Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

4

'Tỉnh dậy.'

Cloud rên rỉ và liếc đôi mắt nặng trĩu của mình ra bên ngoài. Trời vẫn tối. 'Trời còn chưa sáng.' cậu lầm bầm.

'Đây là thời gian tốt nhất cho một buổi spar.'

Cloud rên rỉ vào gối. Trong một khoảnh khắc đầu óc mơ màng cậu tưởng tưởng về một người chồng sẽ nhẹ nhàng âu yếm người bạn đời của mình và thì thầm những lời ngọt ngào vào tai để đánh thức cậu, hoặc đem một khay đồ ăn sáng và để mùi thơm ngon ấm áp phát ra đánh thức cậu từ giấc ngủ. Hoặc cũng có thể nhẹ nhàng đẩy vào bên trong, đánh thức cả tâm trí lẫn cơ thể.

Nhưng không. Người đối diện này bảo cậu tỉnh dậy, giọng anh ta lạnh lùng và hờ hững. Trong khi trời vẫn còn tối. Việc phù hợp nhất để làm lúc này như một bài tập thể dục là làm tình.

Cloud ngồi dậy một cách uể oải, vung hai chân qua mép giường, tập trung vào cái người đang đứng trước mặt, mặc áo sơ mi và quần đen suông ôm lấy cơ bắp đẹp như tượng tạc. Mái tóc bạc dài mượt hoàn hảo tỏa sáng như đèn hiệu trong căn phòng tối, cùng với thanh kiếm đồ tể trong tay, như thường lệ.

Trong một giây, cậu cảm thấy thật tồi tệ. Cloud biết rõ Masamune có ý nghĩa như thế nào với Sephiroth, Genesis đã sớm cảnh báo về điều đó. Tuy nhiên, cậu đã nhặt nó và cố gắng ném khắp phòng, muốn nó biến mất khỏi tầm nhìn của mình. Dĩ nhiên là không thành công, bởi vì tên khốn mà cậu đã kết hôn dường như có phản xạ siêu phàm và đã bắt được nó. Nhưng đó là hành động của sự tức giận bốc đồng – Cloud biết hành động đó có ý nghĩa gì với mình.

Cloud rất tức giận vì toàn bộ quần áo của mình đã bị chuyển khỏi căn hộ. Đó là vật duy nhất trong căn hộ thuộc về cậu. Thậm chí là đại diện cho chính Cloud. Và cậu cảm thấy như mình vừa bị ném ra ngoài đường.

Cậu chớp mắt trong bóng tối và ngáp dài, và bắt gặp cảnh tượng của anh, trở lại dưới chân giường. Cậu nhìn Sephiroth, người không nói gì.

Cloud đã sai khi nghĩ rằng đó là một kiểu xin lỗi, phải không?

Có lẽ Sephiroth không tệ đến thế. Có lẽ họ chỉ cần thời gian để tìm hiểu nhau.

Cloud mỉm cười với chính mình, sau đó kéo mình ra khỏi giường và vào phòng tắm để sẵn sàng.

Phòng đào tạo ở trên tầng 49 , tương tự nơi mà Cloud đã đến thăm cùng với Aerith và hai người bạn thân của Sephiroth ngày hôm qua. Aerith đã mời cậu, nói rằng cô ấy muốn xem trận spar giữa Zack với Sephiroth vĩ đại, và Cloud nghĩ rằng đó không phải là một ý tưởng tồi, mặc dù cậu đã liên tục có những hiểu lầm về người đàn ông đó.

Dù có nhiều thiếu sót trong vai trò một người chồng, nhưng rõ ràng Sephiroth là một kiếm sĩ tài giỏi. Anh hoàn toàn làm chủ được thanh kiếm của mình, có thể sử dụng nó rất trôi chảy và dễ dàng đến nỗi Cloud đã bị ấn tượng bất chấp tính cách khó ưa của anh ta. Cách Sephiroth di chuyển như thể được ban cho một loại ân sủng kỳ lạ, cuốn hút ánh nhìn của người khác, khuôn mặt không bao giờ xuất hiện sự căng thẳng. Thực tế, anh ta trông như hoàn toàn thích thú.

Zack đã rất xuất sắc, với một quyết tâm không mệt mỏi, kiên cường chiến đấu với Sephiroth cho đến khi nhận một thất bại cay đắng. Chưa hết, Sephiroth trông như chẳng tốn một giọt mồ hôi. Anh ta gạt những đòn tấn công dữ dội đến giống như thể chỉ đang vỗ bay những con bướm, và đôi mắt tập trung cao độ khi tấn công. Mặc dù Zack đã chiến đấu rất tốt, nhưng cuối cùng anh cũng đã bị tuột mất thanh kiếm của mình hơn một lần.

Sephiroth cũng là một giáo viên kiên nhẫn, mặc dù Cloud không thể nghe thấy những lời anh ta nói nhưng cậu có thể thấy Sephiroth cách hướng dẫn Zack về chính xác nơi cần cải thiện. Cả hai đều có một sức chịu đựng đáng kinh ngạc, và họ ở đó quá lâu đến nỗi cuối cùng Genesis và Angeal đã lang thang xuống và tham gia cùng. Họ bắt đầu thảo luận về bữa sáng cùng nhau, nhưng Cloud thì không thể rời mắt khỏi Sephiroth.

Anh như tỏa sáng khi di chuyển xung quanh các cuộc tấn công với thanh kiếm mảnh khảnh của mình.

Bên trong phòng đào tạo, Sephiroth bật mô phỏng máy tính và Cloud quan sát khi phong cảnh thay đổi từ một căn phòng trống được cách ly bằng xi măng thành một cánh đồng cỏ trải dài đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối. Ở đây thật tốt và yên bình, cậu nghĩ. Điều này không có thật, nhưng Cloud thề rằng có thể cảm nhận và nghe thấy tiếng cỏ gãy giòn dưới chân.

Sephiroth cho cậu đặt tay lên một thanh kiếm. Nó nặng, cân đối và được rèn tốt. Nước thép sáng bóng, các cạnh đẹp và sắc nét. Thật tốt khi có thể cầm một thanh kiếm trong tay một lần nữa. Cloud vung thử nó vài lần thử nghiệm khi Sephiroth thực hiện động tác khởi động, bao gồm cả việc chạy nước rút quanh phòng với tốc độ đáng kinh ngạc. Nếu tốc độ đó chỉ là cách anh ta làm ấm cơ thể, thì Cloud biết mình chắc chắn sẽ không có cơ hội nào.

Là hoàng tử thứ hai của Nibelheim, Cloud đã được huấn luyện vũ khí. Thực tế, cậu đã được bổ nhiệm cấp bậc chỉ huy của một đoàn quân bộ binh Nibelheim, mặc dù là chỉ là trên danh nghĩa. Cậu rất thích luyện tập chiến đấu mọi lúc, như tập với anh trai khi anh ấy có thời gian, gia sư đã gọi Cloud là một người mới bắt đầu có kỹ năng và bản năng tốt. Cậu có chút phấn khích về khả năng có thể lại luyện tập ở Midgar, mặc dù cũng tự hỏi liệu đây có phải là lần đầu tiên và duy nhất không, đặc biệt nếu Sephiroth thấy khả năng của Cloud quá nghiệp dư và tệ hại.

Nhưng đúng như danh tiếng của mình, Sephiroth có vẻ kiên nhẫn. Anh ta đứng trước Cloud, Masamune chĩa xuống bên cạnh, tư thế thoải mái và thả lỏng. 'Hãy đến chỗ ta khi em đã sẵn sàng.'

