsuya... Tetsuya...
Kuroko mở lớn mắt, đã bao lâu rồi không có người gọi cậu bằng cái tên này, bao lâu rồi không nghe người này gọi cậu dịu dàng như vậy, có lẽ Kuroko đã sai rồi, dù cậu có quyết tâm đến thế nào để quên hắn, hắn chỉ cẩn gọi cậu một lần như thế này là trái tim cậu đã tan chảy. Cảm thấy được cậu ngừng khóc, hắn nhìn cậu, Akashi không thể biết ánh mắt hắn bây giờ có bao nhiêu yêu thương.
- Tetsuya, đừng từ chối tôi.
Hắn nói rồi buông thả cho tay cậu, nhưng cậu không còn có thể kháng cự nữa, hai tay vừa được thả ra lại đưa lên ôm lấy cổ hắn.
- Seijuurou... xin cậu... hãy giúp tớ.. tan ra đi...
Akashi lại cúi xuống hôn cậu, không vồ vập bức ép như trước nhưng cũng đủ nóng bỏng mãnh liệt, Kuroko cố gắng bắt kịp nhịp điệu chiếc lưỡi của hắn nhưng vẫn không ngăn được không khí của mình bị rút đi từng chút.
- S.. eijuurou... không thở... được...
Akashi buông tha cho đôi môi sưng mọng của cậu, hắn mỉm cười đặt tay cậu lên nút áo của mình.
- Cởi nó ra đi.
Kuroko đỏ mặt, ngón tay cậu run run tháo từng chiếc cúc áo của hắn, ánh mắt thì lảng đi chỗ khác tránh cặp mắt dị sắc rực lửa kia. Khi cậu cuối cùng thành công cởi xong áo của hắn, bàn tay hư hỏng của hắn lại không cho phép cậu rụt tay lại mà tiếp tục đặt lên thắt lưng.
- Chỗ này cũng cần cởi.
Hơi thở của Akashi ngày càng nóng mỗi khi bàn tay lóng ngóng của cậu lỡ sượt qua bộ phận nào đó, bộ dạng đáng yêu của cậu càng khiến dục vọng của hắn bùng lên mãnh liệt. Tay hắn lại thò vào trong quần của cậu, dứt khoát mò luôn vào quần trong và nắm lấy phân thân đã đứng thẳng của cậu, sự tiếp xúc này khiến tay Kuroko khựng lại.
- Đừng.. chạm nó...
- Có vẻ nó cũng nóng rồi, phải giải thoát thôi.
Akashi nói xong đưa tay tụt cả quần trong lẫn quần ngoài của cậu, may là quần thể thao dễ cởi, chứ không hắn đã xé nó rồi. Hắn nhìn phân thân đáng yêu không kém gì chủ nhân của nó, rồi bất ngờ cúi xuống hàm trụ vào khoang miệng mình.
- Đừng... Seijuurou... - Kuroko cố đẩy đầu hắn nhưng không thành công.
Akashi Seijuurou chưa bao giờ làm điều gì cho ai, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của người kia, lại muốn thỏa mãn cậu. Hắn lên xuống đầu liên tục, đầu lưỡi không ngừng kích thích nó.
- A... không... a a...
Kuroko không kịp ngăn cản, một dòng dịch trắng đục bắn lên mặt Akashi, nhưng hắn chẳng buồn lau đi.
- Xin... lỗi...
Kuroko đưa tay lau đi những vệt trắng đục trên mặt hắn, Akashi bất ngờ túm lấy bàn tay dính đầy dịch thể kéo xuống nơi cấm địa mặt sau của cậu.
- Dùng tay mình nới ra đi, Tetsuya.
Kuroko mở lớn mắt trước mệnh lệnh của hắn, nhưng cậu cũng không dám kháng lại, ngón tay cậu run run đâm vào lỗ nhỏ của mình, cố gắng đưa vào sâu nhất, nhưng ngón thứ hai thì không cách nào chen vào được.
Akashi cũng không chờ được mà kéo tay cậy ra và thế vào đó ngón tay mình, ngón tay hắn dài và thô hơn, động tác dứt khoát đâm ngón tay vào đến tận đốt cuối khiến cậu không tự chủ mà kêu lên, tiếng kêu này cũng khiến hắn chợt nảy ra suy nghĩ khác, hắt rút ngón tay ra và để chân cậu quặp quanh hông mình, phân thân khó chịu nãy giờ cấp tốc chen vào dũng đạo nhỏ hẹp, sự thay đổi bất ngờ khiến Kuroko cảm giác cơ thể bị xé đôi.
- Đau...
Akashi hôn lên đôi môi hé mở của cậu, động tác dưới thân vẫn không dừng lại mà tiếp tục chen vào sâu hơn nữa, hắn bắt đầu đưa đẩy không ngừng, cũng không cho cậu thời gian thích ứng mà mãnh liệt như trên sân đấu hôm đó.
- Aa... chậm... đau quá... Seijuurou...
- Hay nhớ, đau đớn mà tôi mang lại, cậu thuộc về tôi.
Hắn triệt để dùng hết sức mạnh ra vào trong cậu, mỗi lần phân thân rút ra đều mang theo tơ máu, nhưng điều đó càng làm hắn hưng phấn, chứng minh chủ quyền của hắn. Kuroko thấy mình như bị xé ra mỗi lần hắn đâm sâu vào trong, xen vào đó là khoái cảm không cưỡng được, cậu hạnh phúc, hắn đang hiện diện ở đây, hơi ấm của hắn đang lấp đầy cậu, một chút đau đớn này không là gì cả. Phân thân trong cơ thể giật giật, một dòng dịch nóng bắn vào sâu trong cậu đồng thời cậu cũng ra đầy trên bụng hai người, Kuroko cuối cùng không chịu được ngất đi.

.......

Kuroko chậm rãi tỉnh đậy, cả cơ thể cậu rã ra, cậu nhìn chằm chằm trần nhà lạ hoắc, tiếng gọi buột ra khỏi miệng.
- Sei... juurou...
- Tỉnh rồi sao.
Giọng nói bất ngờ vang lên ngay cạnh khiến cậu hơi giật mình, cậu nhìn sang cái người tóc đỏ vẫn quan sát mình nãy giờ, đôi mắt cậu xoáy sâu vào cặp mắt dị sắc của hắn.

- Đây là đâu?
...
- Kyoto.

------------------------------
Au: lần đầu viết H, thật hồi hộp. Au sắp tới bận ôn thi nên sẽ ra chap mới lâu chút, mong các bạn thông cảm.
-----------------------------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #akakuro