Chap 53
Đến đoàn làm phim, Oh Si Joo chạy tới thông báo với cậu
- Jimin à! Vốn hôm nay định tiếp tục quay cảnh hôn của Namjoonie với cậu, nhưng giờ chuyển thành cảnh giữa cậu với Park Bong Cha, thứ tự lát nữa sẽ cho người báo cho cậu nhé
Jimin gật đầu dù hơi khó hiểu vì tên đầu vàng kia rõ ràng mong chờ lắm mà, cậu cũng... có chút chút mong chờ
- Dạ vâng ạ, em biết rồi
Nói xong cậu liền tìm một góc vắng vẻ, vùi mình dưới bóng cây đọc kịch bản để cố quên đi thắc mắc trong đầu
Đang đọc xuất thần, bên tai truyền tới một loạt tiếng bước chân, khóe mắt liếc một cái lại là bóng người khiến cậu chán ghét - Kim Dahyun. Bởi vì hôm nay là sinh nhật Park Bong Cha nên Kim Dahyun xin nghỉ hẳn một ngày chỉ để đến đoàn làm phim với cô ta. Mấy cô gái trong đoàn làm phim ai cũng sắp chết vì ghen tị rồi.
Jimin không muốn nói chuyện, chỉ hơi nhấc mi mắt lên, ý hỏi anh ta đến có chuyện gì.
Kim Dahyun đưa cho Jimin một chai nước lạnh, cẩn thận hỏi
- Jiminie, sinh nhật của Bong Cha, em sẽ đến chứ?
Jimin không nhận, nhìn anh ta giống như đang nhìn một thằng ngu
- Anh nhất định phải hỏi cái vấn đề não tàn như vậy sao?
- Jiminie, hôm nay cũng là sinh nhật của em, nếu em về thì chúng ta có thể cùng nhau tổ chức. Anh cũng đã hỏi bác trai và bác gái, hai bác cũng đồng ý rồi
Jimin đảo cặp mắt trắng dã
- Cảm ơn vì đã bố thí!
Kim Dahyun hơi nhíu mày, thở dài một cái
- Jimin, anh sắp không nhận ra em rồi, rốt cuộc thì đến bao giờ em mới có thể trở lại là Jiminie hiền lành hiểu chuyện như trước đây? Chuyện năm đó đều do anh sai, nếu không phải vì anh thì Bong Cha cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy, em muốn trách thì trách anh là được rồi, Bong Cha vô tội. Những năm gần đây, cô ấy vẫn luôn sống trong áy náy, chuyện cô ấy hi vọng nhất là có được lời chúc phúc của em, anh thật mong em có thể tới!
- Áy náy?
Mỗi lần nói chuyện với Kim Dahyun, Jimin đều cảm thấy như mình đang nghe chuyện cười
- Áy náy vì đã chiếm lấy thân phận của tôi, áy náy vì đã cướp đi cha mẹ của tôi, áy náy đã ngủ với người đàn ông của tôi? Vậy cô ta phải áy náy nhiều đấy! Còn nữa, đừng nói với tôi hai chữ hiền lành, năm đó tôi không được gọi là hiền lành, mà gọi là ngu!
Sắc mặt Kim Dahyun ngày càng khó coi, ngay sau đó lại nói
- Jiminie, chỉ cần em đồng ý tha thứ cho Bong Cha, ngoại trừ việc bảo anh làm chứng trước tòa thì anh có thể làm bất cứ cái gì em yêu cầu!
- Chắc chắn?
Jimin nhướn mày.
- Anh chắc chắn!
Kim Dahyun gật đầu kiên định. Jimin bỏ kịch bản xuống nhìn
- Được thôi, vậy tôi muốn trong bữa tiệc sinh nhật tối nay anh chia tay Park Bong Cha. So với nỗi khuất nhục tôi phải chịu năm đó thì có phải đã quá mức hiền lành?
Sắc mặt Kim Dahyun lập tức trở nên trắng nhợt
- Jiminie, chuyện này...
- Park Jimin! Sao anh có thể như vậy?
Sau lưng đột nhiên truyền tới tiếng nức nở của Park Bong Cha, Jimin khoanh hai tay trước ngực, thản nhiên nói
- Tôi làm sao?
