Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17

Tiếc nhạc xập xình trong quán bar không khiến Lý Xán Anh thoát khỏi những suy nghĩ luẩn quẩn trong đầu. Đây đã là chai thứ ba mà hắn uống trong suốt hai tiếng qua. Hồng Tinh Hán khi tới nơi đã thấy Lý Xán Anh ngà ngà say, áo sơ mi đã bung vài hàng cúc, ở bên cạnh là hai nữ tiếp viên vô cùng gợi cảm đang uốn éo quấn lấy hắn. Hồng Tinh Hán chau mày, tiến tới đuổi khéo hai cô ả đi khiến hai ả có chút khó chịu, cuối cùng anh đành rút ra ít tiền bo để hai cô nàng im miệng mà chuồn. 

Hồng Tinh Hán ngồi xuống bên cạnh Lý Xán Anh, cướp lấy chai rượu đã vơi một nửa trong tay hắn đặt sang một bên. Anh ngao ngán nhìn tình cảnh của tên bạn thân trước mặt, dường như Lý Xán Anh đã mơ hồ mất đi ý thức về thế giới xung quanh, miệng hắn bây giờ chỉ gọi một cái tên: Phác Nguyên Bân. Khi Hồng Tinh Hán nhận được cuộc gọi cùng giọng nói lè nhè của Lý Xán Anh, anh đã lờ mờ đoán ra được chuyện gì đó. Hồng Tinh Hán rót cho Lý Xán Anh một cốc nước lọc nhưng hắn ngay lập tức gạt ra khiến nước văng tung tóe, hắn đòi Hồng Tinh Hán đưa rượu cho mình. Hồng Tinh Hán chán ghét túm lấy cổ áo hắn, quát lớn:

- Xán Anh, mày tỉnh táo một chút có được không? Từ trước tới giờ mày luôn là người lí trí, tại sao hôm nay lại thành ra như thế này hả?

Nói rồi, anh cầm cả chai nước hất thẳng vào mặt Lý Xán Anh khiến hắn đóng băng tại chỗ. Lý Xán Anh bị tạt nước lạnh, dường như đã định thần lại đôi chút. Hắn ngẩn ngơ nhìn Hồng Tinh Hán, mãi mới nói được một lời:

- Tinh Hán, tao và anh ấy chia tay rồi.

Hồng Tinh Hán tuy đã có dự đoán trong lòng nhưng khi nghe hắn nói ra câu này anh vẫn có chút sững sờ. Anh biết Phác Nguyên Bân là người đầu tiên mà Lý Xán Anh dành tình cảm nhiều đến thế, nói chia tay là chia tay sao được? Hồng Tinh Hán vỗ vỗ vai cố gắng giúp hắn tỉnh táo lên:

- Tại sao lại chia tay? Tao không tin mày là người dễ buông bỏ như thế. 

Lý Xán Anh thở dài xoay xoay chai rượu rỗng trong tay. Hắn lộn xộn kể lại những chuyện đã xảy ra, kể cả việc hắn không kiềm chế được mà suýt nữa đã xâm phạm Phác Nguyên Bân. Hồng Tinh Hán nghe xong thực sự muốn đấm cho Lý Xán Anh một cú, cũng vô cùng giận cô ả Ngô Diễm An kia. Anh thở dài ngồi ngửa ra sau, nói với Lý Xán Anh đang trong cơn quay cuồng vì men rượu:

- Ngô Diễm An quả nhiên là mưu ma chước quỷ. Chắc chắn thỏi son đó là do cô nàng cố tình bỏ lại để gây sự. Mà sao mày không giải thích mà người ta nói chia tay là mày chia tay luôn thế hả?

Lý Xán Anh cười nhạt, vỏ chai rượu bị hắn vứt lăn lóc sang một bên. 

- Giải thích? Có ích gì chứ? Là tao đã làm chuyện không đúng với anh ấy, tao đáng bị như thế này. Hơn nữa... tao cũng không muốn cuộc đời tao, những gì tao đã và đang làm sẽ liên lụy tới Nguyên Bân.

Hồng Tinh Hán biết ý của hắn là gì. Cuối cùng thì bóng tối và ánh sáng vĩnh viễn không thể tồn tại cùng nhau, cũng như thế giới của Lý Xán Anh và Phác Nguyên Bân không có cùng một màu sắc thì không thể song hành. Hồng Tinh Hán lặng lẽ nhìn bạn mình từ từ nhắm mắt, cơ thể nặng nhọc của hắn đổ gục xuống bàn. Có lẽ hắn đã ngấm men rượu rồi. Hồng Tinh Hán ngoắc lễ tân đến thanh toán rồi mau chóng kéo tay Lý Xán Anh dậy, dìu hắn ra khỏi quán bar.

