Untitled Part 2
Chương 4: Anh Kiên – chồng chị Năm
Đêm đó, khi mọi thứ dường như yên tĩnh, anh Kiên kéo tôi vào phòng, ánh mắt anh nghiêm túc pha chút dịu dàng. "Em mệt không? Để anh chăm sóc cho," giọng anh trầm ấm vang lên gần bên tai, khiến tim tôi chợt dừng lại. Tôi khẽ gật đầu, lòng đầy hồi hộp xen lẫn chút rạo rực. Môi anh chạm nhẹ vào trán tôi, tiếng "bạch bạch" vang lên trong không gian nhỏ, như khởi đầu cho một hành trình mới đầy bất ngờ. "Anh sẽ không làm em thất vọng đâu," anh nói, tay bắt đầu vuốt ve từ vai xuống ngực tôi, từng ngón tay chạy dọc theo da thịt mềm mại, mang theo hơi ấm lan tỏa.
Tôi cảm nhận rõ từng cái chạm, từng cái vuốt ve của anh Kiên, khiến người mình run lên bần bật. "Phập... bạch... phập..." tiếng thở của anh hòa cùng tiếng động nhẹ nhàng, nhịp nhàng như một bản nhạc riêng biệt chỉ dành cho hai chúng tôi. "Em yên tâm, để anh dẫn em vào cảm giác," anh nói, giọng đầy trấn an. Những cử động của anh mềm mại nhưng rất chắc chắn, từng đường cong cơ thể tôi dần dần được anh khám phá, từ "ti ngực" ấm áp đến từng điểm nhạy cảm khiến tôi rạo rực, cảm giác từng tế bào dường như thức tỉnh.
Khi anh Kiên bắt đầu "phần thưởng", tiếng "phập" đầu tiên vang lên rõ ràng làm tôi giật mình, cảm giác ấm nóng "khúc củi nóng" của anh lấn sâu từng chút một. "A á a," tiếng rên rỉ của tôi vỡ òa, theo từng nhịp "phập" đều đặn, kéo tôi vào mê đắm không lối thoát. "Cứ để anh làm tất cả, đừng ngại," anh thì thầm, hơi thở dồn dập gần bên tai, khiến tôi như muốn hóa tan trong cơn đam mê. Tiếng "bạch... phập... bạch... phập..." vang lên liên tục, xen lẫn tiếng thở hổn hển của hai đứa, cả căn phòng như ngập tràn cảm xúc.
Anh không chỉ xâm nhập mà còn dùng tay khéo léo mơn trớn "hậu nguyệt" tôi, tiếng "bạch... bạch..." vang lên hòa quyện theo nhịp điệu "phập phập" khiến tôi run rẩy, thả hồn vào cảm giác đê mê. "Anh Kiên... em..." tôi nghẹn lời, giọng run run theo từng chuyển động uyển chuyển nhưng đầy mãnh liệt của anh. "Anh luôn bên em mà, đừng lo," anh nói, giữ tôi chặt hơn khi nhịp "phập" dần tăng nhanh, mạnh mẽ hơn.
Từng nhịp "phập" mạnh mẽ dồn dập, tiếng "bạch bạch... phập phập..." vang lên không ngừng, kéo theo làn sóng khoái cảm làm tôi gần như không giữ được hơi thở. Tiếng rên của tôi hòa lẫn với tiếng thở dốc của anh, "A á á... anh Kiên... anh..." tôi gọi tên anh như cầu khẩn, cảm giác như đang trôi giữa đại dương mê hoặc. Anh ôm tôi thật chặt, như thể không muốn buông tay, mỗi lần thâm nhập sâu hơn, tôi cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt nóng bỏng căng ra rồi vỡ òa trong khoái cảm dâng trào.
