6
Jennie trầm mặc.
Hôm nay Chaeyoung đến trễ. Hơn nữa thần sắc trông có vẻ rất tệ.
Làm cô lo lắng nhất là tối hôm qua, cô nhắn với Chaeyoung hơn trăm tin, người kia vẫn không trả lời, không giống như thường lệ.
Đúng là có vấn đề.
Chaeyoung trông rất mệt mỏi, khi đi có chút khập khiễng, lúc chỉ dạy lại hay thất thần làm học viên phải gọi mấy lần mới tỉnh táo lại.
Cả người thiếu nữ như mất đi sinh khí, không sao tập trung vào việc giảng dạy được.
Nàng không nhớ mình ra khỏi nhà bằng cách nào. Suốt bữa sáng, chỉ có mình Yuna tự lải nhải rồi tự nghe, nàng hoàn toàn không thể tập trung vào việc gì nữa.
Trong đầu nàng giờ rất hỗn loạn, chuyện đêm qua cứ như một cơn ác kinh hoàng, tưởng rằng thức dậy rồi sẽ không sao , nhưng đau đớn ở hiện tại lại nhắc nhở nàng đó không phải là mơ.
Nàng đã bị người phụ nữ kia cưỡng hiếp.
Hơn nữa tên đó lại là người yêu của em gái nàng.
Nếu Yuna biết được chuyện này.... Rằng người mà nó thích lại làm loại chuyện kia với chị gái nó...
Quả thực, Chaeyoung không dám tưởng tượng đến chuyện đó.
Chaeyoung đang ở trạng thái hoang mang cực độ, nàng không biết bây giờ mình phải làm gì.
"Cô, chỗ này tôi vẫn chưa hiểu lắm. Cô có thể..."- Jennie cười nhẹ đặt tay lên bàn tay thon gọn của Chaeyoung, ánh mắt trầm trầm.
Một trận tê dại từ đại não bất ngờ truyền đến, Chaeyoung run lên, kinh hoảng hất tay Jennie ra.
Rất nóng.
Khiến nàng bất giác nhớ đến đêm qua. Lisa đã dùng đôi bàn tay to lớn giống như vầy mà cường hãn khống chế nàng, giống như con thú động dục không ngừng cưỡi trên người nàng, lộ ra vẻ mặt đê hèn.
Jennie thu lại nụ cười, khóe môi vốn cong cong dịu dàng nay lại thành một đường ngang lãnh đạm. Cô cũng không bày tỏ thái độ nổi giận trước phản ứng quá khích của Chaeyoung chỉ nhặt bút vẽ bị hất ra rơi xuống đất lên.
Cô nhìn Chaeyoung một cái thật sâu như muốn nhìn thấu tâm tư nàng.
Không khí trong lớp học căng thẳng tới cực điểm, ai cũng không dám thở mạnh một tiếng, nhưng Chaeyoung vẫn chưa hoàn hồn, tư vị quen thuộc còn vương trên mu bàn tay làm nàng cảm thấy sợ hãi.
Một lúc lâu sau, Jennie nhẹ giọng.
"Xin lỗi đã làm cô giật mình."
Nói xong, cô tiếp tục vẽ, dường như không có chuyện gì xảy ra, nhưng dư quang vẫn để ý Chaeyoung đang đứng thừ người ra.
Mọi người đều nói: Cô Park hôm nay rất kì lạ.
...
Ngày nào Jennie cũng cố ý về trễ hơn mọi người để chờ Chaeyoung cùng về. Khi đó, cô sẽ bắt chuyện với nàng, mặc dù biết rằng chỉ có một mình cô nói.
Hôm nay, Chaeyoung vẫn chậm rãi thu dọn tài liệu, màu vẽ.
Jennie vẫn đứng đó chờ nàng, nhìn thấy nàng đi ra khỏi cửa liền theo sau.
"Cô Park."- Jennie vui vẻ kêu tên nàng. Một chút cũng không để ý chuyện khi nãy.
Chaeyoung đã cố gắng bình ổn cảm xúc, cũng bắt đầu cảm thấy áy náy với Jennie.
Nhưng khi thấy cái bóng cao lớn theo sau mình liền không thể bình tĩnh nổi, như có ma đuổi, nàng nén cơn đau nơi hạ thân, bước nhanh gần như chạy.
Vóc dáng của Lisa và Jennie khá giống nhau, ngay cả vẻ mặt cũng cùng là kiểu tà mị, thu hút mắt nhìn...
