Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 5

Buổi tối, Lan Hương định tắt máy tính thì Messenger báo có tin nhắn mới. Cô nhấp vào khung đối thoại, trông thấy một tin nhắn của Quân Anh.

"Ngày mai tới thành phố A họp."

Lan Hương chống cằm nhìn màn hình vi tính vài giây, nàng trả lời, "Ừ."

"Có định mời ăn không?" Đối phương nhắn tiếp.

Lan Hương trả lời: "Không có tiền." Nàng muốn thoát ra nhưng khung đối thoại hiện lên biểu tượng mặt buồn, theo sau là một hàng chữ, "Hi hi, mình là Đào Nhi."

Đào Nhi lại gọi thoại qua Messenger . Màn hình thoại còn chưa hiện ra, giọng nói của Anh Đào đã truyền đến tai nàng. Cô ta nói cô ta sẽ cùng Quân Anh đến thành phố chơi, cần nàng tiếp đón hai ngày.

Nửa giờ sau, bà Bùi cũng gọi báo Đào Nhi tới chơi vài ngày. Nếu nàng rảnh rỗi thì xin nghỉ hai ngày đi chơi với họ.

Lan Hương vừa đắp mặt nạ vừa nói, "Con bận lắm, không có thời gian đi chơi cùng họ. Cùng lắm con chỉ đi ăn với họ thôi."

"Lan Hương!" Giọng bà Bùi không vui, "Có mấy khi Đào Nhi đến thành phố A đâu con."

Lan Hương không nói tiếng nào cúp máy lập tức. Nàng giận dỗi nằm giang tay giang chân trên giường. Một lúc sau bà Bùi gọi lại, giọng bà khác hẳn ban nãy, "Tiểu Hương, con bận thật không?"

"Mẹ nghĩ con nói dối?"

"Xin lỗi con, mẹ..."

"Hừ, dẫu sao từ nhỏ đến lớn, mẹ cũng thương Đào Nhi hơn con." Lan Hương buồn man mác, "Riết rồi con chẳng biết mẹ là mẹ của con hay cậu ấy nữa."

"Mẹ cũng muốn Đào Nhi là con của mình, nhưng đáng tiếc mẹ không có phúc đó." Bà Bùi nói đùa.  

Thật sự là một lời nói đùa không sao cười nổi. Lan Hương cười gượng vài tiếng, tắt điện thoại. Nàng xoay người, vô tình đụng trúng quyển nhật ký màu xanh nhạt để trên đầu giường.

Lan Hương mở trang đầu tiên ra đọc. Từng nét chữ viết hoa đẹp đẽ hiện trên đó, "YÊU LÀ TÌNH CẢM ẤM ÁP NHẤT TRÊN ĐỜI NÀY", bên dưới là chữ ký của chủ nhân cuốn nhật ký... Thuỳ My.

Có lẽ Thuỳ My thường xuyên luyện viết nên nét chữ của cô ấy rất đẹp. Lan Hương cũng từng viết vô số lần tên của mình lên nháp nhưng viết mãi cũng không được. Có một lần Quân Anh cầm lấy bút của nàng, anh ta khom lưng viết tên nàng lên chỗ còn trống trên giấy nháp. Trong tích tắc, tên nàng hiện ra với vẻ thanh thoát nhẹ nhàng.

Kê từ hôm ấy, nàng cố viết giống anh ta vô số lần hai chữ đó.

Thuỳ My cũng bắt chước thể chữ của Ái Phương. Cô ấy còn dùng thể chữ này tự viết cho mình một lá thư, một lá thư chất chứa toàn bộ tình cảm của thời thanh xuân, nhưng lá thư này chỉ có vỏn vẹn bốn chữ "Thuỳ My cố lên".

Thuỳ cố lên.