"Phập... phập... bạch bạch..." nhịp "phập" dồn dập khiến cơ thể tôi căng lên đến đỉnh điểm, tiếng "bạch bạch" và tiếng rên rỉ lan tỏa khắp căn phòng. "Anh ra rồi, em ổn chứ?" giọng anh nhẹ nhàng bên tai, tôi gật đầu, miệng còn thều thào gọi tên anh, tràn ngập sự ngọt ngào và đê mê. Anh vuốt ve mái tóc tôi, "Anh sẽ luôn chăm sóc em, không để em phải buồn," câu nói ấm áp như một lời hứa không thể nào quên.
Đêm đó, anh Kiên không chỉ là người đàn ông mà còn là bờ vai vững chắc để tôi dựa vào, nơi tôi tìm thấy sự an yên và hạnh phúc trong từng khoảnh khắc thị tẩm. Tôi hiểu, những cảm xúc và đam mê anh dành cho tôi sẽ theo tôi suốt đời, mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn tôi.
Phòng anh Kiên tối dần theo tiếng "bạch bạch" êm ái của ngón tay anh lướt trên da tôi. Cảm giác nóng ran bắt đầu lan tỏa khi anh đẩy sâu "khúc củi nóng" vào tôi lần nữa, tiếng "phập" mạnh mẽ vang lên không ngớt. "Em có đau không? Nói anh biết," giọng anh trầm ấm như hơi ấm lan vào từng thớ thịt khiến tôi không thể thốt thành lời. Chỉ kịp thở hổn hển, "Không... không đau..." Tôi ngả người vào lòng anh, cảm nhận từng nhịp đập mạnh mẽ từ anh.
Anh Kiên ôm chặt tôi, tiếng "bạch bạch... phập... phập..." hòa cùng tiếng thở dồn dập, tôi gần như tan chảy trong từng chuyển động của anh. "Để anh làm cho em thỏa mãn nhé," anh thì thầm, môi chạm nhẹ lên vai tôi, từng cái "bạch bạch" của ngón tay mơn trớn như xua đi mọi căng thẳng. Cảm giác "khúc củi nóng" càng lúc càng sâu, mạnh mẽ hơn, khiến tôi kêu rên từng tiếng "a á á", từng nhịp "phập phập" gấp gáp, đẩy tôi vào vùng khoái cảm không thể thoát.
Tay anh không rời "hậu nguyệt" tôi, tiếng "bạch bạch" đều đặn vang lên theo nhịp "phập" khiến tôi run rẩy, từng cơn sóng khoái cảm ùa đến dữ dội. "Anh Kiên... đừng dừng lại... anh..." Tôi không thể kìm nén, tiếng rên rỉ thoát ra từng đợt, trong khi anh tiếp tục "phập... phập... phập..." với sự dồn dập tăng dần. "Em làm anh mê mệt, cứ thế mà quên hết đi," anh nói, hơi thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Từng nhịp "phập" không ngừng, tiếng "bạch... phập... bạch... phập..." vang lên liên tục, sự hòa quyện ấy khiến tôi như mất phương hướng giữa biển khoái cảm. Tiếng rên rỉ của tôi càng ngày càng lớn, "A á á... anh Kiên... em sắp..." Anh vỗ nhẹ vào lưng tôi, "Ra đi, em yêu, anh cùng em." Tôi căng tràn, từng thớ thịt bị kéo căng rồi bung nở trong cơn cực khoái mãnh liệt, tiếng "phập phập... bạch bạch..." hòa cùng tiếng thở dồn dập của chúng tôi vang vọng khắp phòng.
Khi cơn khoái cảm dịu dần, anh Kiên giữ tôi trong vòng tay, giọng nói dịu dàng: "Anh không rời xa em đâu, em biết không?" Tôi chỉ biết gật đầu, cảm giác an toàn tràn ngập người. Đêm ấy, anh Kiên là người đàn ông không chỉ thỏa mãn thể xác mà còn chạm đến tận cùng tâm hồn tôi, để lại dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời.
