Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11

Lý Xán Anh thấy mình đứng trên một đồng hoa hướng dương vô cùng rực rỡ. Những cánh hoa màu vàng cam cứ theo gió đung đưa lay động nhẹ nhàng tạo thành một biển sóng đẹp như trong tranh. Hắn cứ đi mãi, đi mãi, men theo con đường mòn dưới chân trong vô định, giẫm lên những ngọn cỏ dại dưới chân mà đi không biết điểm dừng. Hắn đi đến bên một bờ vực, phía trước chỉ có một khoảng không rộng mênh mông không lối thoát, có một bóng người đứng bên bờ vực ấy mà nhìn xuống.

Lý Xán Anh tò mò bước lại, hắn nghe thấy rõ mồn một tiếng cỏ lạo xạo dưới mỗi bước hắn đi. Người kia dường như cũng nghe thấy tiếng động liền quay người lại khiến hắn ngỡ ngàng. Đó chẳng phải là Phác Nguyên Bân hay sao? Lý Xán Anh vội vàng sải từng bước dài tiến tới. Hắn chạy như bay nhưng không hiểu vì sao khoảng cách giữa hắn và Phác Nguyên Bân vẫn cứ xa xôi như vậy. Bất chợt, hắn thấy Phác Nguyên Bân nhìn hắn mỉm cười rồi dần dần cơ thể anh tan ra thành hàng ngàn bông tuyết, theo làn gió mà bay lên không trung cao vợi. Lý Xán Anh kinh sợ đưa tay ra nắm lấy, nhưng tuyết bay vào lòng bàn tay hắn lập tức tan ra thành những giọt sương, hắn cứ vậy đứng trơ mắt nhìn Phác Nguyên Bân biến mất trước mặt hắn.

---

Lý Xán Anh từ từ mở mắt, trước mắt hắn chỉ là một mảng trắng xám nhạt nhẽo vô hồn. Hắn cố nhịn cơn đau nhói ở vai mà chống tay ngồi dậy, tìm kiếm xung quanh. Thì ra vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng nó chân thực quá, chân thực đến nỗi trái tim Lý Xán Anh đến giờ vẫn còn đập loạn xạ. Hắn nhìn thấy Phác Nguyên Bân đang nằm gục đầu lên giường bệnh, phần thân dưới thì ngồi bệt dưới đất rất đáng thương.

Lý Xán Anh đưa tay vuốt lọn tóc rơi trên mắt Phác Nguyên Bân rồi hạ thấp người xuống để nhìn anh được rõ hơn. Hắn nhìn thấy một vệt nước mắt đã khô chảy dài trên gò má của anh. Lý Xán Anh đau lòng bước xuống giường đi đến bên anh rồi đưa tay bế xốc anh lên. Vết thương trên vai hắn vẫn còn mới liền tạo ra một loại cảm giác đau đến khó tả. Hắn chau mày cố nhịn cơn đau bế anh lên giường của mình, còn bản thân thì lại kê một chiếc ghế ngồi ngay sát bên cạnh. Phác Nguyên Bân dường như rất mệt mỏi nên không hề có phản ứng gì, hơi thở vẫn cứ đều đặn chìm trong giấc ngủ sâu.

Shotaro mở cửa bước vào, thấy một màn này thì không biết nói gì. Cậu đặt túi đồ ăn sáng lên bàn, nói:

- Từ khi đưa anh về tới đây, anh chàng này cứ sống chết đòi ngồi trông cậu không chịu đi đâu cả. Nịnh mãi tối muộn mới ăn một miếng pizza xong lại ngồi ngẩn ngơ tiếp. Hôm qua anh ta khóc kinh lắm đấy, khi nào tỉnh thì nhanh chóng dỗ dành đi. Còn vết thương của anh sao rồi?

Lý Xán Anh nghe Shotaro nói vậy, ánh mắt nhìn người trên giường càng thêm ôn nhu. Hắn sờ vào vết thương được băng bó cẩn thận trên vai, trả lời Shotaro:

- Không sao, vẫn còn đau nhưng tôi nghĩ sẽ ổn thôi. Trước kia tôi đã từng bị bắn ở nhiều chỗ khác, vết thương ở vai này thì có là gì chứ? Còn Nguyên Bân, đêm qua anh ấy có bị thương hay bị hoảng sợ lắm không?

Shotaro thở dài, gác hai chân lên bàn nước, đáp:

- Anh đấy, lo cho bản thân mình đi sao lại còn lo cho anh ta? Hôm qua anh nói với tôi anh và cậu Nguyên Bân này chỉ là quen biết qua loa, sao giờ lại thành thân thiết thế này rồi? - Nói đoạn, giọng Shotaro bắt đầu trở nên nghiêm túc hơn - Xán Anh, anh biết quy luật trong giới hắc đạo đấy, tuyệt đối không được rung động với bất cứ một ai. Những cuộc hôn nhân trong giới chúng ta đa phần là do sắp đặt chứ tôi chưa thấy ai bỏ ra nhiều tình cảm như anh. Nếu để phe bên kia biết được thì cậu Nguyên Bân này chắc chắn sẽ lọt vào tầm ngắm.

