Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

forty.

"Mày là Thế Anh à?"

"Không là Andree tay phải."

"À ra là Andree tay phải, mày bảo với thằng Thế Anh là bó hoa cũng đẹp nhưng lần sau kẹp thêm 2000$ nữa thì đẹp gấp 10 lần nhé."

Gã phì cười, hôm nay lại biết vòi tiền gã rồi đấy. Say vào thì Báo cũng hóa mèo thôi đáng yêu ra phết.

Tiền thì đối với gã cũng quan trọng gã sống vì tiền mà. Nhưng nếu với người gã yêu thì gã sẵn sàng chi nhiều hơn thế. Số tiền nho nhỏ ấy thì có là gì.

"Thế Anh nó bảo là lần sau để nó kẹp cả người vào tặng Bảo nhé."

"Thằng già liệt dương đấy thì tao đéo cần nhé."

Nói rồi cậu dập máy, gã ngơ ngác mà đơ ra một hồi. Thế mà cậu vẫn dám mạnh mồm như thế đấy, bị ch*ch cho khóc rồi lăn ra ốm rồi mà vẫn chưa chừa.

Nói xong câu ấy thì cậu thấy tâm tình thoải mái hơn hẳn, cảm giác như ngày hôm nay thực sự đã vô cùng trọn vẹn nên là lăn ra giường ngủ ngay và luôn.

Gã thì đang suy nghĩ có nên gửi ảnh bé c* đang cương cứng sặc mùi đàn ông cho cái con người không biết phải trái kia không nữa? Mà có lẽ vẫn nên nhịn nhục mà nín  vào trong, nếu gửi mấy cái ảnh nhạy cảm thì lại giống mấy anh trai Ấn Độ biến thái bệnh hoạn quá.

Nhưng 4 chữ "thằng già liệt dương" đã ghim sâu vô trong não của gã. Dẫu cho gã cũng có hơi già thật nhưng gã đéo liệt dương. Học ăn học nói chứ học đéo đâu ra cái thói bịa đặt đấy. Rất chi là mệt với bé crush nhé.

Nằm phịch xuống giường, không biết là người già khó ngủ hay do đang bận tương tư nên gã chẳng thể ngủ được nữa. Tình yêu quả thực rất đẹp, rất tuyệt vời. Gã chưa từng thích tình yêu đến thế, chưa từng muốn được yêu đến thế. Giờ giờ thì gã khao khát nó, muốn có được nó.

Nếu như chúng ta muốn một cái gì đó và tin vào nó thì nó chắc chắn sẽ thành sự thật thôi. Gã đã gửi tín hiệu vào vũ trụ rồi, Trần Thiện Thanh Bảo lần này không trốn được đâu.

Tất nhiên phải có làm thì mới có ăn làm gì có chuyện cứ mong cầu một hạnh phúc viển vông cơ chứ. Chính chúng ta cũng phải cải thiện bản thân, phải tự hành động. Chẳng có chuyện quái gì trên đời là tự nhiên cả. Ngồi im rồi tình yêu sẽ đến ư? Không có chuyện đấy đâu!

Ngồi bật dậy gã nhanh chóng lái xe đến nơi mà gã rất muốn đến chỉ là không thể đến, không dám đến. Nhưng mà giờ thì thời thế thay đổi rồi. Chỉ những kẻ biết nắm bắt cơ hội thì mới có thể thành công thôi. Tại sao ư? Bởi vì may mắn cũng là một loại năng lực! Có thể gã chỉ là kẻ gặp thời nhưng ít nhất gã còn có thời.

Đứng trước căn nhà ấy gã bỗng nhiên rất muốn cười, nụ cười này mang nhiều tầng ý nghĩa khác nhau. Nó giống như một bức tranh 4 mùa vậy. Những sự giao thoa của cảm xúc và đất trời đã tạo nên Thế Anh của ngay lúc này.

Nhẹ nhàng lướt từng ngón tay qua ô hiện thị trên cửa nhà cậu, may sao dù gã già rồi nhưng trí nhớ vẫn ổn. Hoặc có lẽ thứ này khiến não bộ của gã thích thú nên đã ghi nhớ rõ ràng hơn chăng? Cái đầu óc đen tối của gã vậy mà lúc này cũng hữu dụng phết.

Ting.

Và thế là cửa mở ra, căn nhà chẳng có lấy một bóng đèn điện được bật. Nó tối đến nỗi gã phải dùng đèn pin điện thoại để soi tìm đường đi vào. Cộng thêm đây là lần thứ 2 gã đến nhà nên cũng chẳng biết mấy cái công tắc điện nó ở xó xỉnh nào nữa rồi. Gã cứ cầm cái đèn pin rồi đi đến phòng ngủ.

Tình yêu tất nhiên sẽ bao hàm cả tình dục, và có một sự thật là tình dục chính là thứ gia vị khiến tình yêu trở nên thăng hoa hơn. Gã rất thích làm tình với cậu, tuy không phải là cậu nhưng gã chắc đến 90% rằng cậu cũng vậy. Vì gã có kinh nghiệm kĩ năng và kích thước.