Cũng là vóc dáng...để lại bóng ma tâm lý lớn nhất trong đời nàng.
Jennie không đuổi theo, cô lẳng lặng đứng đó, nhìn Chaeyoung đi như chạy khuất tầm mắt, bàn tay nắm chặt, phát ra tiếng "răng rắc".
***
Chaeyoung chưa bước vào nhà đã nghe tiếng cười nói của em gái, nhìn chiếc xe đắt tiền đậu ngoài đường, hai chân nàng không khỏi chùn bước, có xúc động muốn chạy trốn khỏi nơi này.
Yuna tinh mắt, liền gọi.
"Chị hai mau vào nhà ăn thử món Lisa làm này."
Hai chân nàng nặng như đeo chì, ánh mắt chạm phải cái nhìn đầy thâm ý của người phụ nữ đang ngồi trước mặt liền hoảng sợ cúi
Lisa cười khẽ một tiếng, cô liếm môi, nhớ lại tư vị tuyệt vời đêm qua, nhìn con mồi đang đến gần, trong lòng lại sục sôi dục vọng xâm chiếm.
Yuna xới cơm vào bát cho Chaeyoung, theo thói quen vẫn lải nhải.
"Không ngờ đêm qua chị lại uống say hơn cả em, dậy còn muộn hơn em nữa. Chị đó, nếu không nhờ Lisa đưa về thì không chừng lại bị người nào đó khi dễ rồi."
Tay cầm đũa của Chaeyoung run lên, đũa trên tay cứ thế rơi xuống sàn nhà.
Nàng hít sâu một hơi, cúi xuống nhặt đũa. Tay lại đụng phải bàn tay nóng rực của Lisa, cứ như chạm phải nước sôi mà rụt lại.
Yuna cười trêu chị gái." Chưa tỉnh rượu?"
Lisa cười cười, dưới bàn ăn lại xấu xa dùng mũi chân cọ chân Chaeyoung.
Da đầu Chaeyoung run lên, nhìn Yuna đang vô tư trò chuyện với Lisa, Yuna vẫn không biết Lisa , cô hết mực tin tưởng lại ra vẻ đương nhiên làm chuyện hạ lưu dưới mắt cô.
Chaeyoung nắm chặt đũa.
Trong lòng nổi lên lòng căm ghét người giả nhân giả nghĩa này, lần đầu tiên trong đời lại ác cảm đến một người như thế.
Lisa lơ đãng chống cằm, nhìn Chaeyoung đang phẫn uất, mỉm cười thu lại chân, quay sang nói chuyện rất ăn ý với Yuna.
Suốt bữa cơm, Chaeyoung chỉ cúi đầu ăn, miệng lại không nếm ra được tư vị gì.
Ăn xong, Yuna thu dọn bát đĩa, xoa bụng một cái cảm thán người yêu mình nấu ăn không tệ rồi chạy ra phòng khách ngồi xem tivi.
Trong bếp, Chaeyoung im lặng rửa bát, không biết phía sau có người.
Hơi thở nóng rực bên vành tai nhạy cảm khiến nàng giật mình đánh rơi chén xuống bồn rửa chén, tạo thành một tiếng chói tai.
Yuna vẫn mải mê xem ti vi, không hay biết gì.
Lisa ôm eo Chaeyoung, hạ thân kề sát mông Chaeyoung , thấy nàng run rẩy liền cười một tiếng.
"Chị vợ xấu hổ cái gì?"
Không đoán được Lisa sẽ buông Chaeyoung ra, cô châm một điếu thuốc, nhàn nhã tựa vào tường, khói thuốc mờ đục che đi biểu tình của Lisa khiến người khác không biết cô đang nghĩ gì.
Hai mắt Chaeyoung đỏ bừng, bàn tay nắm chặt, gương mặt xinh đẹp tràn đầy phẫn uất.
Nàng tuy không có gì xuất sắc nhưng trước giờ vẫn chưa làm chuyện gì sai trái.
Cô dựa vào cái gì mà đối xử với chị em nàng như vậy?
Nếu không phải vì...
Như đoán được suy nghĩ của nàng, Lisa cười một tiếng, lại hít một hơi thuốc.
"Cô muốn nói với Yuna chuyện này?"- Cô khoanh tay ra vẻ không sao cả-" Đầu năm nay người tự đi báo án mình bị cưỡng hiếp cũng không nhiều."