Lý Xán Anh không dám cãi lại vì từng câu từng chữ Shotaro nói đều đánh trúng tim đen của hắn. Chính vì quy tắc này mà Lý Xán Anh không dám thừa nhận tình cảm của mình dành cho Phác Nguyên Bân, nhưng đến bây giờ khi nhìn thấy Phác Nguyên Bân ở bên cạnh, tuyến phòng thủ cuối cùng trong nội tâm hắn cũng đã vỡ vụn. Lý Xán Anh chạm lên trán anh, não nề nói:

- Tôi biết chứ, nhưng anh nói xem một khi trái tim đã lên tiếng thì lí trí còn có ích gì. Cả cuộc đời tôi cứ cô độc, hiu quạnh như vậy suốt bao nhiêu năm, đến một người bạn bình thường cũng chẳng có. Đến bây giờ tôi mới biết thích một người thực sự là gì thì lại bị thân phận của mình ngăn cản. Shotaro, anh nói xem tôi phải làm sao?

Nghe những lời này, tâm trạng của Shotaro cũng trùng xuống. Cậu đưa một điếu thuốc lên miệng nhưng không đốt, chỉ ngậm như vậy rồi nghĩ về những chuyện đã qua. Kì thực, bản thân cậu ta và Trịnh Thành Xán cũng đã từng dây dưa qua lại với nhau một thời gian. Hai kẻ trong bóng tối từng cuồng nhiệt yêu đương cũng từng công khai bày tỏ, Trịnh Thành Xán đối với cậu cũng rất tử tế nhưng cuối cùng vì tính ghen tuông và chiếm hữu của gã mà Shotaro đã thẳng chân đá gã ta, hoàn toàn vứt bỏ ba năm yêu đương của bản thân.

Nhưng khi gặp lại Trịnh Thành Xán, Shotaro biết rằng trong lòng mình vẫn có hình bóng của gã và ngược lại, gã cũng chưa bao giờ quên được cậu.

Tối hôm qua khi Shotaro và Lý Xán Anh vừa bước ra khỏi đại sảnh của phòng hòa nhạc thì hay tin một xe chở vũ khí của họ bị cướp giữa đường. Lý Xán Anh cảm giác có gì đó không ổn, liền bảo Shotaro lập tức về gọi cứu trợ, còn bản thân hắn sẽ đến nơi xảy ra vụ cướp trước. Nhưng giữa đường, xe của Lý Xán Anh bị một chiếc xe khác tông mạnh, cả hai chiếc xe đều cùng nhau lao lên vệ đường. Con đường này vô cùng vắng vẻ, có lẽ âm thanh lớn cũng kinh động đến những hộ gia đình khác xung quanh nhưng tuyệt nhiên không ai dám ló đầu ra xem đã xảy ra chuyện gì. Mọi người chỉ dám ở yên trong nhà đợi cảnh sát tới.

Rất may Lý Xán Anh chỉ xước xát quanh người, tức giận đạp cửa xe chui ra. Hắn thấy Trịnh Thành Xán cũng vừa vặn bước xuống khỏi xe, dùng ánh mắt thách thức nhìn hắn. Cả hai lăm lăm khẩu súng ngắn trong tay, Lý Xán Anh là người lên tiếng trước:

- Có phải anh đã cho người cướp lô hàng của tôi?

Trịnh Thành Xán lên đạn súng, nở một nụ cười quái đản. Gã dựa vào chiếc ô tô đã bị móp một bên, nói:

- Đúng là tôi, có vấn đề gì không?

Lý Xán Anh không hiểu vì sao Trịnh Thành Xán lại cứ liên tục làm khó dễ mình hết lần này đến lần khác. Nói gì thì nói, lĩnh vực mà Trịnh Gia và Lý Gia đảm nhiệm về cơ bản là không giống nhau. Cứ như nhìn thấu được tâm can của Lý Xán Anh, Trịnh Thành Xán lúc này mới từ từ lên tiếng:

- Tôi biết anh đang nghĩ gì. Có phải anh nghĩ vì sao tôi luôn gây cản trở cho anh không? Đó là vì gia đình anh cấu kết với chính phủ, muốn thu giữ mấy sòng bạc nhà tôi. Một núi không thể có hai hổ, nhưng gia tộc nhà anh làm như vậy thì quá hèn hạ rồi.

