Chap 20
Lan Hương cảm thấy nàng đã sẵn sàng "dâng mình" cho Ái Phương. Thậm chí mỗi khi bị cô trêu chọc đến khó nhịn, nàng đều vùng dậy chủ động tấn công, thì cô lại bất ngờ kêu dừng. Cô bóp mặt nàng, tặng nàng một nụ hôn trấn an, đứng dậy đi vào nhà tắm.
Lan Hương ngờ vực, lẽ nào cô ăn chay nhiều quá nên quen rồi ư?
Ái Phương vào xối nước lạnh, còn Lan Hương buồn bã nằm ngửa trên giường. Nàng ấm ức cúi nhìn chòng chọc bộ ngực phẳng lì của nàng... Lẽ ra nàng nên ngồi dậy hoặc đứng lên quyến rũ thủ trưởng đại nhân, vậy sẽ hao hao giống bánh bao hơn.
Ái Phương tắm xong đi ra, nhìn thấy Lan Hương cúi gằm mặt vẻ như tự hỏi. Cô đi lại vuốt phẳng chăn và ga trải giường mà hai người vừa lăn lộn làm mất trật tự. Đến khi cô làm xong, Lan Hương vẫn đang dựa vào giường, im thin thít nhìn chằm chằm bản thân. Ái Phương đành khom người bồng nàng đặt sang bên phải của giường, kéo chăn lên đắp cho nàng. Cô cất giọng nhẹ nhàng như dỗ dành trẻ con, "Ngủ đi."
Ái Phương nằm bên trái giường, cách Lan Hương vừa đúng 30 cm.
Cô gái nằm bên phải cô lầm bầm trong miệng, Ái Phương vờ như không nghe thấy, cô với tay tắt đèn. Một phút sau, cô gái nằm đằng sau cô đột nhiên nhích người sát vào, tay chân vắt hết lên lưng cô.
Ái Phương thở dài, cô xoay người ôm chầm Lan Hương, tì cằm lên đầu nàng, "Tiểu Hương, con gái không nên như vậy."
"Đồ ngốc!" Lan Hương tìm vị trí thoải mái trong lòng Ái Phương , "Có bà xã ngủ cạnh mà cũng không biết ôm."
Ái Phương : "..."
Hình như cô ngốc thật, nhưng đào đâu ra một tên ngốc hạnh phúc được như cô? Ái Phương cúi xuống hôn trán Lan Hương, "Đợi sau khi kết hôn, Hương dạy chị nhiều hơn được không?"
Một lời âu yếm trên giường, lại thêm Ái Phương cúi đầu nên giọng nói trầm ấm của cô trở nên ngọt ngào khác thường. Câu nói này rót vào tai Lan Hương như một làn gió xuân tươi mát rót vào tim nàng.
"Chị nói cứ như em có kinh nghiệm phong phú lắm không bằng." Tuy cảm thấy ngọt ngào nhưng Lan Hương vẫn giả vờ bĩu môi.
"Chị nói sai rồi, đừng giận chị." Ái Phương nhún nhường, tốc độ kiểm điểm của cô còn nhanh hơn những chàng thiếu niên mới lớn da mặt dày, "Sau này, chúng ta sẽ học cùng nhau."
Học cùng nhau... Lan Hương cười tủm tỉm đánh Ái Phương một cái. Nàng hạnh phúc nhắm mắt lại ngủ.
***
Ái Phương quay về bộ đội, cuộc sống của Lan Hương cũng coi như phong phú. Mỗi ngày, bà Phan đều gọi điện kêu nàng về nhà ăn cơm. Do không có xe buýt đến Phan gia, bà muốn bỏ tiền mua xe riêng cho nàng. Lan Hương lật đật từ chối, bà Phan bèn viện cớ bắt nàng đồng ý. Bà nói là tiền dành dụm cưới vợ cho Ái Phương, mà lâu thật lâu mới thấy cô dắt được con dâu về nhà, nên tiền sinh tiền, lời sinh lời. Số tiền nhỏ ngày xưa giờ đã nhiều vô cùng, đủ mua cả một chiếc xe.
Thường ngày, Ái Phương đọc tiểu thuyết thấy đủ loại mẹ chồng con dâu đấu đá nhau tơi bời, còn bà Phan lại là bà mẹ chồng tốt cực kỳ. Bà khiến nàng vừa mừng vừa lo, nàng căng thẳng, trán túa đầy mồ hôi.
Cuối tuần, Minh Hằng hẹn nàng dạo phố, thuận tiện dẫn nàng đi chào hỏi họ hàng Phan gia, coi như làm quen trước khi kết hôn.
