20.
Chương 20: Những Trái Tim Biết Nói
Daniel đứng trước cửa phòng, tay cầm túi đồ mới mua, khuôn mặt hơi mệt mỏi sau một ngày dài làm việc. Cậu vừa hoàn thành công việc của mình, nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy có chút gì đó ngọt ngào, như thể mọi thứ đang dần quay trở lại đúng quỹ đạo. Nhóm Prime đã thật sự thay đổi, và cậu đang bắt đầu cảm thấy sự ấm áp của họ. Tuy nhiên, điều mà Daniel không thể ngờ đến là một chuỗi những tình huống không thể đoán trước sẽ làm thay đổi hoàn toàn bầu không khí xung quanh.
Khi cậu bước vào phòng, ánh mắt của bọn họ ngay lập tức hướng về phía cậu. Nhưng lần này, không chỉ là những ánh mắt đơn thuần như trước, mà có một sự... khó tả, lạ lẫm. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Daniel với ánh mắt đầy bí ẩn. Một cảm giác kỳ quái tràn ngập không gian.
"Daniel, em vừa đi đâu về vậy?" Joon Goo, người vốn luôn có thái độ bài xích với Daniel, hỏi. Anh ta cười tươi, nhưng ánh mắt lại lơ đãng như muốn thu hút sự chú ý của cậu.
"Tôi đi mua đồ một chút," Daniel đáp, vừa đặt túi đồ xuống bàn, cố gắng giữ sự bình thản. "Có chuyện gì sao?"
Vừa nói xong, ngay lập tức, ánh mắt của tất cả bọn họ đều tập trung vào Daniel, như thể họ đang nhìn chằm chằm vào một thứ gì đó quý giá mà họ không muốn bỏ lỡ.
"Em đi mua đồ một mình à?" DG hỏi, gương mặt anh nghiêm túc nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tò mò. "Hay là có ai đó đi cùng em?"
Daniel hơi bất ngờ, chưa kịp đáp lại thì Yohan, người đứng gần đó, liền chen vào: "Hay là cậu đi cùng một người khác? Có phải cậu gặp ai đó không?"
Câu hỏi của Yohan khiến không khí trong phòng bỗng nhiên trở nên nặng nề. Cậu thấy đôi mắt của từng người, từ Joon Goo đến Jin Sung, Hobin, đều không rời khỏi mình. Cảm giác bị săn đuổi đột ngột khiến Daniel không khỏi cười khổ.
"Không, tôi chỉ đi một mình thôi," Daniel đáp, nhưng một sự bất an nhẹ nhàng len lỏi trong lòng. Cậu cảm nhận được sự kỳ lạ trong ánh mắt của họ, điều này chẳng phải tốt đẹp gì.
Ngay lúc đó, Ki Myung, người có tính cách vốn hài hước, đột ngột đứng lên, vỗ vai Daniel và nói: "Này, Daniel, em đi đâu không nói với anh? Anh có thể làm người bạn đồng hành không? Dù sao cũng lâu lắm rồi anh mới có thời gian đi chơi với em."
"Đúng đấy," Jang Hyun tiếp lời, ánh mắt không giấu nổi sự ghen tị. "Tôi có thể giúp cậu mang đồ nếu cậu cần."
Daniel chỉ có thể đứng đó, bối rối nhìn những người xung quanh mình. Mọi chuyện đang dần trở nên kỳ lạ hơn bao giờ hết. Mỗi người đều cố gắng thu hút sự chú ý của cậu theo một cách riêng biệt.
"Ôi, tôi... không cần đâu," Daniel nói, giọng hơi lúng túng. Cậu không hiểu tại sao bọn họ lại hành động như vậy, như thể họ đang cạnh tranh để giành cậu.
"Không, em đừng từ chối," Joon Goo cười, đôi mắt chợt sáng lên đầy sự kỳ vọng. "Em biết đấy, tôi có thể giúp em rất nhiều việc. Nếu em cần ai đó giải quyết mọi thứ, tôi là người phù hợp nhất."
