Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

18


Cloud ngồi trên chiếc ghế đối diện với cửa sổ. Trong bóng tối của phòng ngủ, cậu quấn chiếc áo choàng của mình chặt hơn một chút. Ngọn lửa trong lò sưởi đang gầm rú đi, bốc lên cao và kêu lách tách. Những ngón tay cậu vân ve chiếc nhẫn đã được giao cho cậu khi anh trai qua đời.

Cậu cố điều khiển lại suy nghĩ của mình. Cloud không muốn nghĩ về anh trai mình. Ý nghĩ về anh mang đến sự tức giận vô hạn trong cơ thể cậu, và Cloud cảm thấy lưng mình đau nhức vì giữ tư thế cứng ngắc nãy giờ.

Đã bao nhiêu ngày kể từ khi Quỷ Bạc Midgar thực sự quyết định xuống ngựa để phá hủy vương quốc của cậu? Tám ngày? Chín ngày?

Khoảnh khắc mà Quỷ Bạc bước chân lên đất Nibelheim, không có câu hỏi nào về việc anh ta sẽ thống trị cuộc chiến. Cloud đã quên - hoặc đã chọn quên - những năm chiến tranh của anh ta với Wutai, và trước đó, hàng trăm nhiệm vụ với tư cách là một SOLDIER Hạng Nhất. Bất kể nhiệm vụ nào, bất kể trận chiến nào, mục tiêu của anh ta luôn là đánh lừa và tồn tại lâu hơn đối thủ của mình, và hiếm khi có kết quả không mong muốn nào xảy ra. Anh ta từng là một tài sản quân sự được xếp hạng cao đối với Shinra, bởi vì khả năng chiến thuật cùng sự điềm tĩnh, và bàn tay khéo léo vô cùng của anh ta rất không thương tiếc.

Do đó, họ đã hết hạn từ ngày đầu tiên, và Cloud thậm chí còn không nhận ra điều đó cho đến khi quá muộn.

Tuy nhiên, đã có một phần mà Cloud nhận ra đó là hy vọng ngu ngốc. Cậu đã hy vọng rằng nó sẽ khác đi - đơn giản vì đã nhìn thấy quá khứ của bộ mặt khắc kỷ đó và người đàn ông đằng sau nó. Nhưng một con báo không bao giờ thay đổi hành vi của nó, và trong trường hợp này, người đàn ông chỉ biết cách đánh lừa và chinh phục.

Nó giống như cố gắng đánh bại Sephiroth tại các buổi spar, Cloud nghĩ. Kỹ năng dùng kiếm của người đàn ông đôi khi làm lu mờ danh tiếng của anh như một vị tướng và Cloud đã tự cho mình ý tưởng ngu ngốc đó, rằng tồn tại khả năng mà anh ta có thể bị đánh lừa theo một cách nào đó - miễn là cậu làm việc chăm chỉ hơn và suy nghĩ rõ ràng hơn và dồn tâm trí và tâm hồn của mình vào đấy. Cậu sai rồi. Sephiroth có được thứ anh ta muốn - luôn luôn.

Điều đầu tiên Sephiroth làm khi anh ta đến là yêu cầu một cuộc họp, và sau đó ném bản sao của thỏa thuận chư hầu xuống bàn để mọi người cùng xem. Ở đó, sau tất cả những điều lệ hợp pháp phức tạp, là mực xanh lục của chữ ký của Sephiroth. Và ở phía đối diện là của chính cậu, bằng mực xanh thẫm. Tên đầy đủ chết tiệt của cậu, cái mà Cloud đã ký trong đám cưới của mình.

Sephiroth nhìn chằm chằm xuống cậu, sự lạnh lùng trong đôi mắt màu xanh lá cây đó, như thể cậu đã dám bác bỏ sự thật không thể chối cãi, không thể phủ nhận rằng chính Cloud đã vi phạm thỏa thuận và là kẻ gây hấn trong tất cả những chuyện này.

Có một khoảnh khắc rất ngắn và cổ họng cậu khép lại. Trong sự chán ghét sâu sắc, sự e ngại và lo lắng. Nhưng quan trọng nhất, với một nỗi sợ hãi đã bóp nghẹt tất cả không khí ra khỏi phổi. Cậu chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm vào tài liệu, đôi mắt lờ mờ, và cảm thấy hơi lâng lâng. Đó là khi cậu phát hiện ra rằng mình đã nín thở.

Cloud buông nó ra, và đảo mắt đi.

Cloud không bao giờ muốn điều này ngay từ đầu, nhưng cậu đã tự mình đưa họ đến thời điểm này. Cậu sẽ đánh đổi bất cứ điều gì để thời gian quay trở lại một tháng trước, khi Sephiroth đưa tay ra và nói: 'Hãy về nhà với ta', và Cloud ước cậu đã nói, 'Vâng, tất nhiên rồi.' Kệ mọi người trong hội đồng, và kệ mọi người dân khác trong vương quốc. Và quan trọng nhất, di sản của các bậc tiền bối của cậu có thể đi thẳng xuống địa ngục.

Nhưng Cloud không thể.

Vì vậy, cậu phải tiếp tục sống trong cơn ác mộng này.

Thỉnh thoảng trong những giờ đầu tiên của buổi sáng, bầu trời sáng lên với những vệt nước màu hồng và những vệt màu trên bầu trời. Cậu nhìn chằm chằm vào khung cảnh xám xịt bên ngoài lâu đài, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái lều duy nhất ở trung tâm. Dễ dàng tìm thấy chiếc lều - nó là cái lớn nhất, với một khoảng trống lớn bao quanh nó, có lẽ là vì sự riêng tư. Chiếc lều gần nhất bên cạnh là màu vàng sáng và đỏ thẫm, không còn nghi ngờ gì về ai là người sở hữu nó. Cậu nheo mắt và cúi người về phía trước.

