Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Hoàng tử

Sau đêm dài mây mưa thì cậu cũng đã dậy, cậu mở mắt ra thì thứ đập vào mắt cậu ngoài cái trần nhà thì đó là bức tranh anh treo trên tường. Bức tranh đúng là đã vẽ cậu nhưng khung cảnh nó không giống như đêm qua, thứ khác biệt rõ ràng ấy chính là cửa sổ ! Đúng vậy cửa sổ trong bức tranh.

Nó giống hệt như căn phòng này nhưng thứ khác biệt ấy chính là những hình người trong tranh...

" Cái này..."

" Nó khiến em nhớ gì sao."

Anh đứng đấy từ khi nào hoặc là do cậu mãi ngắm tranh nên không để ý anh chăng.

" Có lẽ là vậy."

" Sao nào nói tôi biết em đã nhớ được gì."

Anh ngồi lên giường và ôm cậu từ phía sau, dụi mũi vào sau gáy cậu mà tham lam hít lấy.

" Là một căn phòng thí nghiệm." 

Anh dừng hành động ấy lại và tay dần siết lấy eo cậu.

" Phải rồi, là căn phòng thí nghiệm cùng những ống chứa. Tôi nhớ ở đó có những thứ giống như phôi thai người vậy. Cùng một vài thiên tài ở đấy."

" Nếu như tôi nhớ không lầm, thiếu niên tóc vàng cùng bộ trang phục hoàng gia Khaenri'ah cùng một vị tiểu thư đứng cùng hoàng tử Khaenri'ah tại sảnh đường cung điện."

Cậu quay ngắt qua nhìn anh cùng đôi mắt mở to, không phải anh ta đang đùa đấy ư... Không thể... Hình ảnh đó chỉ có thể đã từng thấy mới có thể nói như thế.

" Phải..."

Cậu mấp máy mãi mới có thể nói thành lời. Anh ta biết, họ từng gặp nhau sao ? Kí ức cậu chưa từng tiếp xúc qua anh.

" Tôi thấy em khi tôi cùng sư phụ đi ngang đó, ánh mặt trời ở cửa kính chiếu vào sảnh. Hình ảnh em cùng những tia sáng lấp lánh làm tôi có chút ấn tượng. Mãi sau này tôi mới thấy lại em ở Long tích tuyết sơn."

" Anh theo dõi tôi ?"

" Là vô tình thấy em thôi."

Anh hôn nhẹ vào má cậu để xóa tan nghi ngại trong cậu.

.


.


.


Hình bóng của một đứa trẻ mười tuổi đi theo một vị mà anh gọi là sư phụ. Anh chưa từng biết cha mẹ mình là ai, chỉ biết hình ảnh đầu tiên anh thấy còn đọng lại trong kí ức thuở bé chỉ có sư phụ, người dạy cho anh mọi thứ cũng là người. Người như cha mẹ của anh, cũng la cũng mắng anh. Cho tới khi anh biết tới sự hiện diện của hắn - 'Albedo'

Hắn là anh và anh cũng là hắn nhưng hắn là một bản thể hoàn hảo không có chút dấu tích nào, sư phụ sẽ không vì thế mà đối xử với anh như đồ bỏ đi. Gắn bó dài lâu hắn và anh như anh em của nhau. 

Ngày hôm ấy khi anh đi theo sư phụ đến gặp đức vua, buổi trưa đầy nắng hôm ấy đã ươm mầm cho kẻ không có trái tim ấy một hình bóng để mong nhớ.

Anh gặp cậu với thân phận bề tôi và khách phương. Hoàng tử đã cùng anh em cậu ra ngoài sau đó, cho cùng hoàng tử lúc này cũng chỉ là đứa trẻ ham vui mà thôi. 

.


.


.

Ở phế tích phong long

"Kỵ sĩ hoàng hôn Dainsleif, xin diện kiến bệ hạ."

Kaeya đứng ở vách núi nhìn về thành Mondstandt, Dainsleif từ đâu tới từ sau lưng anh. Diện kiến hoàng tử Khaenri'ah.

" Chuyện về Vực sâu."

" Thưa ngài, là người đồng hành cũ của tôi đứng sau mọi việc. Thưa ngài, tôi có thắc mắc."

" Cứ việc."

" Ngài đã bằng cách nào..."

" Tôi cũng không biết nữa, là cha ta đã đem ta đi vào thời điểm đó và tận tới khi ta nhận được thư từ ông ấy thì mọi thứ đã lụi tàn rồi."

" Vì thế nên ngài đã không dính lời nguyền từ thiên lý."

" Phải, còn về nhà lữ hành."

" Cô ấy vẫn đang đi tìm cậu ấy."

" Vậy sao. Cô bé đáng thương."

Anh nhìn lên bầu trời, ở đấy có sự hiện diện của thiên lý. 

