Chap 34
Hôm nay cũng thật trùng hợp, hầu hết cảnh Jimin phải quay đều là cảnh đóng cặp với Lee Yi Cheon
Đang ngồi nghiên cứu kịch bản dưới bóng cây râm mát, bên tai bỗng truyền tới một âm thanh kì quái
- Ôi, quý hóa làm sao! Đây chẳng phải là đại minh tinh của chúng ta sao? Jimin, giờ cậu nổi tiếng rồi, hot đến độ tất cả mọi người đều biết đến cậu rồi đấy! Haha, biết cả mấy chuyện xấu xa mà cậu làm. Cậu cũng thật vô liêm sỉ quá đi, xảy ra chuyện như thế mà vẫn dám vác mặt tới trường quay!
Lee Yi Cheon rõ ràng là đang cười trên nỗi đau của người khác.
Chỉ cần Jimin biến khỏi đoàn làm phim, cô ta có thể thừa cơ thay thế vị trí của cậu, có thể đóng cặp với Namjoon rồi!
Park Jimin cắn môi, thân thể khẽ run, vẻ mặt khó xử nhưng vẫn im lặng.
Lee Yi Cheon thấy vậy càng đắc ý, "chậc" một tiếng rồi chạy theo Kim Namjoon
- Namjoonie oppa, loại người này anh phải tránh xa ra! Nếu không danh tiếng của anh sẽ bị cậu ta làm hỏng mất! Cậu ta hại anh mất bao nhiêu fan rồi còn gì!
Lee Yi Cheon áp sát tới còn mang theo mùi nước hoa gay mũi, gân trên trán Kim Namjoon giật giật, anh muốn phát cáu nhưng nghĩ tới lời cảnh cáo của Jimin nên đành hít sâu miễn cưỡng chịu đựng.
Lee Yi Cheon thấy Kim Namjoon ngó lơ mình, chỉ nghĩ là anh ta đang khó chịu vì vướng phải chuyện của Park Jimin, lại càng áp sát tới an ủi
- Namjoonie, anh cứ yên tâm đi, đoàn làm phim sớm hay muộn cũng sẽ đá Park Jimin đi thôi!
- Ồn ào quá đấy!
Kim Namjoon kiềm chế hết sức mới thay tất cả ngôn từ chửi mắng của mình thành bốn từ này.
- Xin lỗi anh oppa, em không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa.
Lee Yi Cheon ấm ức bỏ đi. Cô ta bất mãn vì Kim Namjoon vẫn giữ thái độ lạnh nhạt với mình, nhưng nghĩ một hồi cô ta lại thấy yên tâm, dù sao đợi cô ta lấy được vai thứ của Jimin thì sẽ có cơ hội ở chung với Namjoon ngay thôi. Cứ nghĩ tới mấy cảnh thân mật kia là cô ta lại không kiềm chế được sự kích động của mình.
Nhớ tới thì, tại sao hôm nay đạo diễn còn bắt cô ta tới quay cảnh tiếp theo với Jimin làm gì, thật đúng là lãng phí thời gian!
Có điều, cảnh quay ngày hôm nay cô ta cũng rất thích, có một cảnh cô ta sẽ tát Jimin. Hừ, tới lúc đó nhất định phải cho mày biết mặt!
- Đạo diễn, em thấy cảnh này nếu tát thật thì hiệu quả sẽ tốt hơn, anh có thấy vậy không?
Hiếm lắm mới có dịp một người không hề chuyên tâm đóng phim như Lee Yi Cheon lại chủ động chạy tới nói chuyện với đạo diễn như vậy. Làm gì có chuyện Oh Si Joo không biết cô ta đang nghĩ gì, ông trầm giọng nói
- Chủ yếu vẫn là dựa vào góc quay thôi, nhiều nhất chỉ cần xượt qua mặt một chút là được rồi
- Em biết rồi!
Lee Yi Cheon miệng thì nói thế nhưng hoàn toàn không có ý định nghe theo, cô ta định sẽ tát thật, hơn nữa còn phải tát vài cái, để thằng khốn kia nếm mùi khổ sở mới được.