Chương 5 – Anh Hùng – Chồng chị Cả
Tôi luôn thấy anh Hùng đặc biệt. Không phải vì anh là chồng của chị Cả – người chị nghiêm khắc nhất nhà, mà vì cách anh sống, nói chuyện và nhìn tôi. Anh cao lớn, vạm vỡ, dáng đi mạnh mẽ, giọng nói trầm khàn như đang gầm nhẹ mỗi lần gọi tôi. Ngay từ buổi sáng khi cả nhà xách vali ra sân bay, anh đã liếc qua tôi với nụ cười nhẹ nơi khóe miệng. "Em ở nhà nhớ giữ ấm, đừng ngủ muộn," anh nói. Tôi chỉ dạ khẽ, tim đập hơi nhanh, ánh mắt vô thức nhìn theo lưng áo sơ mi trắng rộng rãi của anh. Đêm đó, anh là người cuối cùng còn thức. Tôi đi ngang bếp, thấy anh rót ly nước. Anh quay lại nhìn tôi, không nói gì, chỉ nhướng mày. Tôi lúng túng gãi đầu. "Không ngủ à?" anh hỏi. "Dạ... em khát," tôi đáp, rồi đứng im, không biết đi tiếp hay lùi lại. Anh đặt ly nước xuống bàn, đến gần tôi, ngón tay chạm nhẹ cằm tôi, nâng lên. "Em có vẻ mong anh thức thì phải," anh nói khẽ. Câu nói ấy như đâm xuyên vào lòng ngực tôi, khiến tim tôi đập gấp đến nghẹn thở.
Tôi chưa kịp phản ứng gì, anh đã nắm lấy cổ tay tôi, kéo về hướng phòng anh. Bàn tay anh to, rắn chắc, hơi nóng. Cửa phòng đóng lại sau lưng, tiếng chốt khóa như một dấu mốc không quay đầu. Anh không vội. Đèn vàng dịu, mùi xạ hương thoang thoảng từ người anh khiến tôi mất thăng bằng. Anh bế tôi đặt lên giường, bàn tay vuốt ve từ vai trượt dần xuống eo. "Tối nay, em là của anh," anh nói sát bên tai tôi, hơi thở nóng rẫy. Tôi chỉ kịp "ừ" một tiếng, toàn thân run nhè nhẹ. Anh lột áo tôi như mở quà, ánh mắt không rời từng khoảng da thịt trắng ngần lộ ra. "Đẹp lắm," anh khẽ khen, rồi cúi xuống hôn lên ngực tôi, đầu lưỡi lướt qua đầu ti khiến tôi co người, miệng bật khẽ, "ưm..." Bàn tay anh trượt xuống, mạnh mẽ nhưng kiểm soát, kéo quần tôi xuống, đặt một nụ hôn sâu vào bụng dưới. "Ngon lành như bánh bao vừa hấp," anh nói đùa, tôi đỏ mặt quay đi, nhưng người lại dâng trào rạo rực.
Khi môi anh dừng lại bên rìa hậu nguyệt, tôi không thể kiềm được tiếng rên khẽ, "a..." Anh Hùng không nói gì, chỉ đưa lưỡi liếm nhẹ, thăm dò. Tôi cắn môi dưới, người co rút lại. "Thả lỏng đi, ngoan..." anh thì thầm, ngón tay lướt vào trước, trơn trượt. Tôi siết ga giường, hơi thở đứt quãng. Một ngón... rồi hai. Anh chuẩn bị cẩn thận, nhịp nhàng, không hề vội. Mỗi lần xoay nhẹ bên trong, tôi lại rên khẽ, tay bấu chặt vào vai anh. "Được rồi," anh nói nhỏ, môi hôn lên trán tôi. "Giờ anh vào nhé." Tôi gật đầu, mắt mở to, rồi ngay sau đó, tiếng "phập" vang lên, anh đẩy một mạch vào sâu. Tôi kêu khẽ, "a... á..." người giật lên vì bất ngờ. "Chặt thật," anh rít qua kẽ răng, rồi bắt đầu nhấp.