***

Phải chăng trong mỗi lớp học đều có một cô gái như thế này. Cô gái đó sẽ không ồn ào, ăn mặc quái dị, không thích nói chuyện nhưng luôn bị bạn bè hoài nghi là kẻ đâm thọc sau lưng. Mỗi ngày, cô gái đó đều siêng năng học tập nhưng thành tích luôn xếp cuối lớp. Cô gái đó không thích nói nhưng sẽ bất ngờ lớn tiếng tranh luận, nhất định phải tranh thắng thua mới chịu bỏ qua.

Cô gái đó không được mọi người chú ý nhưng thường xuất hiện trong đề tài vui đùa của bạn bè cùng lớp.

Chẳng hạn như:

"Hôm nay, mình thấy cậu nói chuyện với Thuỳ My, cậu thích nó hả?"

"Cậu mới thích nó, cả nhà cậu thích nó thì có."

"Thuỳ My thích tìm cậu thảo luận bài vở, chắc chắn cậu bị nó thích rồi."

"Cậu bị bệnh hả? Nó thích tìm mình, chứ có phải mình đâu!"

"..."

 
Họ thỏa thích bàn tán, không màng quan tâm những lời này sẽ truyền đến tai đối phương, sẽ xúc phạm cô gái tên Thuỳ My. Hoặc họ biết nhưng họ không quan tâm, không sợ mất lòng Thuỳ My, họ chỉ cần cảm thấy vui là được.

 
Năm đầu tiên của cấp ba, trường tổ chức đi học quân sự. Thuỳ My có dáng bước đều kỳ dị, trở thành trò hề của bạn bè. Nam nữ tuổi dậy thì có khả năng quan sát rất tốt. Họ có thể phát hiện ai mặc hàng hiệu gì, ai nói chuyện với nhau nhiều hơn,...

Trong ký túc xá, đám nam sinh ấu trĩ bình chọn ra "Mười người đẹp nhất khối". Khi họ tìm kiếm mười người đẹp, họ sẽ bình phẩm đủ thứ, đưa người này lên trời, đạp người kia xuống đất. Sau khi soi mói chọn ra được "Mười người đẹp nhất khối", họ lại hăng hái bừng bừng sàn lọc ra "Mười người xấu nhất khối". 

Không nghi ngờ gì Như Ý là người đẹp nhất trong cuộc bình chọn của đám nam sinh. Tiêu chuẩn chọn người đẹp ít nhiều sẽ có điểm giống nhau nên không khó chọn mấy. Nhưng chọn ra mười người xấu nhất, mỗi người đều có tiêu chuẩn riêng nên cả đám cùng đưa ra ý kiến của bản thân. Có người đề cử cô gái tên "XXX", người đề cử cô gái tỏa ra mùi hôi khó chịu, cuối cùng có người nêu đích danh "Thuỳ My".

Nhắc tới "Thuỳ My" có kiểu bước đều quái dị, mọi người đều cười phá lên đồng ý thông qua.

Đúng lúc này, có người hỏi Ái Phương trầm mặc suốt từ nãy đến giờ, "Phương, hôm nay đúng là làm khó cho cậu."

Tại sao khó?

 
Ái Phương là cô gái xuất sắc nhất trong đợt huấn luyện quân sự. Thuỳ My cũng từng miêu tả người thiếu niên Ái Phương khi ấy trong nhật ký.

Thuỳ My không biết bước đều, sĩ quan huấn luyện kêu cô chỉ dạy cho Thuỳ My. Dưới cái nắng oi ả, người thiếu niên đứng thẳng người, giơ chân lên rồi trầm ổn hạ xuống. Mỗi bước đi vững chãi của cô đều rơi vào lòng Thuỳ My.

  
***

Lan Hương đúng giờ tới chỗ hẹn. Đào Nhi và Quân Anh tới muộn tận nửa tiếng. Nàng đang ngồi đợi họ thì ông Bùi gửi tin nhắn cho nàng.

"Ba vừa gửi tiền vào thẻ của con, nhớ chiêu đãi hai đứa nó tử tế, đừng để mình mất mặt."