Dù sao loại chuyện "lấy việc công trả thù riêng" thế này cũng không phải là lần đầu cô ta làm, chưa lần nào cô ta sẩy tay cả.
Sau khi các bộ phận đã chuẩn bị sẵn sằng, bắt đầu bấm máy.
...
Trong cảnh này, Lee Chae Ryeong chỉ vừa mới nhập cung, dùng tên giả là Nam Vô Mộng, vẫn chỉ là một cung nữ nhỏ bé, vì hoàng đế để ý tới nàng nên rước lấy sự ghen ghét của Hiền phi, ả ta liền gọi nàng tới tẩm cung gây khó dễ cho nàng.
- Tiện nhân vô liêm sỉ, không ngờ ngươi còn dám quyến rũ hoàng thượng trước mắt bản cung!
Hiền phi nói rồi, giương tay tát mạnh một cái.
...
Đúng lúc Lee Yi Cheon ra tay, đôi đồng tử của Jimin thu lại, cơ thể hơi run lên, cậu khéo léo tránh camera, né được bàn tay của Lee Yi Cheon, nhưng cơ thể cậu như bị đẩy mạnh, chật vật ngã xuống đất, sau đó...
Phụt
Một ngụm máu được nhổ ra.
- Jimin!!!
Oh Si Joo giật mình, tất cả nhân viên công tác cũng bị cảnh này dọa sợ, mọi người xúm xít vây lại.
- Lee Yi Cheon, cô mới quay phim ngày đầu tiên đấy à? Sao ngay đến cả sức mình cô cũng không khống chế được hả?
Thường ngày, tính khí của Oh Si Joo rất tốt, đây là lần đầu tiên ông tức giận như vậy.
Chuyện ngoài trường quay, ông không thể can thiệp, nhưng nếu trong phạm vị của ông mà làm ra mấy chuyện này, ông tuyệt đối sẽ không tha thứ!
- Tôi...
Lee Yi Cheon cũng giật mình, vừa xong quả thật cô ta có cố tình dùng sức thật, nhưng tuyệt đối không thể đến mức có thể khiến Park Jimin ngã thổ huyết thế kia, hơn nữa vừa rồi cô ta rõ ràng thấy Jimin có hơi tránh đi, cô ta căn bản không hề chạm được vào cậu, nên chỉ biết è cổ ra kêu oan
- Tôi chỉ tát nhẹ cậu ta một cái thôi, vốn không hề dùng sức! Cậu ta giả vờ đấy!
Tiếc rằng trong giới Lee Yi Cheon có quá nhiều tai tiếng, chuyện thế này lại làm không ít, thêm việc cô ta vẫn luôn chống đối Jimin, vậy nên lúc này không ai tin cô ta cả.
- Đạo diễn, em không sao, chỉ hơi rách môi một chút thôi, ngậm đá một lát là được ấy mà. Chị Yi Cheon chắc chỉ muốn hiệu quả quay tốt hơn nên mới vậy...
Jimin tuy chịu ấm ức nhưng vẫn cố chống đỡ, trông ẩn nhẫn lại hiểu chuyện. Thấy vẻ mặt ấy, không chỉ đạo diễn mà những người khác cũng cảm thấy đồng tình với cậu. Kim Namjoon ở bên cạnh nhìn, khóe miệng giật giật, suýt chút nữa thì bị lừa.
Cái thằng nhóc chết tiệt này, giả bộ làm Tiểu Bạch hoa cũng giống ghê...
Lee Yi Cheon thấy dáng vẻ mảnh mai của cậu, nhất thời bão nổ
- Park Jimin, mày còn giả bộ! Rõ ràng là mày cố ý! Là mày tự cắn rách môi mình! Có phải mày đã ngậm bao máu trong miệng từ trước rồi đúng không?!!
- Lee Yi Cheon, cô đủ rồi đấy!
Oh Si Joo khiển trách. Tiểu trợ lí bên cạnh Lee Yi Cheon sợ to chuyện vội vàng kéo cô ta khuyên nhủ
- Chị Yi Cheon, thôi bỏ đi! Chị đừng chọc đạo diễn nổi giận nữa! Dù sao trong chuyện này chúng ta cũng có phần sai mà...