Tất nhiên người đàn ông đó dậy rất sớm. Cloud nhìn anh bắt đầu chạy bộ buổi sáng, và khi anh hoàn thành vòng chạy, anh trở về lều của mình. Đến lúc đó, Cloud thấy mình bước ra cây cầu đá. Cậu hoàn toàn kiệt sức. Cái mông đau nhói - cậu đã không làm tình trong một thời gian, và kể từ khi Sephiroth đến, họ đã làm mọi kiểu, và không có lần nào là nhẹ nhàng.

Khi đi xuống con đường đến lều của Sephiroth, Cloud cảm thấy nỗi xấu hổ và tức giận bùng cháy trong mình. Nó gần như đủ để ngăn cản cậu tiếp tục đi trên con đường.

Gần như.

Nhưng không hẳn.

Cậu tìm thấy người đàn ông khi anh ta kết thúc bài tập buổi sáng và tắm xong. Những hạt nước lấp lánh vẫn còn trên cơ thể khỏa thân của anh ta, và tên khốn đó thậm chí không giật mình khi thấy sự xuất hiện không báo trước của Cloud. Không có gì khiến người đàn ông này kinh ngạc, và Cloud đã mệt mỏi với anh ta và sự hoàn hảo phi nhân loại.

Cloud băng qua căn phòng, và quàng tay qua cơ thể đó và kéo anh lại gần. Những giọng nói trong đầu cậu sẽ không im lặng, và nỗi lo lắng sâu thẳm không ngừng chạy trong cơ thể, và nếu phải nghĩ về tình huống một lần nữa cậu sẽ bắt đầu la hét và không bao giờ dừng lại. 'Anh muốn gì ở tôi?' Cậu thì thầm. 'Anh sẽ lấy đi thứ gì khác từ tôi?'

Ánh mắt của Sephiroth vẫn lạnh lùng như mọi khi, sự thờ ơ thụ động trong mắt. Anh giống như một vị thần hoàn hảo, không quan tâm đến con người và những mối quan tâm nhỏ nhặt, trần thế của họ bên dưới thông báo của anh ta. Đôi môi đó hé mở, đơn thuần nói bằng một giọng nói bình thản, mượt như bơ làm cậu rùng mình và nổi da gà - 'Em biết ta muốn gì, Cloud.'

Cloud nuốt nỗi thổn thức đang trào lên trong cơ thể xuống. Cậu không thể cho anh những gì anh muốn, vì vậy cậu đã làm điều tốt nhất tiếp theo - Cloud quỳ xuống và làm việc bằng miệng mình.

Sau khi đưa vị tướng vĩ đại đến cơn cực khoái, Cloud rút lui vào trong phòng tắm nhỏ để súc miệng và vỗ nước lên mặt.

Cậu đã làm gì?

Ngủ với kẻ thù, hoàn toàn theo nghĩa đen. Làm sao cậu lại có thể hạ thấp mình đến mức đó? Cloud đã quỳ xuống bằng đầu gối của mình. Vương quốc đang lâm nguy và tất cả những gì có thể nghĩ đến là lần sau cậu có thể đưa thứ đó vào trong mình và làm tình đến khi đầu óc trống rỗng?

Cloud nhìn vào biểu cảm trống rỗng trên khuôn mặt mình trong chiếc gương nhỏ, và thấy cánh cửa mở ra sau lưng. Cậu nhìn thấy đôi mắt đó trước tiên, bây giờ hơi mềm xuống nhưng vẫn lạnh lùng như mọi khi. Hai cánh tay anh vòng quanh thân hình cứng ngắc của Cloud trong một cái ôm rất chặt, và anh cúi đầu, hôn xuống vai và lưng cậu.

'Tôi phải đi,' Cloud nói, và Sephiroth đẩy cậu về phía trước, ghim vào bồn rửa và nhốt cậu dưới cơ thể ấm áp của chính anh. Anh trượt hai ngón tay qua môi Cloud và vào miệng. Vẫn nhìn Sephiroth trong gương, Cloud mút những ngón tay đó, liếm chúng.

Sephiroth kéo một tay xuống lưng dưới và kéo mạnh quần của Cloud xuống, để lộ mông. Đằng sau cậu vẫn còn nhói lên từ trận tình dục thô bạo của họ đêm hôm trước, và cậu không nghĩ sẽ làm tình hôm nay vì đơn giản là không có cách nào để Sephiroth có thể đi vào cái lỗ đang sưng lên của cậu bằng cái thứ to lớn của anh. Nhưng ngay cả như vậy, cái hông phản bội vẫn xoay và cong lưng, dựa vào bàn tay ôm lấy mông cậu.

Sephiroth rút những ngón tay trơn bóng của mình ra khỏi miệng của Cloud và nhẹ nhàng trượt chúng vào khe hở mông, trêu chọc ở lối vào, xoa vòng tròn và qua lại cho đến khi các cơ bắt đầu thả lỏng ra cho anh. Anh đặt vào một ngón tay, rồi cuối cùng là ngón thứ hai.

Cloud nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác những ngón tay đó trượt vào và ra, uốn cong nhẹ nhàng trên tuyến tiền liệt, xoa nắn cực kỳ dễ chịu khiến những cơn râm ran chạy dọc sống lưng. Tay kia của Sephiroth bây giờ cuộn tròn để nắm bên dưới đang cương cứng của cậu, vuốt ve lên xuống với tốc độ chậm chạp, dễ chịu.

Không có bất cứ thứ gì khác trong phòng tắm nhỏ đó để cậu dựa vào ngoại trừ những cảm giác đó. Cloud yêu cái xiết chặt xung quanh, tạo ra ma sát hoàn hảo chống lại dây thần kinh, và những ngón tay ở trong mông, cho cậu cảm giác sung mãn và trêu chọc tại điểm bí mật.

Nhưng khi Sephiroth tăng tốc vuốt ve, Cloud khóc nức nở, hai tay nắm chặt cái bồn rửa, cầu xin được bắn ra. 'Nhanh hơn,' cậu khóc.

'Cầu xin ta đi,' Sephiroth nói. 'Ta muốn nghe em nói điều đó.'