"Bạch... bạch... bạch..."
Âm thanh ấy vang lên đều đều, hòa cùng tiếng thở nặng của cả hai. Tôi nằm dưới anh, cảm nhận khúc củi nóng lớn, dài, cứ đâm thẳng vào tận sâu trong hậu nguyệt. Anh cúi xuống, một tay giữ hông tôi, tay kia xoa ngực, nhịp càng lúc càng mạnh. "Anh... sâu quá..." tôi rên rỉ, miệng há khẽ, mắt long lanh vì khoái cảm lẫn đau rát. "Em chịu được không?" anh hỏi, rồi không đợi trả lời, thúc vào sâu hơn. "Phập... phập... bạch... bạch..." tiếng thịt va thịt vang vọng. Tôi rên lớn hơn, "a a... đừng... đừng dừng lại..." Anh nhếch môi cười, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương, nhìn tôi như con mồi yếu ớt đang bị nuốt trọn. "Ngoan, để anh làm em sướng," anh thì thầm rồi tăng tốc, đẩy tôi vào chuỗi khoái cảm liên hồi.
Tôi không còn kiểm soát được tiếng rên của mình nữa, từng cú đâm sâu của anh khiến tôi bật từng đợt "á... á... a a..." đầy bất lực. Hai tay anh siết hông tôi, nhịp nhấp dồn dập, như muốn chạm đến tận cùng bên trong tôi. Tôi cảm giác mình như tan chảy ra từng đợt, mồ hôi túa ra khắp người. Anh Hùng không buông tha, đẩy vào rồi rút ra, lại đẩy vào, từng cú "bạch... phập... bạch" rõ ràng, nặng nề, khiến giường rung lên theo. "Em muốn ra chưa?" anh hỏi, giọng trầm khàn vì căng sức. Tôi thều thào, "muốn... anh... đừng dừng..." Anh rướn người, hôn lên môi tôi, rồi tiếp tục thúc sâu hơn, mạnh hơn, đến khi tôi bật khóc vì quá sung sướng. "Ra đi, anh... xin anh..." tôi van xin như mê sảng, đầu óc trống rỗng chỉ còn tiếng va chạm giữa cơ thể hai người.
Và rồi anh gồng mình, gầm nhẹ, "Hiếu... anh... ra đây..." Cảm giác khúc củi nóng nảy lên một cái, rồi bắn từng đợt tinh dịch sâu vào trong, khiến tôi run lên vì chấn động. "A... a..." tôi bật khóc vì sướng, vì được lấp đầy, vì cảm giác quá thật, quá sống động. Anh rút ra từ từ, thứ chất nóng ấy rỉ ra nơi hậu nguyệt, chảy dọc đùi tôi. Cả người tôi mềm nhũn, mệt đến không nhấc nổi tay. Anh Hùng cúi xuống hôn trán tôi, nhẹ nhàng lau người cho tôi bằng khăn ấm. "Em ngoan lắm... tối mai nữa nhé," anh thì thầm, ôm tôi vào lòng.
Tôi thiếp đi trong vòng tay anh, đầu áp vào ngực anh nghe tiếng tim đập nhè nhẹ. Một đêm không còn gì hối tiếc, một lần trao hết mình cho người đàn ông mà tôi luôn âm thầm khao khát. Và đây mới chỉ là đêm đầu tiên...
Tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc sau lần anh Hùng xuất ra, cơ thể tôi còn run nhẹ, chưa hồi lại sức. Nhưng khi tôi vừa chợp mắt một chút thì bất ngờ cảm thấy tay anh luồn xuống dưới mông mình, nhấc nhẹ lên, rồi khẽ thì thầm vào tai tôi: "Mới vậy mà mệt à? Em nghĩ anh tha dễ thế sao?" Tôi mở mắt, ngơ ngác nhìn anh. Cả người vẫn còn rã rời, nhưng hơi thở của anh phả vào cổ, ấm nóng và nặng mùi ham muốn, khiến tim tôi thắt lại.
