4
Mấy ngày gần đây Lisa thường xuyên đến gặp Chaeyoung và em gái nàng. Ngay cả khi nàng làm việc xong, cô đã đứng đợi sẵn ở lối ra, một mực đưa nàng về nhà, nói là vì Yuna xót chị gái, không muốn nàng đi bộ một mình về nhà.
Chaeyoung đối với việc Lisa hay lui tới nhà mình đã không còn bận tâm mấy, nàng thấy Lisa cũng không tồi, nếu cô một tiến thêm xa hơn với Yuna, nàng cũng không ngăn cản.
"Cô gái trẻ, có mắt nhìn hàng đấy, đây là mẫu mới nhất năm nay, chất lượng không đùa được đâu. Tôi chỉ lấy cô hai trăm năm mươi nghìn thôi"- Người đàn ông trung niên mau mắn chào hàng.
Joy lãnh đạm nhìn ông ta."Sao hôm trước ông mới bảo với người khác là hai trăm?"
Nụ cười ông ta cứng đờ, không ngờ cô nhóc này nghe được cuộc nói chuyện hôm qua, thính giác có cần nhạy như vậy không?
Người đàn ông gãi đầu,ra vẻ khó xử nói.
" Này là... có người đã đặt trước, nếu cô muốn mua thì phải ra cái giá đắt hơn người đó, xem như là tiền tôi bồi thường thỏa thuận cho người ta."
Joy không nhiều lời, hướng Chaeyoung nói:"Chúng ta đi."
Đi chưa được ba bước đã bị gọi lại. Joy nhếch mép, ba cái trò mèo này cô đã gặp qua không ít, chỉ sợ là nếu hôm nay cô không theo Chaeyoung thì nàng đã bị tiểu thương gian xảo này lừa mất một khoảng rồi.
Cuối cùng thì người kia cũng để lại chiếc xe máy kia với giá hai trăm nghìn, lúc đưa tiền vẻ mặt cô trông có vẻ không vui lắm.
Joy dắt xe ra ngoài, nổ máy kiểm tra thử động cơ xe, xác nhận nó ổn mới giao cho Chaeyoung
Chaeyoung không thể nói, chỉ có thể dùng khẩu hình miệng nói ngắn gọn vài từ "rất cảm ơn em, Joy."
Joy cười cười.
"Không cần khách sáo như thế, chúng ta là cô trò mà."
Chaeyoung quả thực rất biết ơn cô học viên này. Joy là tay đua mô tô chuyên nghiệp, am hiểu rất rành về các loại xe máy, mắt nhìn xe chuẩn vô cùng.
Joy đưa nón bảo hiểm cho Chaeyoung , lại khởi động xe.
"Lên xe đi, em chở cô về."
Chaeyoung ngoan ngoãn cài dây nón, ngồi sau yên sau để Joy chở về.
Joy là tay đua có tiếng, lên xe liền nổi máu tốc độ, chạy nhanh đến mức gió tạt bên tai cậu nghe "vù vù", mắt không thể mở ra luôn, tên này còn thích thú kêu lên " Woo hoo~".
Chaeyoung than thầm trong lòng. Vì sao em gái nàng lại thích chiếc xe đáng sợ như vầy chứ?
...
Chaeyoung được Joy đưa về tận nhà, vừa lúc đó Rujin cũng chạy xe mô tô đến đón cô đi. Chaeyoung vẫy vẫy tay chào tạm biệt bọn họ, rồi đi vào nhà.
Yuna vừa mới ăn mì xong đang chuẩn bị rửa bát thì một bàn tay bỗng che mất tầm nhìn của cô. Yuna cũng không giật mình, cô sờ sờ bàn tay liền nở nụ cười." Cô Park! Chị định nháo cái gì a?"
Chaeyoung không lên tiếng, chỉ cười dẫn em gái ra ngoài sân...
Tầm nhìn của Yuna được khai thông, cô nhìn chiếc xe máy mới tinh, đẹp mắt không khỏi há hốc mồm, ngón tay chỉ vào mình.
"Cho em?"
Chaeyoung cười cười gật đầu.
Yuna sung sướng reo lên:" A...a...a! Yêu cô Park nhất!!!". Lúc này đây nữ thần được sinh viên trong trường hâm mộ lại giống như đứa trẻ, ôm lấy chị gái hôn vào mặt nàng một cái thật vang.
Yuna buông chị gái ra, chạy đến bên chiếc xe xuýt xoa, hết sờ tay cầm lại sờ yên xe.
"Xe tốt, xe tốt..."
Lúc còn chưa chuyển về đây, đã có một lần Yuna nói muốn có chiếc xe này, lúc đó loại xe này vẫn chưa xuất xưởng. Không ngờ, Chaeyoung lại để ý như vậy, huống hồ chiếc xe này cũng không hề rẻ, chị gái cô còn nợ tiền nhà người ta.