'Làm ơn,' Cloud nức nở, cảm thấy những cơn khoái cảm sâu thẳm trong bụng cho đến khi cậu chắc chắn mình phải đến hoặc chết vì cố gắng. 'Làm ơn, hãy để tôi đến!'

Sephiroth cắn nhẹ vào vị trí nhạy cảm trên cổ, tạo một cơn sốc khoái cảm lan qua hệ thống thần kinh, cuối cùng đốt cháy áp lực cho đến khi nó trở thành một ngôi sao nóng bỏng trắng xóa. Đầu gối của Cloud oằn xuống và cậu sẽ ngã xuống đất nếu người đàn ông phía sau không giữ chặt cậu.

Khi thế giới không còn quay cuồng nữa, Cloud run rẩy đứng dậy và tự dọn dẹp, vội vàng mặc quần áo. Sephiroth ngồi dựa lưng vào cửa, mái tóc dài màu bạc của anh phủ trên mặt đất sau lung, đôi mắt xanh lá cây đó theo sát mỗi bước đi của cậu.

Cloud thậm chí không thể nhìn anh.

Cậu hầu như không thể tự nhìn chính mình.

Các vị thần ở trên cao, cậu trở lại lâu đài với những bước đi xấu hổ theo đúng nghĩa đen - cậu có thể cảm thấy má mình rực cháy, và cơ thể nóng lên với ngọn lửa ô nhục. Đó là một cảm giác không mong muốn. Cho dù ở trên giường có ham muốn như thế nào, cậu chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ. Nhưng bây giờ, khi bước ra khỏi trại của địch với cơ bắp uể oải và thư giãn ngay cả khi trời lạnh, cậu cảm thấy những ánh mắt dõi theo mình như những que diêm đang cố gắng đốt cháy.

Cậu quay trở lại phòng mình, lo lắng và bực bội tháo găng tay để có thể sưởi ấm đôi bàn tay lạnh lẽo bên đống lửa. Và đó là điều cuối cùng cậu nhớ được.

Một khoảnh khắc Cloud ở đó, bên đống lửa, và tiếp theo, cậu ngủ gục trên thảm.

Cậu tỉnh dậy lần nữa, sửng sốt. Nhìn nhanh vào đồng hồ, cậu đã ngủ quên giữa cái lạnh khoảng vài giờ.

Một vài giờ lạc vào khoảng trống tối tăm của vô thức. Cloud ước mình có thể nằm xuống mãi mãi.

Cậu sử dụng phép thuật này ngày càng nhiều vài thường xuyên hơn, nhưng cậu cho rằng đó là một cái giá nhỏ để trả cho sự lạm dụng mà cậu đã ép cơ thể mình phải tuân theo.

Cơn kiệt sức đâm vào cậu như những làn sóng. Giống như đã quên cách ngủ. Mỗi lần cậu cố gắng nằm xuống, những suy nghĩ chỉ đơn giản là khiến cậu đau khổ cho đến khi đau đớn, cố ép mình ngủ. Vì vậy, đơn giản hơn là cứ cố ép mình không được ngủ, và tiếp tục cho đến khi cơ thể câu tự gục ngã. Cơ thể này đã không còn là của riêng cậu. Nhưng đó là vấn đề lớn sao? Mọi thứ trong cuộc sống của cậu đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

Cloud đứng dậy và rửa mặt. Khi trở lại phòng, cậu nhận thấy rằng cậu không ở một mình

Và từ trong bóng tối, Vincent liếc nhìn, đôi mắt anh nói lên anh biết rõ về nơi cậu đã đi và hoạt động gần đây của Cloud. Anh ấy đã biết, tất nhiên. Vincent luôn biết.

Cloud đã cảm thấy kinh khủng khi rời khỏi chỗ của Sephiroth, nhưng nó không là gì so với những gì cậu cảm thấy bây giờ. Cậu tránh ánh mắt của Vincent và ngồi xuống ghế bên đống lửa.

Vincent cùng ngồi vào ghế đối diện.

'Các cuộc đàm phán diễn ra như thế nào?' Vincent hỏi.

Cloud cười vô hồn. 'Anh biết không có cuộc đàm phán nào, Vincent. Chúng tôi hoàn toàn không có gì đáng chú ý ngày hôm nay, nhưng cảm ơn anh đã hỏi. '

Vincent nói một cách lịch sự. 'Bất cứ việc gì hai người làm trong phòng ngủ riêng không đến lượt tôi đánh giá. Rốt cuộc, cả hai vẫn còn kết hôn với nhau. '

Một sự im lặng khó xử rơi xuống giữa họ.

'Chuyện này đã diễn ra bao lâu? Ý tôi là, phép thuật bất tỉnh của ngài? '

Cloud cảm thấy mật đắng dâng lên xuyên qua mình. Cậu từ chối trả lời câu hỏi.

'Ngài cần ngủ, Cloud. Ngài không thể suy nghĩ rõ ràng nếu không ngủ. '

Cloud đập mạnh xuống tay vịn ghế. 'Tôi không thể ngủ!' Cậu hét lên. Ngực cậu nóng lên từ sâu bên trong. Tại sao cậu lại tức giận như vậy? Tại sao cậu mất bình tĩnh nhanh đến như vậy?

Vincent im lặng trong một phút. 'Nói với tôi đi, Cloud.'

Im lặng. Rồi nó tuôn ra khỏi miệng cậu như một trận lũ không thể ngăn chặn.

'Tôi không biết điều này có thể sẽ diễn ra trong bao lâu', Cloud thừa nhận. Cậu ghét âm thanh của sự thất bại trong giọng nói của mình. 'Tôi không biết tôi có thể làm điều này trong bao lâu . Tôi cảm thấy như tôi đang dần mất trí. Cho dù tôi có rẽ sang bất cứ nơi nào, anh ấy luôn ở đó. Anh ấy đã ghim chúng ta lại, Vincent. Nó giống như một trò chơi lớn với anh ấy. Tôi không phải là một vị vua, tôi chỉ là một kẻ ngốc.' Tất cả những gì cậu có thể cảm thấy là đè nén sự thất vọng về phía mình. Cảm giác bất lực đó đã vượt qua cậu.