Từ trước đến nay cậu luôn là ngoại lệ của gã, bởi vì một người như gã sẽ không bao giờ ép buộc bạn tình hay người yêu của mình cả. Gã cũng chẳng bao giờ làm thô bạo đến thế. Lần ấy quả thực là có sự tác động của cồn nhưng trong thâm tâm gã luôn biết rằng chính gã khi ấy cũng muốn làm thế với cậu. Cồn chính là lý do hoàn hảo nhất để gã đưa ra và lấp liếm đi sự khốn nạn và mất kiểm soát của mình thôi.

Nhưng giờ thì khác, gã biết rằng những hành động mang tính bản năng của bản thân sẽ khiến cho người khác phải chịu nhiều tổn thương. Đôi khi biết chịu đựng một chút, biết kiên nhẫn một chút cũng là tốt. Giờ gã già rồi gã ngộ ra chân lí đó rồi.

Ngồi nhìn cậu đang co rúm lại trên giường như một con tôm mà ngủ khiến gã chỉ cảm thấy yên bình thôi. Ngay lúc này đây trong lòng gã lại chẳng dấy lên chút tạp niệm sắc dục nào cả.

Có lẽ đó là khi gã đắm chìm vào tình yêu, khi yêu thì chúng ta chẳng thể hiểu nổi chính bản thân của mình mà. Gã yêu thật rồi nên giờ gã chẳng hiểu nổi sao nhìn một thằng đàn ông ngủ mà cũng khiến mình vui đến như thế.

Chẳng biết đã qua bao lâu gã cứ im lặng ngồi ngắm cậu ngủ. Một kẻ si tình đang nhìn ngắm thứ khiến bản thân si mê. Nó giống một vầng trăng sáng đang phản chiếu xuống hồ nhỏ tĩnh lặng vậy, ánh trăng sẽ vẫn cứ ở đó mà soi sáng mà nhìn ngắm mặt hồ yên tĩnh kia. Để rồi khi nào sớm mai đến ánh trăng sẽ bí mật rời đi.

Nhìn đồng hồ cũng đã điểm 2 giờ sáng, gã cũng chẳng biết mình ở đây bao lâu. Nhưng có lẽ đủ lâu để gã cảm thấy đỡ nhớ cái con người vẫn đang say ngủ kia.

Rời đi lặng thầm lúc này có lẽ là tốt nhất, gã lưu luyến đứng dậy rồi khép nhẹ nhàng cánh cửa phòng ngủ lại.

Lặng lẽ rời khỏi nơi mà mình không nỡ cũng giống như từ bỏ một người mà mình vẫn còn yêu vậy. Dẫu muốn mà lại chẳng thể, cũng đau lòng lắm chứ nhưng mà đành thôi.

Ngồi trên xe gã không ngừng tiếc nuối, gã vẫn muốn ở đó thêm chút nữa. Nhưng gã sợ lòng tham vô đáy của gã sẽ một lần nữa hủy hoại tất cả.

Hình như gã có thói quen mang một chút gì đó từ nhà cậu về, lần trước là một cây kem từ tủ lạnh còn lần này là một vài viên kẹo trên bàn làm việc.

Hi vọng ăn vào sẽ không gặp vấn đề sức khỏe gì. Chứ gã thấy cậu có vẻ không để tâm đến bản thân cho lắm. Cái que kem ấy chắc cũng phải hết hạn đến vài tháng rồi. Chẳng thể hiểu nổi 30 tuổi rồi mà vẫn chả chịu để ý đến bản thân gì cả. Sau này chắc gã lại vất vả thêm rồi.

Ngồi trên xe mà lòng gã cứ dậy sóng, từ trước đến nay gã chẳng kiên nhẫn với một mối quan hệ đến thế. Đã thế sự kiên nhẫn này cũng chẳng biết có đi đâu về đâu không. Nhưng tất nhiên khi mong cầu một điều gì đó chúng ta phải có niềm tin, sự kiên định sẽ quyết định sự thành bại của vấn đề.

Gã đưa tay day day thái dương, cơ thể già cỗi của gã không chịu được mất thôi.

Về đến nhà thì gã cũng chẳng còn hứng thứ với việc ngủ nữa.

"Alo Laci à, anh muốn nói chuyện một chút."

"Em không nghĩ là chúng ta cần phải nói chuyện đâu."

"Anh biết em biết anh thích Bảo."

"Và?"

"Anh chỉ muốn nói là anh thích Bảo cho hội đồng quản trị của Bảo nghe thôi, còn em định làm gì thì anh không quan tâm lắm."

"Đừng dài dòng nữa em biết anh đang cần em giúp. Đúng không?"

"Vậy em có giúp không?"

"Đoán xem?"

Laci cười tươi, thế mà chuyện này lại thú vị hơn cô tưởng rồi đấy.

_______________________

Sốp đang gặp vấn đề với otp, ờm thì sốp không chắc nữa đâu chúc mấy keo ngủ ngon

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com