Lan Hương trả lời tin nhắn, "Tạ chủ long ân!". Nàng cảm động cất điện thoại vào giỏ xách.

Ba của nàng là người ba tuyệt vời nhất trên đời.

Còn mẹ thì sao?

Mẹ là người tuyệt vời thứ hai trên đời.

***

Lan Hương đang mỉm cười nhớ về thời thơ ấu của mình thì nhân viên dẫn một đôi nam nữ đi vào.

Đôi nam nữ đó chính là Quân Anh và Đào Nhi.

"Đã lâu không gặp." Lan Hương đứng dậy chào hỏi.

"Lâu rồi không gặp, Hương" Giọng nói của Quân Anh vẫn trầm ấm không khác mấy trí nhớ của nàng. Trước đây, nàng từng cho rằng giọng của anh ta là âm thanh dễ nghe nhất trên thế giới. Nó trầm trầm nhưng hiền hậu như nước chảy qua khe suối, rót vào tim nàng.

Đào Nhi đứng cạnh Quân Anh, cô ta cười rạng rỡ, nói xin lỗi nàng, "Do mình không tốt, mình không nên kêu Quân Anh cùng đi mua sắm đến quên thời gian."

Lan Hương nhìn bao lớn bao nhỏ hàng hiệu nối tiếng thế giới trong tay Đào Nhi.

Nàng sực nhớ nhiều năm trước đây, Đào Nhi dẫn nàng đến một khu chợ bình thường. Cô ta vừa chui vào góc thử quần áo chật hẹp, vừa khinh thường những bạn học mặc đồ hiệu, "Đúng là chịu không nổi đám đó. Xài có mỗi đồ của Erke* mà chạy đi khoe vòng vòng. Đã thế còn luôn miệng nói to be No 1, mình thấy tu bi No 1 thì có."

*Erke: Một nhãn hiệu đồ thể thao của Trung Quốc. Khẩu hiệu của Erke là to be No 1.

***

Có Đào Nhi ở đây thì không bao giờ thiếu đề tài nói chuyện. Với một cô gái sắp kết hôn, đề tài chính dĩ nhiên là chuyện đám cưới của bản thân.

"Hương, cậu thấy đám cưới kiểu ta hay kiểu Tây đẹp?"

 
"Kết hợp cả hai đi." Lan Hương cảm thấy ánh mắt của người nào đó dừng trên mặt mình. Nàng nhếch miệng cười chua xót, "Mình có một đồng nghiệp tổ chức đám cưới kết hợp lai , mình thấy được lắm."  

"Thật không?"

Lan Hươnh gật đầu. Nàng ngẩng lên, Quân Anh đột nhiên hỏi nàng, "Đồng nghiệp nào của em?"

Đồng nghiệp nào của nàng liên quan gì tới anh? Lan Hươnh cười cười không trả lời. Đúng lúc này, điện thoại của nàng "ting tang" ngân lên.

"Mình ra ngoài nghe điện thoại." Lan Hương nói, cầm điện thoại đi nhanh ra ngoài.

Cuộc gọi này là của chủ biên. Bình thường trò chuyện với chủ biên, Lan Hương chỉ nói mấy câu qua loa rồi cúp ngay. Nhưng hôm nay nàng chủ động nói đủ thứ truyện trên trời dưới đất. Nàng trò chuyện về công việc phân chia hôm qua, nêu lên cách nhận xét của bản thân.

Chủ biên nhạy cảm hỏi nàng, "Hương, lẽ nào em đang đi coi mắt?"

"Không phải... em bận, cúp trước đây."

Lan Hương vừa đi ra hành lang thì một bóng người nhỏ xíu đâm vào đầu gối nàng. Lan Hương cúi đầu nhìn, một cậu bé đáng yêu cất giọng nhõng nhẽo, "Chị đụng em đau quá."

Lan Hương nghiến răng. Thằng bé này dám đảo ngược trắng đen!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com