Cậu đẩy nó đi. Cậu phải tiếp tục di chuyển. Tiếp tục nhìn về phía trước.

Cloud không thể nhìn lại.

'Đừng sợ, Đức Vua. Chúng ta vẫn chưa hết lựa chọn. Hãy nhớ kế hoạch cuối cùng của chúng tôi. Các khí cầu đều sẵn sàng và tiếp đầy nhiên liệu, và chỉ chờ một mệnh lệnh duy nhất. '

Đầu của Cloud tuyệt vọng khi nghĩ đến việc từ bỏ Nibelheim. Cậu không đến đây để bảo vệ chủ quyền vương quốc của mình mà chỉ từ bỏ vương quốc này. Cái lựa chọn quái quỷ gì vậy, cậu đã nghĩ vậy khi ý tưởng này lần đầu tiên được đưa ra bởi hội đồng.

Nhưng càng nghĩ về nó lâu, và Sephiroth càng đùa giỡn với cậu, nó càng thực sự trở thành một khả năng.

'Chúng ta đã nói rằng sẽ không xem xét nó cho đến khi chúng ta đến bước đường cùng,' Cloud nói. 'Chúng ta vẫn chưa đến đó, phải không?' Cậu phải thực sự bình tĩnh. Việc cậu thậm chí nói từ 'chưa' ngụ ý rằng một cái gì đó bên trong cậu biết đó là một nguyên nhân đã mất. Cậu không nghi ngờ gì về việc Sephiroth sẽ thực hiện tốt lời hứa của mình và đốt cháy vương quốc.

Người dân sẽ chết, vì cậu.

Lâu đài sẽ cháy, vì cậu.

Vương quốc sẽ sụp đổ, vì cậu.

Tại sao anh ấy nghĩ rằng cậu có thể làm điều này? Cậu không bao giờ được chuẩn bị để cai trị. Cậu đã được chuẩn bị để trở thành một người bạn đời tốt trên giường, và là người phối ngẫu trang nghiêm, trung thành với hoàng đế. Cậu đã thất bại ở cả hai vai trò.

'Tôi sẽ quay lại với anh ấy,' Cloud thì thầm, đau khổ hơn cậu có thể thừa nhận với bất kỳ ai khác. Không phải Cid, không phải mẹ, không phải Tifa. Thậm chí không phải Sephiroth. Nhưng Vincent hiểu. Anh đưa tay nắm lấy tay Cloud.

'Ngài có thể không phải,' Vincent nói và thở dài. 'Chúng tôi có thể đã đánh giá quá cao khả năng chống lại anh ta, nhưng chúng tôi vẫn có các lựa chọn. Chừng nào ngài còn ở trong lâu đài, anh ta sẽ không làm hại ngài. Hoặc người dân. Chúng ta chỉ cần sử dụng điều đó. '

Sau đó, anh gọi hội đồng tập trung. 'Tình hình bây giờ không thể giải quyết được', Cloud bình tĩnh nói. 'Họ đã chiếm toàn bộ khu vực phía tây của Mt. Nibel và các khu định cư ở khu vực đó hiện nằm dưới sự kiểm soát của Shinra. Từ những gì chúng ta có thể nói, người dân đã được đưa ra lựa chọn ở lại hoặc rời đi. Nhiều người còn lại đến các khu định cư tiếp theo. Chúng ta đã có báo cáo về cái chết của những người đã chủ động chống lại, nhưng phần lớn họ đã chọn ở lại. '

Cloud chiến đấu với mật đắng đang dâng lên trong cổ họng và nuốt nó xuống một cách kiên quyết.

'Dựa trên các tính toán hiện tại, họ sẽ mất thêm hai tháng nữa để chiếm lấy tất cả các khu định cư trên núi. Nếu họ làm điều đó, họ sẽ cắt đứt tuyến đường tiếp tế và lối thoát duy nhất của chúng ta một cách hiệu quả ', Vincent nói. 'Dựa vào đó, tôi khuyên chúng ta nên tăng tốc kế hoạch từ bỏ lâu đài và tìm đường rời khỏi Nibelheim, hoặc đầu hàng. Nếu chúng ta tự cô lập trong lâu đài, chúng ta có thể kéo dài đến một năm với nguồn cung cấp hiện tại và khẩu phần kiểm soát nghiêm ngặt. Chúng ta có thể hy vọng rằng trong thời gian đó Shinra sẽ thay đổi suy nghĩ của họ và quyết định rằng ngài không xứng đáng với nỗ lực gây chiến tranh. Nhưng nếu họ không phạm lỗi nào, vào cuối năm nay, chúng ta sẽ chết hoặc lâu đài sẽ bị phá hủy. '

Hàm của Cloud siết chặt.

Cid, là Cid, người bình thường luôn ​​vô trách nhiệm. 'Tôi nói chúng ta sẽ chiến đấu đến chết, hạ gục càng nhiều lính càng tốt. Cho họ thấy rằng người Nibel không phải là một hộp kẹo sữa dễ ăn. '

Terrius thở dài. 'Phải, phải, chúng tôi biết anh muốn gì.'

Tifa nghiêng người về phía trước. 'Chúng ta sẽ hoàn toàn không có lựa chọn nào vào thời điểm họ tiếp quản các khu định cư phía đông. Chúng ta phải rời đi trước khi điều đó xảy ra. '

Cloud quay sang Tifa. 'Và từ bỏ Nibelheim?' Cậu hỏi, hoài nghi.

