Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

6.

rhyder.dgh đã đăng tải hình ảnh mới :

rhyder.dgh: khi anh đã có tất cả rồi, lại chẳng còn em nữa...

ilovemystagename, HIEUTHUHAI và 21,9 người khác đã bày tỏ cảm xúc

comments:

abc.ccc: sao ảnh suy vữ vị mn

embecuti: ảnh pr cho bài mới hả

voyeucuaquanganh: vụ gì hot vậy

suji.xinh: bài mới bài mới

xem thêm bình luận

captainboy_0603 đã cập nhật trạng thái mới

captainboy_0603: lại phải chứng kiến thấy anh đau, em đau, ta đau..

gung0cay,phap_kieu3 và 42,12 người khác đã bày tỏ cảm xúc

người dùng đã khoá tính năng bình luận

"ê, mày với quang anh dạo này sao rồi ? chứ tao thấy hai đứa mày cứ thay nhau up tus buồn quài. mệt ghê" đặng thành an bĩu môi, tay lướt điện thoại, hỏi người ngồi bên cạnh bản thân.

"em bình thường mà. quang anh thì em không biết" hoàng đức duy hơi đơ ra khi nghe thấy thành an nhắc tên người kia

"mệt ghê luôn á. đứa nào cũng lụy lên lụy xuống mà không quay lại" thanh pháp chán chường, ai cũng nhìn ra là cả hai con người này còn thương nhau nhiều lắm, vậy mà cả hai chưa về bên nhau lần nữa.

hoàng đức duy cũng muốn ở bên quang anh chứ. nhưng em sợ lắm. lỡ như lại phải bị đau thêm lần nữa thì sao

"nhưng mà nếu bữa đó duy mà nghe nó giải thích thì đâu có chuyện vậy" thanh pháp nói với đứa em út.

"tao thấy nó say quá trời say mà vẫn chạy theo mày" thành an nhớ lại chuyện xảy ra đêm đó.

"thôi chuyện qua rồi thì mọi người để cho nó qua luôn đi" đức duy xưa tay né tránh việc nhắc lại chuyện kia. nó sẽ không thèm buồn nữa. "bắt đầu từ hôm nay, em sẽ không nhớ quang anh nữa"

"im luôn đi ông tướng"

" nghe mệt thiệt chứ"

"ê hai người không cổ vũ cho em hả"

"không"

cả ba lại cười nói vui vẻ. đức duy chẳng bao giờ buồn lâu được khi ở cạnh bên hai người anh của mình.

một người cười một người lại khóc. hoàng đức duy có thể cười trở lại sau những ngày đau buồn nhưng nguyễn quang anh lại không như vậy.

quang anh thẫn thờ nhìn mây lơ lửng trên trời. sắc mặt tiền tụy thấy rõ, vẻ mệt mỏi cùng với sự thâm quầng ở mắt cũng cho thấy được quang anh gần như đã kiệt sức sau nhiều ngày khoá mình trong phòng thu.

lết người đến bên chiếc ghế sofa ngay khi rời khỏi ban công. anh chẳng thể ngủ được khi thiếu mùi của em.

anh nhớ duy nhiều lắm

cả hai đều đau khổ sau chia tay. vậy liệu hai trái tim luôn hướng về nhau có nắm lấy tay nhau để bước đi lần nữa hay không ?

------✧

em bí idea quá rồi 🥹. trong đầu có khúc cuối rồi mà chưa biết viết gì ở phần giữa nữa. em cho nó end rồi em viết bộ khác nha.

------✧

ngày đăng: 25/09/2024


mình là ri sơ. xinh xắn, đáng yêu mình có đủ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com