Tác giả: 饭桶无名 Chủ Phúc Linh, bao gồm Miên Linh, Giản Linh, Khương Ling, Cửu Quân. Trần Linh bị Vương Tiễn đánh ngất và đưa đi trong lúc kiệt sức sau khi cứu Giản Trường Sinh, sau đó được dâng lên cho Doanh Phúc.
Tác giả: Nam QuânEditor: Mia TreeThể loại: hiện đại, giới giải trí, đổi công (tra công bị vứt bỏ), băng sơn công x ôn nhu thụ, công sủng thụ, ấm áp, HE.Số chương: 43 chương chính văn - 1 phiên ngoạiNhân vật chính: Thẩm Minh Tư (thụ) x Sở Khanh Hàm (công chính)Phụ diễn: Lãnh Lâm (tra công bị bỏ).Truyện chỉ được post tại 2 nơi duy nhất là wordpress (miatree0402.wordpress.com) và wattpad (miatree0402) này, ngoài ra những nơi khác đều là repost (đăng lại).…
Thể loại: Trọng sinh, cổ trang, ngọt ngào, ấm áp, hỗ sủng, làm giàu, chủng điền, sảng văn, có bàn tay vàng, thiên hướng trưởng thành văn, có couple phụ, lưu manh ôn nhu thê nô công x mềm manh tiểu mỹ nhân thiếu gia thụ, 1×1, HE.Couple: Sở Hướng Thiên x Văn Điềm (Phó Điềm)Edit + Beta: D Ẹ OLink wordpress: https://pagenotfound0909.wordpress.com/2018/09/14/ai-cho-anh-mang-em-tu-sinh/(๑ↀㅅↀ๑) Văn Án Văn Điềm trên đường hộ tống tỷ tỷ thì vô tình bị người ta bắt cóc.Đám tiểu đệ hưng phấn gào rú: Lão đại lão đại, tụi em mới cắp được tiểu tức phụ xinh xinh đẹp đẹp về cho ngài nè.Văn Điềm: QAQĐại đương gia: Tức phụ nhi, lại đây, ta cho em xem "đại bảo bối".Gần đây Tứ Phương trấn náo nhiệt hẳn, đồn rằng tiểu công tử đẹp nức tiếng của trấn vừa mất tích nửa tháng giờ lại dắt dã nam nhân trở về.Dã nam nhân tên gọi Sở Hướng Thiên, là đầu lĩnh nhóm sơn tặc Tây Sơn, nghe đâu là một đại ma đầu giết người như ngóe.Dân chúng thổn thức không thôi, ôi tiểu công tử thực đáng thương mà...Vị công tử đáng thương nào đó trong miệng chúng dân trừng đôi mắt tròn xoe, hung dữ quát "Buổi tối cho anh ngủ ở thư phòng! !"Ngũ đại tam thô nam nhân nhất thời đen mặt.Văn Điềm bẹt bẹt môi "Anh hung dữ với em... QAQ "Tâm Sở Hướng Thiên mềm nhũn, hận không thể đem cậu nâng trong lòng bàn tay mà dụ dỗ.Thụ là một bé mít ướt đáng yêu, không lập dị, thích vừa khóc chít chít vừa làm chuyện khả ái chọc người yêu…
Tiểu ôn nhuTên gốc: 小温柔Tác giả: Xuân Phong Lựu Hỏa - 春风榴火Số chương: 74 chương + 14 ngoại truyệnNguồn: Tấn GiangEditor: HeyingTruyện được đăng tải trên https://heyingblog.wordpress.com và wattpad heyingblogGiới thiệuNgười người đều nói, hotboy của trường đại học S Phó Thời Hàn cao ngạo lạnh lùng, ổn trọng tự tin, nói chuyện với nữ sinh chưa bao giờ vượt quá ba câu.Chỉ có Hoắc Yến biết, năm đó Phó Thời Hàn ôm cô thế nào, dưới cây ngô đồng trước cửa nhà cô, không kiềm chế ngấu nghiến môi cô.Hoắc Yến thở không ra hơi, nhỏ giọng cầu xin vài tiếng, trái tim Phó Thời Hàn muốn nổ tung.Nữ chính thiên tiên bất túc (*) ngây thơ đáng yêu vs Đại ma vương cao ngạo tự phụ phúc hắc có lòng chiếm hữu mạnh.(*) Thiên tiên bất túc: Ý chỉ đứa bé sinh ra không khỏe mạnh nhưng lại không được chăm sóc cẩn thận.【Thật ra Đại ma vương lạnh lùng vô tình cũng có chút dịu dàng mà mọi người không biết 】Năm tuổi Hoắc Yên mới mở miệng nói chuyện, cho dù trưởng thành, vẫn có chút ngây thơ vụng về, đi đường rất chậm.Ngày nào đó, cô phát hiện có một chiếc Rolls-Royce đi theo đằng sau, đi còn chậm hơn cô."Anh đang làm gì vậy?"Phó Thời Hàn cầm tay lái, đôi mắt đào hoa sáng rực rỡ, nhìn thẳng phía trước.Bình tĩnh phun hai chữ: "Tản bộ."Bắt đầu từ lúc đó, Hoắc Yên cảm thấy, đầu óc người đàn ông này, có bệnh.Thế là cô cố gắng hết sức chiều theo anh, dựa vào anh, không dám kích thích anh.Ngày nào đó sau khi cãi nhau, Phó Thời Hàn nói: "Đừng tức giận."Hoắc Yên quệt miệng: "Không tức giận, sao em phải tức giận với đồ ngốc…