Lan Hương biết Minh Hằng không phải người dễ gần. Dựa vào nhiều chuyện có thể thấy nàng không thích xã giao nhưng nàng luôn hết lòng giúp đỡ Lan Hương hòa nhập vào Phan gia. Lan Hương cảm động, không biết cám ơn cô ấy thế nào cho hết.
Có một số việc Minh Hằng chỉ tiện tay giúp đỡ, nhưng có một số việc là xuất phát từ tận đáy lòng.
Đi dạo phố xong, hai người cùng đến thẩm mỹ viện. Minh Hằng là khách thân thiết ở đây. Sau khi làm xong, Minh Hằng tặng nàng một tấm thẻ làm đẹp trị giá năm mươi triệu.
Có hào phóng quá không? Lan Hương nghĩ.
Minh Hằng không phải người giỏi kết giao bạn bè, lại khó khăn lắm mới xuất hiện một người ăn ý với nàng. Nàng không thiếu thốn tiền bạc, vì vậy cách thể hiện tình cảm có hơi quá tay.
"Trước đây, mình đi có một mình, chán lắm." Minh Hằng nói, "Bây giờ thì hay quá, có cậu cùng đi mình."
"Chúng ta có thể tự làm mấy kiểu này ở nhà. Hay sau này chúng ta tự làm ở nhà, cùng tìm tòi cách làm đẹp đi!" Lan Hương là một cô gái sống tiết kiệm.
"Tính vậy một lần hai lần thì được nhưng làm lâu lại phiền phức." Minh Hằng nói.
"Nhưng mình làm vậy lại phung phí quá." Lan Hương tính toán cho Minh Hằng , "Một lần đến đây tốn tới vài triệu, tự làm chưa tới một triệu. Ở nhà làm không chỉ tiết kiệm tiền, mà còn có ý nghĩa."
Khi quan niệm chi tiêu của bạn bè khác nhau chính là lúc đôi bên tranh luận và tìm ra ý kiến chung. May là hai người đều là biết lắng nghe và chịu trao đổi.
Minh Hằng đăm chiêu suy tư, tán thành quan điểm của Lan Hương, song cũng phát biểu ý kiến cá nhân, "Lãng phí cũng là một cách phân bố lại nguồn lực xã hội mà."
Kiểu biện luận gì thế này? Thế nhưng kiểu tranh luận này lại khiến Lan Hương mở mang đầu óc, "Hay! Nói quá hay!"
Buổi chiều trên đường về, Lan Hương nhận được điện thoại của chủ biên. Một chung cư ở phía tây thành phố vừa xảy ra án mạng. Chồng say rượu dùng chai bia đánh chết vợ, Lan Hương lập tức đón xe đến lấy tin.
Từ sở cảnh sát phía tây thành phố đi ra, nàng lại đến nhà của nạn nhân để nắm bắt tình hình rõ hơn.
Người chết để lại hai đứa con nhỏ. Chị gái chín tuổi, còn em trai bảy tuổi. Hỏi chuyện hai đứa bé xong, Lan Hương chạy đến trung tâm thương mại mua vài món đồ chơi, rồi lại quay về đó.
Chủ biên kêu nàng dựa vào sự việc này để viết bài liên quan đến pháp luật. Lan Hương quay vào màn hình máy vi tính suy nghĩ cả buổi, cuối cùng từ bài viết về hình phạt dành cho người chồng độc đoán, nàng đổi thành bài phân tích trách nhiệm nuôi nấng con cái.
Mỗi ngày ở xã hội đều xảy ra những vụ việc đẫm máu như vậy. Có người gây thương tích cho người khác, có người bị thương, nhưng lại có những bi thương không cách nào bù đắp bằng tiền và nước mắt.
***
Nhân viên văn thư của quân khu trình tài liệu đã chỉnh sửa hoàn thiện cho Ái Phương . Cô rút một tờ báo đưa cho nhân viên văn thư, chỉ vào bài viết trên đó, "Cắt lại bài này."
Nhân viên văn thư biết phóng viên Bùi Lan Hương này là vợ tương lai của thủ trưởng. Vậy nên khi cắt dán bài báo vào sổ công tác của thủ trưởng, anh ta làm cẩn thận vô cùng.
Mùa thu này sẽ có một cuộc diễn tập quân sự quy mô lớn chưa từng có. Ái Phươnh là tổng chỉ huy của cuộc diễn tập này. Khi cô vạch ra kế hoạch tác chiến cùng ban chỉ huy, một chỉ huy bày ra gương mặt tươi cười xán lạn hỏi cô, "Thủ trưởng, nếu lần này chúng ta thắng, có phải cô nên mời toàn quân ăn kẹo mừng không?"
"Chuyện nhỏ." Ái Phương vừa nói hết câu, có người cười tủm tỉm xen vào, "Cây vạn tuế rốt cục đã nở hoa..."
