6.
Chương 6: Áp Lực Từ Mọi Phía
Khi những tia sáng mờ nhạt của buổi sáng len lỏi qua cửa kính phòng làm việc của Daniel, cậu đã ở đó từ rất sớm. Đã bao lần, cậu thức dậy trong sự mệt mỏi, trong những giấc mơ về những khúc ca không bao giờ ngừng, về những bước chân không thôi bước.
Công việc của một người quản lý nhóm nghệ sĩ nổi tiếng không hề dễ dàng, và đối với Daniel, nó còn trở nên nặng nề hơn bao giờ hết khi cậu không thể tìm thấy một điểm tựa thực sự nào ở những người xung quanh. Mỗi ngày, cậu đều cảm nhận được áp lực từ mọi phía.
Bất chấp những lời nói lạnh lùng và những ánh mắt thờ ơ của các thành viên trong nhóm, Daniel vẫn nỗ lực hết mình. Không phải vì cậu tìm kiếm sự thừa nhận, mà vì cậu có niềm đam mê mãnh liệt với công việc này và còn là vì lời hứa khi ấy...
Nhưng giờ đây, trong mắt những người mà cậu phục tùng, Daniel chỉ là một người làm công ăn lương, không hơn không kém.
Sáng hôm nay, như thường lệ, cậu lại phải hoàn thành những công việc vặt vãnh mà các thành viên nhóm Prime không hề quan tâm. Cậu đang tập trung vào lịch trình của nhóm khi một giọng nói lạnh lùng cất lên, khiến cậu giật mình.
"Đưa tôi lịch trình của mình đi." Là Samuel.
Vẫn như những lần trước, anh ta luôn ra lệnh mà không cần một lời cảm ơn hay chút nhã nhặn nào. Nhưng Daniel không hề ngạc nhiên. Cậu đã quen với việc này. Trong suốt gần một tháng làm việc, điều duy nhất mà Samuel trao cho cậu là những yêu cầu khắc nghiệt, những chỉ trích giấu sau vẻ ngoài hoàn hảo của anh ta. Daniel chỉ biết gật đầu, đưa cho anh ta cuốn lịch trình đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Samuel lướt mắt qua, chỉ chăm chú vào vài mục quan trọng. Rồi anh ta ngước lên nhìn Daniel, ánh mắt như không hề chứa đựng chút tình cảm nào.
"Cậu có chắc rằng cậu đã sắp xếp mọi thứ cẩn thận chưa? Đừng để xảy ra sai sót lần nữa." Lời nói của Samuel sắc bén như một nhát dao cắt qua không gian.
Daniel khẽ cúi đầu, đáp lại bằng giọng đều đều. "Vâng, tất cả đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng. Tôi sẽ theo dõi chặt chẽ mọi thay đổi."
Samuel không nói thêm gì, chỉ bỏ đi mà không chút lưu luyến. Daniel thở dài, nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của anh ta. Một phần trong cậu tự hỏi, liệu có bao giờ Samuel nhìn thấy nỗ lực của cậu hay không? Nhưng rồi cậu nhanh chóng lắc đầu, tự nhắc nhở bản thân.
'Không cần thiết phải suy nghĩ về điều đó nữa.'
Ngay khi Samuel rời khỏi phòng, một người khác lại xuất hiện. Là Hobin, thành viên có tính cách bộc trực và nóng nảy nhất trong nhóm. Mới hôm qua, anh ta còn nổi giận vì một thay đổi nhỏ trong lịch trình, và giờ đây, Daniel lại phải đối mặt với một yêu cầu khác từ Hobin.
"Daniel! Cậu không thấy lịch trình này quá mệt mỏi sao? Tôi không muốn tham gia một đống buổi phỏng vấn vô nghĩa như thế này!" Hobin hét lên, khiến không gian trở nên nặng nề.
Daniel mím môi, cố gắng giữ bình tĩnh. "Đó là yêu cầu từ công ty. Anh biết mà, những chương trình như thế là cần thiết cho sự nghiệp của nhóm."
