Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

2


—-

Isagi đứng lặng người, chứng kiến đầu của một bức tượng vừa rụng xuống, lăn lông lốc trên nền đá. Máu tươi từ cổ tượng phun trào, kéo theo đống nội tạng bên trong bị bóp nát đến biến dạng.

Kẻ vừa dứt điểm con quái vật chậm rãi hạ trượng, ánh mắt lướt qua những gương mặt thực tập sinh đang tái mét vì kinh hãi phía sau, rồi dừng lại ở Isagi-người vẫn đang đứng bất động, tay không tấc sắt giữa vòng vây.

"Đừng có chạy lung tung nhé!" Hắn dặn dò.

Isagi: "..."

Đội hình lúc này đã vỡ vụn, lực lượng hao hụt mất một phần ba. Dù đa số vẫn đang gồng mình cầm cự để bảo toàn mạng sống thì chung quy đều có thể tự lo cho bản thân mình. Chỉ riêng thái độ của tên này lại kỳ lạ đến mức khó hiểu. Cậu đứng thong dong quan sát xung quanh như thể đang thưởng lãm một chuyến tham quan bảo tàng.

"Thực tập sinh?"

Isagi nhăn mày, có hơi hiểu suy nghĩ hiện tại của hắn khi nhìn cách ánh mắt kia chằm chằm vào mình, cậu đột ngột vươn tay túm chặt lấy áo choàng của đối phương, lôi mạnh về phía mình. Cú giật bất ngờ khiến cả hai mất đà, ngã nhào ra sau. Trong cơn hoảng loạn, hắn chỉ kịp phản xạ theo bản năng, đưa tay ôm lấy gáy Isagi để đầu cậu không va nát bét xuống nền gạch thô ráp

Cách bàn chân Isagi cỡ 2 milimet mặt đất đột ngột nứt toạc, viên gạch vị trí đó đột ngột trồi lên những thanh nhọn trông như có thể chọc lủng ruột bất cứ ai đạp phải

"Là người trong ngành và đã có chứng chỉ"

Mũ áo người kia rơi xuống, lộ ra khuôn mặt trẻ trung với mái đầu nổi bật đang đang áp sát mặt cậu. Ngược lại, mũ trùm của Isagi cũng thuận thế theo đà rơi ra, thấy được khuôn mặt của một học sinh cấp 3 tầm thường nhăn nhó

Hơi thở ấm nóng của người bên dưới phả vào chóp mũi, hắn chớp mắt hơi ngẩn ra một khoảnh khắc, nhưng cũng nhạy bén ôm Isagi lăn qua bên phải vừa vặn thoát khỏi cú bổ rìu nghìn cân của một bức tượng gần đó

Giờ thì cậu lại ở bên trên, hắn nằm dưới đất

Chigiri cách đó không xa đang ắt kiệt ma lực thi triển phép, Cậu ta vừa phải giữ khoảng cách tiêu diệt tai ương, vừa phải bảo vệ đám đông phía sau rất tốn công chạy đi chạy lại mệt đến mức sắp chửi thề, định bụng đổi vị trí vời một vài người để có thời gian thở, quay đi quay lại đã thấy thằng bạn biến mất dạng

Ánh mắt Chigiri liếc nhanh qua đống chông nhọn trồi lên sàn nhà để nắm bắt tình hình tổng quát, nếu tên kia lại chạy đi lo chuyện bao đồng hoặc đơn giản là ham vui hắn đành phải nhờ Kunigami ở đằng xa đang không tiện đến trợ giúp, hiệu quả đánh quái cũng sẽ sụt giảm theo, đó là bất đắc dĩ vì hiện tại hắn đang thở không ra hơi

Đang nghiến răng nghiến lợi suy nghĩ đối sách, đập vào mắt hắn là cảnh bổ rìu rùng rợn của một bức tượng, mà phía bên dưới ngay gần khu vực bị tàn phá te tua, Chigiri giật mình thấy cái đầu nâu vàng quen thuộc đang nằm vật dưới sàn nhà, mà người đang đè(?) là một tên ất ơ nào đó mặt non choẹt

Tên đó làm cái quái gì trong tháp vậy???

"Cậu có bằng rồi?? Trông còn non hơn cả em gái Kunigami nữa!"

Tên bên dưới thân nói to, trông như bất ngờ lắm. Isagi tặc lưỡi bịt tai, không quá bận tâm đến những ánh mắt kì cục của một số người xung quanh, nhìn hắn một lượt rồi từ từ đứng dậy như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhàn nhạt nói hướng về phía người đang nằm dang hai tay dưới sàn nhà

"cậu trông khác gì tôi à? Chắc cũng tầm năm 2 năm 3 cao trung. Cùng lắm là năm nhất học viện"

"Nhưng tôi chưa có bằng"

Isagi nheo mắt nhìn hắn đang lồm cồm bò dậy "vậy giờ cậu đi chê bai một người đã có bằng?"