"Có gì buồn cười! Ai lại không kết hôn, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi." Ái Phương răn đe những người trêu đùa cô. Tuy vẻ mặt cô vô cảm, giọng cứng ngắc do quen kiềm nén cảm xúc, nhưng niềm vui phơi phới của chú rể tương lai vẫn không cách nào che giấu.
Hoàng hôn, Ái Phương gọi điện cho Lan Hươnh. Đúng lúc Lan Hương đang trên đường đến Phạm gia với đặc sản mang về từ thành phố S.
Lan Hương đã kể Ái Phương biết chuyện nàng bị đuối nước năm mười tuổi, được người ta cứu lên, rồi cũng nói người đó mất mạng do cứu nàng.
Nhưng nàng lại không nói cô biết người đó chính là Thuỳ My.
Nàng định tìm cơ hội nói Ái Phương nghe bí mật này, nhưng còn chưa kịp thì cô đã bận việc, phải quay về quân khu sớm.
Lúc Lan Hương đến Phạm gia, ông Phạm đang đeo kính mắt nhìn chăm chú thứ gì đó. Nàng đi vào hỏi ông. Ông Phạm nói đây là lời nhắn mà bạn học trong lớp gửi lại cho Thuỳ My vào năm cô ấy gặp chuyện không may. Vốn dĩ ông tưởng chúng đã mất nhưng mấy hôm trước bà Phạm dọn dẹp, lại vô tình nhìn thấy.
Ông Phạm như sợ Lan Hương khó chịu, ông xoay người vỗ tay nàng, "Hương, con đừng nghĩ ngợi nhiều."
Lan Hương nhìn thấy tờ giấy của Ái Phương trong xấp giấy nhắn nhủ của bạn bè Thuỳ My. Ngần ấy năm qua, chữ viết của cô vẫn vậy, hầu như không thay đổi. Nàng cầm lấy tờ giấy, nhìn ngắm nét chữ cứng cáp của cô. Nàng phảng phất nhìn thấy dáng vẻ của Ái Phương lúc viết tờ giấy này.
Số phận đúng là nằm trong tay mỗi người!
Đây là lời biệt từ mà Ái Phương đã viết cho Thuỳ My.
Ông Phạm ngẩng đầu nhìn tờ giấy trên tay nàng, ông sực nhớ một việc, "Hương, con xem giúp bác tờ giấy này với." Ông Phạm rút ra một xấp biên lai gửi tiền.
Người gửi tiền đã giấu kín tên tuổi. Ngoài số tiền và tên người nhận, trên đó hầu như chẳng còn chữ gì. Nhưng Lan Hương vẫn nhận ra chữ viết của Ái Phương.
Tổng cộng 19 tờ biên lai chuyển khoản, bắt đầu gửi từ năm Thuỳ My qua đời.
"Con thấy chữ của hai người này giống nhau không?" Ông Phạm cầm biên lai và tờ giấy của Ái Phương lên đối chiếu.
Lan Hương không nhìn nhưng nàng vẫn gật đầu, "Là cùng một người."
Ông Phạm không khẳng định như Lan Hương, ông cứ cảm thấy là lạ, "Hai bác không biết người ấy là ai nên không đụng đến số tiền này. Ngần ấy năm qua, gia đình con luôn giúp đỡ, hai bác cũng không thiếu thốn. Nhưng lạ quá, ngày xưa Thuỳ My đâu có nhiều bạn bè, rốt cuộc ai đang giúp đỡ hai bác?"
Lan Hương há hốc miệng, không biết nói làm sao.
***
Nhật ký của Thuỳ My viết đến hết cấp ba thì ngừng lại. Năm cấp ba ấy, Thuỳ My đã không hoàn thành tốt kỳ thi quan trọng nhất trong cuộc đời. Sau khi có kết quả thi, cô ấy đã quyết định học lại. Có thể do việc học quá bận, cô ấy không viết tiếp nhật ký.
Có vài trang trong nhật ký, Thuỳ My viết về tương lai mờ mịt, nỗi nhớ nhung Ái Phương và sự khinh bỉ dành cho Như Ý. Thuỳ My đã dùng cụm từ "thủy tính dương hoa*" để nói về Như Ý.
*Thủy tính dương hoa ý chỉ nữ giới có tác phong tùy tiện hay tình cảm không chuyên nhất.
Lan Hương nhớ Ái Phương từng nói, "Cô ấy thích một chàng trai khác."
Lẽ nào "thủy tính dương hoa" của Thuỳ My là ám chỉ điều này?
Lan Hương đột nhiên rất muốn gặp Ái Phương.
***
Sẩm tối khi Ái Phương đang bàn bạc công việc với phó chỉ huy, một binh sĩ đi vào báo cáo, "Báo cáo thủ trưởng, có một nữ đồng chí họ Bùi tìm cô."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com