Trước sự ngạc nhiên của cậu, mẹ đã đồng ý với Tifa. 'Chúng ta có thể xây dựng lại, Cloud. Lâu đài không phải là vương quốc. Vương quốc là vua và người dân. Nếu chúng ta phải xây dựng lại ở một nơi khác, chúng ta có thể. '

'Chúng ta có thể nắm lấy cơ hội của mình, trốn thoát với mạng sống của chúng ta. Giống như ngài Claudia đã nói, xây dựng lại ở một nơi khác. Lâu đài này chỉ là một đống đá vào cuối ngày. Người dân ta rất khỏe mạnh và kiên cường. Và trung thực mà nói, vùng đất này rất khắc nghiệt và người dân của chúng ta đã đấu tranh quá lâu tới tận bây giờ, 'Tifa nói.

'Cậu nghĩ rằng đó là một ý tưởng tốt khi khiến người đan từ bỏ quê nhà của họ để đi theo chúng ta khi chúng ta thậm chí không có nơi nào khác để đi?' Cloud hỏi lại trong sự hoài nghi, nhưng lần này sự tức giận tràn ngập giọng điệu. 'Chết tiệt, tôi thậm chí không thể tin rằng chúng ta đang nói về điều này, một lần nữa. Không. Chúng ta phải xem xét đầu hàng. Chúng ta có thể cố gắng đàm phán các điều khoản nhẹ hơn. Tôi nghĩ rằng, miễn là chúng tôi đáp ứng các điều kiện chung, chúng tôi có thể kết thúc với kịch bản trường hợp tốt nhất ở đây. ' Cậu nuốt nước bọt cay đắng. 'Anh ấy không phải là một người đàn ông không công bằng.'

'Chúng ta thậm chí đang nói về cùng một người đàn ông ở đây à?' Tifa nói, đập tay vào bàn. 'Ngài đang nói về Sephiroth, phải không? Người đã tàn sát Wutai? Người đã giết chết chúa tể của chính mình? '

'Ngài đã mất trí hả, nhóc?' Cid gào lên. 'Nếu chúng ta đầu hàng bây giờ, chúng ta không có lợi thế. Anh ta sẽ phá hủy vương quốc và giết người của ngài. '

'Nhưng anh ấy có thể không,' Cloud nói.

'Làm thế nào để ngài chắc chắn?' Vincent nheo mắt nhìn Cloud.

'Tôi không chắc chắn chút nào', Cloud thừa nhận.

Và đó là mấu chốt của vấn đề. Cậu không biết gì cả.

'Đây là sự thật. Đây là người đàn ông đã giết hàng trăm người trong cuộc đảo chính quân sự năm năm trước. Và trước đó, anh ta đã tàn sát hàng ngàn người. Làm thế nào để ngài chắc chắn anh ta sẽ không lặp lại điều tương tự ở đây? '

Cloud đẩy nắm tay lên lên che miệng. 'Tôi không chắc chắn.'

'Tôi không nghi ngờ phán đoán của ngài,' Vincent nói nhẹ nhàng. 'Nhưng ngài có thể sai? Và rủi ro quá lớn để đánh đổi số phận của nhân dân dựa trên những gì ngài nghĩ có thể xảy ra, xem xét việc ngài chỉ thực sự biết anh ta trong một tháng? '

'Nhưng suy nghĩ về việc chạy trốn?' Cloud chỉ ra. 'Đó là một công việc lớn để sơ tán cả một dân tộc, như anh biết.'

'Thà chạy trốn còn hơn chết', Terrius nói.

Cloud ấn ngón tay vào nắp đậy của mình. Tifa cựa quậy trên ghế, mặt cô vẫn tái nhợt, nhưng cô đang lấy lại sức mạnh từng ngày. 'Tôi tự hỏi, đồng minh của chúng ta. Wutai. Họ có thể đưa ra trợ giúp. '

'Họ vẫn nằm dưới sự kiểm soát của Shinra, theo lần cuối tôi kiểm tra,' Cid nói. 'Họ vẫn là một phần của đế chế.'

"Nhưng họ không có lòng trung thành với Shinra", Tifa nói. 'Họ hoạt động tự chủ. Người thừa kế của Kisaragi đã tiếp quản và cô ấy rất đáng gờm. Họ có thể sẽ cân nhắc việc giúp đỡ chúng ta trong một thời gian, chỉ để khiêu khích Midgar, và đặc biệt là Quỷ Bạc. '

"Đó không phải là một ý tưởng hoàn toàn tệ hại", Vincent nói. 'Là một phần trong hiệp ước cuối cùng của họ, Sephiroth đã bị cấm bước chân lên đất Wutai.'

Đó là sự thật. Người Wutai ghét Sephiroth. Rốt cuộc, anh ấy đã một mình tàn sát nhiều anh em của họ, và anh ấy đã trở thành người mẫu áp phích cho cuộc chiến, ở phía đối địch. Anh ấy là người đã xông vào ngôi chùa, thanh kiếm trong tay và cánh cửa, buộc Godo Kisaragi phải đầu hàng tại chỗ.

Trong hiệp ước của họ với Shinra, họ đã thêm một điều kiện, như lời chửi rủa cuối cùng vào mặt anh. Vị tướng bị cấm bước lên vùng đất Wutai linh thiêng, và hoàng đế, người muốn chiến tranh kết thúc, đã không coi đó là một điều khoản phá vỡ thỏa thuận. Dù sao thì Sephiroth cũng không quan tâm, nên hiệp ước đã được ký kết, với phần thêm vào lố bịch đó.

'Anh ta sẽ không thể bước một bước chân đến đó mà không gây ra một cuộc chiến khác. Tôi có thể tiếp cận với cá nhân cô ấy, đưa ra ý tưởng tạm thời để che chở chúng ta, nếu ngài muốn, Đức Vua. 'Tifa nói với Cloud.

'Ngài biết đấy, chúng ta đã chê bai và rên rỉ rất nhiều năm về dân số ít ỏi của chúng ta, nhưng có lẽ đây là lý do. Chúng ta có thể đủ chỗ cho toàn bộ vương quốc trên những chiếc khí cầu mà chúng tôi có, 'Cid nói đùa. Nibelheim nhỏ bé, gần bằng số lượng của các khu vực ít dân cư của Midgar. Về mặt lý thuyết, việc sơ tán tất cả công dân của họ đến nơi an toàn chắc chắn là hợp lý. Chưa hết...

