Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 6: Mật Mã Của Sự Im Lặng

The Code of Silence

Nhiều tuần trôi qua đã biến thành một điệu nhảy phức tạp và liên tục giữa Johan và North. Sự căng thẳng từ những tương tác ban đầu của họ đã nhường chỗ cho những lời trêu chọc sắc bén hơn, một tình bạn thân thiết được thể hiện qua những câu nói đùa riêng tư và những cái nhìn đầy ẩn ý. Mối quan hệ hợp tác gượng ép do dự án AI mang lại đã tạo nên một thói quen hàng ngày giúp họ gần gũi hơn, với Johan luôn ở bên cạnh North trong phòng thí nghiệm, vai họ gần như chạm vào nhau khi họ tranh luận về các dòng code hoặc cấu ​​trúc hệ thống.

Một buổi chiều muộn, khi đang xem xét một thuật toán, North đã chỉ ra một lỗ hổng.

– Ngay đây. Dòng code này là một nút thắt cổ chai trong quá trình xử lý. Điển hình cho một người suy nghĩ theo hướng hiệu quả thay vì theo dòng chảy.

(a processing bottleneck – nút thắt quy trình – là một giai đoạn trong quy trình làm việc bị chậm lại hoặc tắc nghẽn do khối lượng công việc vượt quá khả năng xử lý, dẫn đến việc chậm trễ và giảm năng suất tổng thể của toàn bộ hệ thống. Tương tự như cổ chai hạn chế dòng chảy của chất lỏng, nút thắt này có thể là do máy móc kém hiệu quả, nguồn lực không đủ, hoặc các vấn đề trong quy trình, gây ra hiệu ứng domino làm gián đoạn và lãng phí)

Johan nghiêng người về phía cậu, giọng thì thầm.

– Và cậu có gì hơn? Sự thanh lịch hơn chủ nghĩa thực dụng à?

– Tôi thích những gì hiệu quả. Và cái này thì tầm thường. – North đáp trả, những ngón tay lướt trên bàn phím để viết lại đoạn mã.

Johan nhìn cậu, một nụ cười gần như không thể nhận ra trên môi.

– Miệng lưỡi sắc bén thật đấy, Hatsanat.

North ngừng gõ phím và nhìn anh, đôi mắt nâu khóa chặt vào Johan. Khoảng cách giữa hai người, vốn đã nhỏ bé, dường như thu hẹp lại.

– Anh lại gọi tôi là Hatsanat nữa rồi. – North nói, mắt vẫn không rời màn hình.

Johan cau mày, bối rối. Anh luôn xưng hô với nhân viên, và thậm chí với nhiều đồng nghiệp, bằng cách gọi họ của mọi người. Đó là một nghi thức giữ khoảng cách.

– Hatsanat? Đó không phải tên của cậu sao?

– Là North. – Omega nhắc lại, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. – Gọi tôi là North.

Một nụ cười nhỏ, chân thành hiện lên trên khuôn mặt Johan.

– North. – Từ này nghe có vẻ lạ, nhưng đúng. – Vậy thì cậu có thể gọi tôi là Johan.

– Và tại sao tôi phải làm thế? – North trêu chọc, mặc dù giọng điệu có vẻ chấp nhận một cách lặng lẽ.

– Vì nếu muốn mọi việc suôn sẻ, chúng ta phải làm việc cùng nhau. Chúng ta là đối tác mà. – Từ "đối tác" mang một sức nặng vượt ra ngoài khía cạnh chuyên nghiệp, và cả hai đều biết điều đó.

North gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi. Rào cản đã bị phá vỡ. Lời mời gọi gần gũi đã được đưa ra. Từ khoảnh khắc đó, sự trang trọng đã phai nhạt. Căng thẳng trở nên thường trực.

Mặc dù đã trở nên thân thiết hơn, North nhận thấy đội ngũ IT của TechLion, ngay cả với hợp đồng tư vấn mới, vẫn bế tắc trong vấn đề tấn công mạng. Họ đã khôi phục hệ thống, nhưng nguồn gốc của lỗ hổng vẫn là một bí ẩn. Được thúc đẩy bởi sự tò mò bẩm sinh và sự thiếu tin tưởng dai dẳng, North bắt đầu tự mình xem xét nhật ký hệ thống. Cậu làm việc bí mật, tận dụng những khoảnh khắc khi Johan đang trong các cuộc họp hoặc bữa trưa kinh doanh để đột nhập vào máy chủ truy cập. Đồng thời, cậu sử dụng chuyên môn hack của mình để đối chiếu dữ liệu tấn công với các cơ sở dữ liệu web ẩn danh.

Tại căn hộ của North, màn hình của cậu cứ thế nhân lên. Ba màn hình sáng lên với những thông tin rải rác: AI của TechLion, một hệ thống theo dõi IP ẩn danh và một cuộc gọi được mã hóa với một liên hệ hacker đáng tin cậy. Dữ liệu cứ thế tuôn ra không ngừng, và North cảm thấy adrenaline của việc điều tra đang dâng trào trong huyết quản. Cậu cảm thấy sống động. Đó là cảm giác tương tự như khi cậu tạo ra một thuật toán hoàn hảo, một dòng code không tì vết.