Quà này không thể mang đến khách sạn được, chỉ có thể tặng trước ngày sinh nhật của Yuna, nàng sợ con bé sẽ tủi thân, nhưng thấy nó vui như vậy, nàng cũng yên tâm.
"Chaeyoung, Yuna. Hai đứa có ở nhà không?"- Giọng một người nghe có vẻ chói tai vang lên ngoài cổng, dường như là phụ nữ.
Yuna thu hồi nụ cười, phủi tay đứng dậy.
"Để em ra mở cổng."
...
Yuna mở cổng, nữ nhân ăn mặc đẹp đẽ kiêu ngạo bước vào, ả ta thở dài than phiền." Con bé này vẫn vụng về như xưa, tay chân không nhanh nhẹn gì hết."
Yuna có vẻ không thích người này lắm.
"Chị dâu, chị đến đây làm gì?"
"Tiền a, tiền trong nhà hết rồi. Điềm Điềm chuẩn bị nhập học, hai đứa nhỏ phải gửi nhà trẻ nữa, bây giờ chị và Solar rất túng thiếu, không có cách nào xoay sở cả."- Hwasa nói như lẽ đương nhiên, ả ta tự nhiên đi vào trong nhà, bỏ lại Yuna phía sau.
"Chaeyoung. Cô đâu rồi?"- Hwasa lớn giọng gọi, ả ta đảo mắt nhìn căn nhà mới mua của Chaeyoung thầm khinh thường: Bé như cái lỗ mũi vậy, đúng là người tàn tật như nó không có tiền đồ gì.
Chaeyoung nhanh chóng đi ra, nhìn thấy Hwasa liền lễ phép gật đầu chào. Chị dâu lặn lội từ thành phố A đến đây thăm chị em nàng, thật cảm kích.
Hwasa liền nở nụ cười hòa ái, bước đến nói chuyện với Chaeyoung vài câu liền chuyển sang vấn đề tiền bạc.
"Chị dâu. Chẳng phải tháng trước chị hai đã gửi tiền về nhà rồi hay sao?"- Yuna bức xúc hỏi. Chị gái cô làm được bao nhiêu đều gửi về nhà phân nửa, còn lại đều lo cho ả và tiền nợ nhà, chị ấy sống cũng không dễ dàng gì.
Hwasa chau mày nói." Chị đã nói với em lúc nãy rồi, mấy đứa nhỏ chuẩn bị vào học, chị và Solar mấy đứa không lo xuể." Ả ta liếc Yuna-"Thái độ của em là sao đấy? "
Yuna vô cùng bực tức. Ả thì khổ cực cái gì? Ngày nào không đi bài bạc, quẳng ba đứa nhỏ ở nhà tự sinh tự diệt, hại chị cả vừa đi làm về vừa phải trông con, tiền thì hết chồng đưa lại đến em gái chồng đưa cho xài thoải mái, ả thấy tiền tiêu cho mấy đứa nhỏ không được bao nhiêu... nướng sạch vào sòng bạc thì nhiều thôi.
Chaeyoung vội giảng hòa, nàng ra hiệu cho Hwasa ngồi chờ ở đó, nàng sẽ đi lấy tiền ngay.
Hwasa vốn không hiểu Chaeyoung khua tay loạn xạ là muốn nói cái gì, nhưng ả ta cũng biết là nàng đã quy thuận nên điềm nhiên ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân chờ đợi.
Yuna tức đến thở dốc nhìn Hwasa vẻ đương nhiên lấy tiền rồi rời đi, cô buồn bực quở trách chị gái.
"Chị cũng thật là...Lúc nào chị cũng nhường nhịn chị ta, riết rồi chị ta đều coi đầu chúng ta là đệm mông. Chị ta cũng có tay chân, sao không tự đi làm kiếm tiền tiêu chứ, lấy tiền của người khác mặc nhiên đi đánh bạc, đây là đạo lý gì?"
Cô chắc Hwasa sẽ không dùng tiền vào việc gì chính đáng đâu. Cô thề.
Chaeyoung cười trừ, đây là chị dâu mình mà, trách được cái gì cơ chứ.
Yuna biết chị gái là người dễ tính, không muốn hơn thua với người nên đành hậm hực nuốt cơn giận xuống, đá đá mông nàng chuyển đề tài.
"Quần áo hôm trước Lisa chuẩn bị cho chị đâu, mau mặc thử cho em xem."
...
Sinh nhật của Yuna đến rất nhanh, chớp mắt mấy cái mà đã tới.
Chaeyoung bị em gái lăn qua lộn lại, thắt cái này tháo cái kia gần nửa ngày trời.
"Chị hai, ngại cái gì nha."- Yuna mỉm cười kéo tay Chaeyoungđi ra.
Chaeyoung xấu hổ muốn chết, thật sự không muốn đến nơi sang trọng đó chút nào, nàng cảm thấy một chút cũng không thích hợp.