Vẻ mặt Park Bong Cha như thể vừa tức giận vừa thương hại cho cậu
- Quả nhiên anh vẫn không quên được anh Hyun, cho nên mới hận em như thế, anh hận em đoạt mất anh ấy! Nhưng mà sao anh có thể ích kỉ như vậy, dùng phương thức đê hèn như thế chia cách chúng em? Anh Hyun căn bản là không yêu anh, anh làm như thế này thì có ý nghĩa gì?
Thấy Park Bong Cha đã kích động đến sắp không thở nổi, Kim Dahyun vội vàng vỗ nhẹ lưng an ủi cô ta
- Em đừng kích động, Jiminie chỉ là thuận miệng mới nói như thế...
Jimin bật cười khanh khách nhìn hai người diễn một vở kịch sinh tử
- Không phải tôi thuận miệng nói, trừ khi câu vừa rồi của anh cũng chỉ là tùy tiện hỏi mà thôi!
- Huynie, anh nhìn anh ấy kìa! Chúng ta thành tâm thành ý, ăn nói khép nép cầu xin anh ấy tha thứ, nhưng anh ấy có chịu đâu! Hết lần này đến lần khác làm khó chúng ta! Chẳng lẽ anh thật sự phải đáp ứng yêu cầu vô sỉ của anh ấy sao?
Park Bong Cha hoảng hốt, mắt ầng ậc nước nhìn Kim Dahyun
- Bé ngốc, làm sao có thể...
Kim Dahyun dịu dàng xoa đầu cô ta, sau đó dùng vẻ mặt chính trực nhất có thể mà nói với Jimin
- Thật xin lỗi Jiminie, yêu cầu này anh không thể đáp ứng!
Jimin cũng mất hết hứng thú chơi đùa, sau một tràng cười nhạo ánh mắt cậu trở nên bén nhọn như dao
- Vậy cút khỏi tầm mắt tôi.
- Jimin, thái độ của này là sao? Có sai cũng là tôi sai, không liên quan gì đến anh Huyn cả, sao anh lại nói với anh ấy như vậy?
Park Bong Cha ra vẻ bất bình giùm Kim Dahyun, ra sức bảo vệ anh ta. Jimin vỗ tay bôm bốp, cất giọng khinh khỉnh
- Tình cảm của hai vị đây đúng là kinh thiên động địa, khiến người ta phải rơi lệ! Vậy thì Park Bong Cha, cô có đồng ý làm bất cứ việc gì để chuộc tội, có thể vì Kim Dahyun mà làm bất cứ điều gì không?
Park Bong Cha nghe vậy thì nhíu chặt chân mày, ai mà biết người trước mặt sẽ dựng cạm bẫy gì chờ cô ta đây, nhưng câu trả lời mà Park Bong Cha có thể nói thì chỉ có đúng một câu
- Dĩ nhiên!
Jimin cố ý trầm ngâm thật lâu
- Đã như thế thì không cần Kim Dahyun phải chia tay cô, chỉ cần cô từ bỏ thân phận Đại tiểu thư của Park gia, trở lại Bae gia làm Bae Bong Cha của cô là được, vậy thì mâu thuẫn giữa ba chúng ta sẽ lập tức xóa bỏ, thế nào?
Park Bong Cha trợn mắt thật to, giống như nghe được chuyện gì cực kì đáng sợ, cô ta mất khống chế lắc đầu
- Không... không thể! Park Jimin, sao anh có thể tàn nhẫn như vậy? Tại sao anh lại ép tôi phải rời bỏ cha mẹ, ép tôi rời đi nơi tôi đã sống suốt hơn hai mươi năm qua, tôi...
Jimin chịu hết nổi xua tay cắt lời cô ta
- Được rồi được rồi, diễn xuất thảm hại như vậy thì đừng diễn nữa, chọc mù con mắt người ta rồi! Tôi đã sớm bảo các người cách tôi xa ra cơ mà, rõ ràng chính là mấy người tự mình bò đến cầu xin tôi nói ra yêu cầu để được tôi tha thứ, còn nói cái gì cũng làm được. Tôi nói ra rồi lại thành người vô tình, vô sỉ! Hừ, cái gì mà bù đắp, nói thì dễ nghe đấy, nhưng với điều kiện là đéo được ảnh hưởng tới lợi ích của mấy người! Các người không thấy giả dối nhưng tôi thì phát tởm đó! Thế nên đối với hai người tôi chỉ có một câu: CÚT CHO KHUẤT MẮT BỐ MÀY!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com