Daniel chỉ còn biết lắc đầu. Cậu hiểu rằng có một điều gì đó đang diễn ra trong nhóm, nhưng không thể nói rõ được. Dường như họ đang đấu tranh để giành lấy sự chú ý của mình, nhưng không phải theo cách bình thường.
"Hình như là tôi hiểu rồi," Jin Sung đột ngột lên tiếng, tạo không khí căng thẳng. "Chắc các cậu đều muốn thể hiện bản thân trước Daniel. Nhưng mà... tôi sẽ không để ai vượt qua mình đâu."
Những người còn lại bắt đầu trầm ngâm. Cả phòng lặng im như có một bức tường vô hình ngăn cách, mỗi người đều không nói gì nhưng ánh mắt của họ lại trao đổi một cách kỳ lạ.
"Hay là chúng ta... thử thách xem ai là người có thể làm cho Daniel cười nhiều nhất?" Yohan đột ngột đề xuất, khiến không khí trong phòng bỗng trở nên hài hước. "Thế này có phải là cách hay không?"
Daniel khẽ thở dài, không hiểu nổi tình huống này. Mỗi người đều có một cách riêng để thu hút sự chú ý của mình. Cậu cảm nhận được sự cạnh tranh trong không khí, nhưng chẳng ai trong nhóm muốn thừa nhận rằng họ thực sự đang ghen tị. Và dĩ nhiên, Daniel không hề ngờ rằng điều này lại làm cho mối quan hệ của họ càng trở nên phức tạp hơn.
---
Ngày qua ngày, nhóm Prime tiếp tục cố gắng thu hút sự chú ý của Daniel. Họ làm mọi thứ có thể để làm cậu vui, thậm chí một vài lần, họ tranh nhau những công việc đơn giản chỉ để được gần cậu hơn. Mỗi khi một người làm cậu mỉm cười, ngay lập tức, những người còn lại lại nhìn chằm chằm với ánh mắt không dấu được sự khó chịu.
Hobin thì luôn cố gắng làm những trò hài hước để khiến Daniel cười. Anh ta luôn chọn những trò chơi vui nhộn để tạo ra không khí thoải mái. Tuy nhiên, khi thấy Daniel có vẻ cười nhiều hơn với Ki Myung, anh lập tức cảm thấy sự ghen tuông chợt dâng lên trong lòng.
Jin Sung lại tìm cách bày tỏ sự quan tâm qua những cử chỉ nhẹ nhàng. Anh giúp Daniel cầm đồ, mở cửa cho cậu, thậm chí còn chủ động mời cậu đi ăn. Nhưng khi nhìn thấy Daniel cười tươi vì sự nhiệt tình của Joon Goo, lòng anh lại không khỏi thắt lại.
Càng ngày, cuộc cạnh tranh này càng trở nên rõ rệt. Những hành động thân mật, những lời nói ngọt ngào, mỗi người đều muốn ghi dấu ấn trong lòng Daniel theo cách riêng của mình. Và với mỗi hành động ấy, một chút ghen tị lại nổi lên trong lòng những người khác.
Daniel không thể không nhận ra điều này. Cậu cảm thấy một sự kỳ quái và cũng không khỏi buồn cười trước những tình huống ngày càng trở nên hài hước hơn. Dù vậy, cậu không thể không thừa nhận rằng một phần trong lòng mình cũng đang dần cảm thấy ấm áp. Đúng, những sự chú ý này làm cậu cảm thấy đặc biệt, dù rằng có phần hơi quá đà.
Cuối cùng, Daniel chỉ biết thở dài, mỉm cười nhẹ nhàng, và nghĩ rằng mình có thể sẽ không bao giờ hiểu hết được chuyện này. Nhưng ít nhất, cậu biết một điều, nhóm Prime đã thật sự thay đổi, và họ đang dần dần tìm cách để làm cho trái tim cậu tan chảy.
─────────────────────────────────
*Daniel làm việc cho một quán cf nhỏ ở thị trấn, còn nhóm top thì quyết định kí sinh ở nhà cậu không chịu quay về Seoul luôn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com