Tôi đâu có í đó, hắn bĩu môi

Rồi sự chú ý lại tập trung vào đám plague. Isagi lấy ra một cây gậy lỗi thời bên trong áo-loại cổ vật phổ biến từ gần một thập kỷ trước, giờ gần như đã biến mất khỏi thị trường. Hình dáng nó sần sùi chẳng khác gì một nhánh cây khô, phần cầm nắm đính một viên đá xanh, gồ ghề như thể đã được sử dụng đến mài mòn trong một thời gian dài

Tên này cũng có trượng à

Quét một đường đơn giản, đầu đũa loé lên những ánh sáng nhỏ li ti, sau 2 giây mờ mờ ảo ảo, các khối băng dần được hình thành trên không trung, nhọn và xoáy đâm thẳng vào cổ từng con Plague , Isagi cẩn thận chừa lại tim và nội tạng của chúng, nhưng chẳng để í hay đúng hơn là chẳng quan tâm tới những người xung quanh vô tình dính chưởng

"Lạnh quá mẹ kiếp cái quái gì vậy!!"

"Ui da! Ít nhất cũng phải chừa tôi ra chứ!"

Giữa lúc Chigiri đang thở không ra hơi chật vật đến mức sắp ngất, cậu ta bỗng thấy lũ thực thể biến dị bên phía mình đồng loạt quỵ xuống sau tiếng gào lớn dù phía Kunigami vẫn đang chiến đấu ác liệt. Chớp lấy khoảng lặng quý giá, Chigiri chạy ngay về phía thằng bạn, liếc xéo kẻ vừa "đè" Isagi xuống

"Bachira đần! Tự dưng chạy đi đâu vậy"

Người vừa được nhắc đến xuýt xoa phần đỉnh đầu lạnh đang ê ẩm lại ăn thêm một cú chẻ đầu nữa la oai oái

""Hai giây nữa, viên gạch dưới chân sẽ chọc thủng ruột cả hai nếu mấy người vẫn còn tâm trạng ngồi đó la làng đấy"

Vừa dứt lời bên dưới đúng thật đã trồi lên những mảnh găm nhọn, tí thì tiễn cả hai về với ông bà nếu như Chigiri không được Bachira đẩy về phía sau, mặt hắn tái mét

Isagi đảo mắt quanh một lượt xác định tình hình, thương vong ở một số nơi đã bắt đầu xuất hiện, những hunter với thực lực nổi bật hơn bình quân cũng dần không thể cầm cự được nữa trước tình trạng kiệt quệ về thể lực lẫn ma lực khi phải chiển đấu trong thời gian dài

Gai nhọn dưới sàn nhà ban đầu chỉ mọc lên một đến hai cái ở những nơi dễ thấy như thể chỉ để doạ người, về sau tần suất ngày càng dày đặc, chiếm rất nhiều diện tích trong tháp, một thanh gai nhọn đã cao đến hơn 2m, đường kính bằng với một vòng tay người trưởng thành. Ăn trọn một đòn là coi như chấm hết

Đại khái đã nắm được tổng quát, Isagi rảo bước nhạn hạ như đi dạo quanh công viên sang một góc khác, tính toán thời điểm mở cổng thích hợp. Đương nhiên là cậu sẽ không bỏ qua cảm giác đang âm ỉ trong lồng ngực- dù sao thì trực giác của cậu chưa từng sai bầu không khí ở đây quá kì lạ

"Người gì mà kì cục vậy" Chigiri cằn nhằn, đứng chống nạnh nhìn dáng người chẳng có tí phòng bị nào bước vào trận hỗn chiến bên phía Kunigami

Bachira hehe cười trừ "nhưng hình như cậu ta có chứng chỉ vào tháp rồi đó, còn là người trong nghành, nhìn bình tĩnh vậy chắc không phải xạo đâu" bachira lè lưỡi cốc vào đầu mình một cái, tặng chigiri một cái wink tinh nghịch

"Cái gì!? Trông em gái Kunigami còn ra dáng hơn đấy"

...