Lý Xán Anh ngạc nhiên. Cấu kết với chính phủ để triệt hạ Trịnh Gia? Hắn hoàn toàn không biết và không bao giờ dám nghĩ đến điều này. Chưa kịp nói điều gì, Trịnh Thành Xán đã nổ súng. Lý Xán Anh lách được người qua một bên, viên đạn tuy không trúng chỗ hiểm nhưng vẫn găm vào vai của hắn. Hắn bị giật mình cũng tiện tay bóp cò, viên đạn bay trong không trung nhằm thẳng đùi Trịnh Thành Xán mà hạ cánh.

Cả hai đều ôm vết thương đau đớn. Rồi chuyện sau đó xảy ra Lý Xán Anh cũng chỉ lờ mờ cảm nhận được, cho đến khi hắn tỉnh lại sau cơn ác mộng kia thì thấy mình đã nằm trong khách sạn.

Shotaro đã xử lí một cách gọn gàng đống lộn xộn này với cảnh sát Áo. Tuy cũng mất một khoản kha khá nhưng lúc này đây, Shotaro hiểu ra việc quan hệ rộng có tầm quan trọng đến mức nào. Shotaro lúc này giật mình quay về thực tại, quay sang nhìn Lý Xán Anh. Chỉ thấy hắn đang âu yếm ngắm Phác Nguyên Bân ngủ, đôi môi nở một nụ cười vô tư đã lâu không xuất hiện. Shotaro thấy mình không còn bổn phận gì ở đây bèn đứng dậy nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

---

Phác Nguyên Bân cảm thấy như có thứ gì mềm mềm ấm ấm chạm lên má mình, còn phát ra một luồng khí nóng ấm dễ chịu. Anh chầm chậm tỉnh giấc, đập vào mắt anh trước tiên là gương mặt Lý Xán Anh đang nhìn mình chằm chằm. Anh hỏang hốt bật dậy, thấy mình đang nằm trên giường hắn, còn hắn một tay vẫn truyền nước, một tay nắm chặt lấy tay anh. Phác Nguyên Bân ngại đến đỏ mặt tía tai, lắp bắp hỏi:

- Anh Lý, sao tôi lại nằm trên giường anh? Anh đang bị thương mà, sao lại ngồi ghế được chứ, để tôi đỡ anh lên nghỉ ngơi.

Phác Nguyên Bân luống cuống bò xuống giường, không may bàn chân quấn phải tấm chăn nên ngã dúi dụi vào người Lý Xán Anh. Dây truyền nước bị đè lên bất ngờ liên bung ra, đầu kim nhọn mang theo một chút máu đỏ tươi tuột khỏi ven của Lý Xán Anh. Phác Nguyên Bân hoảng phát khóc, hết nhìn Lý Xán Anh lại nhìn ra cửa giống như muốn chạy đi tìm người giúp đỡ.

Lý Xán Anh với chiếc urgo hộ lý để sẵn trên bàn, chủ động băng vào vết kim đang rỉ máu. Hắn thấy Phác Nguyên Bân muốn đứng dậy đi gọi người, cơ thể không tự chủ được mà vòng tay ôm lấy anh kéo vào lòng mình. Phác Nguyên Bân mất đà ngã xuống, ngồi lên đùi hắn. Anh cố đẩy Lý Xán Anh ra nhưng dù bị thương, sức lực của hắn vẫn vô cùng mạnh mẽ.

- Anh Lý, tôi... Tôi đi gọi người đến giúp anh cắm lại kim truyền.

Lý Xán Anh mơ màng nhìn anh, bàn tay đang đặt sau lưng anh lại càng siết chặt.

- Không cần, chỉ cần thầy Phác ở lại đây với tôi thôi.

Không khí như chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng xe cộ dồn dập cùng với tiếng người qua lại dưới đường tạo thành một bản hòa tấu lộn xộn nhiều giai điệu. Phác Nguyên Bân có thể nghe thấy từng nhịp tim của Lý Xán Anh ở khoảng cách gần như vậy. Hai má anh đỏ lên như quả hồng đào, cũng không giãy giụa nữa mà để im cho Lý Xán Anh ôm ấp.

Lý Xán Anh dụi đầu vào hõm cổ Phác Nguyên Bân, cảm nhận mùi hoa nhài nhàn nhạt vương trên áo anh. Bất ngờ hắn đưa tay ra sau gáy kéo đầu anh xuống. Một nụ hôn được đặt lên đôi môi nhỏ của Phác Nguyên Bân khiến anh chết lặng. Lý Xán Anh mặc kệ vết thương đang biểu tình, mải mê gặm nhấm thứ mỹ vị mình đang giữ trong tay, đôi tay không nhịn được mà bế thốc anh lên đặt xuống giường. Hắn nằm đè lên Phác Nguyên Bân, cả quá trình vẫn không một giây phút rời khỏi đôi môi của anh.

Lúc này đây, Lý Xán Anh đã xác định Phác Nguyên Bân chính là chấp niệm nửa đời sau này của mình.

---

Tối nay Riize đã tung teaser "Get a guitar", các đồng meo đã order album chưaaaaa???? (๑˘︶˘๑)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com