Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

[18]

" Hức– đừng mà…Souya !! "

" K-không mà… Nahoya "

Vẫn là âm thanh quen thuộc mang đầy sự uất ức, em nức nở khóc trong vòng tay của hai anh em nhà Kawata. Dáng vẻ hùng hổ, ngang bướng trước kia đâu rồi, giờ chỉ còn lại sự yếu ớt nương tựa vào họ.

Khác với hai cuộc tình ái mạnh bạo mang sự bạo lực thì anh em nhà Kawata đối xử với Takemichi rất đổi nhẹ nhàng, nhẹ nhàng nhất từ lúc em bị bắt đến nơi này. Thay vì sỉ nhục, đem đủ loại đồ chơi thú tính thử trên cơ thể non nớt này thì họ chọn cách làm tình như bình thường nhỉ?

Cả ba ngâm trong bồn nước ấm đầy chật chội, làn nước ấm áp của dược liệu giảm đau làm Takemichi đê mê. Mỗi lần lướt nhẹ trên làn da ửng hồng còn hằn vết bạo lực em lại run lên như con thỏ. Takemichi bị Hakkai và Kazutora hành hạ đến mức chẳng thể nào dậy nổi, bụng không có gì ngoài thứ tinh dịch nhớt nhát tanh tưởi đấy.

Từ cơn mộng đau đớn tỉnh lại, khi bắt gặp được gương mặt quen thuộc của kẻ bắt mình thì Takemichi muốn cắn lưỡi chết đi cho đành. Em yếu ớt tránh né, cố gắng dùng chiếc khăn mỏng manh che đi cơ thể đầy ô uế của mình lại. Takemichi phản kháng khi họ muốn chạm vào em, cứ ngỡ họ sẽ giáng xuống gương mặt nhỏ vài cú tát nhưng không phải thế. Họ nhẹ nhàng lau đi nước mắt, lau đi những vết dơ dính trên mặt nhỏ và đút cho em ăn từng thìa cháo nóng. Cứ như là mơ vậy, em được đối xử như một con người thật sự, được quan tâm, được chăm sóc từng li từng tí một. Dẫu biết bản thân thế nào cũng sẽ phải chịu tra tấn bằng tình dục nhưng sự ấm áp, dịu dàng này khiến em rơi lệ, một giây một phút dịu dàng ấy như an ủi em vậy.

Biết trước sẽ có làm tình đấy, em lại tưởng chừng bản thân lại bị hành hạ muôn kiểu nhưng không phải thế. Smiley bế em rất dịu dàng rồi nhẹ nhàng đặt em xuống dưới bồn nước ấm có thảo dược quý chính tay Angry chuẩn bị. Cả ba không một mảnh vải che thân chen chút trong chiếc bồn, Takemichi bị kẹp giữa hai anh em nhà này, Smiley ngồi sau, Angry đằng trước. Takemichi không còn sức để mắng mỏ nữa, em nức nở khóc.

" Sao lại khóc? Mày đâu yếu đuối như thế này, tệ thật đấy Hanagaki à "

Angry bóp má em, hắn cúi người liếm từng giọt lệ mặn chát ở nơi mi cay, hắn an ủi em từng chút một. Đã là phản diện thì xin đừng đối tốt, em bị tra tấn từ tinh thần lẫn thể xác vậy là đủ rồi. Em đã đánh mất đi chính bản thân mình, chẳng thể gào thét, chẳng thể phản kháng nữa, chỉ có thể yếu ớt cầu xin từng câu từng chữ. Họ càng dịu dàng với Takemichi thì em lại càng đau đớn, hai hàng lệ cứ thi nhau lăn dài trên gò má ửng hồng, em khóc, em òa khóc như một đứa trẻ mặc cho họ chưa làm gì đến em.

" Mít ướt, tao ghét mít ướt " Angry xoa dịu nỗi buồn của em bằng những hành động nhỏ nhặt nhất như lau nước mắt, lau nước mũi, lần xoa đầu em.

" Nào, Michi mít ướt– "

Simley cười cười ôm lấy em, em như lọt thỏm trong lòng của gã. Họ chưa bắt nạt em câu nào hết mà, sao lại khóc như mưa rơi như thế này.

" T-tại sao.." Em thều thào hỏi, giọng đã lệch đi nhiều vì la hét.

" Mày luôn miệng hỏi tại sao nhỉ? Chấp nhận thực tại khó đến vậy à "

Đôi bàn tay gã như con rắn mà luồn lách khắp nơi trên cơ thể em, hôn lên tấm lưng gầy gò đó, gã trải khắp bờ lưng yếu ớt đầy vết hôn đỏ chói, đè lên những vết hằn cũ chưa phai đi.

