Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

10

                                                Đôi mắt xanh trống rỗng 

                                                   Dưới ánh chiều tà của Yomi

                    Tôi cái biển kỳ quặc này trên đường từ Yumigaoka về nhà, trước khi ráng chiều buông xuống ở thị trấn Yomiyama.

                     Xuống xe buýt ở một nơi nằm khoảng giữa bệnh viện và nhà ông bà ngoại (tôi chỉ đoán thế dựa vào bản đồ trong trí nhớ) gọi là Akatsuki, tôi ăn tạm ở một quán thức ăn nhanh rồi dạo qua khu phố sá heo hút gần đó. Dù là trưa thứ Bảy, thị trấn gần như vắng bóng người. Đi lanh quanh, tôi chỉ thấy toàn những người lạ. Không ai nói chuyện với tôi, tôi chẳng bắt chuyện cùng ai, và cũng chẳng có gì đáng chú ý. Ra khỏi chốn phồn hoa, xa dần tuyến xe buýt rồi xuống một con dốc hẹp, tôi đi qua một khu phố với những ngôi nhà to lớn sang trọng liền kề, và đi hết khu phố đó. Tô phó mặc mình cho bước chân.

                      Bị lạc cũng không sao cả.

                     Tôi đã nghĩ vậy ngay từ đầu. Có lẽ, đây là sự kiên cường của một cậu nhóc sống tại Tokyo mười lăm năm mà không có mẹ.

                      Tôi chợt nhận ra hôm nay là tuần thứ ba từ khi tôi đến Yomiyama, và cũng là lần đầu tôi được thoải mái, thong dong tự tại trước cái nhìn của người khác. Trời tối mà chưa kịp quay về, hẳn ông bà ngoại sẽ rất lo, nhưng chắc lúc đó bà sẽ gọi cho tôi thôi.

                    Cuối cùng mình cũng được tự do!  

                   Đây không phải là điều mà tôi đang nghĩ. Thực sự thì tôi chỉ muốn được đi dạo một mình.

                Mới qua 3 giờ chiều... thế mà tôi lại có cảm giác như thế giới này đã úa tàn. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy mưa sẽ đến, nhưng từng cụm mây đen vẫn cứ tích tụ trên đầu. Tôi chợt nghĩ chúng giống như hình ảnh phản chiếu của tâm hồn mình...

                 Chỉ một phút trước, tôi còn thấy tấm bảng trên cột điện ghi chữ  "Misaki", tên của khu phố.

                Lại một "Misaki" nữa sao? Cách viết khác, nhưng... Tôi vừa nghĩ vừa đánh dấu cái tên vào tấm bản đồ tự nhiên trong đầu. Hẳn địa điểm hiện tại nằm ở (đại khái thôi) ngay giữa vùng tam giác tạo ra bởi bệnh viện, nhà ông và và trường học.

                  Đúng lúc ấy.

                   Trên con đường vắt qua triền đồi thoai thoải... Dù có lác đác vài cửa hiệu, nhưng khu vực tôi đang đứng phải nói là hoang vắng, thế rồi...

                                                            Đôi mắt xanh trống rỗng

                                                         Dưới ánh chiều tà của yomi

                     Mắt tôi dừng lại ở biểu hiện kỳ lạ viết bằng những dòng chữ màu kem trên một tấm bảng đen.

                     Nó ở cạnh một ngôi nhà bê tông ba tầng lạnh lẽo. Ngôi nhà tạo ra cảm giác rất khác biệt so với những hộ dân gần đó: giống kiểu tòa nhà nhiều chức năng, nhưng tầng hai và tầng ba có vẻ không được dùng làm văn phòng hay hàng quán.

                    Tấm biển chỉ hơi nhô ra gần cánh của chính. Bên ngoài còn có cầu thang riêng dẫn lên các tầng trên. Một cửa kính lớn vô hình ô van hướng ra mặt đường nằm cạnh lối ra vào. Là cửa sổ để trưng bày hàng hóa? Nếu vậy tại sao bên trong không thắp đèn, hơn nữa thiết kế của nó cũng sơ sài... như thể chưa từng được dùng đến.

                     Tôi bất giác dừng chân, nhìn tấm biển lần nữa, đọc nhẩm thành lời từng chữ viết trên đó.

                    "Đôi mắt xanh trống rỗng. Dưới ánh chiều tà của Yomi... vậy là sao?"

                     Bên dưới còn một tấm bảng trông như  áp phích làm từ gỗ thô cũ. Với những dòng sau được viết bay bướm.

