Hán Việt: Ngoan, Hống TaTác giả: Dạ Tử TânThể loại: nữ truy, hào môn thế gia, 2S, hài hướcĐộ dài: 50c chính văn+20c phiên ngoạiEdit: Yin & Yang【1 】 "Nếu như anh thích một người thì anh sẽ làm gì?" Cố Ngôn Thanh: "Nghĩ hết tất cả biện pháp. . . để cô ấy theo đuổi anh." 【2 】 Tần Noãn viết thư tình cho Cố Ngôn Thanh, vẫn chưa nhận được câu trả lời. Kết quả mấy ngày sau, cô nhìn thấy Cố Ngôn Thanh tới nhà mình làm khách. Cô hạ quyết tâm, kéo người vào thư phòng: "Em viết thư tình cho anh vì sao không trả lời lại?" Cố Ngôn Thanh: "Nhiều lắm, không thấy." Tần Noãn ấp úng: "Chuyện là, nhà hai chúng ta cũng đã biết nhau, nếu không anh xem xét một chút, cho em đi cửa sau, làm bạn gái của anh?"Anh bị cô ngăn cửa, bên tai phiếm hồng, ý cười nhàn nhạt: "Được." 【3】 Tần Noãn vẫn cảm thấy bạn trai của mình rất nghèo, trong lúc học đại học làm không biết bao nhiêu là việc. Cô an ủi anh: "Thật ra anh không cần liều mạng như vậy, tương lai em nuôi anh là được rồi." Mãi đến một ngày, anh dẫn cô đi gặp người lớn trong nhà. Nhìn giữa sườn núi lại có một ngôi biệt thự xa hoa đang tọa lạc, còn có rất nhiều người giúp việc đứng chào đón bọn họ, cô như đang nằm mơ. Tần Noãn: "Thái tử gia của tập đoàn Đằng Thụy, mỗi ngày làm rất nhiều việc, còn nói với em mình thiếu tiền?" Cố Ngôn Thanh tựa vào cửa sổ, có chút phiền muộn: "Nếu lập nghiệp không thành công thì phải kế thừa gia nghiệp, áp lực tâm lý rất lớn." Tần Noãn: "..." Em tức giận, anh liệu mà dỗ em cho tốt đấy ! ! ! ! ! ! ! --…
Song tính Song tính Song tính điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần=))Tác phẩm đầu tay mong mọi người chiếu cốTruyện seg nên hãy bỏ não ra rồi đọc nhaa=))…
Bách hợp, Trùng sinh, hiện đại, ngọt văn, thương chiến, cưới trước yêu sau, hỗ công, 1v1, HENữ chính: Sầm Mặc Tiêu x Lục Tử CẩnBạch thiết hắc ốm yếu x Hồng thiết hắc yêu nghiệtGiới thiệu:Trọng sinh trở về, Lục Tử Cẩn vì báo thù mà đến, Sầm Mặc Tiêu vì muốn đạt thành mục đích, hai bên mưu tính lẫn nhau, cuối cùng bùn đủ hãm sâu, sa vào tình yêu không cách nào thoát được.Sầm Mặc Tiêu: "Lục tiểu thư, cô thà cả đời thủ tiết chứ nhất định không ly hôn cùng tôi?"Lục Tử Cẩn: "A Tiêu, cô không tin tôi sao?"Một đoá hoa hồng đỏ quyến rũ mị hoặc (bị hắc hoá), và một đoá hoa hồng trắng cao lãnh thanh khiết (cũng hắc hoá luôn) cố sự#Đồng tính có thể kết hôn bối cảnh…
Tác giả: Tương Tử BốiĐộ dài: 92 chương + 3 PNTình trạng: Đã hoànNhân vật chính: Trần Cảnh Thâm x Dụ PhồnThể loại: vườn trường, yêu sâu sắc, gương vỡ lại lành, HEBản chuyển ngữ không mang bất cứ mục đích thương mại nào, chưa có sự cho phép của tác giả.…
KHÔNG CHUYỂN VER !! KHÔNG RE-UP !! KHÔNG CHUYỂN VER !! BỘ GỐC : HOÀN TÌNH TRẠNG EDIT : ĐANG LẾTVì là lần đầu tiên Edit - dịch truyện nên câu từ có không trôi chảy xuôi tai cái gì đó, mọi người thông cảm hoặc có thể nhắc nhở cho mình nha, nói nhẹ nhàng với mình là được ^^TRUYỆN CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, XIN ĐỪNG MANG RA KHỎI WATTPAD VÀ WORDPRESS CỦA MÌNH NGUỒN RAW + QT : KhotangdammyLink WordPress : https://alicettrucquan.wordpress.com…
- Tác Giả : Chiêu Nguyện- Edit: ChanhKhongHat aka Chanh- Ngày lên kệ : 15/8/2020- Thể Loại : huyền huyễn, h văn, ngọt sủng, np, biến thành động vật, nữ chủ.- Truyện edit phi lợi nhuận và chưa được sự đồng ý của tác giả phiền không chuyển ver hay mang đi lung tung. Truyện chỉ được đăng duy nhất tại wattpad Tiệm Nhà Chanh, xuất hiện ở nơi khác đều là bọn ăn cắp.…
Thể loại: Ngôn tình cổ đại, không có căn cứ trong lịch sửBản gốc: 72 chươngNguồn convert: ngocquynh520Edit: Mèo Nhỏ a.k.a Thiên BíchBeta: dienvi2011(diendanlequydon.com)Homepage: http://thienbich.wordpress.comGiới thiệu vắn tắt:Cơ gia thiên hạ, Diêu gia vọng kinh(Nhà họ Cơ nắm quyền thiên hạ, nhà họ Diêu danh vọng chốn kinh thành)Nhược Thủy, thân là đích nữ Diêu gia, đỡ một đao thay thái tử.Bị thái y phán rằng đời này không thể sinh nở.Rơi vào đường cùng, chỉ còn cách hạ tiêu chuẩn từ thái tử phi xuống thành vợ kế của người ta.Ngài cho rằng ta hiền thục, độ lượng? Không cần phải thế đâu...Ta thấy là tự ngài xem nhẹ bản thân, tự chuốc thêm phiền não.Sau mới phát hiện thì ra chúng ta là một đôi trời sinh. TRUYỆN SƯU TẦM, CHỦ LẦU KHÔNG PHẢI EDITOR…