V. Sin
Tôi đã chuẩn bị công cuộc trả thù từ rất lâu về trước, những tưởng đó là kế hoạch hoàn hảo nhất mà tôi dành cả đời để thực hiện. Nhưng rõ ràng có thứ gì đó đã khiến đường ray chệch đi một chút, dù cuối cùng con tàu lửa cũng dừng lại ở nhà ga chết chóc như lộ trình tôi đã đặt ra. Tôi dự định sẽ nhận bản án tuyệt vời khi cảnh sát kết tội tôi, nhưng chết tiệt, họ quá kém để nhận ra sự thật, hoặc, như tôi đoán trước, họ hành xử vô trách nhiệm hệt như mười tám năm trước.
Mười tám năm trước, tôi trở về nhà sau khóa tu học mùa hè ở thành phố kế bên. Cha đến đón tôi, ông mặc chiếc áo măng tô đen dài như mọi ngày. Giây phút tôi sà vào lòng cha, năm giác quan của tôi run lên bần bật. Áo của cha có mùi máu tanh, mùi thuốc súng. Bàn tay cha thô ráp, sần sùi. Nụ cười của cha kỳ lạ, đáng sợ đến mức tôi bất giác lùi một bước về sau. Kể từ ngày hôm ấy, tôi biết cha không còn trên đời nữa. Cha tôi, linh mục Antony đáng kính bị chính người em song sinh của mình giết hại.
"Tao đã giúp cha của mày đến với Chúa rồi. Nhưng tao thắc mắc rằng liệu Chúa có nhận ra lão ấy không, khi mà lão đã cháy tàn cả tro dưới cái hố đất giữa rừng?"
"Giờ thì tao sẽ là cha của mày, Cha Antony đáng kính ở nhà thờ Đức Hạnh, chứ không phải thằng khốn làm cu li cho lão anh trai chết tiệt ở cô nhi viện."
"Trông cái mặt của mày đáng ghét đến lạ, mày giống hệt lão ta ở cái điệu bộ tỏ ra nhân ái ấy. Mày nghĩ xem ai là đứa trẻ đáng chết nhất nào? Chính là mày, Hoàng Sơn ạ!"
"Mùa hè đến rồi, mày nên tắm bằng nước sôi tao đã đun trong bếp, hoặc tao sẽ cho mày nếm thử mùi thịt nướng trên chính cơ thể mày."
"Mùa đông đến rồi, đừng có lãng phí nước nóng và củi lửa, ra ngoài và tắm bằng nước lạnh trước khi tao đá mày xuống sông."
Tôi không cách nào quên được, giá mà tôi có thể, tôi sẽ không chọn cách trả thù. Hơn mười năm vùng vẫy trong địa ngục mà hắn đã trực tiếp hành hình, tôi điên dại, tôi quên mất bản thân mình là một con người.
Tôi đã tìm cách báo với sở cảnh sát, nhưng họ mang tôi trở lại nhà thờ, bỏ mặc những vết sẹo chi chít trên cơ thể nhỏ bé này.
"Mày phải làm gì đó hư hỏng thì Cha mới phạt chứ, thật rách việc!"
Hóa ra là do tôi, đứa trẻ mới mười mấy tuổi, chính tôi là nguyên nhân gây ra chuyện này. Nhà thờ Đức Hạnh to lớn, lộng lẫy. Phía trước Chúa là những con chiên ngoan đạo, sau lưng ngài là tôi, đứa trẻ tội lỗi thoi thóp nằm dưới chân kẻ mạo danh Cha xứ.
Không có cách nào tố cáo hắn, tôi đã đợi suốt mười tám năm, tôi đợi ngày hắn già nua yếu ớt, tôi đợi thời cơ để hắn bị chính tay tôi trừng phạt. Nhưng có lẽ, tôi đã không thể hoàn thành công đoạn cuối cùng của kế hoạch.
Trước khi Bùi Công Nam đến gặp tôi trong đêm, gã đồng nghiệp của anh ta đã nhanh hơn một bước.
"Có lẽ tôi chưa giới thiệu..." Gã đưa ra trước mắt tôi chiếc thẻ cảnh sát, "Vương Thiên Minh, đội trưởng đội điều tra số 1."
Thiên Minh đối với tôi chưa bao giờ là một người đơn giản. Ánh mắt nghi hoặc, ánh mắt soi xét, hay ánh mắt giấu được tất cả những cảm xúc bên trong, khiến cho người ta cảm thấy gã thật vô hại.
"Nghe hơi kỳ cục đấy, nhưng Cha Joseph, tôi đến vì muốn nói chuyện với anh..." Thiên Minh rít một hơi thuốc, "Về Bùi Công Nam."
Ngày đầu tiên Công Nam đến tìm tôi còn có ba linh mục khác trong nhà thờ, chúng tôi mặc đồ không khác nhau là mấy, họ cũng trạc tuổi tôi. Công Nam không sử dụng hình ảnh, trong một cái nhìn đã nhanh chóng nhận ra ai mới là người anh ta cần mang về sở cảnh sát.
Tôi làm theo kế hoạch đã vạch ra từ trước, nhưng không đợi tôi kịp nói ra, Công Nam đã ngỏ lời đưa tôi đến nơi có hai đứa trẻ song sinh. Có lẽ anh ta biết tôi từ trước, và còn biết nhiều thứ hơn nữa.
"Anh nghi ngờ chính đồng đội của mình sao?" Tôi cười nhạt.