Cloud tiếp cận anh một cách cẩn thận, để thanh kiếm dẫn đường. Cậu có hơi thận trọng, nhưng khi rìa lưỡi kiếm chạm vào Sephiroth, sự kháng cự và rung động chạy lên tay khiến cậu cảm thấy như bị điện giật. Cloud nhìn thấy Masamune mỗi ngày, nhưng không bao giờ gần tới mức này. Nó rất gần với khuôn mặt của Cloud đến nỗi cậu nhận ra rằng lưỡi kiếm rất to và sắc bén.

Khi Cloud đã lùi lại và Sephiroth chém xuống, cậu có thể nói rằng Sephiroth đang kiểm soát tình hình rất tốt. Người đàn ông này quá tài giỏi khi để ngay cả một kẻ nghiệp dư như Cloud cũng không làm tổn thương chính mình hoặc Sephiroth, và điều đó khiến cậu cảm thấy mình có thể nới lỏng sự kiềm chế và giải phóng tất cả cảm xúc.

Và cậu đã làm. Cloud để bản năng dẫn đường và tiến lên, để lưỡi kiếm xuyên qua không trung theo nhiều hướng. Dĩ nhiên, Sephiroth gạt chúng ra một cách dễ dàng, trông như thể chỉ đơn thuần là đang chơi đùa. Nhưng Cloud có thể thấy nụ cười nhếch lên trên môi anh, đôi mắt kỳ lạ đó sáng lên trong hứng thú. Khi Cloud cạn kiệt cơn giận dữ, Sephiroth thay đổi trò chơi và bắt đầu buộc cậu quay trở lại trận đấu. Đó là khi Cloud thực sự phải tập trung. Những cú đánh của Sephiroth có thể được thực hiện ở một nửa tốc độ và sức mạnh bình thường, nhưng anh ta rất nhanh nhẹn và rắn chắn, Cloud thấy rằng mình thực sự phải dựa vào bản năng để chặn cú tấn công của Sephiroth.

Sephiroth kết thúc trận đấu, đẩy cậu ra sau cho đến khi Cloud phải sử dụng toàn bộ trọng lượng cơ thể và cả hai tay của mình để chống lại cú đẩy tới, với thanh kiếm làm lá chắn. Sephiroth nhảy lùi lại, để cho Cloud mất thăng bằng bởi lực của chính mình, thanh kiếm bay ra khỏi tay bằng một cú chém lên từ Masamune.

Cloud thở hổn hển, Sephiroth bước tới nhặt thanh kiếm của mmcaauj.

'Rất tốt,' anh nói, Cloud có thể thề rằng đã có một niềm tự hào và bất ngờ trong giọng nói đó. 'Em đã từng spar trước đây, và nó cho thấy một kết quả rất tốt. Em đã có những bài học đó trong bao lâu? '

'Khoảng bốn năm. Sau đó, có một số vấn đề và tôi phải giảm nó xuống, nhưng ít thường xuyên hơn tôi muốn. ' Cloud nhún vai, để mặc những giọt mồ hôi nóng hổi tuôn ra như sương. Sephiroth đưa cho cậu chai nước, Cloud uống hết một nửa chai trong một ngụm. Cổ họng bị tê liệt, và thì cơ bắp đang kêu gào vì nhức nhối.

Sephiroth nâng một chai nước khác lên miệng, nghiêng đầu. Khi anh nuốt xuống, Cloud nhìn vào cái yết hầu trên vòm cổ thanh lịch. Sau đó Sephiroth quay đầu lại và bắt gặp ánh mắt của cậu.

Cloud nhìn đi chỗ khác, cảm thấy má mình đỏ ửng. Phản ứng của cậu là bình thường. Sephiroth là một người đàn ông cực kì đẹp trai và Cloud chỉ đơn giản là ấn tượng với lượng kỹ năng anh đã thể hiện bằng một thanh kiếm. Lại một dấu tích cho cột ưu điểm, không có gì sai với nó. Khả năng kiếm thuật của Sephiroth nhắc nhở Cloud khi anh ở trên giường - một người tình mạnh mẽ, với kỹ năng tàn bạo.

Cậu đứng dậy. 'Lần nữa.'

Đôi mắt của Sephiroth sáng lên, sự hài lòng hiện lên rõ ràng.

Cloud chuyển sự bối rối của mình vào sự tập trung, chú ý vào Sephiroth với thanh kiếm. Trận spar thứ hai kết thúc với việc cậu quỳ xuống, thanh kiếm lại tuột khỏi tay, Sephiroth ra lệnh cho cậu giữ nắm tay lỏng hơn. Cloud nắm quá chặt dẫn đến các cơ bị căng quá mức, khiến khả năng của nó bị giới hạn lại. Cloud cố gắng chú ý đến những gì mình đang làm, và phải mất một lúc trước khi dần dần hiểu rõ.

Trận spar thứ ba, thứ tư và năm cũng kết thúc với việc thanh kiếm bay ra khỏi tay Cloud bằng nhiều cách, và nhận ra rằng mình đang thực sự tức giận. Sephiroth vô hiệu hóa cậu quá dễ dàng, và Cloud không thích điều đó. Nhưng trình độ kỹ năng của họ thực sự quá khác biệt, và cậu cảm thấy ngay rằng Sephiroth đang đùa giỡn với mình và tận hưởng điều đó. Cloud khẽ gầm gừ, rồi đứng dậy. 'Một lần nữa,' Cậu nói cụt lủn, lần này không thèm che giấu sự cáu kỉnh trong giọng nói.

Cậu xoay tròn và chém, làm chệch hướng, rút ​​lui và vấp ngã về phía trước, khi nó kết thúc với việc Sephiroth ấn đầu nhọn của Masamune vào phần dưới xương sườn, thanh kiếm của cậu đã bay ra xa.

Cloud đã đẩy mình quá giới hạn đến nỗi đôi chân chỉ đơn giản gục xuống, từ chối chống đỡ sức nặng của chính cơ thể mình. Cánh tay có cảm giác như đang bị đốt cháy, gần như rơi xuống hoàn toàn. Tâm trí cậu không còn sức để yêu cầu tiếp tục một trận spar nữa và tất cả những gì có thể làm là cố giữ mình ngồi thẳng.

Sephiroth mang cho cậu chai nước và đưa nó lên môi.

Cloud thà tự chặt cánh tay còn hơn để Sephiroth giúp cậu uống nước. Cloud nghiến răng, nhấc cánh tay đau đớn của mình lên nắm lấy cái chai.

Sephiroth ngồi xuống bên cạnh và Cloud có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ anh. Cậu có thể ngửi thấy mùi mồ hôi sạch sẽ từ làn da của người đàn ông này, thứ hơi ẩm nhợt nhạt trên bề mặt cánh tay trần. Áo sơ mi đen của anh ướt đẫm, và Cloud biết rằng mình trông cũng giống như vậy, nếu không nói là tệ hơn.

Tuy nhiên, cậu không thể rời mắt khỏi những cơ bắp săn chắc, mạnh mẽ, toát mồ hôi. Lần này, Sephiroth cũng quay lại và bắt gặp ánh mắt của Cloud.

Anh tiến lại gần hơn, và Cloud cảm thấy mình như miếng kim loại, bị kéo một cách bất lực vào một nam châm cực mạnh. Sephiroth thu hẹp khoảng cách giữa cả hai người, và nụ hôn bắt đầu nhanh chóng leo thang thành một trận điên cuồng trên mặt đất cứng khi Cloud đè lên anh, cơ thể họ va chạm vào nhau. Cơ thể cậu không còn sức lực, Cloud để cho Sephiroth nâng đỡ trọng lượng cả hai.