Khu đối diện, Ở phía đối diện, dù mật độ gai nhọn dưới sàn có thưa thớt hơn nhưng bù lại, số lượng Plague tập trung thì quá khủng bố, đặc biệt là khi những bức tượng bắt đầu mọc ra sừng, di chuyển nhanh nhẹn trái ngược với vẻ ngoài khổng lồ. Tiếng hú của chúng hu hút bầy Plague con rầm rập kéo đến. Chung quy là hơn cả thánh chiến

"Chết tiệt 2 tên đó đâu rồi?"

Với mái đầu trắng đã nhuộm đỏ một nửa vì máu, anh chàng với khuôn mặt điển trai ưa nhìn hiếm khi chửi thề đảo mắt một lượt, tìm kiếm những bóng dáng quen thuộc

"Chịu, tôi không cảm nhận được Plague bên phía họ nữa, xong rồi sao?"

Một người khác đáp lại, giọng khàn khàn vì đã dùng quá nhiều sức lực. Ngay cả những thớ cơ vạm vỡ nhất cũng đang biểu tình

"Nếu đã xong tại sao không qua đây giúp một tay đi chứ-"

"Hả gì-"

Việc thi triển phép thuật bị ngắt quãng đột ngột. Một cái đầu nhỏ ló ra, chắn ngay giữa quỹ đạo tấn công của cả hai

Isagi xuất hiện âm thầm như một bóng ma, tĩnh lặng đến mức quái dị khiến lũ quái vật lờ đi sự tồn tại của cậu. Trong cơn hỗn loạn,một sinh vật nhỏ bé không mang theo chút sát khí nào như cậu hoàn toàn bị gạt ra khỏi tầm mắt của chúng

Cả hai bị buộc phải dừng toàn bộ ma pháp đang thi triển lại"này nguy hiểm lắm, đứng ra đằng sau đi"

Anh chàng với khuôn mặt điển trai nói, ngữ điệu có vẻ gấp gáp hụt hơi liên tục do đủ loại vết thương gây ra. Anh không hề tỏ ý trách móc dù bị cậu đột ngột cản trở, chỉ theo bản năng đưa tay lên vai Isagi định xoay người cậu lại, muốn cậu rời khỏi khu vực nguy hiểm

Người bạn to con bên cạnh cũng chăm chú quan sát Isagi, trông cao nhưng tổng thể rất nhỏ con, có vẻ gầy, mặt non choẹt hơn cả em gái hắn, trượng cũng là loại lỗi thời, dù quần áo che kín nhưng vẫn lấp ló thấy được băng gạc y tế được cuốn chằng chịt khắp nơi đặc biệt 'tàn tạ' ở xương quai xanh trái, nếu có hành vi cố chấp muốn chiến đấu, họ sẽ phải cưỡng ép bắt Isagi đứng ra đằng sau

Nhưng khi thả lỏng cơ bắp, không thúc ép giới hạn của mình để liều mạng chiến đấu nữa,"phản phệ" của cơ thể khi adrenaline giảm xuống khiến hắn cảm nhận rõ cơn đau mà những vết thương từ khắp người gây ra. Rõ ràng ban đầu chỉ tê về sau lại âm ỉ xót không thôi

Isagi không nói gì, chỉ quay lại nhìn người đang nắm lấy vai mình, lạnh lùng hất ra ung dung bước về phía trước

Chỉ bằng một cú phất tay nhẹ bẫng, toàn bộ lũ quái vật vốn đang hung hãn cấu xé thịt người bỗng khựng lại trong tích tắc, ngay giây sau, đầu của chúng đồng loạt lìa khỏi cổ, rơi rụng ngổn ngang trên mặt sàn lạnh lẽo.

Không gian xung quanh Isagi bị đóng băng. Cậu khẽ thở ra một làn khói trắng- thứ sương giá hình thành từ chính dòng chảy ma pháp cực hạn của bản thân. Dưới ánh sáng mờ ảo của phó bản, Isagi khẽ rũ mi mắt, cúi đầu. Con đường phía trước lúc này đã được dọn dẹp sạch sẽ mở ra một không gian rộng rãi hơn- nơi nguồn ma lực đặc và 'khó chịu' nhất

nhưng- Isagi nhíu mày nhìn đống nội tạng lúc nhúc dưới sàn. Thoạt trông như có vẻ đã dọn được một nửa lũ quái phía bên này nếu nhìn xuống bãi chiến trường mà Isagi vừa tiện tay 'thử nghiệm' nhưng nhìn toàn diện thì lũ Plague dường như chẳng giảm đi là mấy.

