> "Mặt trời không thuộc về một bầu trời duy nhất. Bầu trời nào cũng từng ôm nắng... nhưng không phải nắng nào cũng chọn ở lại."
---
Tôi gặp anh vào một ngày rất trong.
Anh là nụ cười rực rỡ, là ánh mắt biết đùa, là người mang cả thanh xuân tôi gom lại để thích.
Tôi thường tự hỏi:
> "Liệu nếu tôi là người khác, có lẽ anh sẽ nhìn tôi khác đi?"
Nhưng tôi là tôi-người chỉ dám đứng xa để nhìn, dõi theo anh qua những story, đoán tâm trạng qua từng bài nhạc, và ngốc nghếch tin rằng: chỉ cần mình yêu đủ nhiều, anh sẽ quay lại.
---
Anh từng gọi tôi là 'bầu trời'.
Tôi từng vui như đứa trẻ chỉ vì cái tên đó. Nhưng rồi tôi nhận ra, mặt trời đâu bao giờ ở mãi một chỗ. Nó mọc - chiếu rọi - rồi đi. Bỏ lại bầu trời tôi... trống rỗng.
---
Anh yêu người khác.
Người ấy xinh đẹp, dịu dàng, vừa vặn với những thứ tôi không bao giờ có. Tôi không ghét cô ấy. Tôi chỉ... ghen với việc cô ấy được ở bên anh vào những năm tháng đẹp nhất của anh, Còn tôi - chỉ là một người đứng ngoài, gom ánh sáng anh rơi rớt lại.
---
Tôi thử mở lòng với một người khác.
Anh ấy tốt. Anh ấy nói tôi xứng đáng được yêu. Nhưng không hiểu sao, mỗi lần tôi nhìn thấy nụ cười ai đó... tôi lại nhớ đến anh.
Tôi không công bằng với người đến sau, Cũng không đủ can đảm để đòi lại những gì đáng ra thuộc về mình.
---
Tôi chưa từng nói 'em yêu anh'.
Khi anh hỏi "Em có thích anh không?", tôi chỉ cười rồi nói không. Vì sợ. Sợ nếu nói ra... anh sẽ rời đi mãi.
Một hôm trở về Liên Hoa Ổ, Ngụy Vô Tiện muốn ăn canh sườn ngó sen, Yếm Ly tỷ liền vào bếp nấu cho hắn ăn nhưng khi mang lên, vừa ngửi thấy mùi canh hắn liền cảm thấy buồn nôn, ôm miệng chạy ra khỏi bàn cơm, đến một góc sân nôn nôn ọe ọe.Tôi viết đồng nhân này có cả Yếm Ly tỷ cùng Kim Tử Hiên, hai người họ vẫn sống nhưng mãi đến khi trọng sinh Ngụy Vô Tiện mới biết. Lần Ôn Ninh đâm cánh tay xuyên qua ngực Tử Hiên, lần tu sĩ đâm kiếm vào Ngụy Vô Tiện nhưng Yếm Ly tỷ đẩy Ngụy Vô Tiện đi bị kiếm xọc xuyên qua cổ họng. Vì vết thương khá nặng nên Kim Tử Hiên và Giang Yếm Ly phải tĩnh dưỡng rất lâu, Kim Quang Dao lên làm tông chủ, khi Kim Quang Dao chết, Kim Tử Hiên lên làm tông chủ của Lan Lăng Kim Thị. Hai người họ đã chết, trong truyện tôi viết lại là 13 năm sau khi Ngụy Vô Tiện trọng sinh đúng là vô lý thật nhưng vì tôi muốn Ngụy Vô Tiện, Kim Lăng, Giang Trừng có một cuộc sống hạnh phúc bên người thân nên mọi người đừng để ý chi tiết vô lý vô cùng to lớn này nha (╯3╰)…
Tác giả : Thu Thuỷ Y Nhân Thể loại : Hiện đại, ngôn tình, quân nhân, 3S, hài, HE.Tình trạng : 59 chương - HoànNội dung : Hơi bá đạo nên mong mọi người tự khám phá. Thích truyện này do những câu nói của nữ chính quá mức kịch liệt đã gây ấn tượng sâu sắc cho mình. Không thể không chia sẽ mọi người =)))…
- Tên truyện : Phần mềm thẫm mỹ- Tác giả : Jin Qiu - Xuất xứ : Trung Quốc- Dịch : Đinh Công Thành- Thể lọai : manhua, ngôn tình SE, hài hước, viễn tưởng________________________________*Văn án:............Đọc đi rồi biết…
Những câu truyện về Kimetsu No Yaiba . Và đây ,đây ko là các câu chuyện của mình là mình lượm được . Và đây là lần đầu mình làm truyện . Nếu như giống truyện của bạn nào thì cho mình xin lỗi…
TRUYỆN DO BEMY VIẾT.🚫 TUYỆT ĐỐI : Không chuyển Ver, không Edit. COPY GHI ĐÚNG TÁC GIẢ.______Thể loại : Hiện đại, hắc bang, sủng, ngược, sắc, 18+, HE ...‼️ NHÂN VẬT TRUYỆN KHÔNG AI HOÀN HẢO, NỮ CHÍNH KHÔNG MAY RƠI VÀO TÌNH CẢNH KHIẾN BẢN THÂN KHÔNG CÒN SẠCH SẼ. CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC.‼️ AI MONG CẦU NAM 9 VÀ NỮ 9 ĐỀU TRONG SẠCH VUI LÒNG KHÔNG NHẢY HỐ. ĐỪNG ĐỌC TỚI RỒI CHỬI MÌNH..______Nam chính : Vương Khiêm Nữ chính : Hàn Hy Mộc______" Chúng ta yêu nhau, nhưng có lẽ nên dành cho nhau một khoảng riêng. Bởi quá đau lòng, nên không thể ở bên nhau "" Giờ phút cả hai chạm vào nhau, hai cơ thể quấn lấy nhau như nam châm trái cực. Hy Mộc chôn đầu vào ngực Vương Khiêm, cô không khóc, chỉ thấy tim như bị cào xé không thể đau đớn hơn. Anh không đau lòng, chỉ thấy có cô như có lại sức sống, lòng nhẹ nhõm sau những ngày tháng cùng cực. "" Vương Khiêm để lại lời nhắn cuối, trong thâm tâm bằng cả nổi đau lòng: "An Nhi, là ta không tốt. Ta yêu con và sẽ mãi như vậy. Mong con đừng khóc, cũng đừng vì điều gì mà đau buồn. Nơi đây sẽ là nơi ta nhớ con, sẽ chỉ nơi này thôi. Thương con bé ngoan của ta." "______…