"Sớm biết có ngày này rồi, nhưng tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ đến nhanh như vậy. Có thể anh đã nhận ra phần nào, bây giờ tôi hy vọng chúng ta là những người cùng hội cùng thuyền."
"Cùng hội cùng thuyền?"
"Phải, tôi muốn thương lượng với anh vài thứ..."
Thiên Minh thả điếu thuốc tàn vào tách trà trên bàn, đốm lửa tắt ngúm, hòa vào mặt nước, thay đổi nhanh chóng như cục diện lúc bấy giờ. Tôi cứ ngỡ rằng mình là người nắm được mọi thứ trong lòng bàn tay, nhưng không thể kiểm soát nỗi căm hờn của kẻ khác, khiến cho cuộc trả thù thêm một bàn tay dính máu. Ý niệm của kẻ ấy cũng chẳng thua gì tôi, thì ra địa ngục này không chỉ có mình tôi chịu đựng.
"Tôi và Nam đều đến từ một côi nhi viện ở ngoại ô thành phố này, nhưng nó đóng cửa sau khi có thông tin người quản lý qua đời. Vụ án đó từ lâu đã khép lại, nhưng cả tôi và Nam chưa bao giờ quên những tháng ngày cực hình mà chúng tôi phải chịu đựng."
Thiên Minh cởi cúc áo, một vết sẹo lớn ở ngực lộ ra, không khác tôi là bao.
"Đây là dấu vết của thứ mà tôi đã trải qua. Nhưng Công Nam thì khác, thằng bé được chăm chút hơn chúng tôi, luôn phải giữ một thân thể lành lặn, sạch sẽ. Thứ nó phải chịu đựng là những đêm bị đưa vào phòng riêng của quản lý. Tôi không muốn giải thích quá chi tiết, nhưng có lẽ anh hiểu."
"Chúng tôi đã sống như vậy cho đến khi có một vị linh mục ghé thăm. Ông ấy trông giống hệt lão quản lý, nhưng tôi có cảm giác tốt đẹp về ông ấy. Tôi nghe lén được vị linh mục đã tranh cãi với lão quản lý rất nhiều. Sau đó thì lão quản lý mất tích, được xác nhận là qua đời. Chúng tôi được chuyển sang một nơi khác."
"Anh có biết điều gì liên quan không? Khi tôi bắt đầu làm việc tại sở cảnh sát, tôi điều tra côi nhi viện năm xưa, nó được đứng tên pháp nhân bởi cha anh, linh mục Antony. Nhưng giây phút tôi và Công Nam nhìn thấy Cha Antony ở nhà thờ Đức Hạnh, chúng tôi lạnh gáy vì nhận ra ngay uẩn khúc bên trong vụ án năm xưa."
Thật bỡn cợt, cái thứ gọi là số phận ấy. Tôi bắt đầu cảm thấy chết vì lên cơn hen suyễn là quá nhẹ nhàng cho hắn. Cơ thể tôi nóng bừng, mạch máu như căng ra để chịu đựng cơn điên dại mà tôi đang cố gắng kìm nén.
"Thiếu sót của tôi là đến bây giờ mới nhận ra tình trạng tâm lý của Công Nam. Cậu ấy trở nên kích động từ lúc nhìn thấy lão quản lý dưới danh phận Cha Antony..."
Thiên Minh lặng lẽ rút một điếu thuốc, châm mồi lửa, đặt lên miệng rít một hơi thật khẽ rồi mới tiếp tục nói: "Bùi Công Nam mắc chứng rối loạn đa nhân cách."
"Có lẽ suy đoán của tôi cũng đúng vài phần, nhưng đến mức này thì chắc là ngoài dự liệu." Tôi thở dài.
Người đối diện tôi chỉ biết cười nhạt, nụ cười cay đắng này của gã, tôi hoàn toàn hiểu được.
"Hoàng Sơn, xin anh hãy nói thật cho tôi biết, có phải anh là người đã dùng cần sa gián tiếp kết liễu hắn không? Cái tên điên giả mạo ấy?"
"Anh muốn tôi trả lời thế nào đây?" Tôi nhướng mày, "Nghe thì có vẻ như tôi đã cố gắng nhận vơ ấy nhỉ. Nhưng có lẽ câu chuyện nên kết thúc tại đây thôi."
Bởi vì tôi bắt đầu cảm thấy thú vị hơn rồi, tôi cảm thấy mình như trò hề. Như thế nào mới là trả thù đây? Bùi Công Nam, anh cảnh sát mà tôi rất lấy làm yêu mến. Tôi thích anh ta, thích cách mà anh ta linh hoạt thay đổi từ một thanh niên ngây thơ, chính trực, đặt hết niềm tin vào công lý đến một kẻ có tâm cơ gì đó mà tôi chưa nhìn thấu, và cuối cùng biến thành người nhúng tay vào bước cuối cùng trong kế hoạch trả thù mà tôi đã tạo ra.
Tôi tiễn Vương Thiên Minh về, trong lòng muốn trực tiếp chất vấn Công Nam nhiều hơn. Và anh ta thật sự đã tìm đến tôi, sau tất cả những nỗ lực mà Thiên Minh đã làm để bọc lại mớ cần sa gây ra cái chết của tên khốn nạn kia, vì muốn bảo vệ cho đồng nghiệp, cũng là người mà hắn ta coi như thân thích cuối cùng của mình trên thế gian này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com