Cloud tách ra vì thiếu không khí, cảm thấy đồng tử co lại, tầm nhìn mờ mịt. Cậu phải chớp mắt vài lần để xua nó đi, và nhận ra vào thời điểm này mình không muốn gì hơn là người đàn ông đang ở ngay đó với cậu.

'Chúng ta đã xong buổi spar chưa?' Cloud khẩn trương hỏi, đôi môi cậu quá bận rộn tìm kiếm hơi nóng từ miệng Sephiroth.

'Phải,' Sephiroth nói, rồi kéo cả hai người họ lên. Anh nhẹ nhàng đặt Cloud xuống đất, đợi cho đến khi cậu cảm thấy sự run rẩy tê dại ở chân mình lắng xuống. Thật tệ nếu để Sephiroth bế cậu. Cloud bước nhanh đến lối ra ngay khi Sephiroth đóng cửa phòng.

Cloud đã rất tập trung vào việc đi thẳng cho đến chỗ thang máy đến mức khi nghe giọng nói trêu chọc, cậu phải nhìn xung quanh để tìm nguồn gốc của nó. 'Vậy đó là thứ mà họ gọi là trò chơi tình thú,' Genesis nói, cười lớn. Angeal chỉ biết thở dài.

'Xin chào,' Cloud nói, và nó phát ra giống như tiếng rít hơn bất cứ thứ gì khác.

Lông mày của Sephiroth nhíu vào nhau. 'Đi chỗ khác đi, Genesis.'

'Thật thô lỗ!' Genesis nói, một nụ cười trêu chọc quanh quẩn trên môi. 'Tôi chỉ đến đây bởi vì tôi nghĩ rằng cậu có thể sẽ muốn một trận spar,'

'Tôi đã có. Với Cloud. ' Sephiroth nói, gần như không cần thiết.

'Tôi đã thấy,' Genesis nói, rồi nháy mắt với Cloud. 'Có phải đó là những gì người ta gọi nó là một ngày hẹn hò?' Anh nói, khá thích thú.

'Im đi, Gen,' Angeal nói.

'Các quý ông đi đâu vậy? Trông hai người có vẻ khá vội vàng, 'Genesis tiếp tục, đi bộ cùng họ đến hàng thang máy. Angeal lắc đầu bực tức.

Trước sự nhẹ nhõm của Cloud, một trong những cánh cửa thang máy mở ra và cậu nhảy vào, quay lưng lại để có thể che giấu nửa chiếc lều trong quần. Cloud khá chắc chắn không ai nhìn thấy, nhưng vẫn thấy xấu hổ. Sephiroth bước vào sau lưng cậu, quay mặt về phía trước. Genesis cũng cố gắng đi vào theo, nhưng Sephiroth nâng Masamune, chặn anh ta lại, tay tự ấn vào nút đóng.

Sephiroth nhìn Genesis chằm chằm. 'Đi chỗ khác đi. Cậu đang gây phiền toái. '

Cửa thang máy đóng lại trong tiếng cười thích thú của Genesis.

Họ không chạm vào nhau trong thang máy, bất chấp sự gần gũi của cơ thể và cơn ngứa rõ ràng trong lòng. Vì Cloud sợ nếu đặt tay lên người Sephiroth, mình sẽ không thể dừng lại.

Họ khá bình tĩnh trên đường đến căn hộ, khi cánh cửa đã đóng lại sau lưng, Sephiroth quay sang cậu, nhanh chóng vung cánh tay và ép cậu vào một vòng tay mạnh mẽ. Môi họ hoà làm một, Cloud quấn chân quanh eo Sephiroth. 'Nhanh lên, nhanh lên,' Cậu thì thầm, lột bỏ quần áo trên cơ thể cả hai.

Họ chật vật đi vào phòng ngủ, ngón tay của Cloud thực sự ấn thành những vết lõm sâu vào tấm lưng trần của Sephiroth, xé chiếc áo ra khỏi cơ thể anh. Lờ mờ trong tâm trí, Cloud nhớ rằng mình không có thời gian để chuẩn bị, vì vậy cậu đạp vào đùi Sephiroth để ngăn anh đẩy ngay vào bên trong.

'Cái chai trong ngăn kéo tủ giường,' Cloud lầm bầm, cảm thấy những ngón tay thon dài của Sephiroth quấn lấy cậu bé của mình. Cậu rùng mình khi Sephiroth tạm dừng cọ sát, đổ một ít chất lỏng bôi trơn lên mông. Khi chất lỏng mát lạnh chạm vào làn da trần, nó buộc Cloud phải rít lên, và ngay lập tức được thay thế bằng tiếng rên rỉ dài khi những ngón tay đó thâm nhập vào sâu bên trong cơ thể, kéo theo những cơn ngứa dai dẳng.

Cloud nhắm mắt lại, dựa lưng vào tấm ga trải giường mát mẻ, cong lưng lại khi nỗ lực mút những ngón tay đó vào sâu hơn vào bên trong. Bàn tay của cậu tìm thấy, vuốt ve thứ đã sớm cương cứng hoàn toàn của Sephiroth, Cloud khép ngón tay xung quanh, bắt đầu di chuyển.

Sâu bên trong cơ thể, những ngón tay thông minh đó mở rộng hoàn toàn, và tất cả những gì Cloud có thể làm là nương vào những cảm giác đó, để cơn khoái cảm đó kéo mình chìm sâu hơn. Khi Sephiroth thay thế những ngón tay của mình bằng thứ to dài hơn bên dưới, Cloud thở mạnh để làm quen. Đã được một tuần, nhưng mỗi lần thâm nhập vẫn cần một lúc điều chỉnh.

Sephiroth bắt đầu di chuyển gần như ngay lập tức và Cloud hầu như không thể cho tên khốn tham lam đó một cái nhìn trước khi Sephiroth thu hẹp khoảng cách giữa họ thành âm. Sephiroth cũng có một tuần để điều chỉnh, và có vẻ như anh là một người học nhanh, biết tuân theo bản năng, đâm vào tuyến tiền liệt của cậu cho đến khi đầu óc Cloud trở nên mơ hồ, la hét hỗn loạn trong hưng phấn và thích thú.

Mắt cá chân Cloud giơ cao lên ​​không trung, hai tay nắm chặt tấm trải giường bên dưới, cố gắng tìm nơi neo mình lại trước làn sóng khoái cảm. Sephiroth tiến sâu vào bên trong, hông anh đâm sâu vào cái mông đang được nâng lên của cậu, đẩy mạnh và nhanh cho đến khi tất cả những gì Cloud có thể nghe thấy là tiếng rên rỉ của chính mình trước cuộc tấn công dữ dội đó.

Cơ thể họ ướt đẫm mồ hôi, hơi nóng tỏa ra từ cả hai người đủ để đốt cháy không khí. Cloud cảm thấy mình ướt át và trơn bóng, hơi nóng bùng lên sâu trong bụng khi Sephiroth ôm lấy mình, mang đến những cơn tê dại lướt qua dây thần kinh. Tất cả những gì cậu có thể nhìn thấy là tấm màn tóc bạc bao quanh, làm nhột làn da vốn đã quá nhạy cảm. Cloud để mặc cho những ham muốn của mình rong ruổi, cơn cực khoái bùng nổ làm đầu óc cậu mù mờ, kiệt sức.

Cảm giác dài như vĩnh cửu trước khi cậu có thể di chuyển, và hầu như không làm gì hơn là lăn sang một bên khi cảm thấy trọng lượng của Sephiroth rời khỏi giường. Cloud vẫn nhắm chặt mắt, không quan tâm nếu bây giờ nửa dưới của mình hoàn toàn là một mớ hỗn độn và ít nhất nên lau rửa một chút. Khi cảm thấy hơi ấm của chiếc khăn ướt áp vào đùi mình, Cloud chỉ đơn giản là chìm vào giấc ngủ không mộng mị.