Anh xoay người tôi nằm sấp, đầu gối chống lên, hai tay anh đặt lên eo tôi như khung cố định. "Để anh đút lại cho sâu hơn," anh thì thầm, giọng khàn như cát rít. Tôi chưa kịp lên tiếng, đã thấy anh kề sát khúc củi nóng ướt át nơi cổng hậu nguyệt. Một lực đẩy mạnh mẽ khiến tôi bật người, miệng phát ra tiếng "á... a..." không kịp kìm lại. "Bạch! Bạch!" Anh thúc vào mạnh hơn lần trước, không còn vuốt ve hay dạo đầu. Tôi quỳ chống tay trên giường, người run lẩy bẩy vì cú đâm trực diện, cảm giác như anh đang nhồi tôi từ sau lưng bằng tất cả cơn thèm khát bị dồn nén.
Anh Hùng giữ eo tôi, cúi sát người, miệng lẩm bẩm: "Chặt thế này... không dừng nổi đâu..." rồi tiếp tục thúc sâu. "Bạch... bạch... bạch!" Âm thanh vang lên nhịp nhàng, mỗi cú đẩy đều khiến tôi rên rỉ trong cổ họng, "a... a... sâu quá... anh..." Anh không dừng lại, như con mãnh thú đói khát, nhịp nhấp điên cuồng hơn, thân dưới anh va mạnh vào mông tôi, khiến từng cú chạm đều vang tiếng thịt đập thịt. Mỗi lần anh đẩy vào, tôi có cảm giác như phần sâu nhất trong người bị khuấy động, khiến tôi muốn hét lên. Tôi ôm chặt gối, mồ hôi túa ra đầy lưng, miệng há ra mà không phát nổi tiếng, chỉ còn tiếng rên vô thức, "á... á... hơ..."
"Em sướng không?" anh hỏi sát bên tai tôi. Tôi không đáp nổi, chỉ rên khe khẽ như thú con bị đè ép. "Em không nói, anh cứ tưởng còn nhẹ tay," anh nói, rồi đẩy mạnh thêm mấy cái, mỗi cú đều khiến tôi ngã chúi về trước. "A... a... đừng... anh..." tôi cố kêu, nhưng anh lại giữ chặt eo tôi, dồn nhịp nhanh hơn. Lúc này, tôi cảm giác như mình không còn là người, chỉ là nơi để anh trút ham muốn. Anh nói tiếp: "Chơi kiểu này em nhớ cả đời... Đàn ông trong nhà này, không ai nện được em như anh đâu..." Câu đó như xé rách lý trí cuối cùng trong tôi, khiến toàn thân tôi run lên vì khoái cảm, nước mắt trào ra nơi khóe mắt.
Anh đổi tư thế, kéo tôi nằm nghiêng, chân trước co lên, chân sau duỗi ra. Anh đưa khúc củi nóng đặt vào đúng chỗ rồi đẩy thẳng, tiếng "phập!" vang lên rắn chắc, tôi bật tiếng, "a... a..." run rẩy. "Bạch! Bạch! Bạch!" Không gian tràn ngập tiếng da thịt va chạm, tiếng giường gỗ kêu cọt kẹt theo từng nhịp. Mỗi cú đẩy đều thô bạo nhưng chính xác, anh biết điểm nào trong hậu nguyệt tôi là nhạy nhất và dồn toàn lực đánh vào đó. "Ơ... ơ... anh Hùng... em chịu không nổi..." tôi bật tiếng, vừa đau vừa sướng, lồng ngực phập phồng liên tục. "Chịu đi, ngoan... Đã leo lên giường anh rồi thì phải nuốt hết vào..." Anh vừa nói vừa thúc mạnh hơn, đến mức tôi cảm giác như bị xé toạc ra trong cơn mê khoái.