Johan bắt đầu nhận thấy North dường như "bị phân tâm" hoặc đang nghĩ ngợi điều gì đó khác. Đôi khi, anh bắt gặp North đang gõ trên những màn hình không liên quan đến dự án chính, hoặc thấy mắt cậu lơ đãng khỏi màn hình, như thể đang xử lý một vấn đề gì đó bên trong. Ngược lại, North tránh nói về những gì cậu đang điều tra, chỉ đáp trả bằng những lời mỉa mai mỗi khi Johan cố gắng dò hỏi. Sự nghi ngờ tinh tế của Johan trở thành một dấu hiệu cảnh báo khi anh bắt gặp North bước ra khỏi phòng kỹ thuật chứa các máy chủ dữ liệu cũ, tay cầm một chiếc USB.

– Quá bận rộn với dự án sao, North? – Giọng Johan lạnh lùng, sắc bén. Anh đang ở chế độ CEO.

North nhanh chóng đút chiếc USB vào túi.

– Một số người trong chúng ta biết cách làm việc đa nhiệm. Còn anh thì sao, Johan? Quá bận xem tôi làm việc mà không làm việc của mình à?

Cuộc tranh cãi tế nhị, cuộc đối đầu trực tiếp đầu tiên của họ kể từ khi bắt đầu hợp tác, vẫn còn lơ lửng trong không khí. Sự bực bội của Johan không chỉ xuất phát từ sự nghi ngờ mà còn từ cách North ngăn cản anh tham gia vào một việc gì đó. Anh muốn North ở trong quỹ đạo của mình, dưới sự kiểm soát của mình. Nhưng North, một lần nữa, lại không chịu bị giam cầm.

Từ ngày đó trở đi, họ bắt đầu làm việc muộn cùng nhau thường xuyên hơn. Sự căng thẳng giữa họ trở nên rõ ràng về mặt thể chất hơn, cảm xúc hơn. Những cái liếc mắt của họ nán lại, tay chạm vào nhau một cách nguy hiểm, và những khoảng lặng dài như bị điện giật. Johan cảm thấy bực bội vì cách North ngăn cản anh, nhưng anh lại ngưỡng mộ sự chủ động của cậu. Về phần mình, North cảm nhận được ánh mắt của Johan, sức nặng của sự cảnh giác, và điều đó khiến cậu mất thăng bằng. Nó khiến cậu cảm thấy bị phơi bày, dễ bị tổn thương.

Khi mối quan hệ của họ ngày càng sâu sắc, cuộc điều tra của North được tiến hành trong bí mật. Cậu bắt đầu phát hiện ra những dấu hiệu đáng lo ngại cho thấy cuộc tấn công có thể đến từ bên trong công ty. Thông tin đăng nhập nội bộ, những đường dẫn mà chỉ nhân viên mới có thể truy cập, những dấu vết dẫn đến các hệ thống cũ mà chỉ người có kinh nghiệm mới biết. Cậu đã đối chiếu chéo các tệp sao lưu với nhật ký mạng và nhận thấy sự bất thường của một trong các mã cơ sở AI của Johan.

Một đoạn hồi ức ngắn ngủi thoáng qua tâm trí cậu. Cậu thấy chính mình, nhiều năm trước, trong một quán cà phê ở Bangkok, đang gõ phím điên cuồng, tạo ra một thuật toán mã hóa. Đó là dấu ấn của cậu, một thử thách. Cậu nhớ mình đã để lại một chú thích mã trong hệ thống, một dấu vết nhỏ, gần như vô hình. Chỉ để cho vui thôi. Cái tên "6C" đã ở đó một cách tinh tế. Một "dấu vết" mà ai đó có thể tìm thấy vào một ngày nào đó. Cậu đã viết đoạn mã đó trong một dự án công ty của Johan nhiều năm trước, trong một thử thách lập trình ẩn danh. Đoạn mã đó là của cậu. Và bây giờ ai đó đang dùng chính dấu vết của cậu để chống lại cậu. Dấu vết đó, chữ ký đó, liên kết cậu trực tiếp với hacker 6Code. North chính là 6Code. Và ai đó đang sử dụng mã của cậu.

Đêm đó, North đang ở trong phòng thí nghiệm kỹ thuật, rà soát hệ thống sao lưu. Cậu đã tìm thấy một lỗ hổng, một "dấu vết" dẫn đến một thư mục mạng cũ. Cái tên "6C" ở đó, trong một chú thích mã. Cậu tập trung đến mức không nhận ra sự hiện diện của Johan cho đến khi Alpha đứng ngay sau lưng cậu.