" Ư– hah ! "

Em bất ngờ thốt lên, cơ thể em như rã ra khi Angry chạm vào đầu nhũ, hắn miết nhẹ đầu vú rồi lại se se nó. Takemichi ngửa cổ rên rỉ từng đợt khi mọi điểm nhạy cảm trên người mình bị anh em nhà Kawata khám phá. Không phải em không muốn phản kháng đâu chỉ là em không thể phản kháng nữa, em đã đánh mất chính mình rồi. Cả cơ thể không có lực tựa vào người Smiley, em muốn né tránh mỗi lần chạm phía trước của Angry nhưng không tài nào né được.

" Hức– a a a "

Takemichi rên lớn khi nơi nhạy cảm bị Angry tìm đến, từng ngón tay một cố gắng len lỏi vào bên trong hậu huyệt ấm nóng. Làn nước chính là thứ bôi trơn tuyệt vời cho hai ngón tay của Angry xâm nhập vào bên trong. Hậu huyệt còn rát lắm, dư âm bởi cuộc tình ái trước còn quá lớn, tưởng chừng nội bích mình sẽ phải chịu sự cào cấu đau đớn của đầu móng tay như Baji từng làm nhưng Angry khác thế. Từng ngón tay một nhịp nhàng ra vào, đâm rút không hề gây cho em cảm giác khó chịu mà ngược lại, rất sướng.

" Chấp nhận sự thật đi, mày đã thuộc về bọn tao. Sao lại cố phản kháng, chống đối làm gì chứ Takemichi? "

Hôn nhẹ lên chiếc gáy đỏ ửng, Smiley phà vào lỗ tai em từng đợt gió nóng làm em nhột rụt cả người, bên dưới thít chặt hai ngón tay của Angry lại.

" Hah- Không muốn…tao sẽ thoát khỏi nơi đây, đừng ảo tưởng thế "

Em thở dốc nói, từng câu từng chữ thật nặng nề. Takemichi mím chặt môi nhỏ, cố ngăn tiếng rên rỉ lại. Angry không thích điều đó tí nào, hắn đã chồm lên phía trước bắt lấy đôi môi đỏ mọng ấy mà ngấu nghiến. Hắn như con sói đói bắt gặp miếng mồi ngon, ra sức mà ăn. Đôi môi nhỏ bị hắn bất ngờ hôn làm Takemichi không kịp trở liền ngả về phía sau hơn, lưng trần áp vào lồng ngực rắn chắc của Smiley. Hai anh em nhà Kawata chiếm tiện nghi không chút sơ hở nào cả.

" Ư…Angry hức "

Em nức nở, tay đặt ở bả vai của Angry ra sức đẩy hắn ra nhưng sức của em sao so với sức trâu bò của Angry được, nhỏ kiến cắn ấy mà. Môi lưỡi giao nhau triền miên, chiếc lưỡi đỏ hỏn nhút nhát của em bị hắn mút lấy mút để, nước bọt chảy ra theo khóe miệng xuống dưới cần cổ đầy dấu ngân. Phía dưới hậu huyệt vẫn được Angry ra sức nới rộng, Smiley không xen vào với em mình mà tận hưởng gặm nhấm bờ lưng và chiếc gáy nhỏ của Takemichi.

A– mùi hương khiến gã ngày đêm nhung nhớ là đây sao, Smiley nghiện chết cái mùi hương này, cái thân thể này. Một thiên thần sa ngã, đôi cánh trắng kia đã bị chặt đứt một cách nhẫn tâm nhưng không khiến lòng Smiley nao núng mà ngược lại, Smiley rất sung sướng khi thấy em bị chà đạp, mất đi uy nghiêm của chính bản thân mình.

Cả cơ thể bị sờ mó khắp nơi, đôi bàn tay gã chu du nơi thân thể em. Takemichi run người, em rên rỉ nhưng mọi âm thanh đều bị Angry chặn lại. Hắn hôn em, hôn đến khi nào em không trụ được nữa mà buông tha cho đôi môi nhỏ, kéo theo sợi chỉ bạc đầy lấp lánh gợi dục.

Em được tha như với được cọng rơm cứu mạng, Takemichi không còn chút sức nào cả, tay em buông thõng, mắt lờ đờ không rõ tiêu cự, môi nhỏ bị dày vò đến sưng húp. Takemichi lúc này hoàn toàn vô lực, không biết làm gì ngoài rên rỉ. Tiếng rên thật êm tai làm sao.

" Hah~ Dâm quá đi à "

Smiley hôn lên vành tai đỏ ửng, gã ra sức trêu đùa em đến thối cả mặt. Em bị trêu không nói lại được liền khóc, nước mắt mỹ nhân lại rơi khiến anh em nhà Kawata thích thú, gã và hắn thay nhau hôn em, ra sức nuông chiều và dịu dàng với em.

" Chịu thiệt thòi tí nhé, Michi "

" A ha...đừng..rách-- "

" Soya--- Nahoya !! "

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Author : Zycarot

ngọt chĩuuuu

Xin lỗi vì sự chậm trễ này ạ 💗

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com