Anh siết eo tôi, dồn lực cho một loạt nhịp đẩy điên cuồng, "bạch... bạch... bạch!" Nước nhờn tràn ra ngoài, rớt xuống ga giường. Tôi thở hổn hển, đầu gối đã không còn giữ nổi, cả người dựa hẳn vào ngực anh. Anh vẫn chưa dừng. "Hiếu, lần này anh ra thật đấy..." giọng anh nghèn nghẹn, rồi bất ngờ đẩy sâu hết cỡ, giữ nguyên trong hậu nguyệt tôi. Một dòng nóng trào ra, từng đợt từng đợt, khiến tôi rên vỡ tiếng, "a... a... nữa... nữa..." Mạch máu nơi khúc củi của anh giật giật rõ rệt, tinh dịch đầy ắp trong tôi, khiến bụng tôi có cảm giác căng tức.
Tôi nằm đổ xuống giường, toàn thân mệt lả, tim đập thình thịch không ngừng. Anh cúi xuống hôn tôi, lau mồ hôi cho tôi bằng khăn lạnh, rồi ôm tôi vào lòng như đứa trẻ nhỏ. "Giỏi lắm. Anh chưa từng thấy ai tiếp được hai lần như em. Em sinh ra là để được nuốt lấy anh," anh thì thầm, giọng khẽ cười trong ngực tôi. Tôi không đáp, chỉ lặng im, đầu óc như trôi giữa đám mây mềm nhũn. Anh vuốt tóc tôi, bàn tay vẫn ấm nóng như trước, nhưng lúc này dịu dàng đến lạ. Tôi khẽ gật đầu, mệt mỏi nhưng không hối hận. Đêm nay, tôi đã được anh Hùng nuốt trọn. Và có lẽ, tôi cũng bắt đầu muốn đêm mai... là của anh nữa.
CHƯƠNG 6 – PHÒNG ANH RỂ CẢ & ANH RỂ HAI
[1]
Tôi không ngờ mình lại bị đánh thức bởi tiếng gõ nhẹ lên cửa, ba hồi rồi im bặt. Khi tôi mở mắt, ngoài trời đã sẫm màu, trong phòng chỉ có ánh sáng từ khe cửa hắt vào. Tôi vẫn mặc áo thun, quần đùi mỏng ngủ trưa. Cửa bật mở khẽ, anh Hùng – chồng chị Cả – bước vào. Anh nhìn tôi, khoanh tay trước ngực, ánh mắt trầm tĩnh quen thuộc mà tôi luôn né tránh. "Ngủ say nhỉ," anh cười, ngồi xuống mép giường. Tôi gượng cười, chưa kịp nói gì thì giọng trầm vang lên: "Cả tuần nay, mấy thằng kia chăm em kỹ quá ha? Đêm nay, tới lượt anh." Tôi giật mình, lùi vào tường, thì bàn tay anh đã vén áo tôi lên, ngón tay chạm nhẹ vào thắt lưng khiến sống lưng tôi rùng lên. "Để anh kiểm tra xem... em còn giữ được bao nhiêu." Bàn tay to ấy trượt dọc xuống đùi tôi. Tôi thở gấp, mi mắt nhòe nước. "Anh Hùng... nhẹ thôi, em chưa..." Anh cúi xuống, môi kề tai tôi, thì thầm: "Tối nay, em không cần nói gì cả."