                                                                  Studio M

                                                                   Mời vào

                         Đây là đâu? Một cửa hàng đồ cổ? Hay đại loại thế? Hoặc là...

                         Đột nhiên có cảm giác như ai đó đang nhìn mình chằm chằm. Nhưng khi ngó nghiêng xung quanh, tôi chẳng thấy có lấy một người trên phố.

                         Trời bắt đầu trĩu xuống, tối sầm, gây ra một thứ ảo giác rằng khu  phố Misaki này chìm vào màn đêm sớm hơn những khu phố khác. Nửa sợ nửa ngờ, tôi bước đến chỗ cửa sổ hình ô van. Không gian sau lớp kính tối mù nên khó thấy rõ. Tôi đành tiến sát lại và ghé mặt lên cửa kính để nhìn vào trong.

                         "Oa!" Tôi thốt lên một tiếng, người cứng đờ. Một cơn ớn lạnh từ sau gáy truyền qua bả vai xuống tận hai tay.

                       Bên trong cửa sổ... Tôi nhìn thấy một vật thể dị thường, và cũng đẹp đến kỳ quặc. Một cái bàn tròn màu đen kê giữa nền nhà trải thảm đỏ thẫm. Mặt bàn đặt nửa thân trên của một phụ nữ với hai cánh tay  đang trong tư thế nâng tấm mạng che mặt màu đen. Làn da trắng nhẵn bóng, gương mặt màu đen phát sợ... Một thiếu nữ. Mái tóc buông xuống ngực đen óng ánh. Đôi mắt lại thăm thẳm một màu xanh lá. Bộ váy đỏ cô đang mặc cũng chỉ đến eo, bị cắt ngang như cơ thể.

                     "Tuyệt thật."

                    Một con búp bê bằng kích thước người thật, vô cùng lạ lẫm, và cũng hết sức xinh đẹp. Nhưng chỉ được trưng bày có nửa thân trên.

                  Đây là nơi nào? Thứ này là gì? Kinh ngạc, tôi lại nhìn tấm bảng hiệu cạnh cửa.

                  Đúng lúc ấy, túi áo tôi bỗng rung lên. Mới chốc lát mà ngoại đã thấy lo sao? Đã đoán được người gọi là ai, tôi khẽ thở dài và lấy di động ra xem. Nhưng trên màn hình điện thoại hiện lên một số lạ.

                   "A lô?"

                   "Sakakibara?"

                   Tôi vừa nghe máy thì bên kia đã đáp lại.

                   Một giọng nữ. Tôi nhận ra người gọi ngay lập tức, đơn giản là vì mới giọng nói này vài tiếng trước. Chỉ Mizuno, y tá ở bệnh viện. "Chị đã tìm được thông tin về chuyện lúc nãy."

                  "Thật á? Nhanh quá!"

                  "Tại vừa gặp được một chị bà tám làm chung nên chị hỏi luôn. Chị ấy bảo nghe từ người khác nên thông tin   không hoàn chính xác. Dù sao kiếm cách kiểm tra hồ sơ bệnh án cũng khó. Thế này được không em?"

                   "Được chứ." Tay tôi vô thức siết chặt điện thoại. Người tôi bắt đầu run lên. "Chị nói đi." Cả khi đang trả lời cuộc gọi, tôi cũng không thể rời mắt khỏi con búp bê sau tấm kính.

                  "Thứ Hai tuần trước, quả thật có một bệnh nhân qua đời," chị Mizuno kể. "Nghe nói là một cố bé học trung học cơ sở."

                "Vậy ạ?"

              "Cô bé được giải phẫu ở một bệnh viện khác rồi chuyển về đây. Cuộc giải phẫu rất thành công, bệnh nhân hồi phục tốt, nhưng bỗng nhiên mọi chuyện xấu đi. Thậm chí cả các bác sĩ còn chẳng kịp làm gì. Bệnh nhân là con một, cha mẹ hẳn phải đau khổ lắm."

              "Bạn ấy tên gì?" Tôi hỏi, trong đầu loáng thoáng chắp ghép cụm từ Đôi mắt xanh trống rỗng với cặp mắt của cô gái bên trong cửa sổ đang nhìn mình từ bóng tối mập mờ. "Chị biết cô bé đó tên gì không?"

             "À, ừm..." Giọng chị Mizuno rè rè. Tín hiệu lại yếu đi. "Chị nghe từ bà tám kia, và chị ấy cũng không rõ lắm. Nhưng hình như là cái tên này..."

              "Ừm."

              "Misaki hay Masaki gì đó..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com