Đến lúc cậu tỉnh dậy thì đã đến giờ ăn trưa. Sephiroth không thấy đâu, nhưng điều đó không làm Cloud ngạc nhiên. Người đàn ông đó là một kẻ nghiện công việc, và bất cứ khi nào Sephiroth không ở nhà, Cloud phỏng đoán anh đang trong ở văn phòng của mình. Cậu hoàn toàn hiểu. Điều hành một đế chế không phải là một công việc dễ dàng, Cloud đã giúp anh trai mình đủ để biết điều đó. Anh trai của cậu đã lên ngôi khoảng ba năm trước, sau khi cha của họ qua đời vì nguyên nhân tự nhiên. Ban đầu nó khá hỗn loạn, nhưng khi thời gian trôi qua, Aldrich đã đứng vững trên đôi chân của mình. Có lẽ anh ấy đã đảm nhận quá nhiều, với những danh mục đầu tư và trách nhiệm mới. Nhưng anh ấy cũng đã kết hôn và Cloud mong đợi ngày sẽ nghe tin vui rằng mình sẽ trở thành một người chú khi chị dâu mang thai.

Cloud tắm rửa và mặc quần áo, ăn bữa trưa muộn đã được dọn sẵn. Sau đó, khi cả chiếc xe đẩy đã được xử lý sạch, có tiếng gõ cửa. Cậu mở cửa ra và thấy một khuôn mặt quen thuộc khác. 'Jessie,' cậu chào cô với một nụ cười nhỏ. Cloud đã không gặp cô từ trước đám cưới.

Khi Cloud đến Midgar, cô đã tự giới thiệu mình là trợ lý riêng của cậu, một thư ký. Cô ấy chịu trách nhiệm về lịch trình làm việc khi cậu đã sẵn sàng, và cùng một nhiệm vụ thêm, cô ấy là công cụ để giúp cậu thích nghi với thành phố Midgar. Cô hứa sẽ để cậu một mình trong tuần đầu tiên sau đám cưới, khăng khăng về những đặc quyền của một người đàn ông mới kết hôn. Và như đã hứa, bây giờ cô đứng trên ngưỡng cửa, với mái tóc đuôi ngựa ngộ nghĩnh, một quyển sổ dày trên tay, một nụ cười chuyên nghiệp trên mặt.

'Sẵn sàng để đi làm chưa nào?' Cô cười rạng rỡ với Cloud.

Họ ngồi xuống, và cậu đưa cho cô một tách trà thảo dược. 'Chúc mừng đám cưới, my lord.'

'Gọi tôi là Cloud,' Cậu nói. Như cách mọi người ở Nibelheim, bao gồm cả người hầu của cậu đã gọi. Danh hiệu là để dành cho các nghi lễ ngột ngạt, cứng nhắc. 'Cảm ơn cô rất nhiều.'

'Cuộc sống mới cưới của ngài như thế nào?'

Cậu dán nụ cười lên mặt. 'Cũng ổn, cảm ơn.' Cloud ngừng nói nhiều hơn, vì biết đời sống cá nhân không phải là việc của riêng ai mà là của riêng mình. 'Tôi đã sẵn sàng để nhảy vào làm việc rồi.'

'Chà, hãy để ngài nhảy vào nó thật dễ dàng nào.' cô nói và mở quyển sổ của mình, hóa ra đó là một cuốn lịch trình đồ sộ. Cô ấy đã gạch bút chì trong một số sự kiện bắt đầu từ ngày mai, và cuối tuần lịch để trống. 'Hai sự kiện,' cô nói. 'Không có gì quá vất vả, về cơ bản chỉ là sự kiện khánh thành hoặc phát biểu, nếu đó là điều ngài cảm thấy thoải mái. Rất nhiều vẫy tay, tạo dáng chụp ảnh, gặp gỡ mọi người.'

Cloud lắng nghe khi cô mô tả các sự kiện, và càng nghe càng cảm thấy tự tin. Đây là những việc quen thuộc của cậu, những gì Cloud đã làm trong mười năm qua với tư cách là đại diện của nhà vua. Một phần lớn của công việc từ thiện đòi hỏi Cloud phải đại diện cho cả chế độ quân chủ - ngoại hình tốt và cư xử dễ chịu, trung lập, không bao giờ nói hoặc làm bất cứ điều gì khiêu khích. Mọi người đều yêu thích cậu và bây giờ đối với Cloud, nó là bản chất thứ hai.

'Cho đến khi ngài sẵn sàng chọn quỹ bảo trợ của riêng mình, tôi sẽ lên lịch cho các sự kiện cho ngài. Ngài có thể mất bao lâu tùy thích cho đến khi tìm thấy quỹ phù hợp với sở thích của mình. Hãy cho tôi biết khi ngài quyết định. Tôi thấy rằng ngài đã có một vài ý tưởng,' Cô nói. 'Nhưng cần không vội. Ngài đã tham quan Midgar nhiều chưa, Cloud? '

'Không nhiều như tôi muốn,' Cloud trả lời. Cậu chưa có cơ hội nào cả. Nhưng với Tháp Shinra thì dường như khá quen thuộc.

'Tôi sẽ đề nghị ngài nên mạo hiểm hơn một chút để ngắm cảnh, đi vào thành phố và tự hình thành quan điểm ​​về vẻ đẹp của thành phố này. Tôi biết nó khá khác với đất nước Nibelheim của ngài, nhưng tôi xin đảm bảo, có rất nhiều điều để xem nếu ngài cho nó cho một cơ hội. '

'Cô nói đúng,' Cloud nói. Tốt hơn là nên mạo hiểm và làm một cái gì đó hơn là ở trong căn hộ đó cả ngày, chờ đợi người chồng dính máu của mình về nhà.

'Tôi có thể sắp xếp những người hộ tống đưa ngài đi khắp thành phố,' Jessie đề nghị. 'Có một số quan chức đã cố gắng để cung cấp cho ngài các tour du lịch xung quanh các khu vực của họ, vì vậy hãy thoải mái sử dụng những tour đó. Hoặc, ' cô chậm rãi nói. 'Ngài cũng có thể muốn thăm quan thành phố với chồng mình. Có lẽ việc cả hai người được nhìn thấy cùng nhau trong thành phố sẽ tăng thêm sự nổi tiếng với các cuộc thăm dò. '

'Mmm,' Cloud nói, hơi dừng lại . 'Tôi không bận tâm, đó là điều tôi sẽ thảo luận với anh ấy sau. Mặc dù, tôi có thể ra ngoài chiều nay không? Ẩn danh, tốt nhất là vào thời điểm này. '

'Tất nhiên,' Jessie trả lời. 'Ngài có thể cho tôi một chút thời gian để sắp xếp đội an ninh riêng không? Midgar an toàn tuyệt đối, nhưng chính sách của chúng tôi đã nói rõ rằng cần tăng gấp đôi an ninh bất cứ khi nào ngài ra khỏi Tháp. Họ sẽ rất kín đáo, tôi hứa với ngài. '

'Điều đó thật tốt,' Cậu đang trở nên phấn khích - cuối cùng cũng được thăm thành phố Midgar nổi tiếng! Cloud đã nhìn thấy một số phần của thành phố trước đám cưới của mình, nhưng thường xuyên hơn là bị vùi lấp bởi các nhiệm vụ hành chính và mối quan tâm đến việc giải quyết vấn đề môi trường xung quanh chỗ ở mới của cậu và sự căng thẳng khi phải nói lời tạm biệt với tất cả những người cậu đã biết cả đời.

