18.
Tình hình của em có vẻ như đã âm thầm lan truyền khắp Blue Lock rồi.
Bầu không khí bên trong 'ngục xanh' dạo này rất bí bách và ngột ngạt không rõ nguyên do, khi mà tâm trạng của ai nấy cũng đều trĩu nặng , trùng trùng tâm sự.
Có người dễ yếu lòng đã nhiều lần không khống chế được mà trốn trong nệm khóc cả đêm mà không có lý do, mặc dù ai ai cũng biết nguyên nhân trong đó là gì.
Còn về em nhỏ.
Những lúc không ngủ và tỉnh táo, em vẫn cứ như trước mà dạo khắp nơi của Blue Lock, từ khu Đức đến các khu khác.
Lần này em dừng chân ở khu Anh.
Reo vừa tập luyện xong cả người đầy mồ hôi, nghỉ ngơi chưa bao lâu thì hắn lại đứng dậy muốn đi đâu đó.
"Reo, mày lại đi đâu?" Chigiri lên tiếng hỏi.
"Tao đến phòng tập khiêu vũ!"
"Mày điên hả Reo?! Vừa luyện bóng xong chưa đủ mệt hay sao? Giờ lại còn luyện khiêu vũ? Bây giờ không phải nên tập trung cho việc luyện bóng sao?" Chigiri nhíu mày khó hiểu, nói.
Còn Nagi thì im lìm không nói lời nào, hắn chỉ nằm dài trên sân với ánh mắt trống rỗng, vô định nhìn đi đâu đó cũng chẳng biết.
Không thèm để ý đến lời của Chigiri, Reo chỉ liếc nhìn tên 'công chúa' một cái rồi rời đi.
Thấy Reo đã đi, em gần như ngay lập tức đi theo sau.
Khiêu vũ sao? Lâu rồi em cũng không khiêu vũ với Reo, thật muốn cùng hắn nhảy múa thêm lần nữa.
Reo đã nhìn thấy em ngay từ lúc 'người' mới đến, vậy nên, hắn mới nằng nặc muốn đến phòng tập khiêu vũ chỉ vì muốn có chút thời gian ở riêng với em.
Ai biết được sẽ còn bao nhiêu lần, còn mấy lần cơ hội để được ở cạnh em...
Nghĩ đến đó, hai lòng bàn tay của thiếu gia siết chặt lại đến mức móng tay đều đã bấm sâu vào da thịt đến tứa cả máu rồi.
...
Trong căn phòng với ánh đèn vàng tương tự lần đó, Reo lại bật lên bản nhạc quen thuộc và bắt đầu bước từng bước theo nhịp nhạc.
Sau một vài đường di chuyển của Reo, hình bóng mờ ảo của em dần hiện lên nắm lấy bàn tay hắn mà cùng khiêu vũ.
Ego ở bên kia camera tất nhiên cũng nhìn thấy cảnh tượng này, hai mắt gã vừa xót vừa đau, mà đau hơn là lồng ngực đang đập thình thịch của gã, cảm giác như nó sắp bị xẻ ra làm đôi.
Em và Reo cùng nhau khiêu vũ dưới ánh đèn vàng ấm áp và tiếng nhạc giao hưởng du dương. Cặp Saphir của em luôn đặt trên người Reo không rời, cùng với đó là nụ cười trong trẻo, yêu kiều đang chỉ dành riêng cho hắn.
Hòa cùng tiếng nhạc, Reo chợt nghe thấy giọng nói của em.
'Reo, những ngày tháng vừa qua, cậu đã làm rất tốt, rất chăm chỉ! Tôi rất tự hào về cậu!'
'Reo, hãy luôn như vậy! Hãy luôn hướng về phía trước!'
'Reo, tôi rất vui vì được làm bạn nhảy với cậu!'
'Reo, thật là muốn được ở bên cạnh cậu và mọi người lâu hơn...'
'Reo...'
'Reo, tôi phải đi tìm những người khác đây, chúng ta tạm biệt ở đây vậy...'
Nói xong, thân hình em dần ảm đạm rồi biến mất ngay trước mắt Reo trước khi bài nhạc kết thúc.
Em rời đi không lâu, Reo cũng ngưng nhảy, cậu thiếu gia như kiệt quệ không còn chút lực nào mà ngã phịch ngồi xuống đất đầy chán chường.