Tất cả những ý tưởng thực sự chạy trốn thật vô lý. Buồn cười, gần như vậy.

Nhưng Cloud không thể phủ nhận rằng có một chút hấp dẫn trong đó. Mẹ cậu đã đúng. Họ có thể xây dựng lại. Có vấn đề gì nếu cậu không thể cứu lâu đài nhưng có thể cứu mạng người dân của mình? Không có gì quan trọng hơn cuộc sống của họ. Họ sẽ bất mãn và tức giận khi mất nhà? Không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng nếu điều đó có nghĩa là họ có thể sống?

Không có cách nào để đánh bại Sephiroth, giờ cậu đã biết.

Nhưng Cloud cũng đã đánh bại Sephiroth một lần, tại trận đấu của họ ở Costa del Sol. Và Sephiroth đã gọi nó là gian lận.

Nhưng đó là một cách để thoát khỏi sự siết chặt mà Sephiroth đã đưa cậu vào.

'Làm đi,' Cloud ra lệnh cho Tifa. 'Giữ nó im lặng. Nếu cuối cùng chúng ta chọn trốn thoát, tôi không muốn chúng ta bị theo dõi. Tôi không muốn chúng ta bị tìm thấy. Anh ấy có thể không vào được Wutai, nhưng quân đội của anh ấy chắc chắn có thể. Tôi đã bắt đầu một cuộc chiến, tôi không muốn kết thúc bằng một cuộc chiến khác. '

Mẹ cúi xuống, bàn đặt tay ấm áp lên người cậu. 'Không thành vấn đề nếu nơi này biến mất khỏi bề mặt của hành tinh, Cloud. Chúng ta có thể bắt đầu lại, ở bất cứ đâu. Và chúng ta sẽ theo con, bất kể điều con chọn gì. '

'Không còn nghi ngờ gì nữa,' Cid nói. 'Chúng ta là người Nibelheimian, và một lâu đài không có ý nghĩa gì cả. Chúng ta sẽ bắt đầu lại ở lục địa chết tiệt phía Bắc nếu chúng ta phải làm như vậy. '

Terrius gật đầu. 'Chúng tôi sẽ kiên trì, Đức Vua. Nhân dân ta mạnh mẽ và trung thành. Chúng ta là con người của miền núi. Điều này không có nghĩa gì ngoài một thất bại nhỏ. Và người dân sẽ luôn theo sau miễn là ngài cho họ một lý do. '

'Có một việc khác chúng ta cần xem xét,' Claudia nói. 'Việc tiếp tục di sản của ngài. Cloud, chúng tôi đã thảo luận về nó và nếu muốn cho mọi người một lý do để đi theo chúng ta, chúng ta cần phải hủy cuộc hôn nhân của của. Tifa đã sẵn sàng, như bạn biết. '

Terrius nghiêm túc gật đầu. 'Nếu chúng ta có thể đảm bảo với mọi người rằng có một người thừa kế, nó sẽ giúp cho các kế hoạch của chúng ta khẩn trương và hợp pháp hơn.'

Cloud từ từ quay sang Tifa, người từ chối nhìn cậu. 'Và cậu có đồng ý với điều này?'

Cô nâng cằm. 'Chúng ta có thể làm điều đó theo hai cách, Cloud. Một, chúng ta kết hôn. '

"Nhưng vấn đề với cách tiếp cận này là ngài vẫn kết hôn", Vincent nói. 'Trừ khi chúng ta có thể tìm ra một cách nào đó để làm mất hiệu lực của thỏa thuận chư hầu và cả cuộc hôn nhân của ngài, ngài sẽ phạm tội lớn. Và điều đó sẽ đặt ra quá nhiều nghi ngờ về tính hợp pháp của người thừa kế của ngài. '

'Và lựa chọn số hai, là chúng ta thụ thai và đứa trẻ sẽ được coi như của Aldrich.'

Cloud dựa lưng vào ghế.Thêm nhiều sự lừa dối. Tuyệt quá. 'Vì vậy, về cơ bản chúng ta đang nói dối.'

"Công chúng chưa kịp biết đến việc cô ấy đã mang thai, Cloud," Vincent nói. 'Nó vẫn còn ở giai đoạn đầu và họ chưa kịp công bố điều đó khi mọi thứ đã đi xuống. Nếu ngài có thể thụ thai ngay lập tức, thời điểm sẽ phù hợp, nhưng chỉ vừa đủ. '

'Anh muốn tôi lên giường với chị dâu và nói đứa con của tôi là của người anh trai đã chết', Cloud nói thẳng. Và cậu gần như hài lòng khi thấy một vài người trong số họ nao núng trước những lời lẽ nghiêm khắc.

Nhưng không phải Vincent. Anh ấy nhún vai. 'Ngài và anh trai có chung một dòng máu. Đó không phải là một sự lừa dối nếu người thừa kế vẫn mang dòng máu hoàng gia. Chúng ta có thể coi như nó như là di sản cuối cùng của Aldrich trước cái chết đột ngột của ngài ấy, nếu ngài muốn. '

Cloud lại nhìn Tifa. 'Và cậu đồng ý với tất cả đống shit này?'

Lần này Tifa ngước mắt nhìn cậu. 'Chúng ta không có nhiều sự lựa chọn, Cloud.'

'Chúng tôi có thể đi theo cách đầu tiên, với một thông báo trước. Nếu chúng ta có thể chạm tay vào bản sao của thỏa thuận chư hầu, 'Vincent nói. 'Bản mà anh ta mang theo.'

'Gì?' Cloud hỏi.

'Có hai bản hợp đồng ban đầu, một của anh ta và một là của ngài. Của bạn ở trong kho lưu trữ. Nếu chúng ta có thể chạm tay vào bản của anh ta và phá hủy nó, chúng ta có thể làm mất hiệu lực của thỏa thuận theo cách này. Một khi ngài đã kết hôn, về mặt pháp lý, anh ta không thể làm được gì nhiều. '

"Anh ta có mang bản sao của mình và cho chúng ta xem vào ngày đầu tiên", Cid nói. 'Tôi nhớ điều đó. Vì vậy, anh ta có nó, ở đây. Có lẽ trong trung tâm chỉ huy của mình. Ngăn bàn.'