Cậu có thể có một khoảng thời gian riêng tư trước khi Sephiroth trở lại vào buổi tối. Bất chấp tất cả những nghi ngờ của chính mình, Cloud đã hình thành thói quen chờ đợi người bạn đời về nhà, bởi vì đó thường là lần duy nhất họ gặp nhau trong ngày. Sephiroth thường làm việc ít nhất đến tám hoặc chín giờ tối, và điều đó đã mang đến cho Cloud rất nhiều thời gian rảnh, giờ đây cậu dự định sẽ sử dụng tốt chúng.

Khi Jessie trở lại văn phòng của cô để sắp xếp, Cloud đã mặc xong quần áo. Đủ giản dị và thoải mái, nhưng đủ lịch sự để có thể giải thích trong trường hợp bị các công dân nhận ra. Cậu mặc một chiếc áo len dài qua quần, trượt chân vào đôi giày yêu thích.

Cloud nhận được một tin nhắn để đi xuống tầng trệt của Tháp. Khi đến đó, có một đám đông im lặng trên hành lang, mặc dù lượng người đông đảo xung quanh. Lúc đầu, Cloud nghĩ rằng có thể đã có một sự cố, nhưng cậu sớm nhìn thấy nguồn gốc của những lời thì thầm nho nhỏ.

Người bạn đời của cậu đứng giữa sảnh, một mình. Đang chờ đợi, hoặc ít nhất, có vẻ như đang đợi cậu. Sephiroth đứng im tại chỗ, gần giống như một bức tượng. Ngay cả mái tóc bạc dài cũng không di chuyển lấy một cm. Thanh katana của anh được tra trong vỏ, quấn vào thắt lưng của chiếc áo khoác quân đội màu đen, hai cầu vai trắng làm nổi bật bờ vai rộng. Hai cánh tay anh khoanh lại, và khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm nghị trông có vẻ như đang chìm trong suy nghĩ.

Cloud nhập vai diễn khi cậu đi vòng quanh đám người và tiếp cận anh từ phía trước. Cậu biết rõ hơn bất cứ ai rằng rất nguy hiểm cũng như chẳng có kết quả gì khi cố lén lút từ phía sau, đặc biệt là sau buổi sáng hôm nay. Giờ Cloud đã biết rõ rằng Sephiroth là một con quái vật với thanh kiếm man rợ đó.

'My lord?' Cloud ngập ngừng hỏi.

Đôi mắt xanh của Sephiroth chuyển sang chỗ cậu, chớp mắt. 'Em đây rồi. Đi thôi.'

'Đi đâu?' Cậu nói, bước lại gần chồng mình một chút.

'Ta nghĩ em mới là người đang muốn đi một vòng quanh thành phố Midgar?' Sephiroth hỏi.

'Phải,' Cloud nói. 'Nhưng tôi đã định đi một mình. Và anh không phải có thần giao cách cảm, phải không? Làm sao anh biết?'

Một người đàn ông mặc thường phục đến gần họ. 'My lord, chúng tôi sẵn sàng, bất cứ khi nào ngài muốn.'

Sephiroth nhìn cậu qua một cái liếc mắt. 'Hãy chắc chắn rằng ta không nhìn hoặc cảm nhận bất kỳ ai trong số các người. Nếu không, mấy người sẽ thấy công việc của mình bị chấm dứt trước khi quay lại Tháp. '

Cloud mở miệng định nói và đóng lại.

Sephiroth đặt tay xuống và đôi chân dài bắt đầu bước đi. Anh trao cho Cloud một cái nhìn thiếu kiên nhẫn, 'Đi ngay bây giờ' và đôi chân của cậu bắt đầu di chuyển một cách ngoan ngoãn. Họ bước ra khỏi sảnh, vào buổi chiều nắng ấm áp.

Cloud ngân nga một mình trước khi cậu quay sang Sephiroth với một chút nôn nóng được che giấu. Bây giờ Cloud đã ra khỏi Tháp, cậu phải tự nhắc nhở mình. Vì vậy, Cloud đứng thẳng dậy, nở một nụ cười lơ đãng trên khuôn mặt. 'Xin lỗi, anh có muốn giải thích lý do tại sao anh ở đây với tôi không? Tất nhiên, điều đó được hoan nghênh, nhưng tôi muốn làm sáng tỏ sự hoang mang của mình. '

Sephiroth phớt lờ lời nói vui vẻ với chút mỉa mai . 'Ta nghe nói rằng em muốn đi khám phá thành phố Midgar, vì vậy ta quyết định rằng không có lý do gì ta không thể tham gia cùng em.'

'Vì vậy, thư ký của tôi nói với anh rằng tôi sẽ đi ra ngoài?' Cloud hỏi hoài nghi. Nghe có vẻ như là một sự vô ý của Jessie, không giống cô ấy chút nào.

'Không, ta không nói thế,' Sephiroth dừng lại trước chiếc xe bọc thép màu đen đang chờ trước mặt họ. Anh mở cửa, ra hiệu cho Cloud. 'Vào đi, em trước.'

Cloud mỉm cười và nhấc tay lên chào đám đông công dân đang đứng sau một vòng phong tỏa an ninh, những người đang vẫy tay vui vẻ và nhảy lên nhảy xuống cố để nhìn thấy họ. Sau đó, cậu cúi đầu vào xe, ngồi xuống đệm da. Cậu đợi cho đến khi Sephiroth ngồi xuống, và cánh cửa được đóng lại sau lưng.

'Và...?' Cloud nhắc.

Sephiroth thở dài bực bội, đôi mắt màu xanh lá cây của anh có một loại ngượng ngùng xấu hổ. 'Không phải Jessie. Đó là Genesis. Rõ ràng cậu ta đã tìm được cách thu thập thông tin khi thư ký của em đang thiết lập một đoàn xe an ninh. Cậu ấy nói với ta, đề nghị rằng có lẽ ta nên tham gia chuyến thăm quan cùng với em. Bởi vì nó tốt cho các cuộc thăm dò ý kiến. '

'Phải,' Cloud nói.

'Và sau đó Genesis nhốt ta ra khỏi văn phòng của chính mình,' Sephiroth nói, gầm gừ một chút với suy nghĩ đó.

'Đừng giết anh ấy,' Cloud nói, quay đi để Sephiroth không thể thấy nụ cười thích thú trên khuôn mặt mình.

'Ta sẽ xem xét yêu cầu của em,' Sephiroth nói. 'Ta vẫn chưa quyết định.'

'Anh ấy có ý tốt,' Cloud nói. 'Và bên cạnh đó, ai là người tốt nhất để chỉ cho tôi thấy xung quanh thành phố Midgar hơn người chồng mới chứ?'

Sephiroth nhìn chằm chằm vào cậu, như thể ánh mắt thăm dò của anh có thể nói ra rằng liệu Cloud có đang mỉa mai hay không. Sau một lúc Cloud quay lại nhìn chằm chằm chỗ trống cạnh mình, Sephiroth quay đi và dựa vào lưng ghế. 'Rất tốt.'

Họ đến điểm dừng đầu tiên, một điểm nhìn ra biển trên cây cầu treo khổng lồ. Mặc dù khí thải ô nhiễm liên tục được tạo ra bởi các lò phản ứng mako, bầu trời vẫn trong xanh và không khí thật ngọt ngào. Làn gió ấm áp lùa qua tóc Cloud khi họ đứng trên thành cầu, nhìn vào vùng nước bên dưới.

