23.
Chương 23: Sự Trở Lại
Daniel bước vào phòng làm việc quen thuộc, nơi mà từng là tổ ấm của cậu trong suốt thời gian dài. Những ngày tháng xa rời nơi đây, những sự kiện vừa qua, tất cả dường như trở thành ký ức mờ nhạt mà cậu phải đối mặt mỗi khi bước qua cửa. Bước đi vững chãi, nhưng mỗi bước lại mang theo một cảm giác nặng trĩu trong lòng, không phải vì nỗi lo sợ cũ mà vì điều này có thể là một khởi đầu mới cho cả cậu và nhóm Prime.
Nhóm đã thay đổi, và cậu cũng vậy. Một phần cậu đã buông bỏ những cảm xúc không thể kiểm soát, phần còn lại lại quyết định cứng rắn hơn với chính mình, không để những cảm xúc lấn át công việc. Cậu đã học được bài học đau đớn, rằng sự nghiệp này, công việc này không thể và không nên bị ảnh hưởng bởi tình cảm cá nhân. Nhưng điều đó lại không dễ dàng như cậu tưởng.
Ngày đầu tiên trở lại, không khí trong văn phòng có phần lạ lẫm. Nhóm Prime không còn là những người đối xử lạnh lùng, xa cách mà cậu đã từng quen thuộc.
Họ dường như đã thay đổi, mỗi người đều có sự quan tâm nhất định, nhưng không ai dám vượt quá ranh giới. Họ đã học được cách kiềm chế cảm xúc của mình, ít nhất là trước mặt Daniel.
Nomen là người đầu tiên bước vào phòng làm việc của cậu, đôi mắt vẫn không thể giấu được sự lo lắng. "Daniel, em đã sẵn sàng cho công việc chưa?" Anh hỏi với một giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự căng thẳng.
Daniel ngước lên, nhìn thẳng vào mắt anh mà đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo. "Sẵn sàng. Nhưng có một điều tôi cần làm rõ. Quy định mới là không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến công việc. Chúng ta sẽ làm việc với nhau một cách chuyên nghiệp nhất có thể."
Lời nói của Daniel dứt khoát và rõ ràng. Đây là điều cậu muốn, một sự rạch ròi giữa công việc và cảm xúc, dù rằng trong sâu thẳm lòng mình, cậu biết rằng không thể dễ dàng bỏ qua những tình cảm đã nảy sinh trong suốt quãng thời gian dài làm việc cùng nhau. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ để những cảm xúc ấy che mờ lý trí.
Nomen nhìn cậu một lúc lâu, dường như đang cân nhắc, rồi cuối cùng chỉ gật đầu. "Anh hiểu. Chúng tôi sẽ làm theo đúng những gì em yêu cầu. Nhưng Daniel, đừng nghĩ rằng chúng tôi không quan tâm đến em. Mọi thứ chúng tôi làm, đều vì em."
Daniel chỉ khẽ mỉm cười, cảm ơn Nomen rồi quay lại với công việc. Cậu không muốn suy nghĩ về chuyện đó thêm nữa. Mọi thứ đã qua, và bây giờ, cậu chỉ cần tập trung vào việc giúp nhóm vượt qua những khó khăn trước mắt.
Nhưng dù cậu cố gắng duy trì khoảng cách, thì những sự quan tâm vẫn không thể nào giấu diếm. Hàng ngày, những cử chỉ nhỏ nhặt lại bắt đầu xuất hiện.
Hobin thường xuyên hỏi han cậu có ổn không, mặc dù cậu không biểu lộ chút mệt mỏi nào.
Jin Sung luôn để ý xem cậu có cần nghỉ ngơi không, thậm chí đôi lúc còn mang cho cậu một cốc cà phê nóng dù cậu không yêu cầu.
Yohan thì luôn cố gắng làm mọi thứ dễ dàng hơn cho cậu trong công việc, từ việc phân công nhiệm vụ cho đến những lần đứng ra giải quyết các vấn đề khó khăn mà nhóm phải đối mặt.
