Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

14.

Chương 14: Mảnh Ghép Còn Thiếu Trong Trái Tim

Sự vắng mặt của Daniel trong cuộc sống thường nhật của 12 con người bắt đầu để lại những khoảng trống không thể lấp đầy. Dù ban đầu, họ chẳng mảy may nghĩ rằng một người như cậu lại quan trọng đến thế, nhưng sự trống rỗng mỗi ngày càng lớn dần, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm trí.

---

Buổi sáng tại phòng tập, không còn ai mang đến nước uống hay khăn lau mồ hôi đúng lúc. Lịch trình lộn xộn khiến các thành viên đến muộn, bỏ lỡ buổi họp quan trọng. Những chiếc áo diễn hay phụ kiện thường được chuẩn bị sẵn giờ đây lại biến mất, buộc họ phải tự mình lo liệu – một việc họ đã quen được Daniel làm thay từ lâu.

Samuel, người luôn tự hào về sự chỉn chu của mình, giờ đây lại không thể nhớ nổi chiếc áo vest của bản thân đang ở đâu. Jin Sung, vốn thích càu nhàu mỗi khi bị nhắc nhở, giờ đây lại ngồi trong phòng thu, đôi mắt thẫn thờ khi không còn nghe thấy giọng nói quen thuộc bảo anh chú ý điều chỉnh cao độ.

Hobin, người luôn phàn nàn về Daniel nhiều nhất, bất chợt nhận ra, những bữa ăn muộn mà anh hay quên giờ không còn ai nhắc nhở. Và Yohan, lạnh lùng, xa cách, giờ đây bắt đầu thấy khó chịu với chính sự im lặng trong lịch trình hàng ngày của mình.

Càng ngày, những điều tưởng chừng nhỏ nhặt mà Daniel từng làm cho họ lại trở nên rõ ràng hơn, như từng nét vẽ tô đậm vào bức tranh ký ức, buộc họ phải đối mặt với sự thật: họ đã đánh mất một người không thể thay thế.

---

Trong một buổi dọn dẹp phòng chung của nhóm, Jong Gun vô tình phát hiện một chiếc hộp nhỏ bị lãng quên trong góc tủ. Khi mở ra, anh thấy một tấm ảnh cũ kỹ được cất giữ cẩn thận.

Trong ảnh, 13 con người đứng cạnh nhau, tất cả đều mặc đồng phục tốt nghiệp. Họ mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt ngập tràn hy vọng. Daniel đứng ở giữa, nụ cười dịu dàng bao quanh bởi ánh nắng vàng óng của buổi chiều hôm đó.

Jong Gun ngỡ ngàng, tim anh như thắt lại khi nhận ra gương mặt quen thuộc nhưng lại quá lâu rồi anh không nhớ tới. Anh gọi mọi người lại, đưa tấm ảnh cho từng người.

Cả nhóm im lặng nhìn nhau, những mảnh ký ức chợt ùa về. Đó là Daniel – người bạn thuở niên thiếu, người đã từng bên họ trong những năm tháng đẹp đẽ nhất. Họ từng hứa với nhau, từng là tri kỷ không gì chia cắt.

---

Hình ảnh Daniel hiện rõ trong tâm trí từng người, kéo họ trở về một ngày đông lạnh giá cách đây nhiều năm. Hôm đó, 13 con người trẻ tuổi đã ngồi quây quần bên nhau trong một góc công viên nhỏ.

Samuel, với đôi mắt sáng và đầy tham vọng, nói: “Tớ nhất định sẽ trở thành ca sĩ nổi tiếng nhất Hàn Quốc!”

Vasco tiếp lời, giọng hào hứng: “Còn tớ sẽ trở thành một diễn viên mà ai cũng phải ngưỡng mộ!”

Lần lượt, từng người một chia sẻ ước mơ của mình, để rồi khi đến lượt Daniel, cậu chỉ cười nhẹ: “Nếu các cậu đều trở nên nổi tiếng, tớ hứa sẽ làm quản lý cho các cậu. Tớ sẽ là người đồng hành để giúp các cậu chạm đến đỉnh cao.”

Họ đã cười vang trước lời hứa đó, tưởng chừng như điều đó sẽ mãi mãi không thay đổi. Nhưng rồi, thời gian trôi qua, sự nghiệp cuốn họ đi xa, và người bạn đã từng là lý do để họ bắt đầu hành trình ấy lại bị lãng quên.

---

Giữa lúc nỗi hối hận dâng lên ngập lòng từng người, một thông báo từ công ty quản lý khiến mọi thứ càng thêm nặng nề. Sau quá trình điều tra, công ty xác nhận rằng scandal vừa qua là do Do Jin, quản lý cũ của nhóm, đứng sau dàn dựng.

Hắn đã trả tiền cho một phóng viên để tung tin sai lệch, mục đích là để trả thù nhóm vì bị sa thải. Lý do hắn rời khỏi công ty là do từng bán thông tin cá nhân của nhóm cho các báo lá cải, và khi bị phát hiện, hắn bị công ty đuổi việc trong âm thầm để tránh ảnh hưởng đến danh tiếng của nhóm.

Tất cả bỗng im lặng khi nghe đến đây. Những hiểu lầm, những lời chỉ trích dành cho Daniel, tất cả giờ trở nên vô lý và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Daniel đã chịu oan uổng chỉ vì họ không chịu nhìn lại, không chịu lắng nghe.

---

Nhưng đã quá muộn để sửa sai. Samuel nắm chặt tấm ảnh trong tay, đôi mắt đỏ hoe. “Chúng ta đã làm gì thế này? Cậu ấy không đáng phải chịu đựng tất cả những điều đó…”

Jin Sung cúi mặt, giọng nói run rẩy: “Tớ đã trách nhầm cậu ấy, đã làm tổn thương cậu ấy… Trong khi cậu ấy chỉ muốn bảo vệ chúng ta.”

Những lời nói nối tiếp nhau, từng người một nhận ra sai lầm của mình. Nhưng giờ đây, Daniel đã rời xa họ. Những lời xin lỗi muộn màng này liệu có còn ý nghĩa?

Nhìn lại tấm ảnh, tất cả cùng nhận ra: Daniel đã từng là lý do để họ bắt đầu hành trình này. Nhưng giờ đây, chính họ lại là lý do khiến cậu từ bỏ.

Tấm ảnh không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là lời nhắc nhở rằng họ đã đánh mất điều quan trọng nhất trong cuộc đời của mình – một người bạn, một tri kỷ, và một người luôn âm thầm hy sinh vì họ.

Trong giây phút ấy, tất cả đều chung một suy nghĩ, họ phải làm gì đó để bù đắp. Nhưng liệu Daniel có sẵn sàng tha thứ, hay đã quá muộn để sửa chữa những sai lầm trong quá khứ?

─────────────────────────────────

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com