[2]
Anh Hùng bắt đầu bằng cách áp sát người, lồng ngực to lớn ấm áp của anh ép sát vào ngực tôi, môi mím chặt nhưng ánh mắt đầy ham muốn. Tôi run lên, khi anh vén áo tôi qua đầu rồi ném sang bên. "Anh thích nhìn em thế này," anh nói. Những ngón tay sần sùi trượt qua ngực tôi, chạm đến đầu ti rồi xoay nhẹ. Tôi rên khẽ, đùi khép lại bản năng. "Ư..." Tôi thở hắt, hai tay bấu chặt ra ga giường. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống ngậm lấy một bên ti, đầu lưỡi ẩm nóng làm tôi cong người lên. "Anh Hùng... em..." – "Im. Tập trung vào cảm giác." Tiếng "chụt" vang nhẹ, ngực tôi ướt nước miếng anh. Tay anh trườn xuống, móc vào lưng quần đùi, kéo phăng ra. "Em non thật đấy. Bên ngoài thì trưởng thành, bên trong vẫn còn mềm lắm." Tôi muốn trốn, nhưng thân thể đã không còn phản kháng. Anh Hùng đẩy tôi nằm sấp, mông tôi trần trụi hứng lấy bàn tay to vỗ nhẹ. "Bẹp!" – "Ư!" – Tôi run rẩy.
[3]
Tiếng dây thắt lưng mở ra "xoạt" một cái làm tôi nín thở. Anh Hùng lật tôi lại, tách hai chân tôi ra. Tôi che mặt, xấu hổ đến nghẹt thở. Nhưng anh lại cúi xuống, mặt anh gần sát vùng dưới của tôi. Tôi co chân, nhưng anh ghì lại. Lưỡi anh lướt qua nơi hậu nguyệt nhạy cảm. "Ưm!" – Tôi cắn môi, toàn thân nhũn ra. Anh quệt nước miếng quanh đó, đầu lưỡi len sâu hơn. "Bạch – bạch." – "Á, anh... đừng... đừng nữa..." – Tôi lạc giọng, nhưng miệng tôi lại bật ra tiếng rên dồn dập. Anh nhấc đầu lên, lau môi bằng tay áo. "Được rồi, anh vào nhé." Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã đưa một vật nóng ẩm chạm vào cửa mình. Một cú đẩy nhẹ. "Phập." – Tôi bật khóc: "Á á... chậm thôi... đau!" – Anh ghì vai tôi: "Cứ để anh lo." Cảm giác căng cứng xâm lấn sâu hơn. Tôi co người, rên rỉ không dứt.
[4]
"Bạch... bạch... bạch..." – tiếng va chạm vang lên rõ từng hồi trong không gian kín mít. Anh Hùng giữ lấy hai đùi tôi, từng cú nhấp mạnh mẽ như xuyên thẳng vào tâm can. "A a... chậm thôi mà... anh Hùng..." – Tôi không ngừng thở dốc, tay túm chăn xiết chặt. Mồ hôi anh nhỏ giọt xuống lưng tôi. "Ưm... thít chặt quá..." – giọng anh khàn khàn. Mỗi lần anh rút ra rồi đẩy vào lại khiến cơ thể tôi co giật. "Bạch... bạch... bạch...!" – "Á... á... nữa... nữa đi... a..." Tôi không nhận ra giọng mình nữa. Mắt mờ nước, miệng khô khốc nhưng cơ thể cứ đón lấy từng đợt đâm vào như thể đã nghiện. Anh Hùng thì rên rỉ bên tai tôi: "Hiếu, em khiến anh phát điên thật rồi..." Tôi không còn đếm được thời gian. Chỉ còn tiếng "bạch" cùng những đợt sóng cuộn trào trong bụng.
[5]
"Anh sắp..." – anh Hùng gằn giọng, rút ra một đoạn rồi thúc sâu. "Phập – bạch!" – Tôi bật khóc rấm rứt, nhưng miệng lại rên: "A a... bên trong em... nóng quá..." – "Cho anh..." – Anh gầm nhẹ, siết eo tôi, đẩy một cú thật mạnh. Tôi cảm nhận được dòng nóng hổi phun trào sâu trong hậu nguyệt. "A..." – Tôi rũ người, hai chân run lẩy bẩy. Anh ôm tôi vào lòng, thì thầm bên tai: "Giỏi lắm. Anh Cả thương em nhất." Tôi chỉ còn đủ sức thều thào: "Em... em muốn nghỉ chút..." Anh xoa lưng tôi, khẽ cười: "Còn đêm dài, Hiếu à."