Hồng Tinh Hán ném hắn lên xe mình, trong không gian kín lập tức nồng nặc mùi rượu mạnh. Hồng Tinh Hán tuy cũng uống rượu nhưng cũng không thể chịu nổi bèn hạ cửa kính xuống cho mau hết mùi. Anh muốn cầm điện thoại lên gọi cho Phác Nguyên Bân tới để chứng kiến Lý Xán Anh thảm hại đến mức nào, nhưng rồi anh cũng chỉ biết lắc đầu, khởi động xe rời khỏi bãi đỗ chầm chậm hướng về phía Đông. 

---

Tống Ân Tích trầm ngâm nhìn số điện thoại trong máy, cả nửa ngày vẫn không đủ dũng khí bấm gọi đi. Anh lại tắt máy, nhẹ nhàng đặt sang một bên rồi thưởng thức nốt ly trà chiều còn đang bốc khói. Đã một tháng anh không nói chuyện lại với Phác Nguyên Bân, đôi lúc hình ảnh của Phác Nguyên Bân bất chợt xuất hiện trong một khoảnh khắc khiến anh cảm thấy hơi bồn chồn. Người của Tống Ân Tích nói dạo gần đây không còn thấy Lý Xán Anh lảng vảng xung quanh nơi ở của Phác Nguyên Bân nữa, không hiểu vì sao điều này khiến Tống Ân Tích cảm thấy vui vẻ kì lạ. Anh gọi cho Trịnh Thành Xán.

- Thành Xán, tôi báo cho anh một tin có lẽ không vui lắm. Hình như Lý Xán Anh và cậu nhóc kia chia tay rồi.

- Chia tay rồi? - Trịnh Thành Xán hơi ngạc nhiên - Một thằng nhóc đẹp như vậy mà Lý Xán Anh cũng thẳng chân đá được sao? Thằng này đúng là khá hơn tôi tưởng.

Tống Ân Tích không thích nghe Trịnh Thành Xán bàn tán về ngoại hình của Phác Nguyên Bân, chỉ nhẹ giọng nói:

- Vậy là từ nay cậu ta hết giá trị lợi dụng.

Trịnh Thành Xán bên kia thành phố gật gù đồng ý, cho dù trong lòng gã vẫn có chút nghi hoặc mơ hồ nhưng hiện tại hắn vẫn luôn tin tưởng vào tình báo của Tống Ân Tích. Vậy là việc bắt Phác Nguyên Bân để cho Lý Xán Anh một bài học coi như đi tong, gã đành phải lái âm mưu trả thù của mình theo một hướng khác. 

- Vậy thì rút người của anh đi.

Tống Ân Tích mỉm cười nghe gã nói, kì thực anh đã rút người của mình kể từ khi gặp Phác Nguyên Bân dưới căn phòng trọ vào buổi tối hôm ấy. Việc tự mình tìm hiểu về cuộc sống hằng ngày của Phác Nguyên Bân đã giúp Tống Ân Tích nắm được lịch trình của anh trong lòng bàn tay. Tống Ân Tích biết hôm nay Phác Nguyên Bân có lớp luyện tập liền khoác vội chiếc măng tô rồi nhanh chóng đi xuống bãi đậu xe. 

Tống Ân Tích dừng xe trước cổng Học viện, nhìn kim đồng hồ tích tắc trên tay. Anh đã đến sớm năm phút. Tống Ân Tích mở cửa xe, giả vờ bước vào quán tạp hóa đối diện cổng trường, nhưng ánh mắt không ngừng dõi theo từng tốp sinh viên trẻ tuổi đang khoác tay nhau bước ra. Cuối cùng anh cũng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Phác Nguyên Bân xuất hiện. Phác Nguyên Bân co ro trong chiếc áo khoác dày giống như một con mèo nhỏ run rẩy trong gió lạnh, Tống Ân Tích cảm thấy anh càng ngày càng gầy đi, trong lòng chợt dấy lên một sự xót xa và đau lòng. Tống Ân Tích mua một cốc sữa ấm rồi đứng ở phía đối diện nhìn Phác Nguyên Bân đang chuẩn bị qua đường. Anh đứng đó hồi hộp chờ cho Phác Nguyên Bân ngẩng lên sẽ lập tức nhìn thấy sự tồn tại của mình. 

Phác Nguyên Bân thực sự đã nhìn thấy Tống Ân Tích, khi đèn xanh bật lên, Phác Nguyên Bân mỉm cười vẫy tay với anh. Tống Ân Tích cũng giơ cao cốc sữa lên ra hiệu với anh, cả hai cùng bật cười vui vẻ. Hóa ra, Phác Nguyên Bân vẫn chưa quên dáng hình của anh. Phác Nguyên Bân chạy qua vạch kẻ đường tới chỗ Tống Ân Tích, đứng thở hổn hển hỏi anh:

- Người lạ này, sao anh lại ở đây?

Tống Ân Tích nhìn đôi môi run run vì lạnh của Phác Nguyên Bân, không nhịn được mà giơ cốc sữa ấm áp vào má anh. Một cảm giác ấm nóng lập tức xóa tan đi cái lạnh đang bủa vây trong không gian, đôi má anh bắt đầu ửng hồng. 

- Cậu mau uống đi không lạnh. 