Lisa cho tay vào túi quần,đứng đó chờ sẵn, cô mặc một chiếc áo sơ mi xám, quần âu đen tôn lên đôi chân dài, mái tóc được chải chuốt cẩn thận làm tăng thêm vẻ quyến rũ, tinh anh trên gương mặt.
Cả người cô tựa như bể hoóc môn, khiến người ta nhìn vào liền đỏ mặt.
Yuna cũng xinh đẹp không kém, mặc chiếc váy tinh xảo của người yêu đích thân chọn lựa, đêm nay lại tựa như một đóa hoa phù dung mới chớm nở, rực rỡ, đẹp đến chói mắt.
Thế nhưng trong mắt của Lisa, đóa hoa trong lòng cô đêm nay mới thực khiến cô mê mẩn.
Nội liễm,trầm ổn. Nhìn thanh cao nhưng lại không mất đi vẻ mỹ lệ, càng nhìn.... càng muốn vấy bẩn nó.
Đáy mắt Lisa tối lại, miệng vẫn tươi cười." Mau lên xe, bạn bè chúng ta đã đến gần đông đủ hết rồi đấy."
Chaeyoung không hề biết được sau đêm nay...
Nàng đã lỡ chân sa vào cơn ác mộng đáng sợ nhất.
...
"Chúc mừng sinh nhật em. Công chúa nhỏ của chị"- Lisa đeo nhẫn vào ngón tay bạn gái, sau đó rất thân sĩ mà hôn nhẹ lên tay Yuna.
Xung quanh vang lên tiếng huýt sáo, có người dẫn đầu vỗ tay nên mọi người đều mỉm cười vỗ tay theo.
Một số người bàn tán.
"Yuna thật có phúc, câu được con rùa vàng lớn như thế."
"Có ai may mắn bằng cậu ta ? Đàn chị La vừa xinh đẹp, vừa giàu có như thế dùng rùa vàng so sánh còn không bằng đâu."
"Quan trọng là phải đẹp."
Ghen tị có, hâm mộ cũng có. Nhưng ai cũng không thể phủ nhận, Yuna thường ngày đã rất xinh đẹp, đêm nay trang điểm kĩ lưỡng trông Yuna càng lộng lẫy hơn.
Yuna không mời nhiều lắm, chủ yếu là những người bạn của Yuna, còn lại đều là bạn của Lisa. Giữa một đám người ồn ào, Chaeyoung an tĩnh bỗng trở nên nổi bật hẳn.
Một nữ sinh híp mắt.
"Cô gái đó là ai vậy? Nhìn cũng khá đẹp mắt."
"Hình như là chị gái của Yuna, được mời đến dự đấy."- Một nam sinh xoay ly rượu trên tay đáp.
"Đỉnh thật, đúng là chị em, nhan sắc thật đáng nể."
"Hâm mộ cái gì? Nghe nói đâu còn bị câm đấy."
"Thật vậy sao? Làm sao cậu biết?"
"Nhà tớ cách nhà cô ta có một con đường thôi mà, chuyện gì mà không biết."
Nữ sinh tặc lưỡi tiếc rẻ:" Người như thế mà lại bị câm, đúng là quá uổng phí."
Nam sinh "hừ" một tiếng,mắng thầm."Đều là dựa hơi nhà giàu, có cái gì mà hay."
Nhưng nói gì thì nói, dung mạo Chaeyoung đêm nay cũng thu hút không ít ánh mắt. Giữa một đám người son phấn, hoa lệ, Chaeyoung thanh thuần, vô hại càng khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Xung quanh nàng giờ đây đã không ít người mời rượu.
Không khí nơi đây quá sang trọng làm một người thích sự đơn giản như Chaeyoung cảm thấy có chút bức bối, bạn của Yuna có vẻ rất hoạt bát, ôm lấy nàng ép rượu khiến nàng không thể từ chối.
Tửu lượng Chaeyoung không cao lắm, uống vài ly đã choáng, trong người cảm thấy có chút nóng, nàng đành phải cởi lớp áo bên ngoài ra vắt một bên ghế, chỉ mặc độc một chiếc áo mỏng trắng.
Bên kia, Yuna đã say không biết trời đất là gì.
"Lisa. Em còn muốn...a...hức...uống. Rượu của bà đây đâu rồi? Mau mau trả lại cho bà đây!"- Yuna ôm cổ Mina làm loạn.
Mina nhăn mày nhìn Lisa
"Phải làm sao đây? Cô ấy say quá rồi."
Lisa thu ánh mắt, nhìn bạn mình." Để tôi đưa cô ấy đi nghỉ."
Ánh mắt Mina lộ ra chút mờ ám, liền đưa Yuna cho Lisa. Trước khi đi còn nói một câu. "Đêm xuân còn dài...không cần vội."
Lisa nhìn Mina đã trở về chỗ tiếp tục uống, bèn giao Yuna cho nhân viên khách sạn, dặn dò.
"Đưa cô ấy đến phòng VIP nghỉ ngơi."
Cô cười cười, hai mắt tối lại.
"Quả thực...đêm nay còn rất dài
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com