Trong cái tĩnh lặng chết chóc giữa những khoảng nghỉ của tiếng gào thét,một cảm giác bất an không tên bắt đầu bò dọc sống lưng Isagi. Đó không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là sự phản kháng của bản năng trước một thực tại đang bị cưỡng ép. Tiền đình của cậu đang báo động. Dù đôi chân đang đứng trên mặt sàn cẩm thạch trông có vẻ phẳng lì, nhưng toàn bộ trọng tâm của cậu lại bị lệch về phía sau. Sàn nhà không hề bằng phẳng; nó đang nghiêng dần với một độ dốc tinh vi

Ánh nhìn của cậu chậm rãi dời lên trần nhà

Những bức phù điêu thiên thần và hoa văn vòm đá phía trên không hề đối xứng với hệ thống chỉ gạch dưới chân. Không gian đang bị bóp méo. Trần nhà dường như đang đổ sụp về một phía trong khi sàn nhà lại xoáy theo chiều ngược lại

Cảm giác cứ không thực tế...?một cấu trúc phối cảnh cưỡng bức đang cố nén toàn bộ thực tại vào một điểm duy nhất

không gian bắt đầu tự phân rã thành những cấu trúc cơ bản nhất dưới góc nhìn của Metavision. Đối với Isagi, phó bản này không phải là một hầm ngục ma thuật, mà là một thuật toán không gian (Spatial Algorithm) được dựng lên từ những sai số của hình học phi Euclide.

Dưới nhãn quan ấy, sảnh đường không còn là đá cẩm thạch hay những bức tranh. Chúng hiện lên như một hệ lưới (grid) chằng chịt các đường Vector đỏ thẫm. Ánh mắt cậu dừng lại ở 1 bức họa lạc lõng một quý tộc vô diện đang ngồi trên ngai vàng. Tại đây, sự lặp lại của các họa tiết trên thảm trải sàn dưới chân nhân vật không tuân theo quy luật đối xứng thông thường; chúng là những dãy số Fibonacci bị lỗi, với những nút thắt năng lượng tập trung tại các vị trí lẻ.

Lõi của phó bản không nằm ở một điểm, mà nó phân tán theo cấu trúc Fractal. Mỗi con Plague ngoài kia là một biến số độc lập được sinh ra từ hằng số gốc ẩn trong bức tranh. Nếu không cắt đứt được hằng số này, biến số sẽ tái lặp vô hạn.

Isagi lặng lẽ lướt đi, đôi mắt tính toán tốc độ giãn nở của các đường kẻ đang bao vây lấy mình. Sự hội tụ của ba điểm mù trong phối cảnh: góc nghiêng của khung tranh, độ lệch của bóng đổ từ cây cột đá và nhịp rung động của không khí khi ma pháp bị cưỡng ép nén lại. Ba đường thẳng này không gặp nhau tại một mặt phẳng, mà chúng xoáy sâu vào một tâm điểm vô hình nằm cách bề mặt bức tranh khoảng 2.7 cm — một điểm kì dị (Singularity) của ma lực.

Sự chuyển động của bầy quái vật giờ đây chỉ còn là những đường parabol chậm chạp và dễ đoán. Isagi đưa kim bạc lên, không nhắm vào nhân vật trong tranh mà nhắm vào khoảng không phía trước nó. Cái tồn tại thực sự lại nằm ở nơi không có gì. Với chút ma pháp được truyền qua cây kim xuyên qua không khí

Cú đâm không cần sức mạnh, chỉ cần sự đồng bộ về tần số. Chiếc kim bạc mảnh rung lên ở một biên độ trùng khớp với nhịp đập của phó bản.

Xoẹt.

Mũi kim xuyên qua không gian, chạm vào lõi ma lực đang quay cuồng tại điểm kì dị. Ngay lập tức, cấu trúc toán học hoàn hảo bị phá vỡ bởi một biến số ngoại lai. Hệ lưới Vector đỏ thẫm xung quanh Isagi nứt toác như kính vỡ. Theo hiệu ứng Domino, năng lượng đang nuôi dưỡng bầy Plague bị rút ngược trở lại, khiến chúng mất đi sự liên kết phân tử và bắt đầu sụp đổ từ bên trong.

Đó không phải là một cuộc thảm sát, mà là một cuộc giải toán cưỡng ép. Isagi rút kim, đôi mắt vô cảm nhìn thực tại đang tự vá víu lại những lỗ hổng mà cậu vừa tạo ra.

Cảm giác cứ bị bất lực, nếu không phải thỉnh thoảng sẽ gặp một vài cái Tháp đau đầu như thế này có khướt Isagi mới chịu học toán.

một chuỗi âm thanh kỳ quái vang lên là tiếng rắc khô khốc của thực tại bị bẻ gãy.