Chaeyoung cúi đầu càng thấp hơn, tay cầm đĩa run rẩy.
Cô xoay người quăng điếu thuốc vào sọt rác.
"Không những thế, nếu cô nói ra, người tổn thương nhất trong chuyện này chính là em gái của cô. Lợi hoặc hại, tự cô hiểu rõ."
Cô bỏ đi ra ngoài phòng khách với Yuna, xem như không có chuyện gì xảy ra.
Chaeyoung vừa sợ vừa giận không biết phải làm sao, hai mắt đỏ bừng, muốn lao ra tách hai người đang âu yếm trước mặt mình ra ngay tức khắc.
Lisa! Chị không xứng với tình yêu của Yuna!
...
Jennie sắp phát điên rồi, cô sắp không giữ nổi bình tình nữa.
Vì sao gần đây cứ mỗi lần tiếp cận Chaeyoung thì nàng đều bày ra vẻ né tránh.
Cứ mỗi lần cô chạm vào Chaeyoung thì nàng đều giật mình tránh đi.
Rốt cuộc là mình đã sai ở đâu?
Mình đã làm điều gì khiến em ấy chán ghét?
Jennie lo sợ cắn ngón tay, nhìn chăm chăm Chaeyoung đang phác họa trên bảng vẽ.
Không. Chaeyoung không hề biết được chuyện mình thích em ấy.
Em ấy tốt bụng như vậy, sẽ không ghét bỏ tình cảm của mình đi.
Thiên sứ của mình... vốn đơn thuần như vậy.
Nhất định là mình đã làm gì khiến em ấy giận rồi.
Jennie tự độc thoại một hồi liền không để ý giờ học kết thúc, mọi người trong lớp học vui vẻ chào Chaeyoung rồi ra về, chỉ còn lại cô ngồi đó mang vẻ mặt trầm tư.
...
Nếu là trước đây thì mọi sự giởn hớt chạm nhẹ vào tay thì Chaeyoung để ý, nàng vẫn xem đó là chuyện bình thường, không có gì to tát.
Nhưng vì đã trải qua chuyện khủng khiếp trên liền không tránh khỏi việc sinh ra chướng ngại tâm lý. Nhất là bây giờ, Lisa hay lui tới nhà nàng, luôn dùng ánh mắt bất thiện nhìn nàng, thậm chí còn động tay động chân, nhưng vẫn không làm tới bước cuối như cái đêm kia, dường như cô đang chờ đợi cơ hội nào đó.
Chaeyoung đang sống với tâm trạng thấp thỏm, lo âu, thần kinh căng như dây đàn, ánh mắt nóng rực của Jennie khiến nàng không khỏi nhớ đến Lisa, quả thực... không thoải mái.
"Cô Park." Jennie đứng chắn cửa ra vào, thân thể cao lớn sinh ra khí thế uy áp làm Chaeyoung vốn nhút nhát lại càng lo sợ không dám bước tiếp.
Ánh mắt cô như hằn ra tia lửa.
"Cô đang tránh tôi?"
Chaeyoung hoảng sợ lùi lại vài bước, nàng liên tục xua tay.
Tôi không có ý đó.
Tôi không ghét cô.
Nhìn Chaeyoung như muốn trốn mình, Jennie càng tức giận, cô tiến thêm mấy bước, giọng nói khàn khàn lộ rõ vẻ tức giận.
"Tôi làm sai cái gì? Cô mau cho tôi biết, tôi đã làm sai cái gì?"
Bị người mình yêu chán ghét là điều đáng sợ cỡ nào.
Nghĩ đến thôi liền không dám nghĩ tiếp nữa.
"Rốt cuộc là vì cái gì cô lại tránh né tôi? Tôi đáng sợ đến như vậy sao? Cô biết không? Tôi thích cô, thích đến phát điên lên được. Nhưng tôi không muốn cưỡng cầu cô, càng không mong cô đáp trả lại tôi, nên ít nhất... xin cô đừng ghét bỏ tôi."- Giọng cô có chút run rẩy, như xả hết mọi uất ức kiềm nén điều gì đó từ lâu. Hốc mắt cô đỏ hoe, mi còn ươn ướt trông rất đáng thương.
Cô ta thích mình?
Là loại thích nào?
Cô ta thích... một người câm sao?
Càng nghĩ, Chaeyoung càng hoảng sợ. Hóa ra tâm tư của Jennie lại phức tạp như vậy.
Sẽ giống như Lisa sao?