[6]
Tôi nghĩ đêm đó sẽ kết thúc sớm, ai ngờ mới vừa nằm xuống thì anh Duy – chồng chị Hai – bước vào. Anh cao lớn, vạm vỡ, tóc ngắn sát đầu, từng là bộ đội đặc công, giọng nói rắn rỏi nhưng đêm nay lại nhẹ như gió. "Anh nghe nói em khó ngủ sau khi bị Hùng làm." Tôi đỏ mặt, kéo chăn lên. Anh bước tới, lật chăn ra không chần chừ. "Cho anh kiểm tra chút." Bàn tay anh áp lên bụng tôi, di chuyển chậm rãi. "Cơ bụng em vẫn co giật. Nghĩa là cần được giãn đúng cách." Tôi định nói không, nhưng môi anh đã kề lên môi tôi. Một nụ hôn sâu, lưỡi mạnh bạo, cuốn lấy mọi kháng cự. "Anh Duy... em mệt rồi mà..." – "Anh sẽ giúp em ngủ thật ngon." Anh lật tôi nằm nghiêng, kéo mông tôi sát về phía anh. Tôi chỉ kịp kêu khẽ khi đầu khúc củi nóng ấy cọ qua hậu nguyệt tôi đang sưng rát. "Ơ... hơ... nhẹ thôi..."
[7]
"Phập." – "Á a a... anh... chậm... thôi mà..." – Tôi co rúm người lại, tay vịn lấy mép giường. Anh Duy nắm chặt eo tôi, đẩy từng cú dứt khoát, dày đặc như nhịp quân hành. "Bạch... bạch... bạch..." – Tôi không còn phản kháng, miệng mở ra rên rỉ không ngừng. "Hiếu, cơ thể em tuyệt thật..." – anh Duy thở mạnh, cúi xuống cắn nhẹ gáy tôi. "Ư ưm... đừng... đừng cắn..." – Tôi gần như mất kiểm soát. Bên dưới, thứ ấy cứ xâm nhập sâu hơn, cứa vào từng ngóc ngách trong tôi. Tiếng thịt va chạm vang lên không dứt, nhịp đẩy không có điểm dừng. "A... sâu quá... anh ơi... a..." Tôi rên gào, nước mắt trào ra không ngừng. Anh Duy vẫn giữ tốc độ đều đặn, từng cú dập như đóng vào huyệt nhục bên trong tôi, khiến thân thể tôi nẩy lên theo từng hồi.
[8]
"Bạch – bạch – bạch..." – "A... ư... không... em sắp..." – Tôi rên rỉ, cảm thấy cơ thể mình bắt đầu run rẩy từng cơn. Anh Duy biết, anh siết eo tôi, tăng lực nhấp mạnh thêm. "Đừng... đừng mạnh nữa... em chịu không nổi..." – "Ráng đi, em út mà yếu vậy ai lo được." Giọng anh dứt khoát. Một tay anh luồn xuống, nắm lấy khúc củi của tôi đang rỉ nước, tay còn lại ghì lưng tôi xuống. "Cho anh... xuất trong..." – "A a... đừng..." Nhưng đã quá trễ. "Phập – bạch!" – Anh đâm sâu vào tận cùng, rồi bắn ra từng đợt nóng rực. "A... a a..." – Tôi ngất lịm trong vòng tay anh, toàn thân tê rần, cảm giác bị lấp đầy khiến tôi co rút không ngừng. Anh rút ra, lau người cho tôi bằng khăn ấm, sau đó ôm tôi nằm gọn trong ngực. "Ngủ đi. Mai anh lại xin nghỉ trực."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com