'Và ngài là người duy nhất được cấp quyền tự do đi lại trong và ngoài vị trí của mình,' Vincent nói. 'Có lẽ... một vài giọt Nibelheim Valerian sẽ làm điều đó. Chúng tôi có một số lọ vẫn còn trong kho. Chưng cất tinh khiết. '

Cloud xem xét khả năng đánh thuốc mê người đàn ông đó.

'Sau đó, súng trường sẽ vây xung quanh khi ngài ra ngoài? Tốt nhất là giết chết luôn tên đó đi, 'Cid nói. 'Nếu anh ta chết, anh ta không thể chỉ huy quân đội của mình.'

Cloud mở miệng, rồi đóng lại. Giết Sephiroth? Cậu có thể làm được không?

Thậm chí cậu còn chưa bao giờ xem xét tới nó?

Loại quái vật nào lại có thể cân nhắc việc đánh thuốc và giết chết người bạn đời của mình?

Cloud cảm thấy mình như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Vincent ngần ngại. 'Nó không đơn giản. Ngay cả khi hoàng đế đã chết, anh ta vẫn có những vị tướng sẽ tranh giành để chiếm lấy vị trí đó. Họ có thể ít chế hơn Quỷ Bạc. Đó là một rủi ro chưa biết. Quá khó lường. '

Cloud ngừng nghe mọi thứ sau đó.

Cậu đã suy nghĩ về cách xoay sở để có được vị trí ghê tởm khủng khiếp này. Triều đại ngắn ngủi của cậu đã bị đánh dấu bởi thảm họa, và bây giờ cậu đang dùng đến mánh khóe. Đến mức không thể tưởng tượng được. Sẽ mất bao lâu cho đến khi cậu đánh mất nhân tính của mình trong một nỗ lực để thoát khỏi cái thòng lọng đang dần siết chặt này? Để nhượng bộ người đàn ông đã một mình đưa cậu vào vị trí đáng sợ này, cảm thấy như một sự đầu hàng thực sự, và cậu biết rằng mình sẽ mất một cái gì đó trong quá trình này. Nhân phẩm? Niềm tự hào? Hay chính bản thân mình?

Cậu có thế làm cách nào để thoát khỏi nó? Cloud thực sự không thể chiến đấu.

Nhưng Cloud có thể chạy.

Cloud đập tay xuống bàn và đứng dậy, rời khỏi phòng.

Cậu có thể chạy.

Cậu phải chạy.

Chết tiệt, cậu không thể nghĩ được.

*

Tifa đã tìm cách liên lạc với Wutai, và ngay khi cô bảo đảm được sự hợp tác của, họ sẽ tiến hành. Trong lúc đó, Cloud ẩn mình trong phòng, cảm giác như mình đang dần mất trí. Cậu dừng đến thăm Sephiroth, và vị tướng tiếp tục đi đến các khu định cư với tốc độ chóng mặt, như để trả thù cho sự vắng mặt của cậu, cho đến khi họ tiến lại gần hơn, một cách vô tình, đến lối thoát duy nhất của họ.

Và đó là khi Cloud biết rằng trò chơi đã kết thúc.

Người của cậu đã theo dõi một nhóm binh sĩ di chuyển đến một ngọn núi. Đó là một nhóm nhỏ, vì họ hoàn toàn không biết vị trí đó quan trọng như thế nào. Nó được bao quanh bởi những bụi cây rậm rạp, với những gờ đá xếp chồng lên nhau mà dê núi thường được sử dụng để nhảy lên các khu vực cao hơn. Tất nhiên người Nibelheimian biết điều đó rất rõ, và họ đã gọi nó là con đường Treachery Pass đặc biệt, vì nó nguy hiểm như thế nào.

Cloud ra lệnh cho một nhóm cung thủ di chuyển nhanh chóng và người dân bắt đầu sơ tán.

Xung đột ban đầu là đủ để thu hút sự chú ý của Sephiroth, và nó đã thành công, bởi vì Sephiroth yêu cầu sự hiện diện của cậu gần như ngay lập tức.

Cloud đến chỗ Sephiroth với một lọ Nibelheim Valerian nhét sâu trong túi áo. Mặc dù đã sợ rằng kế hoạch nửa vời của họ sẽ không hiệu quả, nhưng bằng một phép màu lạ kỳ lạ, nó thực sự đã hoạt động. Sephiroth cầm ly rượu whisky mà không hề nghi ngờ gì, và Cloud ghét sự thật rằng anh làm chính xác như vậy vì anh tin tưởng người phối ngẫu của mình.

Cậu còn tệ hơn cặn bã.

Khi Sephiroth đi đến giường, Cloud rất bối rối. Và hóa ra cậu là người đã ngạc nhiên hơn khi Sephiroth bất tỉnh, lưỡi kiếm bên cạnh, hai tay anh buông xuôi.

Cloud ngước lên từ tư thế quỳ, đôi mắt mờ đi vì những giọt nước mắt nóng bỏng, chua cay. Người đàn ông nằm đó nghỉ ngơi, gương mặt khi ngủ của anh thật đẹp đẽ. Cậu thực sự chưa bao giờ thấy anh ngủ say trước đó. Anh đã luôn thức dậy trước khi Cloud tỉnh, và đi ngủ muộn hơn nhiều.

Cậu có thể với tới, tóm lấy Masamune ngay bây giờ vì chủ nhân của cô không có ý thức chống lại cậu, và cắt lưỡi gươm ngang qua cổ của anh.

Và Cloud thực sự đã suy ngẫm về việc đó. Cơn thịnh nộ bùng cháy sâu bên trong cậu.