Hắn vò đầu bứt tóc trông đầy bức bối và bất lực, động tác vò tung mái tóc dần chậm lại rồi trượt xuống, Reo dùng hai tay bưng lấy ôm chặt gương mặt để không lộ ra biểu cảm khó coi của bản thân lúc này, chút ẩm ướt từ trong kẽ tay hắn rỉ ra lưu lại vệt nước mờ nhạt trên mu bàn tay.
Nếu biết gặp gỡ sẽ đau buồn như vậy, thà rằng đừng gặp...!
Nhưng Mikage Reo nguyện vì muốn gặp em dù có đau thương thế nào cũng muốn được một lần gặp gỡ.
...
Vừa rời khỏi phòng tập của Reo, em đi không xa đã bắt gặp bóng dáng cao lớn lêu khêu trông không hiểu sao lại ánh lên chút cô độc, đơn côi của Nagi ở phía trước.
Trông hắn giống như đang chạy trốn khỏi thứ gì đó rất đáng sợ, ngay lập tức em liền đi tới gần hắn.
'Nagi?'
Bước chân của gấu trắng vẫn không ngừng lại, nhưng nếu ai nhạy bén sẽ nhận ra bước đi của hắn đã thả tốc chậm lại và ngay lúc tiếng gọi của em vừa cất lên thì hắn còn suýt chút bước hụt một chân.
Đôi môi lạnh bạc của cậu thiếu niên cao ráo lại như bao ngày mím lại thành hình chữ 'x' nhưng khóe môi lại không ngừng run rẩy không rõ lý do.
Cảm nhận được cái lạnh từ lưng và vai truyền tới, Nagi biết hiện giờ em đang nằm trên lưng hắn.
Cúi thấp đầu liếc xuống cánh tay vòng qua vai ôm lấy cổ mình, cánh tay mỏng manh nhỏ nhắn cứ ẩn cứ hiện nhấp nháy liên tục.
Nagi không nói gì, từng bước chân nặng nề đi về phía trước, hắn hai tay ôm trước ngược thi thoảng lại vờ như không hay biết gì mà chạm đến, nắm nhẹ lấy mấy đầu ngón tay nhỏ trong suốt nhưng đều xuyên qua.
'Nagi, cậu đi tìm Reo à?'
'Cậu ấy ở phòng luyện tập phía sau, cậu đi ngược hướng rồi!'
'Nagi, Reo hôm nay trông khí sắc không tốt lắm...'
Lúc này, Nagi chợt muốn thốt lên rằng, hắn cũng đang không tốt đây, vì sao em không quan tâm hắn như Reo?
Em hãy quan tâm hắn đi! Dù chỉ một chút thôi...!
Môi vốn đã mím chặt giờ lại càng cắn chặt hơn, trong khoang miệng Nagi đã bắt đầu ngửi thấy mùi sắt rỉ thoang thoảng rồi.
Dường cảm nhận được tâm trạng đang tuột dốc không phanh của gấu trắng, em khẽ động, rướn người tới nhìn thoáng qua gương mặt điển trai lạnh lùng của hắn.
Đầu ngón tay mập mờ của em chạm vào hai cánh môi đang mím chặt của Nagi.
'Đừng mím nữa! Môi cậu sắp bị cậu cắn đến bật máu rồi này!'
'Đừng cắn môi nữa, đau lắm!'
'Nagi, cậu cứ mãi như vậy làm người khác không hết lo mà...'
'Nagi, cậu nên chăm vận động hơn, đừng cái gì cũng phải dựa vào người khác nữa. Điều đó không tốt cho cậu, Nagi...'
'Nagi, Nagi Seishirou, một cái tên thật đẹp...'
Nghe em khen tên mình, đan xen với sự vui sướng vì được em khen cùng đó là một nỗi lòng nặng trìu trĩu. Vào lúc này, Nagi lại nghe thấy em thở một tiếng dài thườn thượt.
'Ayy, không còn nhiều thời gian nữa, Nagi, tôi phải đi trước đây, tạm biệt! Tôi phải đi tìm những người khác.'
Nói xong, cảm giác lạnh lẽo trên lưng Nagi cũng mất đi, sức nặng còn thua thanh tạ 10kg cũng mất đi khiến Nagi đã thích ứng không quen lắm.
Ayda, em còn phải đến gặp những người khác nữa. Còn rất nhiều người em cần phải gặp họ.
Đi thôi, đi thôi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com