Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap3

 Mưa ...mưa cứ rơi làm nhoà đi mọi thứ,làm nhoà đi những giọt nước mắt của anh .Nhưng làm sao có thể xoá đi đc vết thương trong lòng anh .Người con gái anh yêu,người đã nói sẽ cùng anh bước vào lễ đường giờ đây đã trở thành vợ người khác.

  Anh đau lắm đau đến tột cùng ấy chứ .Thế mà ông trời như không có mắt !Không những cướp cô đi mà ngay cả người thân duy nhất của anh -mẹ anh , cũng nhẫn tâm đoạt mất.

  Anh nhận đc 1 cuộc điện thoại của người bạn thân trong câu lạc bộ bóng 

-Mặc hàng ,cậu đâu rồi?mẹ cậu..

-Mẹ tôi sao?

-Cậu mau đến bệnh viện phòng số 209!nhanh lên!

10p' sau:

-Mẫn hải ,mẹ tôi đâu?

-Bà ấy ở trong.

Anh quỳ bên giường bệnh .Bà đang hấp hối có lẽ khối u ác tính kia đã làm bà ra nông nỗi này:

-Mẹ ,con đến rồi.

-Mặc hàng...con trai...phải tự ..chăm..sóc ..bản thân ..cho tốt.

-Mẹ ..mẹ nhất định ko sao.

  bà mỉm cười nhưng nước mắt bà ứa ra xoa đầu anh bà nói:

-Ko con à,Mẹ phải đi thật rồi!Co..n trai mẹ nhất định phải trở thành..1 cầu thủ giỏi ..n..h...é!Mẹ....yêu....c..o.

  Bà trút hơi thở cuối cùngđể anh oà khóc bên cạnh thi thể bà.

  Ngày hôm sau là tang bà ,Mẫn Hải -bạn anh vì ko bt chuyện của 2 người nên nói với cô chuyện mẹ anh mất.Vì cô rất quý bà nên đã đến dự tang.

 Sau đám tang cô gặp anh :

-Tịch Tịch

-Mặc hàng ,em đang vội .

  Cô định quay gót rời đi thì anh giữ cô lại  :

-Trả lời anh Tịch Tịch ,em có hạnh phúc với cuộc hôn nhân này ko?

-C..ó!(cô ngập ngừng rồi lại dứt khoát)Anh ấy rất tốt với em.

-Đc ,thế còn ước mơ muốn sang Pháp học của em thì sao?Em ko định từ bỏ nó đấy chư?

-Ko.Em sẽ đi chỉ là chưa bt khi nào đi .Ba mẹ em họ ko..(cô ngập ngừng rồi thôi ko nói nữa)

  Cô không nói hết câu nhưng anh vẫn hiểu ..Ba mẹ cô có lẽ ko muốn cô đi họ muốn cô ở lại đây để có thể thông qua cô giúp cty phát triển hơn .

 -Ừ-anh đáp lại .

-Mặc Hàng,em và anh có thể.....coi như ...xem ..như ..chưa từng quen biết được ko?

-Tịch Tịch .em thực sự muốn như vậy sao?

  Cô ko trả lời chỉ khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

-Được thôi .Nếu em muốn anh sẽ làm.

-Cảm ơn anh ...cô nói rồi vội quay mặt chạy đi .Chạy đi làm gì?Quay mặt làm gì ?Là để anh ko nhìn thấy những giọt nước mắt đang tran hoà trên má cô.

-Hứa với anh em sẽ hạnh phúc-anh nói vọng theo 

 Cô không trả lời.

  

Mưa lại rơi .

Minh Hạo ngồi trong xe thấy trời mưa thì vội cầm dù đi tìm Tịch Tịch .Đúng lúc anh vừa xuống xe thì cô chạy đến :

-Tịch Tịch lại đây.

Anh cầm dù chạy đến che cho cô:

-Em lâu thế!Ướt sũng người rồi này.

-Em xiin lỗi.

-Ko sao ,chúng ta về thôi.Em sẽ cảm mất 

  Nói rồi Minh Hạo cởi áo ngoài khoác lên cho cô.Môi cô khẽ run run.Nhưng ko phải vì cái lạnh do mưa mà là cái lạnh ...lạnh đến xót ...từ trong tim toả ra.

  Coi như không quen anh sao?Mình là người lạ sao?Thật sự cô không muốn,không muốn một chút nào hết .Nhưng cô hết cách rồi .Nếu vẫn là bạn mỗi khi gặp anh cô sẽ ko kìm chế đc mà nhào vào lòng anh khóc..như vậy cô sẽ cảm thấy thật có lỗi với Minh Hạo .Vậy còn anh thì sao?Cô ko cảm thấy như thế quá phũ với anh hay sao?Ko cô biết ,cô biết anh sẽ đau nhưng như thế sẽ tốt hơn cho anh và cả cô nữa.Giù gì họ cũng không cong hy vọng .

  Minh Hạo vội dìu cô lên xe.Những hành động của Minh hạo anh nhìn thấy cả nó tỏ rõ sự lo lắng .Mặc hành mỉm cười:

"Chúc em hạnh phúc Tịch Tịch của anh ...à không giờ ko còn của anh nữa rồi ...Anh tin anh ấy sẽ tốt với em "

  Sau đám tang của mẹ anh trở về với cuộc sống bình thường.Sáng,chiều làm bạn với trái bóng trên sân cỏ.Anh muốn mik thật bận rộn để có thể quên hết tất cả những gì vừa mới xảy ra.

  Thế nhưng tại sao anh vẫn cảm thấy nỗi nhớ đang cồn cào cau xé tim anh thế này???

   Phải rồi ..bởi vì trước kia...à mới chỉ 3 ngày trước ...vẫn có 1 người luôn đứng xem anh đá bóng...luôn hối thúc anh:

 "Mặc Hàng về thôi muộn rồi anh muốn ngủ luôn ở sân bóng hay sao?"

...người đó tưởng rằng sẽ đi với anh hết đời này,kiếp này...Nhưng có lẽ bây giờ ko thể nữa rồi..


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #buon