Hobin không quan tâm đến lý lẽ, anh ta vung tay đi tới bàn làm việc của Daniel, gạt tất cả những tờ giấy xung quanh. "Cậu thật sự nghĩ rằng tôi quan tâm đến sự nghiệp gì đó sao? Tôi muốn tự do, muốn sống theo cách của mình!"
Daniel nhìn vào mắt Hobin, những lời nói của anh ta dường như không phải để làm tổn thương cậu mà là sự phản kháng đối với cả hệ thống mà họ đang sống trong đó. Cậu hiểu, nhưng không thể làm gì hơn ngoài việc tiếp tục lặng lẽ làm việc của mình.
Khi Hobin bỏ đi, Daniel lại một lần nữa cảm thấy cô đơn. Cậu biết rằng các thành viên trong nhóm không thèm để ý đến cảm xúc của mình. Họ nhìn cậu như một phần của hệ thống, một người quản lý không quan trọng, chỉ biết chạy theo những yêu cầu vô lý của họ.
Nomen, nam ca sĩ solo người Nhật là một trong những người ít khi xuất hiện trong những lúc căng thẳng thế này. Cậu ấy chỉ gọi điện cho Daniel vào những lúc cảm thấy lo lắng, hoặc đôi khi chỉ để hỏi thăm. Nhưng chính những cuộc gọi từ Nomen lại là những khoảnh khắc duy nhất giúp Daniel cảm thấy như mình không đơn độc.
"Cậu sao rồi?" Nomen hỏi trong một tin nhắn không lâu sau khi Hobin rời đi.
Daniel cười khẽ, tuy trong lòng cậu không thấy vui. "Chỉ là một ngày dài thôi. Anh ổn chứ?"
"Tôi vẫn ổn. Nhưng tôi biết cậu không ổn. Nếu cậu cần giúp đỡ, cứ nói với tôi."
Một sự ấm áp thoáng qua trong lòng Daniel. Nomen là người duy nhất hiểu được những khó khăn mà cậu đang phải đối mặt. Cậu không thể nói với ai khác trong nhóm về sự cô đơn, về cảm giác bị vùi lấp trong công việc. Nhưng ít nhất, Nomen là người không xa lánh cậu.
Lúc này, Samuel bất ngờ quay lại, mang theo một yêu cầu mới.
"Cậu cần sắp xếp một buổi họp báo gấp. Tôi không muốn thấy bất kỳ sai sót nào." Samuel ra lệnh, lần này không thèm chờ đợi câu trả lời, anh ta chỉ để lại một câu cuối cùng. "Cậu làm tốt thì cũng không ai nhớ. Nhưng cậu làm sai, sẽ chẳng ai tha thứ đâu."
Daniel nuốt xuống lời ấm ức, rồi lại gật đầu. Cậu không thể không làm. Công ty yêu cầu như vậy, và nhóm không thể thiếu cậu.
Từng câu từng chữ của Samuel như một nhát dao cắt vào trái tim cậu, nhưng cậu không thể làm gì ngoài việc tiếp tục chịu đựng. Những gì cậu đang làm dường như là vô nghĩa trong mắt những người xung quanh, nhưng Daniel không thể từ bỏ. Không phải vì họ, mà là vì bản thân cậu. Cậu đã từng yêu nhóm, đã từng dành cả trái tim cho công việc này. Nhưng đến lúc này, cậu phải tự hỏi, liệu sự hi sinh của mình có đáng không?
Một buổi chiều sắp trôi qua, Daniel ngồi trong phòng làm việc, tờ lịch trình dày cộp trước mặt, nhưng cậu không thể tập trung. Những tiếng thở dài xung quanh, những lời trách móc vẫn vang vọng trong đầu. Chỉ một khoảnh khắc nhỏ, cậu cảm thấy như mọi thứ sắp sụp đổ.
─────────────────────────────────
Mn yên tâm đi truyện được viết ra không phải để ngược Daniel mãi đâu, sắp tới đoạn cao trào rồi hehe.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com