Tên Hán Việt: Đại lão hựu yếu băng phôi liễu Tác giả: Tần Nguyên Tình trạng: Còn tiếp Tình trạng: theo tiến độ truyện đăng Editor: Mẫn Nhi Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Hiện đại, HE,... Văn án: Hệ thống [ Ký chủ, ta sẽ nỗ lực giúp cô hối cải trở thành một người tốt, không còn là tội phạm!] Ký chủ Nam Nhiễm: "Ồ" Thiếu niên băng lãnh đi từng bước từng bước đến trước mặt cô: Cô là ai? Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ, ánh mắt bề nghễ nhìn thẳng vào cô: Nữ tử nhà nào sao lại ở đây? Nam Nhiễm im lặng, đánh hôn mê khiêng đi. Thiếu gia bệnh kiều buồn bực chỉ thẳng mặt cô: Còn tiếp tục lại gần, tôi sẽ giết chết cô. Nam Nhiễm:...., đánh hôn mê khiêng đi. Ảnh Đế hắc hóa cười tươi như đáo anh túc: Cô là nhà sản xuất? Lời nói còn chưa nói hết. Nam Nhiễm đã nhanh tay đánh người ta ngất xỉu, chuẩn bị khiêng người đi. Biểu tình của hệ thống càng ngày càng hoảng sợ. [Ký chủ, cô... cô... cô, đang làm gì vậy?] Nam Nhiễm chỉ bình tĩnh đáp lời: Đương nhiên là nhốt vào phòng tối, giấu đi. Hệ thống bị dọa: [Không phải chúng ta đã thỏa thuận sẽ trở thành một con người mới sao?] Nam Nhiễm sau khi nghe xong, chỉ cười vài tiếng, ngữ điệu lười nhác vang lên: Hệ thống tốt của ta, ngươi có nên nghĩ cách tìm cho ta một cái lồng sắt thật kiên cố không? Hệ thống, sửng sốt: [A!!!!!!!] ... Truyện dịch theo bản convert nên không thể nào giống hết 100%. Có gì xin mọi người bỏ qua! Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả mong mọi người đừng đem đi lung tung.…
Tựa gốc: Thục Nữ Thời Đại - 熟女时代 Tác giả: Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc - 彼岸萧声莫 Editor: Lam Hạ (21 chương đầu) - Ddil (còn lại) Trợ lý: Annie (c1 - c30) Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, Hài Hước, Lãng Mạn, HE. Nhân vật: Nhan Hâm, Dương Dương (Tiểu Long Nữ vs Duyệt Tuyệt Sư Thái) Tình trạng bản raw: 90 chương + 2 chương phiên ngoại Tình trạng bản dịch: Hoàn link: https://ddil.wordpress.com/blooming-flowers/thuc-nu-thoi-dai/comment-page-1/#comment-2355 (@Lam Hạ: Cảm ơn em vì đã đồng ý cho ss dùng lại 21 chương đầu của em) --------- Tuy không có nhiều trường đoạn gây cấn, chỉ là một câu chuyện tình yêu đơn giản đời thường, với những tình tiết và lời thoại nhẹ nhàng, nhưng ẩn sâu trong đó là lời gửi gắm đầy ý nghĩa của tác giả. Là bài học về niềm tin, sự trân trọng, tình yêu và lòng kiên trì theo đuổi giấc mơ của bản thân. Một người phụ nữ ly hôn đã có con và một người phụ nữ sống phóng khoáng hợp lại thành một bản tình ca đẹp đẽ, ấm áp có sức lay động lòng người. Hi vọng các bạn có thể nhìn thấy được mặt ý nghĩa của câu chuyện này thông qua sự truyền đạt của mình, có thể lời văn của mình vẫn chưa đủ mượt mà, và chưa đủ xuất sắc, nhưng mình hi vọng ít nhất mình cũng không làm hỏng một câu chuyện ý nghĩa như thế này, không khiến nó trở nên nhạt nhẽo vô nghĩa.…