'Đây là cây cầu Midgar,' Sephiroth nói. Cloud lắng nghe, nhưng sững sờ khi nhận ra Sephiroth đã kết thúc.

'Ở đây thật đẹp,' Cloud nói, nhìn xuống vùng nước đục ngầu dưới cây cầu. Cây cầu là một cấu trúc đồ sộ có sức chứa một đường cao tốc sáu làn, bắc cầu qua các khu vực của Tháp Shinra và trung tâm thành phố.

Sephiroth chỉ lầm bầm.

Với một số khó khăn, họ trở lại xe, và chiếc xe đưa họ đến một khu chợ ngoài trời đông đúc, nhộn nhịp. Những bức tường thấp được sơn sặc sỡ màu đỏ, hồng và cam. Khi ra ngoài, Sephiroth chỉ khoanh tay và nói: 'Đây là chợ thành phố Midgar.'

Cloud ngẩng đầu lên, có thể nhìn thấy tấm biển kim loại lớn trên đỉnh của cấu trúc, có dòng chữ, 'Chợ thành phố Midgar'. Cậu có thể ngửi thấy những sản phẩm tươi sống ở đây, tiếng ồn bất tận của một nơi không bao giờ ngừng giao dịch. Rất nhanh chóng, họ bị phát hiện và Cloud không nghi ngờ gì rằng đó là vì con quỷ cao lớn, tóc bạc đi bên cạnh mình.

'Anh chưa bao giờ đến đây, phải không?' Cloud hỏi.

Sephiroth từ chối trả lời câu hỏi của cậu, nhưng câu trả lời rất rõ ràng.

Chẳng mấy chốc, Cloud vẫy tay chào đám đông rất vui khi người của hoàng gia đến thăm họ. Có cơ hội nhất định phải ẩn danh đi, cậu nghĩ. Nhưng điều này không hoàn toàn khó chịu. Cậu có thể cảm thấy Sephiroth đứng cứng ngắc bên cạnh, sự khó chịu của anh trút lên cậu như một làn sóng. Vẻ mặt cau có và tính cách không thể đoán được của anh đủ để khiến đám đông tránh xa, và cho họ một khoảng rộng. Vì vậy, Cloud nhét cánh tay của mình vào Sephiroth và kéo anh đi về phía trước, sử dụng bàn tay tự do còn lại để vẫy tay, nụ cười nở rộng và vẻ mặt thư giãn.

Điểm dừng chân tiếp theo của họ là một công viên, một khu vườn công cộng đầy cây lá. Và như thông tin rất hữu ích từ Sephiroth, đây là công viên chính Midgar. Họ đi theo con đường uốn khúc một lúc, phớt lờ những ánh flash từ máy ảnh và tiếng thở gấp của công chúng khi họ nhận ra ai đang đi giữa công viên. Họ dừng lại trước một bức tượng đồng khổng lồ. Cloud và Sephiroth đều nhìn lên nó.

'Cái quái gì,' Sephiroth nói, không một chút khó chịu và mất tinh thần trong giọng nói.

Đó là một bức tượng một người bằng đồng cao tám thước, mặt lạnh và nghiêm nghị, mái tóc màu đồng lạnh cóng không giống như những sợi tóc màu bạc dài của chồng Cloud. Bộ trang phục quân sự chính thức, có thể là bộ mà anh đã mặc khi kết hôn. Trong tay trái là thanh katana ưa thích của anh, ngay cả vỏ bọc trong tay kia cũng giống y với bản gốc. Tư thế của nó rất thư giãn, như đang kết thúc một cuộc chiến. Tất cả đều rất tâng bốc và kỳ quái cùng một lúc.

'Cái quái gì đây?' Sephiroth lại rít lên, nhìn lên bức tượng của mình.

Cloud nhún vai. Anh xoay thanh kiếm một chút. 'Sao tôi biết được? Mặc dù nó khá đẹp đấy. ' Cậu nói không dứt khoát. Tấm bảng ở dưới đặt tên Sephiroth và có một giai thoại ngắn về người anh hùng trong Chiến tranh Wutai. Cloud tự hỏi liệu bức tượng đã được đặt ở đây trước hay sau khi anh trở thành Hoàng đế. Nó đã được tôn vinh như một vị tướng hay một kẻ cướp ngôi đây?

Điểm dừng chân tiếp theo của họ là khu ổ chuột của thành phố Midgar. Cloud biết một chút về lịch sử của nơi này. Nó đã từng ở dưới mặt đất, ánh sáng mặt trời tự nhiên bị cản trở bởi một tấm kim loại lớn, và về cơ bản nó là nơi ở của tội phạm trong thành phố. Nhưng sau khi bị xóa sổ, khu vực này đã mọc lên các câu lạc bộ và quán bar, nhà hàng và khu mua sắm, trở thành một khu vực không bao giờ ngủ của thành phố cho phép cuộc sống về đêm phát triển mạnh.

Khi họ bước chân vào khu ổ chuột, vị đại tướng đã nói: 'Đây là khu ổ chuột Midgar.' Và sau đó không có gì khác. Không có gì.

Cái quái gì vậy? Quê hương mới của Cloud không chỉ thiếu óc tưởng tượng và không sáng tạo với việc đặt tên địa điểm, mà hướng dẫn viên của cậu cũng chẳng ra gì. Chuyến thăm quan thật nhạt nhẽo và cậu không có nhiều niềm vui như đã mong muốn, nhưng Cloud không thể phủ nhận thích việc lười biếng thư giãn với người bạn đời bên cạnh.

Trận đấu sáng nay và cuộc chiến tối qua đã thay đổi một điều gì đó vô cùng quan trọng giữa họ; Cloud chỉ không chắc nó là cái gì. Nhưng Cloud hài lòng ngay cả khi họ đi dạo vô định trong khu ổ chuột. Bây giờ đã là buổi tối, nơi này đang dần bắt đầu trở nên sống động khi hàng chục người bắt đầu đổ về, đói và háo hức tìm một bữa tối sớm.

Cloud chuẩn bị đề nghị quay trở lại Tháp - tour du lịch tầm thường này đã chiếm một khoảng thời gian dài đáng ngạc nhiên - vì vậy họ có thể trở về căn hộ của mình thì cậu phát hiện ra một tấm bảng đặt trước một trong những nhà hàng phía trước.

Nhà hàng trông mộc mạc, hơi cũ, một nơi nhỏ bé, vẫn còn vắng vẻ vào thời điểm này, trước khi cơn sốt bữa tối thực sự bắt đầu. Nhưng dù nó có chỉ là một cái bàn với hai cái ghế ở giữa quảng trường, thì Cloud vẫn sẽ rất phấn khích, bởi vì những thứ đặc biệt được viết trên bảng phấn:

Món đặc biệt hôm nay

Cá hồi cầu vồng nấu trong nước sốt chanh gừng

Gà rang mật ong

Thịt hầm gia vị Nibelheim

Cloud vô cùng phấn khích vì thứ gì đó liên quan đến Nibelheim. Nó không có gì đặc biệt, thực sự, chỉ là thịt hầm trong nước dùng cay được ăn với khoai tây và cà rốt. Giá cả khá tương đồng, như họ gọi là trở về nhà. Nhưng Cloud đã nhớ nhà nhiều hơn cậu nghĩ, sau khi đi xa hơn một tháng thì ngay cả thứ đơn giản nhất đại diện cho quê nhà cũng trở nên khá đặc biệt.