Vô lý và đột ngột, một nhóm Plague trưởng thành đang vồ về phía nhóm thuật sư bỗng khựng lại giữa không trung. Cơ thể đồ sộ của chúng đổ rạp xuống sàn như những bao tải chứa đầy mực đặc nằm đó co giật trong những vũng đen nhầy nhụa, như thể sợi dây liên kết duy trì sự tồn tại của chúng vừa bị một nhát kéo vô hình cắt xoẹt.

Tựa lưng vào cây cột đá lạnh lẽo, Isagi đưa tay lên dụi nhẹ đôi mắt đang cay xè. Việc cưỡng ép đại não nâng cao tần suất tư duy để giải mã và bóp méo điểm tụ không gian đã để lại một gánh nặng không nhỏ lên hệ thần kinh. Dù lượng ma lực trong người gần như không chịu ảnh hưởng gì quá lớn, nhưng sự mỏi mệt từ việc xử lý hàng triệu luồng thông tin của Metavision khiến tầm nhìn của cậu thoáng chốc mờ đục. Isagi hơi thở dốc, một nhịp thở kín kẽ để điều hòa lại dòng chảy năng lượng đang cuộn trào dưới lớp da.

Một bóng đen đột ngột bao trùm lấy tầm mắt

"Ôi trời, cẩn thận chút nào."

Một bàn tay vươn ra, giữ lấy khuỷu tay Isagi ngay khi cậu vừa lùi lại một bước. Hắn đứng chắn trước mặt dùng tấm lưng rộng bản của mình tạo thành một bức tường ngăn cách cậu khỏi chiến trường đổ nát.

"đừng dụi mắt"

Mọi người trố mắt ra nhìn, tất cả quái vật đều gọn ghẽ nằm xuống sàn từ bao giờ. Bấy giờ mới có cảm giác số lượng quái vật giảm đi đáng kể

Chigiri nãy giờ rảnh tay đứng quan sát, mặc cho phía bên kia đang đánh nhau ác liệt máu me be bét không thôi, hắn phải đảm bảo đám thực tập sinh kia không tự đưa mình vào chỗ chết. giờ mới thấy được hơn một nửa số Plague ở đây đều bị giết bởi những thanh nhọn trồi lên từ mặt sàn, những bức tranh treo tường bằng một cách nào đó đã bị đóng băng gần hết

Cả đám há hốc mồm chứng kiến toàn bộ quá trình. kira ôm miệng ngăn chặn cảm giác trào ngược trong dạ dày. Hắn chỉ hiểu được một phần nhưng những viễn cảnh vô tình bị Isagi làm lọt ra ngoài qua cảm nhận ma lực cũng khiến đầu óc hắn bị quá taỉ thông tin

"Khả năng quan sát phi thường thật" Bachira cảm thán, tự nhiên như ruồi bắt chuyện

"Vậy tiếp theo chúng ta làm gì đây người-đã-có-bằng? Phá cửa đánh quái? Hay sinh tồn ở đây một tuần với thịt của tai ương?" Bachira mỉm cười kiên nhẫn đợi Isagi lấy lại tầm nhìn và nhịp thở

"Nếu cậu muốn nội tạng nát bét, tay chân biến dạng, mọc sừng hoặc không thể sống thiếu thịt người thì cứ việc"

Isagi thế mà cũng thều thào đáp lại, hốc mắt đỏ hoe, khuôn mặt thảnh thơi khẽ nhíu mày, quay ra đằng sau nhìn lần nữa

"thở từ từ thôi" Bachira cầm bàn tay định dụi mắt lần nữa của cậu

Cánh cửa to bằng cả một căn nhà cấp bốn dần được mở ra, kéo theo tâm trạng của đám người vừa buông thả một chút như bị giật trở lại

Bọn họ mới đánh một trận ác liệt xong đó!!! đám quái còn sót lại thậm chí còn chưa được giải quyết...

Bachira hí hứng định xông vào bị người bên cạnh kéo áo lại

"xong xuôi rồi"

"Hử?"

Bên trong cánh cửa, một dáng ngưới cao tầm m8 bước ra, vẻ ung dung chẳng khác Isagi là bao, trông kiêu ngạo chẳng coi ai ra gì. Một nửa thân dưới nhuộm đẫm máu đỏ. Tất nhiên, không giọt nào trong số đó là của hắn

____

au khối xã hội dốt toán, toàn bộ mấy cái nguyên lí là do t bốc phét có sự tham khảo của chat GPT và nhiều tài liệu khác, vui lòng không coi là thật. chủ yếu thể hiện isg não to vl, tui viết fic chỉ để sảng hint hãy coi tất cả để giải trí

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com