Dù họ cố gắng kiềm chế, nhưng những ánh mắt lo lắng không thể che giấu. Daniel không thể không nhận ra điều đó, nhưng cậu vẫn giữ im lặng. Cậu biết rằng họ đã thay đổi, nhưng vẫn chưa đủ để làm vết thương trong lòng cậu lành lại. Cậu cần thời gian, cần sự chứng minh rằng những gì họ làm không chỉ là sự thay đổi tạm thời.
Mỗi buổi sáng, nhóm lại bước vào văn phòng cùng một tâm trạng khác biệt. Họ biết rõ rằng Daniel là người lãnh đạo duy nhất có thể đưa họ vượt qua mọi thử thách. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là họ không còn những cảm xúc dành cho cậu. Chỉ là họ không thể hiện ra ngoài, vì họ hiểu rằng điều quan trọng lúc này là công việc.
Một hôm, trong lúc đang làm việc, Samuel bất ngờ đến gần Daniel, ánh mắt anh có chút do dự. "Daniel, em có cần gì không? Nếu có gì khó khăn, anh có thể giúp em." Câu hỏi đó, mặc dù có vẻ đơn giản, nhưng lại khiến Daniel cảm thấy một chút khó xử. Lý trí cậu muốn từ chối mọi sự giúp đỡ, nhưng một phần trong cậu lại cảm thấy ấm lòng khi nghe những lời này.
"Không cần đâu," Daniel đáp lại nhẹ nhàng, nhưng không thể giấu đi cảm xúc đang dâng lên trong lòng. "Cảm ơn anh, nhưng tôi có thể tự làm."
Samuel chỉ gật đầu, không nói thêm gì. Anh lặng lẽ quay đi, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi Daniel. Mặc dù anh đã cố gắng giữ khoảng cách, nhưng trái tim anh không thể nào dễ dàng chấp nhận sự xa cách này. Và điều này, tất cả các thành viên còn lại đều cảm nhận được.
Ngày qua ngày, những hành động ân cần lại tiếp tục xuất hiện. Những buổi ăn trưa cùng nhau trở thành dịp để nhóm gần gũi hơn, mặc dù Daniel luôn giữ một khoảng cách nhất định.
Họ không ép cậu phải thay đổi, nhưng sự kiên trì của họ là điều không thể phủ nhận. Cứ mỗi lần nhìn thấy cậu mỉm cười, dù chỉ là một nụ cười nhẹ nhàng, họ lại cảm thấy như mình đã làm được một điều gì đó đúng đắn.
Mặc dù vậy, Daniel vẫn không thể nào xóa nhòa được quá khứ. Cậu biết rằng mình đã bị tổn thương quá sâu, và dù cho những hành động thay đổi của bọn họ có là thật đi chăng nữa, cậu vẫn cần thời gian để tin tưởng lại. Cậu biết rằng tình cảm và công việc là hai thứ không thể tách rời hoàn toàn, nhưng trong lúc này, cậu chỉ muốn công việc được đặt lên hàng đầu.
Và dẫu vậy, trong những khoảnh khắc yên tĩnh của buổi tối, khi Daniel ngồi một mình trong phòng, nhìn vào những công việc còn dang dở, cậu nhận ra rằng những thay đổi mà cậu đang cố gắng che giấu không phải là vô nghĩa.
Mặc dù vẫn còn khoảng cách, nhưng không ai có thể phủ nhận rằng tình cảm của họ dành cho cậu, dù giấu kín, vẫn tồn tại. Và có lẽ, đây chính là bước đầu tiên để tất cả cùng thay đổi, để Daniel có thể nhìn nhận mọi thứ một cách công bằng hơn.
Vì dù có muốn hay không, tình cảm và công việc luôn gắn liền với nhau, và cậu không thể mãi giữ khoảng cách.
─────────────────────────────────
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com