– Cậu đang làm gì vậy? – Giọng Johan trầm thấp, đầy thắc mắc. North giật mình, đóng màn hình lại với tốc độ kinh ngạc.

– Không có gì. Chỉ là... đang đánh giá lại một vài thứ.

Johan cảm nhận được mùi mồ hôi và adrenaline trên người North, bản năng của anh trỗi dậy. Omega kia đang nói dối.

– Cậu đang điều tra vụ tấn công, phải không? Và tự mình làm điều đó. Tại sao?

North đứng dậy, khoanh tay, tạo ra một rào cản giữa họ.

– Không phải việc của anh, Johan. Tôi có lý do riêng của mình.

– Việc cậu sử dụng tài nguyên của công ty mà không có sự cho phép của tôi là việc của tôi. Cậu đang che giấu điều gì?

– Tôi không che giấu điều gì cả. – North gắt lên, giọng cậu đanh lại. – Tôi đang cố gắng giải quyết một vấn đề mà đội ngũ của anh, với tất cả nguồn lực của họ, không thể giải quyết được. Tôi vẫn chưa có bằng chứng cụ thể, nên tôi sẽ không nói gì cả.

Một sự im lặng nặng nề bao trùm phòng thí nghiệm. Họ nhìn nhau chằm chằm, hơi thở dồn dập, tay căng cứng. Sự căng thẳng về ham muốn và cảm xúc âm ỉ suốt nhiều tuần nay bùng nổ. Ham muốn, vốn bị kìm nén và chối bỏ bấy lâu, giờ đã trở thành một sức mạnh hữu hình giữa họ. Sự im lặng... bỗng trở thành một nụ hôn.

Johan di chuyển trước, bị thôi thúc bởi một khao khát mà anh không còn lý giải được nữa. Anh ấn North vào ghế, môi anh đầy chiếm hữu và khẩn thiết.

Mùi hương của North, một sự pha trộn giữa pheromone và hương thơm thoang thoảng từ làn da cậu, bao trùm lấy anh, và Johan chìm đắm trong nụ hôn. North, ban đầu bị sửng sốt, nhanh chóng đáp lại, túm chặt lấy áo sơ mi của Johan, sự chối bỏ chung của họ bị cuốn trôi bởi làn sóng ham muốn bùng nổ.

Đột nhiên, North đẩy anh thật mạnh, thoát ra, hơi thở hổn hển. Đôi mắt cậu, từng rực cháy, giờ đây mở to vì sốc và giận dữ. Cả hai đứng chết lặng, sự im lặng nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào.

– .... Chuyện đó không nên xảy ra. – Johan nói, giọng khàn đặc, khuôn mặt tái nhợt.

North cười, không chút hài hước nào.

– Phải. Vậy mà nó lại xảy ra.

Cậu vơ vội đồ đạc rồi bỏ đi, để lại Johan một mình trong phòng thí nghiệm.

Sáng hôm sau, North không đến làm. Johan cố tỏ ra bình thường, tham gia các cuộc họp và xem xét báo cáo, nhưng rõ ràng anh đã bị ảnh hưởng. Suy nghĩ của anh rối bời. Một mình trong văn phòng, anh chạm tay lên môi, như thể đang kiểm tra xem những chuyện đêm qua có thực sự xảy ra hay không. Hương vị của North, cảm giác của đôi môi cậu, sự pha trộn của cơn giận dữ và khao khát, tất cả đều là thật. Và anh đang mất kiểm soát.

Ở nhà, North xem lại dữ liệu điều tra, những ngón tay nắm chặt con chuột. Cậu nhớ lại nụ hôn ấy, cơn giận dữ và xấu hổ sôi sục trong lòng. Cậu cũng đưa tay chạm vào môi, một cử chỉ vừa ghê tởm vừa gợi lại bóng ma của ký ức. Cậu đã hôn đáp lại. Cậu đã mất kiểm soát.

Không ai trong số họ nói về điều đó. Tuy nhiên, mối quan hệ giữa họ đã thay đổi, trở nên sâu sắc và phức tạp hơn. Trong khi Johan đang họp, anh nhận được thông báo trên máy tính bảng: North đã âm thầm cập nhật một phần của mã AI, một cải tiến bảo mật lớn mà cậu đã tối ưu hóa qua đêm. Johan khẽ mỉm cười, hơi ấm lan tỏa khắp lồng ngực. Thông điệp thầm lặng ấy thật rõ ràng: Cậu ấy vẫn ở đây.

Ngày hôm đó kết thúc trong một nốt nhạc buồn vui lẫn lộn, đầy căng thẳng và cảm xúc bị kìm nén. Hai người, ở hai nơi khác nhau nhưng vẫn nghĩ về nhau, bị ràng buộc bởi luồng điện từ nụ hôn ấy, và mạng lưới bí mật ngày càng rối rắm giữa họ. Trò chơi quyền lực và sự khiêu khích đã trở thành một điều gì đó hơn thế, riêng tư hơn rất nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com