'Sao anh có thể làm thế này với tôi?' Cloud thì thầm với người đang ngủ. 'Đồ khốn, đồ tồi tệ.' Cậu run rẩy cầm cuộn giấy trong tay. Cậu đã nghĩ rằng mình sẽ có thể tìm thấy nó và cầm nó trong tay, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng Sephiroth sẽ là người đưa nó cho cậu.

Đó là một hy vọng của một kẻ ngốc và một giấc mơ ngu ngốc.

Nhưng nó đây.

Trong tay anh. Bản sao duy nhất của Sephiroth của thỏa thuận chư hầu.

Cậu có thể ném nó vào lửa, và kết thúc

Mọi chuyện sẽ xong. Rốt cuộc, bản sao của chính cậu đã bị hy sinh trong lò sửa ấm áp sau khi họ ấp ủ kế hoạch của mình. Đây là những gì họ cần để tip quy mô. Tất cả những gì cậu phải làm là phá hủy nó và Sephiroth sẽ không còn bất kỳ quyền pháp lý nào đối với Cloud.

Cậu ấn những nụ hôn ướt đẫm, đầy nước mắt vào đôi môi ấy. Lắng nghe nhịp điệu lặng lẽ, có thể đoán được khi ngực anh lên xuống. Nói lời tạm biệt trong tiếng thì thầm lắp bắp mà không có vẻ gì là tới từ cậu.

Rồi bước ra khỏi lều.

Lẽ ra Cloud nên cảm thấy mình là một người tự do, tuy nhiên, trái tim lại hụt hẫng và trống rỗng. Giống như nó sẽ không bao giờ có thể cảm thấy hạnh phúc một lần nữa.

Cloud đang quay lại lâu đài khi Genesis đứng trên con đường của cậu. 'Hoàng tử phối ngẫu,' Genesis lạnh lùng nói. 'Tôi thấy sự hỗn loạn trong lâu đài và người dân của ngài đã quyết định thực hiện một động thái lớn.' Anh ta ra hiệu, chỉ toàn bộ hạm đội khí cầu Nibelheim bay lên bầu trời đêm, bay đi. Cloud biết rằng còn ba chiếc nữa trên mặt đất, những chiếc cuối cùng của người Nibel.

'Genesis,' Cloud nói, trái tim đập điên cuồng bên tai. Cậu đã hy vọng rằng bằng cách để Sephiroth ngủ gục, nó sẽ tạm thời phá vỡ chuỗi mệnh lệnh và giúp họ có đủ thời gian để trốn thoát. 'Làm ơn.'

'Và đánh giá việc Sephiroth hoàn toàn thiếu phản ứng, ngài đã làm gì đó với cậu ấy.' Đôi mắt của Genesis lóe lên một cơn thịnh nộ có kiểm soát. 'Ngài đã giết Sephiroth, Cloud?' Cách anh ta nói rằng đã cảnh báo Cloud rằng nếu Genesis không thích câu trả lời, thì đầu cậu sẽ tách ra khỏi cổ chỉ trong một phút nhanh chóng.

'Không,' Cloud nói.

'Tốt hơn hết là đừng nói dối tôi, Hoàng tử phối ngẫu. Nếu Sephiroth chết, không có góc nào trên Gaia có thể giữ ngài an toàn khỏi tôi. '

'Anh ấy không chết,' Cloud nói và nuốt khan. 'Tôi không thể.'

Nó giúp Genesis nguôi giận, nhưng chỉ một chút. 'Và đây là con đường ngài đã chọn.'

Cloud nâng cằm.

Genesis thở dài không tán thành. 'Ngài đã chọn chạy.'

'Anh sẽ ngăn tôi?'

Câu hỏi dường như khơi dậy sự xung đột trong Genesis. 'Tôi không biết, tôi vẫn chưa quyết định.'

Cloud từ từ rút thanh kiếm Fusion ra khỏi lưng và giữ nó trước mặt.

Genesis lườm cậu. 'Ngài có thể đã spar với Sephiroth trong một tháng, nhưng tôi đã spar suốt cuộc đời. Ngài không hợp với tôi, và thật ngốc nếu ngài nghĩ mình có thể. '

'Tôi không. Nhưng tôi sẽ không rời đi một cách lặng lẽ. Tôi phải chiến đấu. Đây là tương lai của riêng tôi bị đe dọa. Và sự sống còn cho người dân của tôi là bắt buộc. '

Genesis bước tới Cloud và dùng một ngón tay nhẹ nhàng gạt thanh kiếm ra. 'Vậy đi đi.'

Giật mình, Cloud chớp mắt và lùi lại vài bước. Rồi buột miệng, 'Cảm ơn.'

'Đừng cảm ơn tôi. Lòng trung thành của tôi là với Sephiroth và chỉ Sephiroth. Tôi chỉ muốn cậu ấy hạnh phúc. Và những gì hai người đang làm... sẽ chỉ làm nhau tổn thương. Tôi sẽ không chọn làm theo cách này, nhưng tôi cho rằng đây là một cách để kết thúc nó. '

Genesis trút cơn giận dữ khi đôi vai gục xuống trong sự cam chịu. Nhưng anh ta đứng dậy cứng rắn, bước hai bước tới Cloud và hạ một đầu gối xuống. 'Tạm biệt, hoàng tử tóc vàng xinh đẹp của tôi. Tôi chúc ngài mọi điều tốt đẹp nhất. ' Anh đặt đôi môi ấm áp lên mu bàn tay của Cloud, trong sự tôn kính và tôn trọng mà người ta có thể mong đợi từ một chủ đề nghiêm túc.

Cloud đặt tay lên mái tóc đỏ mượt của Genesis, cố gắng hết sức để gửi lời cảm ơn và tình cảm của mình.

Cậu ước người đàn ông mình đang chạm vào là vị tướng tóc bạc. Nhưng không. Cậu cố gắng không nghĩ về người chồng của chính mình, về mối ràng buộc mạnh mẽ nhưng đáng nguyền rủa đã từng gắn kết họ lại với nhau.

Rồi cậu chạy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com