Cô ta hiển nhiên cũng cho rằng Lee Yi Cheon cố ý đánh thật, chuyện thế này cô ta thấy quá nhiều rồi. Lee Yi Cheon trở tay tát vào mặt tiểu trợ lí
- Cút! Từ khi nào tới lượt cô chỉ huy tôi làm việc hả?!!
Tiểu trợ lí bị đánh ngã xuống đất, miệng chảy máu giống y hệt Jimin
Tất cả nhân viên trong đoàn, đặc biệt là là những người có địa vị không cao giống như cô trợ lý đều vội vàng chạy tới đỡ cô dậy, họ nhìn Lee Yi Cheon với ánh mắt vô cùng chán ghét.
Tuy đời tư của Park Jimin có lung tung, nhưng chưa bao giờ làm ảnh hưởng đến người khác, hơn nữa lúc quay phim cũng rất chuyên nghiệp, nhưng còn Lee Yi Cheon thì sao, chỉ là một con đàn bà đanh đá!
Đây là lần đầu Lee Yi Cheon bị đổ oan, thấy mọi người đều không tin cô ta, mặt cô ta tái mét, có cảm giác chỉ chút nữa thôi là ngất xỉu.
Vào lúc cô ta mất không chế muốn liều lĩnh xông lên cào xé Jimin, bỗng có người tiến tới tóm lấy cổ tay cô ta
- Yi Cheon, em cũng thật là, chị biết em muốn diễn tử tế cho đạo diễn mở rộng tầm mắt, nhưng cũng không cần quá nghiêm túc như vậy, người biết thì nói em chuyên nghiệp, kẻ không biết thì nghĩ em thế nào đây?
Người vừa tiến tới nói là Park Bong Cha
Hôm nay, Park Bong Cha không có cảnh quay, vốn dĩ cô ta không cần tới, nhưng để thấy bộ dạng đen đủi của Park Jimin nên cô ta vẫn đến, không ngờ, sau khi tới đây lại thấy cảnh này...
Lee Yi Cheon rốt cuộc đang làm gì vậy?
Ván bài tốt như thế, sao lại bị cô ta đánh thành ra thế này?
Thấy mọi người đều đang chán ghét Lee Yi Cheon cực độ mà đồng tình với Jimin, Park Bong Cha vội chạy tới giải vây.
Lee Yi Cheon vừa nhìn thấy Park Bong Cha như nhìn thấy người thân, cô ta lập tức khóc lóc kiện cáo
- Chị Bong Cha, nó đổ oan cho em, khốn kiếp!
Park Bong Cha sợ cô ta lại nói năng linh tinh khiến mọi người ghét bỏ, nên tóm cô ta vào một góc
- Sao em vẫn không kiểm soát được cơn giận của mình thế? Sớm muộn gì Jimin cũng sẽ bị đuổi đi, giờ em chọc vào cậu ta làm gì?
Lee Yi Cheon thở gấp đáp
- Mới đầu đúng là em có nghĩ sẽ dạy dỗ nó một trận, nhưng em còn chưa động vào nó, nó đã tự mình tránh, lại còn bày ra bộ dạng bị em đánh đến thổ huyết!
Park Bong Cha thấy Jimin phía đối diện đang được đạo diễn không ngừng an ủi, nhưng vẫn tỏ ra độ lượng, cô ta lập tức nhìn ra cậu định giở trò gì, vội nghĩ cách cứu cánh
- Yi Cheon, chỉ một mình chị tin em cũng vô dụng, vấn đề là mọi người đều không tin, tình huống lúc này em không giải thích rõ được đâu, cách tốt nhất là em lập tức đi xin lỗi Jimin đi...
Lee Yi Cheon vừa nghe thấy vậy liền nổi giận
- Gì cơ? Bảo em đi xin lỗi?!! Em không đi! Chị Bong Cha, sao chị có thể đứng về phía cậu ta, nói giúp cậu ta như vậy!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com