Chaeyoung lúc này lại không thể giữ bình tĩnh, càng không có tâm trạng cảm thông tình cảm của Jennie. Nàng gạt phắt bàn tay của Jennie đưa tới, lý trí giục nàng mau chạy khỏi nơi này, nếu không đi ắt sẽ có chuyện.
Jennie cười một tiếng, mau chóng bắt lấy vai áo nàng, hôm nay nàng muốn như thế nào thì cứ như thế đi. Nhất định phải đem mọi chuyện nói rõ ràng.
Chiếc áo thun mỏng manh không địch lại lực tay của Jennie, "xoẹt" một cái, lộ ra bả vai trắng nõn đầy vết hôn.
Cả hai người đều sững sờ.
Nhưng tiếp đến, Chaeyoung liền không còn cơ hội để sững sờ nữa...
Jennie nắm vai Chaeyoung, mạnh mẽ đem người ấn vào tường, lưng va chạm mạnh với bức tường cứng rắn làm Chaeyoung đau đến hít khí, Jennie như phát rồ nắm lấy bả vai nàng, gầm lên.
"Đây là cái gì?"
"Đây là cái gì?"
Giọng nói của cô gần như sắp vỡ ra, hai mắt đỏ ngầu, bàn tay bấu chặt vào da thịt của người đối diện, như muốn xé đi lớp da phủ đầy dấu vết ái muội đấy.
Chaeyoung kinh sợ, nàng hoàn toàn không lường trước Jennie sẽ nổi điên như vậy, lực tay cô như muốn đâm xuyên da thịt nàng, cánh tay gầy yếu cố gắng gượng đẩy Jennie ra.
"A...a..a."- Chaeyoung đau đớn kêu lên.
Jennie không phải muốn bẻ gãy vai của nàng chứ?
Nhìn bộ dạng túng quẫn của Chaeyoung, Jennie lấy lại được chút bình tĩnh, nhưng ánh mắt cô lại lạnh lẽo vô cùng, khác xa với vẻ ôn hòa thường thấy.
Hôm nay, Chaeyoung mặc một chiếc quần bò, không khó để tên hèn hạ kia giở trò,để lại mấy vết hôn trên người, càng tiện cho Jennie đang ghen tuông ngút trời bây giờ.
Cô không ngần ngại mà kéo quần của Chaeyoung ra, để lộ hai chân trắng nõn thon gầy, bên đùi trong còn phủ đầy vết hôn.
Vết cắn đặc biệt chói mắt như muốn cười nhạo tình yêu của cô. Rõ ràng vết cắn này là của phụ nữ.
"Cô luôn trong sạch trong mắt tôi."- Tay cô mơn trớn lên phần đùi mẫn cảm của nàng, Chaeyoung cùng đã từng bị chó cắn qua một lần, đương nhiên biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nàng dùng hết sức bình sinh đấm vào ngực Jennie, kêu "ô ô " tuyệt vọng.
Cô nói như khóc.
"Nếu đã thành ra như thế này? Tại sao cô lại khước từ tôi?"- Jennie bị đánh nhưng vẫn không thấy đau, cô run run như đứa trẻ bị người khác phá hư đồ chơi của mình.
Đau đớn, phẫn nộ, đố kị.
Gương mặt vặn vẹo, lộ ra biểu cảm đáng sợ.
"Cô cảm thấy tôi không nên chạm vào cô? Cô sợ cái tên đã thượng cô ghen sao?"- Cô nói như rít qua kẽ răng, thống hận nhìn người trước mặt đang co cả cơ thể lại.
Không ai đoán được, Jennie thế mà lại cười, sau đó lại nhẹ giọng lẩm bẩm : Cô không nên để cho người ta chạm vào, càng không nên... không nên ghét bỏ tôi."
Chaeyoung lắc đầu, nước mắt rơi lã chã.
Tôi không có...
"Tôi thương cô đến như vậy, tôi giữ cô kỹ đến như vậy...nhưng đến cuối cùng... tôi được cái gì ?"- Jennie vừa gằn từng tiếng, vừa thô bạo cởi nốt quần lót của Chaeyoung ra.
Ngón tay thon dài mạnh mẽ nắm chặt khớp hàm nàng, gương mặt xinh đẹp kề sát gương mặt tái nhợt của Chaeyoung, cô thấp giọng thầm thì bên tai nàng.
"Chaeyoung. Em đừng bất công như vậy"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com