" Thật không ngờ lại gặp anh ở đây, hoàng tử Khaenri'ah. À không, phải là Kaeya Alberich mới đúng mà nhỉ."

Cả hai người quay lại, chạm mặt họ là 'Albedo' cùng hai tên sứ đồ to lớn

" Lại là ngươi sao, kẻ phản bội điện hạ."

Dainsleif vào thế sẵn sàng chiến đấu phòng hờ lũ sứ đồ luôn sẵn sàng tấn công.

" Không cần phải manh động như thế đâu, Kỵ sĩ hoàng hôn."

" Albedo..."

" Thật đáng tiếc, tôi không phải tên đó. Chúng tôi chỉ mang hình hài giống nhau thôi."

" Cậu ta đang ở đâu."

Anh nhăn mặt nhìn về hắn, khẩu khí đầy sự đe dọa.

" Cậu ta sao ? Đang ở cùng điện hạ ở lâu đài đấy."

Ở cùng sao ? Cậu ta sao...

" Aether vẫn không từ bỏ sao."

" HAHAHAHAHAHA"

Tiếng cười ngạo nghễ của lũ sứ đồ vang lên, Dainsleif đã biết mình lại đi sau cậu một bước nữa rồi.

" Từ bỏ sao. Sao có thể chứ, người cầu cứu anh em họ lại chính là đức vua và hoàng hậu. Lòng đối đãi họ dành cho đôi anh em đó quá tốt. Là một kẻ tha hương coi trọng chính nghĩa và lý trí cùng cảm tình thì sao có thể bỏ qua."

" Ngươi..."

" Nhà lữ hành đáng thương kia rồi cũng sẽ như thế thôi."

" Lumine sẽ không đi vào vết xe đỗ đó."

Kaeya thẳng thừng bẻ gãy lời nói của tên sứ đồ kia. Bọn họ đều là Khaenri'ah, nếu với thân phận đó thì hắn hẳn từng thấy qua anh.

" Thưa bệ hạ, tình cảm của ngài dành cho nơi này có vẻ sâu nặng quá nhỉ."

" Ngài có quên điều gì từ đức vua không ?"

Quả thật là họ, những nhà giả kim ở phòng thí nghiệm.

" Cảm ơn các ngươi vẫn nhớ tới vị hoàng tử này. Thân là hoàng tử một quốc gia đây thì trọng trách là không thể không thực hiện nhưng liệu các ngươi nghĩ tên phong thần ấy sẽ làm gì nếu như ta manh động nào."

" Dẫu cho không còn Gnois đi nữa, tên đó vẫn là thần mà thôi."

" Chà quả thật ngài chẳng khác ngày bé là bao."

" Dong dài mãi chi bằng ta vào thẳng vấn đề."

Hắn đưa tay về phía Kaeya, nở nụ cười có phần ngạo mạn

" Phục quốc và tiêu diệt Teyvat. Ngài sẽ hợp tác chứ?"

Tiêu diệt Teyvat ?

" Thần linh của Teyvat tiêu diệt chúng ta, thì hẳn chúng ta nên làm điều tương tự với họ nhỉ."

" HỖN LÁO !"

Hai tên sứ đồ kia bị hóa đá ngay tức khắc còn hắn thì bị lớp băng dày phủ vào chân. 

" Kẻ làm sai là thiên lý, còn con người ở đây vô tội, các ngươi bị thù oán làm mờ mắt rồi sao."

" Kẻ phản bội như ngươi thì nên im miệng đi Dainsleif à."

Dainsleif quả thật luôn bị coi là kẻ phản bội trong mắt lũ này nhưng mà chỉ là gã không tìm được điểm chung về đường đi mà thôi. Huống hồ gì hơn 500 qua lời nguyền luôn hành hạ gã. 

Gã vừa định động thủ thì hai tên ấy đã tan biến ngay tấp lự

" Không hổ danh là đội trưởng Kỵ Binh đội kỵ sĩ tây phong."

Dainsleif quay lại nhìn anh và lập tức quỳ một chân xuống

" Thưa ngài, chuyện này..."

" Đáp án chỉ có một, nhà lữ hành chính là đáp án."

" Thần đã hiểu."

" Còn ngươi, ta nên gọi ngươi là gì đây."

" haha thưa bệ hạ, chúng thần đều là Albedo mà thôi. Còn tên khác để ngài gọi chúng thần sao. Phải không, thưa điện hạ."

Điện hạ?

Từ sau lưng hắn cánh cổng dịch chuyển mở ra, bước ra khỏi đó chính là Aether và Albedo.

" Chúng ta gặp lại nhau rồi thưa tiểu hoàng tử."

" Aether..."

-------------------------------------------

mọi người loot map như nào rồi :3

mình thì đến nv chính còn không buồn làm vì nhiều quá 🥲🥲

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com