Phác Nguyên Bân ngượng ngùng nhận lấy cốc sữa, tò mò hỏi:

- Sao anh lại biết tôi ở đây? Lại còn mua sữa cho tôi nữa?

Tống Ân Tích làm bộ như mình chỉ đi ngang qua, bắt đầu bịa ra một câu chuyện:

- Tôi có chút việc gần đây, đang mua hàng trong cửa hàng tiện lợi thì nhìn thấy cậu liền nhớ tới hình ảnh cậu bé khóc nhè với cốc sữa ngày hôm đó nên muốn mua cho cậu một cốc sữa nữa.

Phác Nguyên Bân đỏ mặt, lí nhí nói:

- Sao anh còn không quên chuyện đó đi chứ!

Tống Ân Tích đi song song bên cạnh Phác Nguyên Bân, lặng lẽ như một cái bóng. Anh cố tình hỏi một câu để phá vỡ bầu không khí dù đã biết trước đáp án:

- Cậu và người bạn đó thế nào rồi? Vẫn ổn cả chứ?

Phác Nguyên Bân cúi đầu cười buồn:

- Chúng tôi chia tay rồi...

Tống Ân Tích cố bày ra bộ mặt kinh ngạc:

- Cậu bảo sao? Sao lại chia tay? Cậu có nghe lời tôi nói chuyện thẳng thắn với người đó không?

Phác Nguyên Bân tủi hờn ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt long lanh chứa đầy nước giống như một cái hồ nhỏ. Một giọt nước mắt không kiềm được mà trào ra, Phác Nguyên Bân vội lấy ống tay áo lau đi. Tống Ân Tích thấy vậy thì bối rối đưa tay chạm vào gò má anh. Cảm giác làn da lành lạnh, mịn màng tiếp xúc với năm đầu ngón tay thô ráp lúc đó, cả đời này Tống Ân Tích sẽ không bao giờ quên. 

Tống Ân Tích nghe Phác Nguyên Bân kể lại những gì anh đã trải qua sau ngày hôm đó, liền có chút tức giận mà mắng Lý Xán Anh:

- Thằng tồi!

Phác Nguyên Bân nghe vậy vội bao biện cho Lý Xán Anh:

- Không, tôi nghĩ anh ấy không phải người như vậy. Chắc có lẽ lúc đó do tâm trạng không ổn định nên anh ấy mới làm ra những chuyện đó. Đáng lẽ chúng tôi phải bình tĩnh hơn thì mọi chuyện đã không đến bước đường này. 

Tống Ân Tích giấu chặt đôi bàn tay đang cuộn thành nắm đấm trong túi áo, anh thầm nghĩ đến lúc này rồi Phác Nguyên Bân vẫn còn cảm thông được cho Lý Xán Anh sao? Anh cảm thấy nhộn nhạo khó chịu trong lòng. Anh đi cùng Phác Nguyên Bân tới bến xe buýt, sao đoạn đường ngày hôm nay lại ngắn đến vậy? Trước khi đi, Phác Nguyên Bân có đưa cho anh một tấm vé, tâm trạng sau khi trút hết nỗi lòng có vẻ đã khá hơn.

- Tặng anh. Giáng sinh sắp tới tôi sẽ trình diễn tại một buổi hòa nhạc, nếu anh có nhã hứng thì đến xem nhé!

Tống Ân Tích ngẩn người nhìn chiếc vé trong tay mình, rồi lại ngẩng lên nhìn Phác Nguyên Bân nhưng anh đã lên xe từ bao giờ, còn quay lại nở một nụ cười với Tống Ân Tích. Kì thực tấm vé này Phác Nguyên Bân định lấy về cho Chiêu Hi, nhưng nay gặp được Tống Ân Tích ở đây, anh đành hi sinh nó vậy. 

---

Hồng Tinh Hán ngồi trong xe, kinh ngạc dõi theo hai người trước mắt. Anh muốn đến đây gặp Phác Nguyên Bân để giúp Lý Xán Anh giải thích rồi kéo hai người lại làm hòa với nhau để cậu bạn thân không chìm đắm trong cái thế giới u buồn sau khi chia tay nữa, ai ngờ lại thấy cảnh đặc sắc này. Hồng Tinh Hán không cùng hội cùng thuyền với Lý Xán Anh hay tứ đại gia tộc, nhưng anh cũng rất biết Tống Ân Tích. Vì muốn nâng đỡ "gà" nhà mà cha anh cũng đã từng giao du với gia đình Tống Ân Tích vài lần, anh cũng đã từng được gặp thoáng qua người này. 

Hồng Tinh Hán vô cùng thắc mắc tại sao Phác Nguyên Bân lại quen biết anh ta? Một kẻ như Tống Ân Tích thì cũng chẳng tốt đẹp gì, liệu có âm mưu gì phía sau hay không? Càng nghĩ càng rối não, Hồng Tinh Hán quyết định quay đầu xe đi đến biệt thự của Lý Xán Anh. 


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com