Cloud đã quên mất rằng mình vẫn còn ôm tay của Sephiroth, cuối cùng khi đã kéo được nửa đường qua quảng trường đến trước nhà hàng, cậu mới nhận ra hành động của mình quá bất ngờ và không giải thích được, Sephiroth đã đặt những ngón tay của bàn tay còn lại lên trên cán thanh kiếm một cách đầy cảnh giác.

'Xin lỗi,' Cloud nói. 'Nhưng nhìn kìa! Thịt hầm kiểu Nibelheim! Chúng ta có thể...? ' Cậu chỉ về phía nhà hàng, rồi nói thẳng. 'Tôi muốn ăn tối ở đây.'

Sephiroth chớp mắt ngạc nhiên. 'Được rồi,' anh miễn cưỡng nói. 'Dù ta cho rằng chúng ta có thể có nguy cơ bị ngộ độc thực phẩm khi ăn ở một cơ sở bên ngoài Tháp, nếu điều đó làm em hài lòng.' Lúc đầu, cậu nghĩ Sephiroth đang chọc cười mình, nhưng cậu nhận ra không phải vậy.

'Anh luôn ăn trong Tháp phải không?' Cloud hỏi.

'Đúng. Trong trường hợp hiếm hoi thì cũng không phải ở những nơi như thế này ', Sephiroth nói. Anh đẩy cửa nhà hàng một cách thận trọng, và họ bước vào cùng nhau.

Chủ nhà hàng uể oải uể oải bên quầy nói: 'Chào buổi tối, chào mừng bạn đến Chợ Wall-AHHH!' Anh ta thực tế đã giật mình và ngã ra khỏi ghế. Anh ta nhìn chằm chằm vào họ, và họ im lặng chờ đợi.

'Tướng Sephiroth!' Người đàn ông nuốt nước bọt. 'Và ngài hẳn là hoàng tử phối ngẫu. Không! Là Hoàng tử!' Anh loạng choạng quanh quầy, trông như thể sắp quỳ xuống trong sự tôn kính tới bàng hoàng. 'Tôi có thể... tôi có thể giúp gì cho các vị đây?!'

Cloud liếc nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Sephiroth và gần như cười khúc khích không thể kiểm soát. 'Chào buổi tối. Một bàn cho hai người sẽ rất tuyệt, ' Cậu rạng rỡ.

'Tất nhiên!' Người đàn ông vội vàng nói, như thể anh ta muộn màng nhận ra rằng họ thực sự có thể ở đây để dùng bữa. Anh suýt ngã ngửa. 'Hai ngài đang ở đây để ghé thăm nhà hàng khiêm tốn này? Chúng tôi rất vinh dự khi có ngài ở đây, Đại tướng! Và ngài cũng vậy, Hoàng tử Cloud, nhưng tướng quân vĩ đại,... chúng tôi thậm chí còn không biết ngài sẽ lui tới những nơi này. '

Thật khó để diễn tả biểu cảm trên khuôn mặt của Sephiroth - đó là một sự chán ghét mờ nhạt, hay là sự bối rối? Có thể là cả hai. Dù bằng cách nào, anh từ chối tham gia cuộc đối thoại. Cloud thấy đồng cảm với cả hai.

Cậu đưa tay ra và người đàn ông run rẩy biết ơn. 'Tên anh là gì?'

'Tôi là James, nhưng hầu hết mọi người chỉ gọi tôi là Jimmy, my lord.'

'Jimmy, tại sao anh không cho chúng tôi xem bàn của mình?' Cloud nói một cách thân thiện, và Jimmy chỉ cho họ thấy những gì anh ta coi là bàn tốt nhất của mình trong nhà hàng trống. Hóa ra đó là gian hàng ở góc xa nhất với quầy, điều này đặc biệt tuyệt vời vì họ có thể tận hưởng sự riêng tư của mình. Jimmy, mặc dù bị sốc trước đó, dường như có bản năng tốt. Anh ta đưa cho họ thực đơn của họ, và lúng túng lùi lại. Cloud giữ nguyên nụ cười trên khuôn mặt, bởi vì nó dường như làm dịu đi những phản ứng thái quá của Jimmy.

Cloud không cần thực đơn, cậu biết mình muốn gì. Cậu nhìn cách Sephiroth lướt qua những trang nhựa, những ngón tay dài hầu như không chạm vào mép của mỗi trang, như thể bằng cách chạm vào nó một cách tối thiểu, anh có thể tránh việc chạm phải bất cứ thứ gì kỳ lạ ở nơi này. Anh đóng thực đơn, rồi nhìn cậu. 'Ta sẽ ăn những món giống em.'

'Lựa chọn tuyệt đấy,' Cloud nói, kiên quyết không nghe tiếng hét điên cuồng, phấn khích phát ra từ phía sau nhà hàng, các nhân viên nhà bếp liếc ra từ các góc, ánh mắt dán vào họ đầy mê hoặc.

'Tôi có thể thấy lý do tại sao anh không ra khỏi Tháp thường xuyên', Cloud nhận xét. Sephiroth có vẻ không thoải mái với sự chú ý mà mình đang có, và sự lúng túng trong thái độ của anh thường chuyển thành sự lạnh lùng xa cách.

'Rất phức tạp,' Sephiroth nói.

Cloud cảm thấy mình rất khoan dung tối nay, có lẽ vì triển vọng món hầm Nibelheim đang chờ đợi. Cậu quyết định ném một phần thưởng không tương xứng. 'Tôi rất thích những trận spar chúng ta có sáng nay.'

Nó đã hoạt động, bởi vì sự quan tâm của Sephiroth đã bị khơi dậy và anh quay khuôn mặt sắc sảo tuyệt đẹp đó thẳng với Cloud. 'Ta cũng vậy. Em có rất nhiều sức mạnh, và cũng có một số kỹ thuật. Cả hai đều có thể được mài giũa, ta tin rằng mình có thể giúp nếu em quan tâm đến điều đó '.

'Tại sao không?' Cloud nhún vai. 'Tôi đã biết là mình có một hoặc hai lần spar khi tôi có thể. Tôi ước gì bây giờ mang theo thanh kiếm của mình, nhưng tôi cho rằng anh sẽ biết ai có thể cho tôi mượn. '

'Em có tài năng,' Sephiroth nói. 'Ta có thể dạy em. Vào buổi sáng, ta thường tập với Genesis hoặc Angeal, họ là những người có khả năng giúp ta tập luyện. Nhưng ta đã ngạc nhiên khi em cũng vậy, sáng nay. '

Cloud biết rằng anh đang đề cập đến buổi spar của họ, không phải là trận chiến ngay sau đó. Tuy nhiên, tâm trí cậu lại nghĩ về nó, và Cloud không thể che giấu sự xấu hổ nổi trên da mình. Cậu bỗng cảm thấy hơi nóng, và phải nhìn đi chỗ khác. Cậu nhướng mày nhìn Jimmy, người vẫn đang chờ đợi.

'Chúng tôi sẽ gọi món thịt hầm gia vị Nibelheim, làm ơn. Hai phần. Và ngoài ra, anh có thể giới thiệu một món đồ uống chứ. '

'Có lẽ là Midgar Ale đặc biệt của chúng tôi, my lord,' Jimmy nói. 'Nó rất hợp với món hầm.'

'Vậy thì đó sẽ là những món chúng tôi gọi,' Cloud nói, mỉm cười và Jimmy cũng cười lại với cậu. Anh ta nhìn Sephiroth một cái nhìn cuối cùng, lâng lâng đi vào bếp.

Mất nhiều thời gian hơn dự kiến, có lẽ bởi vì họ đang cố gắng hoàn thiện món hầm hiện có của họ. Bia lạnh và ngọt, món hầm có vị cay và mặn, với cảm giác vừa miệng. Nó không giống như những gì cậu có ở nhà, nhưng gia vị đủ để nhắc nhở những gì Cloud đã bỏ lại.

Họ kết thúc bữa ăn của mình sau cuộc trò chuyện, với các chủ đề từ chiến thuật spar đến lợi thế vũ khí. Tất cả đều ổn với Sephiroth, và với cuộc trò chuyện thú vị, nó có tác dụng bổ sung giúp cậu thoải mái. Tất nhiên, Migrad Ale cũng giúp, và vào cuối bữa ăn, Cloud rất vui vẻ và hài lòng - lần đầu tiên, sau một tháng.

Cloud vừa gọi tính tiền thì Sephiroth cứng người. Jimmy lóe lên khi Sephiroth quay sang Cloud. 'Ta cho rằng em không mang bất kỳ Gil nào trên người?'

Cloud quay sang anh. 'Không hề,' cậu nói, giật mình. 'Jessie sắp xếp các khoản chi tiêu của tôi, nhưng tôi không định mua bất cứ thứ gì bên ngoài. Tôi quên mất.'

Sephiroth căng thẳng. 'Ta thường không mang theo bất cứ thứ gì, trừ khi ta biết cụ thể ta sẽ tiêu.'

Họ nhìn nhau, Jimmy trượt hóa đơn lên bàn. 'Xin lỗi, Jimmy, hãy cho chúng tôi một phút,' Cloud nói, cố gắng thể hiện nét mặt xin lỗi. 'Tôi sợ chúng tôi phải giải thích điều này, bởi vì cả hai chúng tôi đều không có ý thức hay nhớ để mang bất kỳ Gil nào ra ngoài với mình.'

Jimmy giật mình, nhưng hồi phục nhanh chóng. Anh vụng về gạt hóa đơn ra khỏi bàn, và cố giấu nó sau lưng. 'My lord, không có vấn đề gì cả! Bữa ăn này không cần trả tiền. Thật vinh dự khi các ngài quyết định đến thăm nhà hàng của chúng tôi và dù sao tôi cũng định sẽ làm điều đó, nhưng tôi không chắc điều đó có làm các ngài khó chịu không.'

'Không, tôi sẽ không làm điều này với anh,' Cloud nói. 'Nếu anh cho phép tôi vào một ngày khác, tôi sẽ thanh toán hóa đơn, thông qua thư ký của tôi hoặc gặp trực tiếp. Thật xấu hổ.'

'Không, my lord,' Jimmy nài nỉ. 'Không, tôi sẽ rất vinh hạnh. Mặc dù, liệu tôi có thể đưa ra một yêu cầu để đổi lại? '

'Dĩ nhiên.' Cloud nói.

'Nếu nó làm ngài hài lòng, xin vui lòng ghé thăm chúng tôi một lần nữa.'

Cloud cười rạng rỡ với anh. 'Tất nhiên. Món hầm Nibel rất tuyệt và tôi rất thích nó.'

Jimmy gần như ngất đi. Sephiroth lầm bầm, đưa cho người đàn ông những cái gật đầu nhỏ nhất, nhưng nó cũng đủ để làm cho Jimmy gần như khóc trong sự biết ơn. Họ đứng dậy rời đi, với Jimmy và các nhân viên nhà bếp vẫy chào tạm biệt một cách đầy phấn khích và hào hứng.

Chuyến xe quay trở lại Tháp rất im lặng. Sephiroth phá vỡ nó, 'Ta sẽ cho thư ký Cill xử lý khoản thanh toán vào ngày mai và thêm một khoản tiền tip lớn.'

'Điều đó thật tốt.' Cloud nói. 'Và thêm một lời cảm ơn chân thành nữa.'

'Ta sẽ cho Cill biết.'

Cloud cảm thấy lơ lửng như trên mây và khá dễ chịu vào lúc này. Bụng đầy món hầm ngon khiến cậu nhớ về quê nhà, như một chú chó nhỏ xinh xắn chìm trong hạnh phúc. 'Tôi sẽ lên tầng thượng,' cậu nói, nhấn nút thang máy tầng 70. Thực sự không có gì nhiều ở đó ngoại trừ sân đỗ trực thăng và cầu thang, nhưng Cloud muốn nhìn qua phong cảnh của toàn Thành phố Midgar và tận hưởng làn gió nhẹ trên mái tóc.

'Ta sẽ đi với em.' Sephiroth nói, sau một thoáng do dự.

'Anh không cần làm phải thế.' Cloud nói một cách trôi chảy. 'Sẽ không làm rối mái tóc kỳ cục của anh.'

Cloud thực sự không biết tại sao cậu lại nói vậy, nhưng cho rằng rượu bia và buổi tối tốt đẹp đã khiến mình nói năng bừa bãi.

'Tóc của ta?' Sephiroth nói, khá khó tin. 'Nếu muốn nói về những kiểu đàu kỳ lạ, thì tóc của em mới kỳ dị.'

Bàn tay Cloud đưa lên sờ phần tóc dựng tự nhiên như gai nhọn của mình. 'Không đời nào. Anh mới là người có mái tóc phi thực tế. Kẻ thù của anh có thể nhìn thấy từ cách xa cả dặm. '

'Đó đúng là vấn đề.' Sephiroth nói một cách bừa bãi. 'Của em thì có thể thách thức cả trọng lực?'

'Nó vẫn không ngu ngốc như của anh,' Cloud nói và chớp mắt với Sephiroth một cách ngây thơ.

Sephiroth phát ra một tiếng khịt mũi không thường thấy. Cloud tự mỉm cười.

Họ đứng trên tường, nhìn vào màn đêm đen kịt, với những đốm sáng nhỏ lấp lánh trong thành phố. Có vẻ như rất xa, nhưng bây giờ Cloud biết nó chỉ cách một cây cầu. Có một cái gì đó mê hoặc về chính thành phố này mà Cloud nhận ra đang bắt đầu phát triển trong cậu, điều này cũng tốt, vì đây giờ nó là nhà của Cloud.

Cloud quay lại nhìn người đàn ông bên cạnh.

Sephiroth nghiêng người về phía trước, khuỷu và cẳng tay đặt thoải mái trên tường, hai bàn tay đan vào nhau. Cơn gió thổi qua tóc anh, thổi mái tóc bạc ra sau như một chiếc áo choàng thật sự trước khi nó quay trở lại chạm vào lưng. Gương mặt anh vẫn sắc nét hơn bao giờ hết, nhưng dường như không còn không thể chế ngự như trước.

Sephiroth quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Cloud và cậu xem xét sự gần gũi giữa cơ thể họ. Lúc đầu, anh nghĩ sẽ thu hẹp khoảng cách đó, để tự mình chạm vào đôi môi của Cloud, nhưng liệu có ổn không. Nó quá... thân mật, là về cảm xúc hơn là cảm giác vật lý. Tiếng còi cảnh báo của Sephiroth vang lên trong đầu.

Thật là tốt khi có thể hòa đồng một lần, thậm chí là thân thiện. Có lẽ họ sẽ không thể đi xa hơn, nhưng điều này đã đủ tốt rồi. Khi Cloud quay đi, quay lại với cảnh đêm, cậu cảm thấy tay Sephiroth, giữ nguyên đầu mình ở vị trí đó, không thể rút lui, cũng không thể tiến lên.

Cằm của Cloud ở giữa ngón tay cái và ngón trỏ của anh, Sephiroth cúi đầu xuống và hôn. Cậu nhắm mắt lại, lặng lẽ đầu hàng, trong khi tự hỏi liệu những gì ổn cho bây giờ có là đủ cho sau này hay không.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com